Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 24 Cô Marple Kể Chuyện (2)

Bạn đang đọc Nữ Thần Báo Oán của Agatha Christie

Phiên bản Dịch · 481 chữ · khoảng 1 phút đọc

Giáo sư Wanstead nói:

- Michael, tôi phải giới thiệu với anh cô Marple, người đã hết lòng vì anh, nhờ cô mà anh được trả tự do.

Chàng trai, giờ đã ba mươi hai tuổi, nhìn bà già tóc bạc với vẻ hơi dè dặt:

- Vâng! Cháu ...Cháu có nghe nói. Cô Marple, cháu rất biết ơn cô.

- Anh không cần cảm ơn tôi, mà nên cảm ơn cha anh thì hơn.

- Cha của cháu? Hình như ông ấy có quan tâm gì cháu.

- Anh lầm. Ông yêu công lý thiết tha, bản thân ông rất công bằng. Viết thư cho tôi, ông kết bằng mấy câu thơ trích dẫn: "Công lý hỡi, hãy ào lên như sóng biển.

"Và Đức hạnh ơi, hãy chảy như dòng thác không ngừng". - Ồ! Thơ của Shakespeare?

- Không. Trích dẫn từ Kinh Thánh.

Cô Marple mở gói giấy nhỏ đang cầm trong tay, nói:

- Người ta đưa tôi cái này, chắc muốn tôi giữ làm kỷ niệm. Song tôi nghĩ người được quyền giữ nó trước hết phải là cậu. Hay cậu không muốn ...

Và cô đưa tấm ảnh Verity Hunt, chính tấm ảnh mà Clotilde đã đưa cho cô lúc ở phòng khách Lâu đài Cổ.

Chàng trai cầm tấm ảnh, nhìn rất lâu. Nét mặt cậu đột nhiên biến đổi, dịu lại một cách lạ kỳ, nhưng cứng rắn lại ngay. Cô Marple im lặng quan sát. Giáo sư Wanstead thì nghĩ chàng trai đang ở vào thời điểm khủng hoảng, ảnh hưởng lớn tới cuộc sống sau này.

Michael thở dài, trả tấm ảnh cho cô Marple, nói:

- Cô nói đúng. Cháu không muốn. Tất cả đã thuộc về quá khứ. Verity đã mất, cháu không thể giữ cô ấy bên mình. Điều cháu cần làm từ nay phải thật ... mới. Cháu phải bắt đầu một cuộc sống khác. Cô ....thông cảm chứ?

- Cô thông cảm, và chúc cháu may mắn.

Chàng trai cáo từ, bước nhanh ra khỏi phòng.

- Cậu ta có vẻ không phấn khởi lắm - Giáo sư nhận xét. lẽ ra cậu ta phải cảm ơn cô nồng nhiệt hơn.

- Tôi không chờ điều ấy. Cậu ta sẽ càng thêm ngượng ngập. Thật lúng túng phải cảm ơn mọi người trước khi bước vào cuộc sống mới. Tôi tin cậu ta sẽ thành công. Nay tôi rất hiểu tại sao cậu ta được Verity yêu.

- Phải, có thể từ nay cậu ta sẽ đứng thẳng.

- Cũng phải còn chờ xem, và tôi chưa dám bảo đảm là cậu ta sẽ bước đi suôn sẽ, trừ khi .... trừ khi gặp được một cô gái hiền dịu. Hy vọng và mong cho việc đó sẽ tới.

Giáo sư Wanstead gật gù:

- Điều tôi thích nhất ở cô, là cô có đầu óc rất thực tế.

HẾT

Bạn đang đọc Nữ Thần Báo Oán của Agatha Christie
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 18

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự