Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 3 Chương 3: Câu chuyện nhỏ số 3: Định nghĩa hạnh phúc

Bạn đang đọc Những Câu Chuyện Nhỏ Của Tôi của Cỏ

Phiên bản Dịch · 643 chữ · khoảng 2 phút đọc

Có một lần khi đang chờ xe bus, tôi tình cờ nghe được câu chuyện của hai người phụ nữ lớn tuổi. Người A nói:

-Nó xinh xắn lắm, học hành tử tế đàng hoàng, thế nào lại lấy phải thằng này làm công nhân quèn, giờ hai vợ chồng về quê đi làm công ty lương ba cọc ba đồng thôi.

Người B tiếp lời:

-Đúng là cái duyên cái số mà. Chỉ khổ nó thôi, đầy thằng tử tế hỏi mà nó có thèm đồng ý đâu, cứ nhất quyết đòi lấy thằng này, ngăn cũng không được.

Câu chuyện ấy khiến tôi nhớ đến một người bạn học của mình. Hồi chúng tôi học lớp 10, cô ấy yêu một cậu bạn cùng khóa. Cậu ta trong trí nhớ của tôi là một người chẳng chịu học hành, lúc nào cũng phì phèo hút thuốc, hút nhiều đến mức mỗi lần cậu ta cười với cô bạn của tôi là tôi lại thấy hàm răng xỉn đi vì thuốc ấy. Nhưng cô ấy lại không cấm cậu ta hút thuốc, thậm chí cô ấy còn cảm thấy thích thú với từng vòng khói trắng. Tôi không hiểu cô ấy thích cậu ta nên mới thích thuốc lá hay ngay từ đầu cô ấy đã thích những thứ như thế rồi. Năm lớp 12, cô bạn tôi có bầu. Hai người họ bỏ học rồi làm đám cưới. Tôi cũng đến dự. Nhìn cô ấy hạnh phúc với bộ váy cưới, những cảm giác tiếc nuối tôi dành cho người bạn thông minh, xinh đẹp ấy cũng dần biến mất. Lúc đó tôi nghĩ, có lẽ chẳng có gì là không tốt cả vì có lẽ, cô ấy đã thực sự hài lòng với lựa chọn của mình.

Mãi đến năm ngoái, khi chúng tôi quyết định họp lớp và liên hoan tại một nhà hàng ở quê, tôi mới gặp lại cô ấy. Đám con gái chúng tôi kể cho nhau nghe đủ thứ chuyện còn cô ấy tuyệt nhiên chỉ nhắc đến chồng và con mình. Cô ấy nói:

“Sau khi kết hôn, chồng mình xin đi làm công ty, hàng tháng kiếm thêm chút tiền. Mình mang bầu, anh ấy không cho đi làm nên chỉ nhận việc về làm thêm ở nhà lúc rảnh rỗi. Chồng mình làm việc vất vả nhưng lại chẳng bao giờ nói ra, sợ mình lo lắng. Mỗi ngày trước khi đi ngủ anh ấy đều nói chuyện với con, hát cho con nghe, cũng bỏ thuốc lá vì sợ ảnh hưởng đến mình và con. Giờ lương tháng hai vợ chồng cũng đủ ăn với nuôi con, không còn phải nhờ cậy bố mẹ như trước nữa. Chồng mình vậy thôi nhưng hiền lành lắm, có dịp các cậu đến nhà mình chơi nhé!”

Cô ấy dịu dàng cười như thể vừa kể chuyện vừa đắm chìm trong những hạnh phúc mà mình đang có vậy. Tôi không biết những người khác nghĩ gì, nhưng tôi thấy đó là nụ cười đẹp nhất của cô ấy, đẹp hơn cả nụ cười của cô gái 18 tuổi mang trên mình chiếc váy cưới màu trắng năm nào.

Khi đó tôi nhận ra, mỗi người có một cách định nghĩa về hạnh phúc khác nhau. Có người hạnh phúc với cuộc sống giàu sang phú quý, có người hạnh phúc khi nhận được lời tỏ tình từ người mình thích bấy lâu, hay như một cô bé hạnh phúc khi được mẹ mua cho chiếc váy mới, cũng lại có người như cô bạn tôi, hạnh phúc với cuộc sống bình yên giản dị. Còn với tôi, hạnh phúc là khi ta biết thỏa mãn với hạnh phúc ta đang có và chỉ có ta mới biết ta hạnh phúc như thế nào.

Bạn đang đọc Những Câu Chuyện Nhỏ Của Tôi của Cỏ
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi thieuquocviet1999
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 53
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự