Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 19 Khoảng cách xa và gần của một vòng tay

Bạn đang đọc Nói Yêu Em Lần Thứ 13 của Chiu Kon-Loh

Phiên bản Dịch · 9773 chữ · khoảng 35 phút đọc

Mệt quá, toàn bộ sinh lực dường như đã trôi đi đâu hết sau màn tranh cãi mới rồi.

Bởi sợi dây chuyền đã mất đi và lấy lại được trong tay nên con tim tôi, trái lại còn nứt ra một khoảng trống rỗng.

Trên chiếc giường phảng phất mùi mặn đắng của nước mắt, tôi một lần nữa rơi vào cảnh tượng của đoạn ký ức mà mình vĩnh viễn không bao giờ quên được.

_ “Cứu với, mau cứu bố tôi với”, Chân Ni khóc gào lên, vừa kéo tay mấy nhân viên cứu hỏa. _

_ Tôi kéo con bé ra, không nói được một lời nào, chỉ có thể gắng gỏi nuốt nước mắt vào bên trong, cổ họng đắng chát vô cùng, có lẽ chỉ cần nói một lời thôi thì nước mắt sẽ trào ra không thể nào ngăn nổi. _

_ Sợ hãi, bất lực, hoảng hốt, nhưng tôi chỉ có thể đứng ở tầng dưới để giữ Chân Ni, nhìn ngọn lửa quái ác cứ từng bước, từng bước nuốt gọn sự sống của bố tôi. _

_ Rốt cuộc là chuyện gì chứ? _

_ Nhất định là một cơn ác mộng rồi. _

_ Vừa xong rõ ràng tôi vẫn còn nói chuyện qua điện thoại với bố, nói rằng sẽ mang mấy món ăn ngon đến cho ông, thế nhưng khi tôi và Chân Ni vừa đến tầng 1, chỉ nghe thấy tiếng “ầm” một tiếng kinh hoàng, những mảnh vỡ vụn của cửa kính dưới sức ép khủng khiếp lả tả rơi xuống, còn chúng tôi vì quá hãi hùng nên đứng chết lặng nguyên tại chỗ. _

_ Những mảnh vụn thủy tinh rơi trên đầu, trên mặt. _

_ Nhưng không hề cảm thấy đau một chút nào. _

_ “Bố, em phải đi cứu bố. Ái Ni, chị đừng có kéo em, chị không đi cứu bố thì em đi! Chị sợ chết nhưng em không sợ chết! Em sẽ không để bố rời bỏ chúng ta mà đi đâu!” _

_ Chân Ni điên cuồng gạt tay tôi ra, quay người định lao lên cầu thang tòa nhà. Nhưng mới chạy được vài bước con bé đã bị các nhân viên cứu hỏa ngăn lại, nước mặt giàn giụa trên mặt, Chân Ni gào lên thảm thiết: “Bỏ tôi ra, bỏ tôi ra!” _

_ Tôi ngã ngồi xuống đất, sững sờ nhìn ngọn lửa dữ tiếp tục thiêu đốt. _

_ Trong đầu đột nhiên đầy ắp những âm thanh đủ loại, sắc lẹm như một lưỡi dao… _

_ “Ái Ni, có lúc bố chiều Chân Ni, nhưng con đừng quên rằng bố mãi mãi yêu con.” _

_ “Không bao lâu sau nữa, bố sẽ đưa ra một kết quả nghiên cứu gây chấn động toàn thế giới, đến lúc đó bố sẽ khiến các con cảm thấy tự hào.” _

_ “Ái Ni, đến xem quà bố mua cho con đây này.” _

_ … _

_ “Nếu như em dám, anh sẽ giết em!” _

_ “Mộ Ái Ni, bây giờ tôi mới thấy rõ con người cô! Hóa ra cô luôn coi tôi là một món đồ chơi, thật là cao mưu! Nhưng cô có biết không? Tôi sẽ không để cho cái văn phòng quái quỷ này tiếp tục tồn tại, tôi sẽ khiến cho nó vĩnh viễn biến mất, chỉ có thế cô mới không có cách gì xóa bỏ ký ức của mình đi được, mà sẽ phải nhớ đến một người không muốn nhớ như tôi, đó chẳng phải là một nỗi khổ đau vô cùng tàn khốc hay sao?” _

_ “Liệu có phải là… những người giàu có luôn thích dùng những thủ đoạn vô liêm sỉ như thế để đạt được mục đích của mình?” _

_ “Nếu như có thể khiến bản thân mình vui vẻ, có gì mà làm không được…” _

_ … _

_ Cuối cùng cũng đã hiểu hết mọi chuyện, tiền học bổng bị cắt, văn phòng nghiên cứu của bố bị nổ tung… _

_ Tất cả, tất cả đều là do… _

_ Thôi Hy Triệt! _

_ … _

“Không!”, tôi gào lên đau đớn, hai mắt mở trừng trừng.

Hình ảnh trong tầm mắt dường như vẫn còn sót lại tàn dư của ngọn lửa khủng khiếp khiến người ta ngạt thở đó.

Phù phù phù…

Tôi hút thở một cách khó khăn, tâm trạng dần dần bình tĩnh lại, thấp giọng nói: “Không, Thôi Hy Triệt, tôi sẽ không tha thứ cho anh…”

“Xin lỗi, số điện thoại quý khách vừa gọi hiện không liên lạc được, xin vui lòng gọi lại sau…”, đó là câu trả lời lạnh lẽo mà Thiên Diệp đã nghe tới lần thứ N trong điện thoại.

Vừa mưa một trận xong, Thiên Diệp đứng trong màn đêm tăm tối bao trùm hơi ngẩng đầu lên, phòng của Ái Ni trên tầng 2 vẫn tối om.

Muộn như thế này rồi, cô ấy còn có thể đi đâu chứ?

Xem truyền hình trực tiếp cuộc thi làm điểm tâm trên ti vi, thấy quang cảnh đoạn cuối rơi vào hỗn loạn, không biết Ái Ni có việc gì không? Có lẽ cô ấy cũng đã về rồi. Nghĩ vậy, Thiên Diệp vội vàng chạy lên tầng.

Từ sau khi Chân Ni vào bệnh viện, có vẻ như Ái Ni luôn trốn tránh anh, thậm chí còn tỏ ra lạnh nhạt với anh, vì sao vậy?

Đến trước cửa nhà, anh phát hiện ra cửa không khóa, bèn nhẹ nhàng đẩy ra.

Thiên Diệp đi vào bên trong, dường như có thể nghe thấy tiếng thổn thức nho nhỏ.

Ai? Là ai đang khóc nhỉ?

Dưới ánh sáng yếu ớt của chiếc đèn bàn, một bóng người nhỏ xíu đang ngồi bó gối, đôi vai hơi rung lên khe khẽ, trông đầy cô độc và bất lực, giống hệt như một vị thiên sứ bị lạc lối, vì không tìm thấy đường về nên ngồi đó khóc ngon lành.

Thiên Diệp nhẹ nhàng đi đến gần, hỏi một cách thận trọng: “Ái Ni, có phải em không?”

Người đang khóc bỗng dừng lại một chút, cái đầu đang vùi trong gối đột nhiên ngửng lên, giận dữ nói: “Đi đi, đi đi!”

A…

Một bức ảnh chầm chậm rơi xuống đất, ánh đèn dịu dàng chiếu trên bề mặt nó, trên đó là một người phụ nữ xinh đẹp đang cười rạng rỡ và hiền dịu, nụ cười như có thể xua tan đi tất cả bóng tối đang bao trùm nơi đây.

“Chân Ni?”, Thiên Diệp hơi sững người.

Trên khuôn mặt đang tức giận đó vẫn còn sót lại một giọt nước mắt trong suốt như pha lê, tấm áo mỏng manh ướt đầm bám dính lấy da thịt cô, từ trên cơ thể nhỏ xinh ấy phát ra một hơi thở mạnh mẽ khiến người ta không sao tin nổi cô là cô gái mới rồi còn khóc đến mức đáng thương.

Thiên Diệp cười cười, lấy tấm chăn mỏng trên giường xuống, đi đến trước mặt Chân Ni, sau đó khẽ khàng mở tấm chăn ra.

Chân Ni ngẩn người nhìn nụ cười đẹp đến tuyệt vời của anh, thậm chí quên cả việc chống đối lại, sự ấm áp tỏa ra từ cơ thể cao lớn ấy từ từ bao vây quanh cô.

“Đừng có nói là em bị ướt nhẹp vì chính nước mắt của mình đấy nhé, ha ha”, Thiên Diệp cười lớn, đôi lông mày tuyệt mỹ khiến người ta phải động lòng.

Chân Ni giữ lấy tấm chăn, đôi tay lạnh giá lập tức cảm nhận được bề mặt bông vô cùng dễ chịu. Cô sững sờ nhìn Thiên Diệp vừa xuất hiện bất ngờ, bỗng giống hệt một con mèo Ba Tư nằm lặng yên không kêu một tiếng nào.

Mời rồi cô còn hung dữ như vậy, vì sao anh vẫn nở nụ cười dịu dàng như thế đối với cô?

Không, anh ta đến tìm Mộ Ái Ni kia mà.

Nghĩ đến đó, Chân Ni sa sầm mặt xuống, quay đầu đi, nhưng miệng vẫn không thể thốt được ra lời nào để đuổi anh đi.

Buổi sáng tại cuộc thi làm điểm tâm, cô nhìn thấy Thôi Hy Triệt ôm lấy Ái Ni bằng một vẻ dịu dàng, thời khắc ấy đã khiến cô nảy sinh một niềm đố kỵ chưa từng có đối với chị gái của mình.

Cái gì cũng là giả hết! Chị gái, Thôi Hy Triệt, những fan hâm mộ vẫn thích cô… Tất cả đều là giả!

Từ đầu chí cuối, chỉ có một mình cô gây chiến.

Nhưng giờ đây khi thấy Thiên Diệp đứng trước mặt, trái tim cô chợt yên tĩnh đến lạ thường, không còn ghen ghét, không còn cô đơn, không còn thất vọng,… hay đau khổ.

Thiên Diệp nhặt tấm ảnh lên, tay kia nắm lấy bàn tay Chân Ni.

“Á…”, Chân Ni bị bàn tay ấm áp chạm vào bất chợt rụt lại theo bản năng.

“Đã là một vật quý giá thí đương nhiên phải giữ chặt trong tay mình”, anh dịu dàng nói rồi đặt tấm ảnh vào lòng bàn tay cô.

Tất cả xung quanh bỗng trở nên tĩnh lặng, nụ cười của Thiên Diệp giống như pha lê, phát ra những tia sáng trong suốt và lấp lánh.

Chân Ni ngẩng mặt lên, đôi mắt long lanh của cô phản chiếu lại nụ cười tuyệt đẹp của anh. Hai má cô dần dần xuất hiện ráng hồng.

Cứ vậy, Thiên Diệp nhìn Chân Ni trong lúc yếu đuối, cảm thấy như đang nhìn Ái Ni ở một phương thức tồn tại khác, anh không kiềm chế nổi, đưa tay ra vuốt vuốt mái tóc cô.

Quả thực hai chị em họ rất giống nhau…

Phải rồi, sao giờ này Ái Ni vẫn chưa về chứ?

Nhớ ra điều đó, Thiên Diệp đột nhiên đứng dậy, phá vỡ khoảnh khắc yên tĩnh ấm nồng ấy. Vừa định đi, bàn tay anh chợt bị giữ lấy.

Anh quay đầu lại…

Cơ bản là không biết vì sao Chân Ni lại giữ lấy tay anh, các ngón tay cô hơi siết vào có vẻ như muốn dùng lực mạnh hơn để giữ anh ở lại.

Nhìn thấy ánh mắt nghi hoặc của Thiên Diệp, Chân Ni khẽ hỏi: “Anh có thể… ở lại được không?”

Một vật quý giá thì đương nhiên phải giữ chặt trong tay mình, chẳng phải anh mới nói thế sao?

Hay là… anh ấy cũng lừa dối cô?

“Ái Ni vẫn chưa về, anh hơi lo…”, Thiên Diệp giải thích với vẻ có lỗi. Mặt Chân Ni lập tức biến sắc, cô hất mạnh tay anh ra, nói một cách lạnh lùng: “Anh hãy từ bỏ đi, chị ta đã dọn đến chỗ Hội trưởng Triệt ở rồi. Sao hả, anh vẫn chưa biết đúng không?”

Ánh mắt Thiên Diệp trở nên tối sầm lại: “Chuyển đến chỗ Thôi Hy Triệt?”

“Đúng vậy, chị ta vốn luôn luôn lừa dối anh! Mộ Ái Ni cơ bản là một kẻ lừa tình. Thật đáng thương cho anh vì vẫn chưa biết chuyện gì. Ha ha, đau lòng ư? Nếu như đau lòng thì hãy mau chóng nhận ra bộ mặt thật của chị ta đi, mau tỉnh lại đi!”

Giống như một kẻ chạy trốn, Thiên Diệp đi ra khỏi phòng trong tiếng cười của Chân Ni.

Ái Ni đang lừa dối anh? Hay là tất cả sự nồng ấm trong 5 năm qua đều là giả tạo? Mưa lại tiếp tục rơi trong màn đêm yên tĩnh, Thiên Diệp đi xuống tầng dưới, từng hạt mưa rơi trên da thịt anh lạnh lẽo, dường như muốn làm đóng băng trái tim đau khổ của anh.

Không thể nào, Ái Ni nhất định sẽ về.

Chỉ cần anh đứng nguyên tại chỗ, cô ấy sẽ quay về tìm anh, chẳng phải cô từng nói với anh như thế hay sao?

Một bàn tay thò vào trong túi tìm kiếm như vô vọng, mãi một lúc sau, cuối cùng anh cũng tìm được một chiếc hộp nhỏ.

Dưới ánh đèn đường mờ tối, anh nhẹ nhàng mở chiếc hộp ra, một chiếc nhẫn mặt kim cương hình ngôi sao lấp lánh những ánh sáng rực rỡ đầy mê hoặc trong màn đêm.

Thiên Diệp nhìn đăm đăm vào chiếc nhẫn một cách trìu mến, giống hệt như đang nhìn người con gái trong trái tim mình.

“Em cười nói rằng anh ta là bạn, nhưng trong ánh mắt em thật dịu dàng. Sự lo lắng của anh nặng nề bao nhiêu, chỉ có em là không hiểu. Anh ta chiếm mất góc vốn thuộc về anh trong trái tim em.”

Tiếng chuông điện thoại di động vang lên từng hồi, đẹp nhưng u buồn.

Ái Ni, là Ái Ni ư?

Thiên Diệp phấn chấn cầm điện thoại lên, nhấn nút nhận cuộc gọi: “A lô!”

“Diệp!”

Giọng nói quen thuộc và lạnh lùng biết bao, là…

Trong cơn mưa lất phất, nụ cười của Thiên Diệp bỗng trở nên mơ hồ và không có thực hệt như trong một bức tranh thủy mặc.

Giọng nói ở máy bên kia vẫn tiếp tục: “Diệp, đến lúc quay về rồi, thời gian hạn định đã đến. Mẹ cần con.”

Mẹ…

Thời gian hạn định đã đến? Thời gian hạn định 5 năm…

“Bất kể là Ái Ni có yêu con hay không, sau 5 năm, con nhất định phải quay về Canađa. Đó là cam kết của con đối với mẹ trước khi mẹ đi 5 năm trước, con vẫn còn nhớ chứ?”

“Không thể đợi thêm một chút nữa à? Hay là cho con thêm thời hạn 5 năm nữa? Mẹ, con xin mẹ đấy”, Thiên Diệp hơi hoảng hốt, cầu xin.

Đã đến lúc phải rời xa Ái Ni rồi hay sao?

Nghĩ đến điều đó, trái tim anh bỗng như bị người ta đào rỗng, một cảm giác đau đớn và bất lực.

“Diệp, mẹ hy vọng là con sẽ tôn trọng cam kết, chắc là con sẽ không bất chấp gia tộc, bất chấp mẹ và bất chấp cả sự an nguy của Mộ Ái Ni chứ?”

“…” Thiên Diệp hé môi, làn khói trắng trong hơi thở của anh biến thành những đóa hoa nở trong bầu không mỗi lúc một lạnh hơn, nở vô cùng xán lạn, sau đó điêu tàn trong câm lặng.

Anh lắng nghe âm thanh báo đã ngắt cuộc gọi từ máy bên kia vọng lại, cứ đứng sững như vậy rất lâu hệt như một bức tượng gỗ đã mất đi hoàn toàn sức sống.

Ánh đèn đường ấm áp chiếu trên cơ thể anh, nhưng bóng đêm mỗi lúc một nặng nề, dày đặc nén xuống đầu anh.

Suốt cả buổi đêm, cái bóng của anh chỉ chiếm một khoảng nhỏ, nhưng sự buồn thương thì giống hệt trận mưa dịu dàng ấy…

Bao trùm khắp cả đất trời…

Không biết cuộc gọi đã kết thúc từ lúc nào.

Không biết cơn mưa đã tạnh hẳn từ lúc nào.

Không biết màn đêm biến mất tự lúc nào, ánh sáng đến bao giờ…

Anh cứ tưởng trong cô đơn như vậy, cơ thể thẳng đứng thành một bức tượng phù điêu tĩnh lặng.

** Thôi Hy Triệt, tôi sẽ không tha thứ cho anh!

Cố nén nỗi đau ngấm ngầm phát tác ở cánh tay, tôi nhấc chiếc va li để sẵn ở góc phòng, vừa đi ra đến cửa thì bỗng cánh cửa mở toang ngay trước mắt.

Một đôi mắt xanh thẳm chứa đựng đầy sự phẫn nộ hệt như cơn sóng thủy triều dữ dội dập vào vách đá lọt vào tầm mắt tôi.

Vô vàn ánh nắng lọt vào cùng với cánh cửa mở toang trước khuôn mặt đẹp trai ấy bỗng hóa thành những cánh bướm trong suốt màu trắng, chập chờn bay lượn, đẹp tới mức khiến người ta vô cùng kinh ngạc.

“Hiện giờ cô không thể rời khỏi đây!”, anh ta lạnh lùng cất tiếng.

“Tôi muốn thế nào là quyền của tôi! Tránh ra!”, tôi nhướng mày lên.

“Hiện giờ cô cần phải nghỉ ngơi”, Thôi Hy Triệt từ từ đi đến gần tôi, sau đó đột ngột nắm lấy cổ tay tôi, trong đáy mắt dường như có một ngọn lửa hung dữ đang thiêu đốt, “Là do Thiên Diệp đúng không?”

Bàn tay anh ta mỗi lúc một siết mạnh hơn, toàn cơ thể toát ra sức nóng của ngọn lửa phẫn nộ cháy bừng bừng.

Những cánh bướm trắng tinh trong suốt ấy vỗ cánh bay đến gần, nhưng vì không chịu được sức nóng nên bắt lửa bốc cháy, hóa thành những đốm sáng lấp lánh, khiến người ta không thể mở mắt ra.

“Thiên Diệp?”, tôi không rút được tay ra, hỏi bằng vẻ không hiểu.

“Không biết hay sao? Gã Phác Thiên Diệp đó đã ngấm ngầm thu thập được 55% cổ phần của Thiên Ảnh, đối với một người mua lại công ty này mà nói thì việc làm này hiện nay chính xác là một hành vi tự sát. Tuy nhiên hiện giờ cô đang rất vui mừng đúng không? Cuối cùng thì đã có thể thoát khỏi tôi, không cần phải vì sự cưỡng ép của tôi mà miễn cưỡng ở lại đây nữa.”

“Đúng!”, tôi trả lời ngay lập tức, ánh mắt lạnh lùng không thèm quan tâm đến bất cứ thứ gì.

Thôi Hy Triệt nhìn tôi như bị sốc, có vẻ không thể nào tin nổi sự quyết liệt của tôi.

Cuối cùng anh ta cũng bất lực buông tay, miệng mấp máy như muốn giải thích: “Ái Ni, tất cả những việc xảy ra trong quá khứ không phải như cô nghĩ đâu…”

“Anh không cần phải nói với tôi trong quá khứ đã xảy ra chuyện gì, dù cho anh có nói, những vết thương đó cũng vẫn luôn như những vết thương mới gây đau đớn trong ký ức của tôi. Tôi đi đây, hy vọng sau này sẽ không gặp lại anh nữa.” Tôi lạnh lùng nói hết một mạch, khi cụp mắt xuống tình cờ nhìn thấy bàn tay Thôi Hy Triệt bị quấn băng, máu vẫn thấm ra cả bên ngoài.

Anh ta bị thương khi nào vậy?

Đã xảy ra chuyện gì?

Một nỗi lo lắng hơi gợn lên trong lòng, tôi cắn chặt môi, tự nói với mình nhất định phải cứng rắn, không để ý đến điều gì nữa.

Nhắc nhở mình như vậy, tôi cố làm ra vẻ lạnh lùng bước đi.

Trong căn nhà lại tiếp tục vang lên tiếng gót giày của tôi va xuống sàn đá.

Cộp, cộp, cộp!

Giòn tan và lạnh lẽo.

Mỗi tiếng đều như cắt sâu vào sàn nhà, khiến mặt sàn nứt ra những vực thẳm không thể vượt qua.

Giọng nói của Thôi Hy Triệt từ đằng xa vẳng lại, mang theo một sự yếu đuối mong manh khiến người ta khó lòng nhận thấy: “Không thể cho chúng ta một cơ hội nữa hau sao? Cho anh cũng là cho em. Nếu như những chuyện xảy ra trong quá khứ giữa hai chúng ta đều là sự hiểu lầm, em có đón nhận anh một lần nữa hay không?”

Bước chân đang dứt khoát chợt dừng lại, trong tầm mắt tôi xuất hiện một đám cháy lớn khiến người ta nghẹt thở.

Ngọn lửa điên cuồng nhảy múa, hung hăng thiêu rụi tất cả.

Thiêu đốt đến sạch sành sanh chút do dự cuối cùng trong lòng tôi…

“Thế nhưng cái cơ hội mà anh nói ấy thực sự đã xảy ra trong quá khứ của tôi rồi, dù anh có giải thích đến thế nào, người tôi vô cùng yêu thương đã không thể quay trở lại bên tôi, thế nên nếu như anh có cảm thấy đau khổ thì đó cũng chỉ là sự quả báo mà anh đáng phải nhận thôi”. Tôi buông xõng một câu đầy tàn nhẫn, sau đó kéo va li đi khuất khỏi tầm mắt anh ta.

Thôi Hy Triệt, anh làm sao có thể dùng một câu nói để xóa đi mọi vết thương trong quá khứ?

Làm sao có thể?

Không đi xe, tôi kéo theo chiếc va li đi qua từng con phố.

Bước chân trong bóng tối lạnh giá dần dần trở nên máy móc, nhưng vẫn cứ hướng về phía nhà tôi mỗi lúc một gần hơn.

Giờ này chắc Chân Ni đã ở nhà rồi.

Dù vẫn sẽ bị con bé coi thường, nhưng cảm giác hai người nương tựa vào nhau vẫn thật là ấm áp.

Trời cuối cùng cũng sáng hẳn, những đám mây đen trong trái tim tôi cũng tan biến phần nào. Từ xa tôi đã trông thấy một bóng người đứng dưới cầu thang, cái bóng tạo thành một đường cong cô đơn ấy tỏa ra một hơi thở không thể buồn bã hơn.

Bóng người ấy soa mà quen thuộc, dường như đã lặp đi lặp lại rất nhiều lần trong ký ức…

Dưới bóng cây đại thụ với những cành cao như vươn tới tận mây xanh, bóng người hào hứng vẫy tay rối rít về phía tôi.

Trước vườn hoa lily sáng bừng trong đêm tối, anh lặng lẽ đứng đó chờ tôi đến.

Trước cổng võ đường Không Liên, bóng dáng cô độc của anh đứng thẳng dưới cơn mưa…

Những cảnh tượng ấy bỗng lần lượt trở nên tươi mới, gõ thẳng vào trái tim tôi.

“Thiên Diệp, sao anh lại ở đây?”

Ah nở nụ cười rạng rỡ, nhưng nụ cười ấy nhợt nhạt và cứng ngắc: “Anh đang đợi em mà, em đi đâu thế?”

“À…”, tôi đột nhiên không biết phải trả lời ra sao, thế nên giải thích một cách ngu ngốc: “Mới sáng ra em đi lấy hành lý cho Chân Ni.”

“Thế à?”, mắt Thiên Diệp tối sầm lại, bàn tay nắm chặt lấy vật gì đó, dùng nhiều lực tới nỗi như dốc hết sức toàn thân.

Hình ảnh Thiên Diệp tinh thần sa sút như vậy khiến tôi cảm thấy đau lòng, khó chịu như đã mất đi hơi thở.

Tôi nhìn đi nơi khác, hỏi như không mấy quan tâm: “Là anh đang mua cổ phiếu của Thiên Ảnh à?”

“Phải. Anh hy vọng có thể giúp em…”

“Không cần đâu! Anh mau dừng lại đi.”

“Ái Ni…”

“Mau dừng hành động ngớ ngẩn đó lại đi.”

“…”, thân hình Thiên Diệp hơi run rẩy, có vẻ như đang hết sức kìm chế điều gì đó. Nhưng rồi khóe môi anh vẫn hé mở, nụ cười thoắt ẩn thoắt hiện như một bóng sương mờ nhanh chóng tan đi trong không khí.

Trái tim tôi bị nụ cười đó đâm vào đau nhói, tôi tránh sang một bên và đi lướt qua anh, vội vã tìm nơi thuộc về mình.

Nhà là cái vỏ bọc của tôi, ở đó tôi có thể tránh khỏi mọi cơn bão tố.

Khi thoát ra khỏi cái vỏ bọc ấy, tôi luôn bị tổn thương.

“Chân Ni?”, tôi mở cửa ra, chỉ thấy bên trong lộn xộn hết cả lên.

Chân Ni mặc chiếc váy ngủ bằng voan đứng trước cửa sổ, nụ cười đầy nhạo báng và gay gắt.

Gió thổi tung tóc con bé lên, nở thành những đóa hoa tường vi màu đen tuyệt đẹp trong không khí.

“Mộ Ái Ni, rốt cuộc người chị thích là ai kia chứ? Là Hội trưởng Triệt, người đã bỏ đi 5 năm trước hay là… Thiên Diệp, người đã đứng dưới kia chờ chị suốt cả đêm?”, Chân Ni cười với vẻ ngây thơ, dường như chỉ đơn thuần là đang nói về vấn đề thời tiết.

Cả đêm? Tôi hoảng hốt nhìn Chân Ni.

Nụ cười của Chân Ni càng trở nên phóng túng và rực rỡ: “Mới rồi quả là đã xem được một vở kịch hay, Phác Thiên Diệp thật đáng thương. Tôi nói với anh ta rằng chị đã chuyển đến nhà Hội trưởng Triệt ở rồi, anh ta có vẻ như vẫn không tin. Mới rồi chị đã nói dối anh ta đúng không? Ha ha, thật là đáng buồn, hết lần này đến lần khác bị chị đùa cợt như một tên ngốc.”

“Em im đi!”, tôi thở dốc một cách khó khăn.

Thiên Diệp… anh ấy đã đợi tôi suốt cả đêm ư?

Thảo nào nụ cười đó lạnh giá đến thế, tê dại như thế.

“Đồ ngốc! Đồ ngốc! Đúng là đồ ngốc…”, thoáng chốc trong đầu tôi trở nên trống rỗng, chỉ còn lại duy nhất nụ cười nhợt nhạt của anh, nước mắt không thể nào ngăn nổi cứ vậy tuôn ra ào ạt, “Thiên Diệp… Thiên Diệp…”

Sao lại ngớ ngẩn như vậy? Không còn việc gì để làm nữa à? Sao lại đi mua cổ phiếu của Thiên Ảnh như để tự sát vậy?

Vì sao lại đứng ở tầng dưới đợi em suốt cả đêm?

Vì sao không vạch trần lời nói dối của em?

Đáp án của những câu hỏi ấy dần dần hiện ra, đè nặng lên cơ thể tôi như một quả núi.

“Thiên Diệp…”, tôi quay người chạy xuống cầu thang, bước chân mỗi lúc một sải dài.

Không thấy nữa rồi, Thiên Diệp đã đi rồi hay sao?

Nhìn theo con đường trống hút, tôi hơi hoảng hốt tìm khắp xung quanh.

Anh ở đâu, Thiên Diệp?

Anh đang ở đâu? Xin lỗi anh!

Không biết đi trong bao lâu, cũng không biết rốt cuộc đã đi đến tận đâu, trước mắt tôi bỗng hiện ra một vườn hoa lily. Những đóa hoa có màu vàng tươi rực rỡ nhưng khi ấy lại hơi ảm đạm, giống như nụ cười của Thiên Diệp.

Tôi đang ngẩn ngơ nên không may va phải một người đang cầm máy quay phim.

“Xin lỗi”, tôi vội vàng xin lỗi, nhưng trong lòng vẫn còn đầy nghi hoặc: hiện giờ là mùa đông, sao có thể có hoa lily được?

“Làm gì đi đường cũng không chú ý thế, đúp vừa rồi lại phải quay lại rồi”. Người đó có vẻ hơi cáu bẳn rứt rứt tóc trên đầu, quay sang dặn những người xung quanh: “Để cho nhân vật nam chính và nữ chính nghỉ một lúc. Ngoài ra nói với trợ lý sau khi quay xong, đưa những bông hoa này vào trong nhà kính, cảnh quay ngày mai còn phải dùng nữa đấy.”

Hóa ra những bông hoa tươi đẹp đó chỉ là đạo cụ quay phim, tôi khẽ thở dài một hơi. Không gian xung quanh là một màu nhợt nhạt u sầu, khiến mắt tôi có cảm giác rấm rứt.

Trong khoảnh khắc, những bông hoa tuyết trắng xóa chợt bay rợp trời.

Cảnh tượng quen thuộc trong miền ký ức chợt hiện ra ngay trước mắt – gặp lại Thiên Diệp trong vườn hoa lily rực nở, cơn mưa tuyết rơi xuống để đáp ứng nguyện ước chỉ buộc miệng nói ra của tôi…

“Thiên Diệp?”

Là tôi đã nhìn nhầm ư? Bóng người cao gầy đứng ngược sáng dưới bầu trời lả tả tuyết rơi ấy là Thiên Diệp ư?

Chiếc áo sơ mi màu trắng lấp lánh những ánh sáng trang nhã, mái tóc bị gió thổi tung trong thanh thoát vô cùng.

Còn cả nụ cười đầy mê hoặc như một chú thiên tinh đó nữa…

“Thiên Diệp!”, tôi nhìn chăm chú vào anh.

Những bông hoa tuyết trên bầu trời, những cánh hoa lily đang lay động trong gió khi ấy chợt dừng hết lại, chỉ còn Thiên Diệp bước đi những bước uyển chuyển đến gần tôi.

Chậm rãi, từ từ.

Không cảm thấy được sự dịch chuyển của thời gian.

“Đêm qua…”, tôi định giải thích, nhưng bị ngón tay ấm nóng của anh đặt ngay trước miệng.

“Không cần phải nói gì nữa cả.”

Anh nhìn chằm chằm vào tôi, trong đáy mắt trào lên một tình cảm sâu sắc, sau đó vòng tay ôm lấy tôi mà không hề báo trước.

“Thiên Diệp?”, tôi hơi giằng co để thoát ra vì ánh mắt khác thường của những người xung quanh.

“Ái Ni, lạnh quá”, Thiên Diệp không bỏ tay ra.

Khi ấy tôi mới cảm thấy cơ thể anh thực sự rất lạnh. Cả đêm hôm qua anh đứng dưới nhà chờ tôi thì làm gì mà không lạnh cơ chứ?

Tôi kìm không nổi nỗi đau nhói trong tim, thôi không chống lại nữa mà để mặc mình ôm lấy anh.

“Ái Ni”, Thiên Diệp dồn hết trọng lượng toàn cơ thể mình lên người tôi, nói bằng thứ giọng mềm mại như một đứa trẻ con: “Ái Ni, vì sao khi đang ôm em mà anh vẫn thấy lạnh đến thế?”

“Vậy à?”, tôi đưa tay ôm lấy tấm lưng rộng rãi rắn chắt của anh, “Mau về nhà tắm nước nóng rời thay quần áo đi.”

Tôi muốn thoát khỏi vòng tay anh, nhưng hai cánh tay anh vẫn ôm siết lấy tôi không chịu buông.

“Thiên Diệp?”, tôi chau mày, “Anh không buông tay ra thì em không khách khí nữa đâu đấy.”

“Ái Ni”, Thiên Diệp dịu dàng gọi tên tôi, sau đó lặng trầm một lúc, nói: “Vì sao rõ ràng em ở rất gần, nhưng anh lại cảm thấy em ở rất xa anh kia chứ?”

Giọng nói của anh còn phiêu diêu hơn cơn gió, mang theo một nỗi buồn thương mà người ta không sao nắm bắt được.

Cơn gió cuốn theo nỗi buồn thương dịu dàng đó bao vây lấy tôi, khiến tôi đột nhiên không thể nói thành lời.

Những ngón tay vì không gánh vác nổi mối chân tình sâu sắc ấy nên dần dần co rút lại.

Phù…

Dường như tôi đã quên mất từ lâu rằng trái tim được bao bọc bởi những thớ cơ mềm mại, chứ không phải là gang thép.

Thế nên cho dù mình có làm ra vẻ cứng rắn, cuối cùng cũng vẫn bị phá vỡ.

Thiên Diệp, rõ ràng là muốn bảo vệ anh, rõ ràng là không muốn làm cho anh bị tổn thương, rõ ràng là hy vọng anh được hạnh phúc thật nhiều…

Thế nhưng…

_ “Cái mà em cho là sự che chở ấy, người ta không hiểu được, cứ như thế sẽ làm tổn thương đến chính người mà em quan tâm.”

“Câu này được viết trong một cuốn sách, anh không hiểu lắm, nhưng mà, em yêu à…, nhất định là em hiểu. Ha…”

_

Là như vậy ư?

Tôi đã làm sai rồi đúng không?

Két!!!

Tiếng phanh xe chói tai.

Một chiếc Porsche màu xanh lam đỗ xịch trước cổng biệt thự nhà họ Thôi, Hy Triệt mang theo vẻ lạnh lùng băng giá bước xuống xe, người làm xếp thành hai hàng ngay ngắn, cúi đầu chào một cách trang trọng.

“Chào mừng thiếu gia về nhà”, đợi Thôi Hy Triệt đi đến gần, tất cả cùng lên tiếng.

Người quản gia nước mắt vòng quanh đi theo sau lưng Thôi Hy Triệt, thấp giọng nói: “Thiếu gia, cuối cùng cậu cũng đã về nhà rồi. Mấy năm qua phu nhân luôn nhớ đến cậu, hy vọng cậu có thể quay về tiếp quản cơ nghiệp của gia đình…”

“Bà ấy ở đâu?”, những tảng băng phủ kín tâm trạng của Thôi Hy Triệt có vẻ như không hề tan đi một chút nào.

“Phu nhân hôm qua về hơi muộn, hiện giờ có lẽ vẫn đang nghỉ ngơi”, người quản gia theo Thôi Hy Triệt vào đến phòng khách, hỏi: “Thiếu gia đã ăn sáng chưa, nếu chưa để tôi bảo người làm lập tức dọn lên món cậu thích ăn nhất…”

“Đủ rồi, tôi muốn gặp bà ta ngay bây giờ!”

“Thiếu gia!”

Người quản gia cảm thấy tâm trạng Thôi Hy Triệt có vẻ đang bị kích động nên muốn lựa lời khuyên giải. Thế nhưng trên tầng 2 đã vang lên tiếng kêu đầy vui mừng và kinh ngạc…

“Triệt, con đã về rồi à?”

Thôi Hy Triệt ngước mắt lên, nhìn thấy người mẹ đã 5 năm không gặp. Người phụ nữ có vẻ đẹp cao sang, điểm trang nhẹ nhàng đó đứng trước tay vịn cầu thang tầng 2, đường cong lạnh lùng của đôi mắt dường như hơi trĩu xuống, lộ rõ dấu vết của tuổi tác, nhưng thần thái cao ngạo đó vẫn giống hệt như trước đây, giống như một con dao quý giá, sắc nhọn và lạnh tanh.

Ánh mắt hai người tiếp xúc với nhau, đều mang sức mạnh uy hiếp đối phương.

Dường như đó là một trận so sánh lực lượng, ai từ bỏ trước thì đó là người thua cuộc.

“Rốt cuộc mẹ đã làm gì với Mộ Ái Ni?”, Thôi Hy Triệt cố hết sức nén lại cơn phẫn nộ đang ẩn kín trong ngực mình, “5 năm trước, rốt cuộc mẹ đã làm gì với Mộ Ái Ni, nói đi!”

Dưới sức ép vô cùng đáng sợ đó, mẹ Thôi Hy Triệt đi những bước đều đều chậm rãi xuống nhà, khi lướt qua anh, chỉ liếc nhìn anh bình thản: “Mấy năm liền không gặp nhau rồi, bây giờ vừa gặp mẹ mình, đã muốn nhắc đến chuyện đứa con gái đó ư?”

“Đứa con gái đó? Xin mẹ hãy tôn trọng người con thích một chút được không?”, Thôi Hy Triệt đi theo bà Bạch Lâm vào phòng khách.

“Tôn trọng? Nó đã cướp mất con bên cạnh mẹ, thậm chí khiến cho con đối đầu với mẹ, những thứ đó khiến mẹ không thể nào tha thứ được”, bà Bạch Lâm bình thản vẫy tay, người quản gia lập tức dặn dò gia nhân mang hai suất đồ ăn sáng lên.

“Đủ rồi, thế nên mẹ thừa nhận 5 năm trước đã tìm cách tước bỏ tiền học bổng của Mộ Ái Ni, dùng các quan hệ để đóng cửa văn phòng nghiên cứu của bố cô ấy, thậm chí còn cho người hại chết bố cô ấy, khiến Ái Ni và bố rơi vào cảnh chia lìa đau đớn đó ư?”, Thôi Hy Triệt vung tay đập vỡ lọ hoa trên bàn.

“Cái chết của bố nó là một sự cố. Những việc khác, mẹ không phủ nhận, mà mẹ làm như vậy đều là muốn tốt cho con cả”. Bà Bạch Lâm nhướng mày lên một cách thản nhiên.

Người quản gia định nói gì lại thôi, vẫy tay ra hiệu cho gia nhân nhanh chóng giải quyết những mảnh vỡ trên mặt sàn, đồng thời đến gần Thôi Hy Triệt hạ giọng giải thích: “Cái chết của bố Mộ Ái Ni thực sự là một sự cố, cảnh sát cũng đã điều tra rồi. Có lẽ cô Ái Ni đã hiểu lầm, cậu không nên trách phu nhân.”

“Đi ra! Ở đây không cần ông giải thích”, bà Bạch Lâm nghiêm giọng nói, người quản gia lập tức cung phụng đi ra.

Trong phòng khách sang trọng và trống trải chỉ còn lại hai mẹ con họ.

Vượt qua quãng thời gian của 5 năm, tất cả mọi ân oán triền miên dường như đã quay về điểm xuất phát.

“Ngồi xuống đây đã, ăn sáng với mẹ một chút nào”, bà Bạch Lâm thở dài, cặp lông mày đã mất đi khí chất cao ngạo, bị một sự mệt mỏi mơ hồ che lấp, “con đã cảm nhận được sự đau khổ chia lìa bố con của con bé đó, tại vì sao không thể cảm nhận được sự chịu đựng mà một người làm mẹ như ta phải trải qua chứ?”

“Mẹ không hề quan tâm, chẳng phải sao?”, Thôi Hy Triệt giễu cợt sự yếu đuối của bà.

Vì sao giờ đây còn ra bộ đau khổ như vậy?

Chẳng phải từ trước đến nay bà ta không cần đến anh hay sao?

“Triệt, chính là vì quan tâm đến con, thế nên mẹ mới không để một đứa nghèo khó như cô ta trở thành chướng ngại trong cuộc đời con! Cô ta sẽ hủy hoại tất cả của con!”, bà Bạch Lâm trở nên kích động, bỏ đôi đũa bằng bạc xuống.

“Không, là mẹ đã hủy hoại con, hủy hoại niềm hạnh phúc của con.” Thôi Hy Triệt tuyên bố như một bậc vương giả, “Bây giờ con đã về rồi, con sẽ không để mẹ làm hại đến cô ấy nữa!”

Nói dứt lời, Thôi Hy Triệt quay người bỏ đi.

Tất cả ánh sáng trong phòng khách dường như cũng bị những bước chân dứt khoát của anh cuốn theo, khắp không gian chỉ còn lại một màu xám tro buồn bã.

Và cả sự cô đơn…

Bà Bạch Lâm nắm chặt tay lại, run rẩy nói: “Đừng đi nữa, con là con trai mẹ, vĩnh viễn là như thế!”

Dù khoảng cách có xa đến thế nào, dù anh có trốn tránh thế nào, bất luận anh có căm hận bà ấy hay không…

Suốt đời này, anh vẫn không thể thoát khỏi thế giới của bà ấy.

Ánh mặt trời nhàn nhạt phá vỡ tầng mây dày đặc, dịu dàng vuốt ve trên má Hy Triệt.

Đôi mắt màu xanh sâu thẳm khiến người ta không thể nhìn thấu suốt ấy phát ra một luồng ánh sáng đầy quyền uy không thể ngăn cản nổi của bậc vương giả.

Đôi môi mím chặt mang một vẻ cố chấp khác thường.

Mộ Ái Ni, từ giờ trở đi, anh sẽ không để em bị tổn thương hơn nữa.

Anh nhất định sẽ đưa em quay về bên anh…

“Chị, mua giúp em tờ tạp chí được không?”, Chân Ni đứng bên cửa sổ như đang nghĩ ngợi điều gì.

“Là tạp chí Ngôi sao đúng không?”

Từ sau khi xuất viện Chân Ni luôn ngoan ngoãn ở nhà. Từ sau khi tôi và Thiên Diệp giải quyết được sự hiểu lầm đến nay, đây là lần đầu tiên con bé nói chuyện với tôi.

“Ừm”, Chân Ni gật gật đầu.

Tôi đặt quyển cẩm nang các món điểm tâm trong tay xuống, trả lời: “Được rồi, chị sẽ quay lại ngay.”

Xuống đến tầng dưới, tôi không kìm nổi ý muốn nhìn lên cửa sổ tầng trên.

Chân Ni vẫn đứng nguyên ở đó, vì ánh nắng phản quang nên tôi không thể nhìn rõ ánh mắt con bé, chỉ thấy lờ mờ đôi môi nó khẽ cong lên.

Chân Ni đang cười ư?

Tôi ngạc nhiên vẫy tay với nó, nhưng khi niềm vui còn chưa kịp lan rộng ra trên khuôn mặt, những ánh đèn flash chớp lóe liên hồi trước mặt đã khiến tôi đau nhức mắt.

Một đám người từ đâu lao đến vây quanh tôi, giơ những chiếc máy ảnh đen sì lên chiếu thẳng vào khuôn mặt không hề được phòng bị của tôi.

“Là Mộ Ái Ni. Xin hỏi cô và Chân Ni có đúng là chị em ruột không? Vì sao chưa bao giờ nghe thấy Chân Ni nhắc tới điều này?”

“Liệu có phải quan hệ giữa hai người vẫn không được tốt như dư luận bàn tán không?”

“Giữa cô và người thanh niên quý tộc bí ẩn Thôi Hy Triệt có quan hệ gì? Người mà Chân Ni từng nói là thích đó có phải anh ta không?”

“Xin cô trả lời câu hỏi của chúng tôi, Mộ Ái Ni.”

Vô vàn câu hỏi khiến người ta không kịp thở đổ dồn xuống như đá lở, làm cho tôi xây xẩm mặt mày.

Lấy tay che lên cao để tránh những ánh đèn flash chói mắt, tôi mở to mắt, nhìn thấy khuôn mặt xinh đẹp như đóa hoa tường vi phía sau tấm kính cửa sổ trên tầng hai đang nở một nụ cười rực rỡ. Đột nhiên mắt tôi rơi vào một màn sáng trắng.

Một giọt nước lặng lẽ rơi ra từ khóe mắt, bị tôi giấu đi giữa những ngón tay.

Chân Ni, là em cố ý làm vậy đúng không?

Biết thừa là bên dưới có cánh phóng viên, thế nên mới mượn cớ để đẩy chị vào vòng vây của họ.

Thế nên thái độ hiền hòa mới rồi của em…

Cũng là có dụng ý riêng?

“Tránh ra!”, một giọng nữ đầy sức mạnh cất lên cắt ngang những tạp âm đang quấy nhiễu xung quanh chợt ập vào tai tôi.

Bốn bề đột nhiên trở nên yên tĩnh, những ống kính đó tạm thời thôi không chiếu thẳng vào tôi nữa mà quay sang phía cô gái lạ hoắc vừa bất ngờ xuất hiện.

“Mấy phóng viên đáng ghét các người khiến cho bạn tôi mất cả nhân quyền, rơi vào cản khốn khổ, nếu còn không để cho cô ấy tự do, tôi sẽ không bỏ qua cho các người đâu!”

Ở phía sau cùng của đám phóng viên, một người con gái đứng dưới ánh nắng như một nữ anh hùng, sau đó hiên ngang lẫm liệt đi đến trước mặt tôi.

“Hạ Nhạc Huyên?”, tôi khẽ kêu lên.

“Mau đi thôi!”, cô ấy nắm lấy tay tôi, kéo tôi rảo bước đi trong sự ngạc nhiên sững sờ của đám phóng viên, “Ha ha ha, sao hả? Lời thoại trong mấy bộ phim truyền hình trên ti vi nghe cũng được đấy chứ?”

Cuối cùng cũng thoát được khỏi đám phóng viên phiền phức đó, tôi dừng bước lại: “Đúng là như vậy, đúng là như vậy.”

“Sao hả? Rất oách phải không?”, Hạ Nhạc Huyên hỏi với vẻ hơi đắc ý.

“Không, quả là ngây ngô”, tôi nén giọng cười.

Ha ha, đám phóng viên đó quả là ngốc nghếch, chắc là sau khi phản ứng trở lại bình thường sẽ tức đến mức nhảy cẫng lên cho mà xem.

Tôi cảm động nhìn Hạ Nhạc Huyên đang khom lưng cười tới mức lộ hết cả hàm răng trắng. Làn da cô ấy mang màu nâu khỏe khoắn, nụ cười rạng rỡ hệt như dòng nước biển trong vắt tràn lên nhấn chìm bờ cát trắng xóa ở bãi biển Maldives

Trong mát và thư thái.

Trong tiệm bánh ngọt

“Ái Ni, hôm nay cậu có thể thành thực trả lời một câu hỏi của mình hay không?”, Hạ Nhạc Huyên dùng hai ngón tay kẹp chiếc ống hút rồi vẽ thành một vòng tròn bên trong chiếc cốc đựng nước bạc hà màu xanh non, sau đó dùng ngữ khí hết sức trịnh trọng để hỏi tôi.

“Ưm?”, tôi bình thản đáp lời, cảm thấy không khí xung quanh bất giác trở nên căng thẳng hơn tự bao giờ.

“Như trên báo nói ấy, người cậu thích là Thôi Hy Triệt ư?”, Hạ Nhạc Huyên nhìn tôi hơi lo lắng, những ngón tay đã dừng lại.

“…”, tôi ngạc nhiên ngẩng đầu lên, hai đôi mắt bất chợt nhìn thẳng vào nhau không hề lảng tránh.

Tôi lặng lẽ hồi lâu, sự chờ đợi, thất vọng và căm ghét trở nên sâu sắc hơn trong mắt Hạ Nhạc Huyên, khiến ánh mắt cô ấy nhìn thẳng vào tôi mang theo cả sự thù ghét.

Nụ cười của Hạ Nhạc Huyên trong mát và thư thái.

Sự căm ghét của cô ấy cũng trong mát, nhưng khiến tôi đau lòng không thể nào tả nổi.

“Nhạc Huyên, mình biết cậu lo lắng cho Thiên Diệp, nhưng quan hệ giữa mình, Thiên Diệp và cả Thôi Hy Triệt không đơn giản như cậu nghĩ đâu”, tôi muốn giải thích với cô ấy, nhưng đầu óc đang là một mờ hỗn độn, không thể nào sắp xếp nổi cảm xúc.

“Đủ rồi, vốn không cần phải làm ra vẻ phức tạp như thế”, Hạ Nhạc Huyên cắt ngang lời tôi, lấy từ trong ba lô ra một tờ báo. Bức ảnh nằm chình ình ngay trên trang nhất là cảnh Thôi Hy Triệt đang bế tôi ra khỏi trường quay hôm thi làm điểm tâm, “Mình không muốn biết quan hệ giữa Mộ Ái Ni và Thôi Hy Triệt là gì, nhưng mình hy vọng cậu có thể thẳng thắn nói với mình rằng cậu có thích anh ta hay không?”

Tôi cầm lấy tờ báo trong trạng thái hoảng hốt, những dòng chữ lớn được xếp ngay ngắn lọt vào tầm mắt.

“Công chúa Thiên Ảnh Chân Ni mới đây đã tiết lộ người cô vẫn luôn thích chính là Thôi Hy Triệt, người thanh niên quý tộc trẻ tuổi và bí ẩn mà mọi người vẫn đang phỏng đoán, tuy nhiên vì một số nguyên nhân nào đó nên hai người yêu thương nhau đã bị chia cách 5 năm. Theo nguồn đáng tin cậy, nguyên nhân mà cô không muốn nói đến đó chính là việc chị gái mình, Mộ Ái Ni dính dáng vào!...

Vậy thì kết quả cuộc thi điểm tâm mà Mộ Ái Ni có tham gia hôm trước không còn gì đáng hồi hộp nữa, người giành ngôi vị quán quân mặc định sẽ xuất hiện?...

Trong 5 năm qua, vị thần hộ mệnh bí ẩn, người luôn ở bên cạnh bảo vệ cho Mộ Ái Ni lại chính là thiên tài piano quốc tế Phác Thiên Diệp, rốt cuộc chân tướng sự việc ra sao…”

Tôi đột ngột đứng phắt dậy, giận dữ nắm chặt bàn tay lại.

Cảm giác hiện giờ của tôi là bị lột sạch quần áo trước mặt đông người, trần trụi từ đầu đến chân, đứng đó cho người ta bình phẩm.

“Thế nên cậu cũng đến đây chất vấn mình như những kẻ không biết tí gì đó ư? Xin lỗi cậu, mình không thể nào trả lời được. Không, có lẽ phải nói là, mình không cần thiết phải trả lời”. Tôi lạnh lùng buông ra câu đó, chuẩn bị bỏ đi.

“Đợi đã!”, Hạ Nhạc Huyên cũng đứng dậy, nắm lấy cánh tay tôi, “Mộ Ái Ni, mình không giống bọn họ. Mình không hề quan tâm đến chuyện yêu đương trước kia của cậu, hoặc là mối tình tay ba lộn xộn nào đó, nhưng mình quan tâm đến…”

“Phác Thiên Diệp!”, tôi liếc nhìn cô ấy bằng ánh mắt lạnh ngắt, tiếp lời luôn.

“Cậu…”, Hạ Nhạc Huyên kinh ngạc nhìn tôi.

“Mình biết cậu thích Thiên Diệp, nhưng… dù cậu có thích Thiên Diệp, cũng không có quyền chấp vấn mình!”, tôi mím môi lại, cười mà như không cười.

Hạ Nhạc Huyên, là vì cậu thích Thiên Diệp nên mới đến gần mình hay sao?

Là vì Thiên Diệp nên mới trở thành bạn của mình?

Bây giờ cũng vì Thiên Diệp mà cậu muốn lột trần trụi mình trước mặt cậu ư?

Trái tim tôi bỗng cảm thấy hơi lạnh lẽo, Hạ Nhạc Huyên mới rồi còn cười rất thoải mái và hồn nhiên bỗng chốc trở nên cách xa tôi vời vợi, xa đến mức tôi không thể nào tiếp cận được.

Hạ Nhạc Huyên thở dài một tiếng, bàn tay giữ cánh tay tôi buông rời ra, rơi xuống mặt bàn.

“Nếu như không phải vì mình, mà là vì… Thiên Diệp thì sao?”

Thiên Diệp… Một luồng sáng trắng xóa tức mắt quét qua trước mặt tôi, hình thành nên một trảng trắng mênh mang, trong tai cũng vang lên những tiếng ầm ầm ngắn gọn.

Toi quay lại chỗ ngồi, ngẩn người ra không biết phải làm gì.

Cảm tưởng như mình đang đứng giữa một đám lá quay cuồng trong cơn gió, bay tan tác tứ tung, hoàn toàn mất phương hướng.

“Mình không mong chờ cậu có thể thay đổi quyết định hoặc là sự lựa chọn của cậu”, Hạ Nhạc Huyên cười với vẻ tự giễu mình, “Rốt cuộc thì mình cũng chẳng là gì của cậu. Nhưng Thiên Diệp thì không giống thế, đối với anh ấy cậu là tất cả sự sống. Sự do dự của cậu đối với anh ấy mà nói, giống như một hành động gây tổn thương. Đó là chưa nói, nếu như cậu lại còn lựa chọn Thôi Hy Triệt, Thiên Diệp… Thiên Diệp…”, Hạ Nhạc Huyên nhìn xuống, giọt nước mắt lấp lánh trên mi lấp lánh ánh sáng dìu dịu.

Tôi trở nên trầm mặc, trong lòng còn thấu hiểu sự đau khổ mà Thiên Diệp phải chịu đựng rõ rệt hơn bất cứ người nào.

“Hôm nay khi mình xem được tờ báo này, cậu có biết không? Mộ Ái Ni, trong giờ khắc ấy, mình còn nảy ra ý định giết chết cậu”, Hạ Nhạc Huyên nhìn thẳng vài tôi bằng ánh mắt sắc hơn bao giờ hết, “Cảm giác mong muốn cậu chết đi đó mỗi lúc một mạnh mẽ, thế nhưng mình đã biết quá rõ rằng nếu như cậu biến mất, người đau khổ tột cùng rốt cuộc lại là Thiên Diệp.”

Giết chết tôi? Tôi kinh ngạc mở to mắt, không dám tin rằng người bạn biết mình từ ngày nhỏ đang ngồi trước mặt lại căm hận mình đến vậy.

Dưới ánh mặt trời bao phủ khắp toàn thân, Hạ Nhạc Huyên trông cố chấp biết bao, buồn bã biết bao.

Một cảm giác thất vọng vô cùng mạnh mẽ đột nhiên lan tỏa trong lòng tôi.

Hạ Nhạc Huyên, Hạ Nhạc Huyên thích ăn quýt với nụ cười tươi như hoa hướng dương;

Hạ Nhạc Huyên vẫn luôn ở bên an ủi tôi sau khi bố qua đời;

Hạ Nhạc Huyên dù cho thời gian có trôi đi vẫn nhớ chọn gửi cho tôi một tấm bưu thiếp dù đang lang thang ở nơi nào đó trên trái đất.

Vậy mà giờ đây…

Cô ấy nói muốn giết chết tôi!

Hạ Nhạc Huyên nói muốn giết tôi!

“Mình không thể nào lay chuyển được tình cảm của Thiên Diệp, không thể thay thế cậu để đem đến hạnh phúc cho anh ấy, tất cả điều đó không phải là vì cậu”, Hạ Nhạc Huyên dừng lại một chút, giọt nước trong veo ở mắt cuối cùng cũng lăn dài trên má.

Tách!

Rơi xuống đất thành một đóa hoa.

Hạ Nhạc Huyên hít sâu một hơi, dường như đã dốc hết sức lực toàn thân để nói với tôi: “Mà là vì tình yêu của Thiên Diệp đối với cậu… quá sâu đậm.”

“…” tim tôi chợt run lên khe khẽ , tôi cơ bản không thể nói ra một tiếng nào.

Vô vàn cơn giớ thổi ùa vào từ tứ phía, những sợi tóc trên trán bị gió thổi tung lên.

Không khí mỗi lúc một mỏng hơn, mỗi lúc một ngột ngạt hơn.

Một chuyện mà mình vốn bỏ qua không để ý nay bị người khác vạch trần trùi tụi, tôi không hề phòng bị trước nên giờ hoảng hốt không biết phải đối diện với nó thế nào.

Trong tầm mắt đã trở nên mông lung bỗng xuất hiện hình ảnh Thiên Diệp, thoắt ẩn thoát hiện hệt như chớp điện.

Anh nở nụ cười quen thuộc, nụ cười sáng rực rỡ nhất trên đời.

Nhưng lại rực rỡ tới mức buồn thương….

“Cậu như thế này thực sự vô cùng quá đáng, Mộ Ái Ni. Nhưng hiện giờ cậu phải đưa ra quyết đinh thôi, nếu còn làm tổn thương đến Thiên Diệp, mình sẽ không tha thứ cho cậu. Nói xong, Hạ Nhạc Huyên đứng dậy đi thẳng.

Từ trước đến nay tôi chưa từng nhìn Hạ Nhạc Huyên từ phía sau lưng, mỗi lần đến sân bay tiễn cô ấy ra nước ngoài, cô ấy đều bắt tôi và Thiên Diệp quay người đi về trước, nói rằng không muốn người khác nhìn thấy bóng cô lúc ra đi.

Còn bây giờ Hạ Nhạc Huyên không hề do dự bỏ đi trước mặt tôi, liệu có phải muốn nói rằng người bạn duy nhất bấy lâu nay vẫn ở bên tôi cuối cùng cũng đã quay lưng lại…

_ “Trời đất bỗng tối tăm, tất cả mọi thứ trên thế giới đột nhiên biến mất, anh nhớ đến em…. Anh hiểu rằng, không thể rời xa được tình yêu của em…” _ , tiếng chuông điện thoại của tôi chợt vang lên từng hồi, cho tới khi nhân viên phục vụ ra hiệu rằng tôi làm ồn ảnh hưởng tới những người khách khác, tôi mới chậm chạp mở điện thoại ra.

“A lô!”

“A lô, chào cô! Là Mộ Ái Ni phải không ạ?”

“Phải.”

“À, tôi ở ban tổ chức cuộc thi làm điểm tâm, xin chúc mừng cô, cô đã giành giải nhất trong cuộc thi, đúng 3 giờ chiều mời cô đến đài truyền hình để tham dự lễ trao giải.”

“Tôi không muốn đến đó.”

Nói xong, tôi dập pạch điện thoại vào.

Tôi giành giải, lại còn giải nhất nữa chứ!

Tất cả có vẻ giống như trên báo chí đã đưa, tôi đã trở thành người chiến thắng “mặc định” hay sao? Vốn mong đợi giải thưởng này biết bao nhiêu, mang theo bao nhiêu nhiệt tình để đến dự thi, nhưng khi nghe kết quả này tôi hoàn toàn không thấy hứng thú một chút nào.

Chương điện thoại lại tiếp tục vang lên, vẫn là số máy khi nãy gọi đến.

Vừa mới định tắt máy, trong đầu đột nhiên hiện lên lời Hạ Nhạc Huyên nói.

_ Cậu thích Thôi Hy Triệt phải không? _

_ Mình không hề quan tâm đến chuyện yêu đương lộn xộn trước kia của cậu, nhưng mình quan tâm đến… _

_ Hiện giờ cậu phải đưa ra quyết định thôi… _

Trong lòng tôi chợt hạ quyết tâm, nên tay nhấn vào nút nhận cuộc gọi.

“A lô, cô Mộ Ái Ni, mời cô đến…”

Tôi cắt ngang giọng nói đầy lo lắng bên đó, nói một cách bình tĩnh: “Tôi sẽ đến.”

Điệu nhạc blues trễ nải vang lên trong tiệm bánh, giống như âm thanh của tiếng sóng thủy triều, mang theo sức mạnh hủy diệt tất cả.

Ánh nắng mỏng mảnh chiếu trên mặt tôi, giống hệt như bàn tay của Thượng đế đang ve vuốt, dịu dàng nhưng tàn khốc.

Tôi khép hai mắt lại, nhìn thẳng lên bầu trời bên ngoài cửa sổ, mái tóc khẽ bay lên trong gió.

Tôi nên đưa ra quyết định nào đây?

Nếu như có thể khiến người mà tôi quan tâm đến vui lòng, vậy thì đó chắc là một quyết định đúng đắn rồi. “Cậu như thế này thực sự vô cùng quá đáng, Mộ Ái Ni. Nhưng hiện giờ cậu phải đưa ra quyết đinh thôi, nếu còn làm tổn thương đến Thiên Diệp, mình sẽ không tha thứ cho cậu. Nói xong, Hạ Nhạc Huyên đứng dậy đi thẳng.

Từ trước đến nay tôi chưa từng nhìn Hạ Nhạc Huyên từ phía sau lưng, mỗi lần đến sân bay tiễn cô ấy ra nước ngoài, cô ấy đều bắt tôi và Thiên Diệp quay người đi về trước, nói rằng không muốn người khác nhìn thấy bóng cô lúc ra đi.

Còn bây giờ Hạ Nhạc Huyên không hề do dự bỏ đi trước mặt tôi, liệu có phải muốn nói rằng người bạn duy nhất bấy lâu nay vẫn ở bên tôi cuối cùng cũng đã quay lưng lại…

_ “Trời đất bỗng tối tăm, tất cả mọi thứ trên thế giới đột nhiên biến mất, anh nhớ đến em…. Anh hiểu rằng, không thể rời xa được tình yêu của em…” _ , tiếng chuông điện thoại của tôi chợt vang lên từng hồi, cho tới khi nhân viên phục vụ ra hiệu rằng tôi làm ồn ảnh hưởng tới những người khách khác, tôi mới chậm chạp mở điện thoại ra.

“A lô!”

“A lô, chào cô! Là Mộ Ái Ni phải không ạ?”

“Phải.”

“À, tôi ở ban tổ chức cuộc thi làm điểm tâm, xin chúc mừng cô, cô đã giành giải nhất trong cuộc thi, đúng 3 giờ chiều mời cô đến đài truyền hình để tham dự lễ trao giải.”

“Tôi không muốn đến đó.”

Nói xong, tôi dập pạch điện thoại vào.

Tôi giành giải, lại còn giải nhất nữa chứ!

Tất cả có vẻ giống như trên báo chí đã đưa, tôi đã trở thành người chiến thắng “mặc định” hay sao? Vốn mong đợi giải thưởng này biết bao nhiêu, mang theo bao nhiêu nhiệt tình để đến dự thi, nhưng khi nghe kết quả này tôi hoàn toàn không thấy hứng thú một chút nào.

Chương điện thoại lại tiếp tục vang lên, vẫn là số máy khi nãy gọi đến.

Vừa mới định tắt máy, trong đầu đột nhiên hiện lên lời Hạ Nhạc Huyên nói.

_ Cậu thích Thôi Hy Triệt phải không? _

_ Mình không hề quan tâm đến chuyện yêu đương lộn xộn trước kia của cậu, nhưng mình quan tâm đến… _

_ Hiện giờ cậu phải đưa ra quyết định thôi… _

Trong lòng tôi chợt hạ quyết tâm, nên tay nhấn vào nút nhận cuộc gọi.

“A lô, cô Mộ Ái Ni, mời cô đến…”

Tôi cắt ngang giọng nói đầy lo lắng bên đó, nói một cách bình tĩnh: “Tôi sẽ đến.”

Điệu nhạc blues trễ nải vang lên trong tiệm bánh, giống như âm thanh của tiếng sóng thủy triều, mang theo sức mạnh hủy diệt tất cả.

Ánh nắng mỏng mảnh chiếu trên mặt tôi, giống hệt như bàn tay của Thượng đế đang ve vuốt, dịu dàng nhưng tàn khốc.

Tôi khép hai mắt lại, nhìn thẳng lên bầu trời bên ngoài cửa sổ, mái tóc khẽ bay lên trong gió.

Tôi nên đưa ra quyết định nào đây?

Nếu như có thể khiến người mà tôi quan tâm đến vui lòng, vậy thì đó chắc là một quyết định đúng đắn rồi.

Bạn đang đọc Nói Yêu Em Lần Thứ 13 của Chiu Kon-Loh
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 6

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự