Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)
Truyện chưa được công bố

Chương 14 Sông nuôi xác(cach thứ 1)

Bạn đang đọc Những miền linh dị (Thái Lan) của Dương Hành Triệt

Phiên bản Convert · 752 chữ · khoảng 3 phút đọc

Vừa nãy tôi cứ ngỡ các du khách do kinh hãi quá mức nên mới trở nên đờ đẫn. Giờ nghe Jack nói vậy, tôi mới thấy đúng là rất bất thường, dường như tất cả mọi người đều đã mất đi ý thức. Không kịp nghĩ ngợi nhiều, tôi cũng ngồi đực ra, cố gắng để ánh mắt trở nên đờ đẫn nhưng tim tôi cứ đập thình thịch khiến hơi thở như không theo kịp, mỗi lúc một dồn dập.

Cô nhân viên tuôn ra một tràn những âm thanh đều đều rỉ rả nghe cứ như tụng kinh.

Vừa dứt lời, đám hành khách liền đờ đẫn đứng dậy bước xuống xe, dáng đi cứng nhắc giống hệt cô ta.

Còn gã tài xế không biết đã biến mất từ lúc nào.

"Đừng sợ, có tôi đây!" Jack cũng đứng dậy. "Họ bị điều khiển rồi! Xuống xe theo họ!"

"Chuyện gì thế?" Tôi vô cùng kinh hãi, không biết sẽ còn phải đối mặt với những chuyện quái quỷ gì. Giờ chỉ còn có tôi và Jack là tỉnh táo. Nỗi căng thẳng khủng khiếo đã phá vỡ giới hạn tâm lý của tôi. Tôi bắt đầu cảm thấy thà tôi mất hồn như mấy ônh Tây kia cho xong, chí ít họ cũng không phải gồng mình lên gánh chịu nỗi kinh hoàng đang bóp nghẹt lấy cơ thể.

Đôi lúc, không biết gì còn nhẹ nhõm hơn nhiều so với gì cũng biết.

Jack vẫn phì phèo điếu thuốc, đầu thuốc lập lòe trong khói thuốc chờn vờn, không phải màu đỏ thường thấy mà xanh lét âm u...

"Chúng ta đã gặp cổ xác, gần đây có lẽ có một con sông nuôi xác."

Cổ xác? Sông nuôi xác?

Đúng là tôi đã đụng độ cổ độc Thái Lan ư? Tôi kinh hoàng quá đỗi nhưng những gì diễn ra trước mắt buộc tôi phải chấp nhận sự thực khủng khiếp này.

"Cô nhân viên cũng bị gã lái x kiểm soát rồi" Jack đi sát sau lưng tôi. "Tôi không có thời gian giải thích nhiều nhưng cậu đừng sợ, cứ đi theo họ, tôi phá cổ độc đã rồi sẽ đuổi theo."

Tôi đang nhẩm tính, xuống xe một cái sẽ chạy ngay, đã biết là chỗ chết mà cứ đâm đầu vào thì có mà điên.

Ngoài xe, ánh trăng vằng vặc, bầu không khí trong mát ẩm ướt nơi rừng núi ùa vào trong phổi khiến tôi tỉnh táo hơn hẳn. Nếu không phải đang đối đầu với nguy hiểm khó lường thì đây đúng là một nơi nghỉ chân lý tưởng.

Bước trên mặt đường ẩm ướt, tôi cũng hơi bình tâm lại, kín đáo đưa mắt quan sát. Tôi thấy cô nhân viên đang dẫn theo đoàn khách bắt đầu tiến vào trong rừng. Tôi ngoảnh đầu nhìn, thấy Jack vừa lẩn ra sau xe bus.

Tôi thầm rủa xả mình ngu đần, Jack đã chạy rồi mà tôi còn đứng đây làm gì? Quyết định là thế, tôi ngoắt người toan chạy nhưng phát hiện ra mình không thể chạy được nữa. Hàng người kia giống như một thỏi nam châm khổng lồ hút chặt lấy tôi khiến tôi không thể nào vùng ra được. Tôi gồng mình kìm bước chân lại, ngả người về phía sau nhưng lực hút vẫn cứ kéo tôi đi khiến tôi loạng choạng. Như thể có một sợi sắt vô hình đã ràng chặt chúng tôi vào nhau, lôi thẳng chúng tôi về phía khu rừng.

Tôi gắng gượng ngoảnh đầu lại, giận dữ nhìn về chỗ Jack vừa lủi mất, thầm nghĩ: "Tao có làm ma cũng không tha cho mày!" Lại nghĩ không biết lát nữa sẽ phải đối mặt với chuyện gì, bỗng thấy trấn tĩnh hơn nhiều. Tuy tôi nhát gan nhưng được cái gặp phải nguy hiển thực sự thì lại trở nên bình tĩnh. Đây chính là ưu điểm của một đứa trẻ mồ côi từ bé.

Trước mũi xe không còn nhìn thấy hai người gỗ đâu nữa. Vừa nãy Jack nói đi phá cổ độc, hay là không phải anh ta bỏ trốn mà là đang nghĩ cách giải cứu chúng tôi? Nghĩ là vậy, tôi bỗng thấy hơi xấu hổ. Tuy chân tôi vẫn bước đi một cách mất kiểm soát nhưng cơn sợ hãi đã lắng xuống. Tôi âm thầm quan sát xung quanh và bắt đầu nhẩm tính cách thoát thân.

Bạn đang đọc Những miền linh dị (Thái Lan) của Dương Hành Triệt
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Báđạotruyềnkỳ
Phiên bản Convert
Thời gian
Lượt đọc 2
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự