Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)
Truyện chưa được công bố

Chương 13 Ma cỏ, sự việc hãi hùng bắt đầu?

Bạn đang đọc Những miền linh dị (Thái Lan) của Dương Hành Triệt

Phiên bản Convert · 960 chữ · khoảng 4 phút đọc

Tôi chẳng còn tâm trí đâu mà nghe họ nói, đầu nặng trình trịch như đổ chì. Gã tài xế nói vài câu tiếng Thái với cô nhân viên, có vẻ vì thấy trên xe toàn người ngoại quốc nên họ thấy rất tự tin là không ai hiểu nên cứ nói oang oang. Tôi nghe thấy họ nhắc đi nhắc lại hai âm tiết, hai âm tiết đó, tôi đã nhiều lần nghe thấy trong các bộ phim Thái có phụ đề có nghĩa là ma cỏ!

Người dân tộc Miêu thường gọi "cổ" (trùng độc*) là "ma cỏ". Tương truyền trùng độc sống kí sinh trên cơ thể phụ nữ, gây hại cho người khác. Những người phụ nữ có trùng độc sống kí sinh bị gọi là "bà ma cỏ"

Theo truyền thuyết, phương pháp nuôi "cổ" thông thường như sau: bắt thật nhiều trùng độc như rắn, rết, bọ cạp, thằn lằn, cóc nhái bỏ vào trong cùng một cái lọ cho chúng tàn sát, ăn thịt lẫn nhau. Con trùng độc duy nhất sống sót chính là cổ. Cổ có nhiều loại như: xà cổ (rắn), khuyển cổ (chó), miêu quỷ cổ (mèo), hạt cổ (bọ cạp), cáp mô cổ (cóc nhái), trùng cổ (sâu)... Người nuôi cổ có thể yểm cổ thuật khiến đố phương bị bệnh, thậm chí tử vong. Đầu tiên, cổ thuật thịnh hành trong khu vực người Miên, sau đó không hiểu tại sao lại lưu truyền sang Thái Lan, phát triển mạnh mẽ và trở thành một kì thuật bí hiểm nhất ở nước này.

Nhưng vào lúc này, tại sao họ lại nhắc đến ma cỏ?

Đúng lúc tôi đang băn khoăn, chiếc xe bỗng lắc lư dữ dội, trong xe vọng ra những tiếng "lộc cộc" trầm đục giống như có thứ gì đó va đập vào thành xe. Xe chao đảo mỗi lúc một dữ dội trong khi chúng tôi đều nhìn thấy rõ bên ngoài không có bất cứ thứ gì.

Hành khách vừa mới bình tâm chút ít đã lại kinh hãi trước sự cố bất ngờ. Tiếng gõ đập mỗi lúc một dồn dập, chiếc xe ngả nghiêng đến bốn mươi lăm độ sang hai bên giống như con thuyền nhỏ đang vật lộn với sóng dữ. Tất cả mọi người đều hoảng hốt bám chặt vào thàng ghế. Trong cơn hỗn loạn, tôi nhìn thấy rõ gã tài xế bình thản đến lạ lùng. Hắn hét lên vài câu với cô nhân viên phục vụ, cô ta có vẻ không bằng lòng lắc đầu quầy quậy.

Gã tài xế tức tối gầm lên mấy tiếng, cô nhân viên phục vụ mới miễn cưỡng rời khỏi chỗ ngồi kéo mở nắp ngăn đựng đồ ở gần cửa xe lôi ra một cái lồng bên trong có nhốt một con gà trống đen sì.

Gã tài xế giật phắt lấy cái lồng, mở cửa xe lao vọt ra ngoài, rút từ thắt lưng ra một con dao găm rồi lôi con gà trống ra, tay giữ lấy đầu, phạt một nhát đứt rời cần cổ.

Máu từ cổ phun ra thành vòi, mình gà rơi phịch xuống đất, hai cánh đập phành phạch, hai chân đạp loạn xạ, toàn thân co giật dữ dội, máu vẫn bắn ra loang lổ sau đó thì nằm bất động. Chứng kiến cảnh tượng tàn nhẫn này, rất nhiều du khách nước ngoài kinh hoàng bưng chặt lấy mắt.

Và lúc này, chuyện khó tưởng tượng nhất đã xảy ra.

Cái đầu gà trong tay gã tài xế vẫn dáo dác ngó nghiêng khắp phía, chốc chốc lại há mỏ kêu lên "cục cục". Thân gà lại đứng dậy, bước từng bước vững chãi. Cảnh tượng ma quái đã khiến tất cả du khách bàng hoàng chết lặng, quên cả la hét, đờ đẫn đứng nhìn.

Gã tài xế cầm cái đầu gà quệt máu vào mắt hai người gỗ, sau đó lại quệt túi bụi lên xe. Hai tay và mình mẩy gã bê bết máu gà trông rất rùng rợn. Còn cái thân gà không đầu cứ lững thững đi vào rừng cây. Chiếc xe từ từ ổn định trở lại, những tiếng "lộc cộc" cũng từ từ biến mất, chỉ còn lại mùi máu tanh lòm sặc sụa trong không khí.

Cô nhân viên phục vụ tỏ ra rất kích động, mở cửa xe đi tới trước mặt gã tài xế, chỉ vào chúng tôi trên xe, lại chỉ vào cánh rừng cách đó không xa, hai tay khua khoắng loạn xạ. Gã tài xế nhìn chúng tôi bằng ánh mắt âm u, nhếch miệng cười, nói vài câu gì đó với nhân viên phục vụ. Cô ta có vẻ đã bình tĩnh lại nhưng ánh mắt lại trở nên đờ đẫn giống hệt đám du khách trên xe, cứ đứng ngây ra như khúc gỗ.

Bắt đầu tưg giây phút đó, Jack không nói thêm lời nào nữa, chỉ rít thuốc liên hồi và còn dúi vào tay tôi một điếu.

Tôi cũng thuộc dạng nghiện thuốc nhưng lại chẳng mấy thích thú mùi vị của thuốc lá ngoại. Hơn nữa, thuốc mà Jack phả ra lại có một thứ mùi quái lạ rất khó diễn tả, lại đang ở trong hoàn cảnh thế này đúng là chả có hứng thú gì mà hút nên tôi tiên tay cài luôn điếu thuốc lên vành tai.

Cô nhân viên phục vụ quay trở lại lên xe, cơ thể ngay đuỗn, dáng đi nặng nề như vịt bầu. Cô không nói năng gì mà chỉ đưa mắt nhìn khắp lượt mọi người.

"Bắt chước bộ dạng của toàn bộ hành khách!" Jack hạ giọng thì thào.

Bạn đang đọc Những miền linh dị (Thái Lan) của Dương Hành Triệt
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Báđạotruyềnkỳ
Phiên bản Convert
Thời gian
Cập nhật
Lượt đọc 2
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự