Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 133 Cua Anh Chàng Hacker (21)

Bạn đang đọc Nhật Ký Cua Trai Của Nữ Phụ của Mao Mao Ru

Phiên bản Dịch · 899 chữ · khoảng 3 phút đọc

Tính thêm Phong Quang, tổ đội tổng cộng có tám người, vừa đủ bốn nam bốn nữ, ngoài Phong Quang và Hạ Thiên ra, họ đều là thành viên của bang hội Hắc Y.

Qua lời giới thiệu của Hạ Thiên và sự xum xoe của Phong Trần Nhất Thương, Phong Quang cũng hiểu được đôi chút về tình hình cơ bản.

Cô gái mặc quần áo màu hồng là Cây Mít, cô ta và Khoai Tây mặc quần áo màu vàng đều là bạn học đại học kiêm bạn cùng phòng.

Sở thích của hai người này không khác nhau là mấy, cũng bởi vậy mà lúc nào cũng dính lấy nhau.

Nếu nói hai người họ là một đôi bách hợp (nữ x nữ) thì cũng có người tin, nhưng người dám nói lời này sẽ bị Một Thùng Gừng Tươi và Thiên Sơn Cô Tịch liên thủ vây đánh.

Một Thùng Gừng Tươi là tướng công của Cây Mít, còn Thiên Sơn Cô Tịch là tướng công của Khoai Tây.

Tình cảm của hai đôi vợ chồng này rất thắm thiết, nhưng Một Thùng Gừng Tươi và Thiên Sơn Cô Tịch lại trái ngược với nhau, nhìn nhau không vừa mắt, thỉnh thoảng sẽ cãi nhau ầm ĩ mấy câu.

Họ không biết khi họ đang cãi nhau, Cây Mít và Khoai Tây sẽ trốn sang một bên che mặt, thảo luận trong hai người đấy ai là công là ai là thụ.

Phong Quang nghiêng đầu hỏi: “Trong bang hội các anh có người bình thường không?”

Phong Trần Nhất Thương nhìn bốn người đi phía trước mở đường, Gừng Tươi và Thiên Sơn lại đang cãi nhau, còn “phu nhân”

của họ đang say sưa thảo luận về chuyện yêu nhau lắm cắn nhau đau.

Anh ta là bang chủ cũng nhọc lòng lắm chứ, nhưng thân là bang chủ, anh ta vẫn phải cố gắng nói tốt cho họ.

“Chị vợ à, cô chỉ thấy một mặt mà thôi, thật ra bọn họ đều là người có trách nhiệm, bình thường khi tiếp nhận vụ làm ăn lớn, bọn họ rất có ý thức tập thể, tập trung chặn đánh người ta.”

Phong Quang: “Ha ha.”

Advertisement / Quảng cáo

Cái hay ho không nói lại nói cái này, Phong Trần Nhất Thương chỉ muốn tát mình một cái.

“Chị, chị đừng để ý anh ấy, anh ấy chỉ thích giết người.”

Hạ Thiên nhìn gương mặt đau thương của Phong Trần Nhất Thương, nhắc nhở Phong Quang: “Phía trước chính là khu vực sương mù dày đặc, lát nữa chúng ta sẽ chia thành bốn nhóm đi bốn đường khác nhau.

Chị, em cùng chị đi, chúng ta đừng đi riêng.”

“Triều Lộ… vậy anh thì sao…”

Vẻ mặt của Phong Trần Nhất Thương đầy tủi thân.

Triều Lộ không thèm để ý đến anh ta: “Chỗ nào lạnh thì phắn đến chỗ đấy đi (*).”

(*) Nguyên văn: 哪儿凉快哪儿呆着去, có nghĩa là biến đi Phong Quang là pháp sư siêu cấp, lát nữa sẽ có quái vật xuất hiện giữa đường, có cô đồng nghĩa với việc đảm bảo sẽ không rớt giọt máu nào.

Không có Phong Quang thì thôi, chứ nếu có Phong Quang, Triều Lộ không thèm cùng đội với tên ngốc Phong Trần Nhất Thương.

Phong Quang quay đầu, thấy Nhậm Ngã Hành từ lúc vào hang núi vẫn không mở miệng nói chuyện đi sát phía sau, cô rời tầm mắt đi, nắm chặt tay Hạ Thiên.

Ổ cương thi là phó bản tám người, tiến vào phó bản không lâu sẽ gặp khu vực sương mù dày đặc, giơ tay ra không nhìn thấy nổi năm ngón.

Người chơi bị hệ thống game chia thành bốn tổ bất kì, rồi được đưa tới bốn con đường, chỉ khi thông qua khảo sát của con đường này mới có thể gặp Boss của phó bản, Vua Cương Thi ngàn năm.

Đây chính là quy định của phó bản này.

Advertisement / Quảng cáo

Sương mù dày đặc xuất hiện như trong dự đoán, chìm trong làn sương mù, không ai thấy rõ ai.

Mười mấy giây sau, sương mù tan đi, trước mắt Phong Quang có thêm một lối đi tỏa sáng bởi bức tường đá, cô nhìn tờ hướng dẫn, đây chính là lối đi ánh sáng của một trong bốn con đường, rất nhiều tiểu cương thi.

Cô bước một bước, người phía sau không nhúc nhích, cô quay đầu: “Hạ Thiên, sao còn không đi…”

Giọng nói bỗng im bặt.

Làm gì có Hạ Thiên, người bên cạnh là một chàng trai, chẳng biết trùng hợp thế nào mà, người đó chính là Nhậm Ngã Hành với tinh thần uể oải.

Phong Quang: “Sao lại là anh?”

Nhậm Ngã Hành: “…”

Phong Quang: “…”

Nhậm Ngã Hành: “…”

… Không được rồi, bầu không khí im lặng chết chóc.

Để chấm dứt tình cảnh nhìn nhau không nói gì, Phong Quang rất bất đắc dĩ: “Anh trai à, có thể có phản ứng gì được không?”

Hắn cúi đầu, cuối cùng cũng có phản ứng.

Phong Quang còn chưa kịp nghĩ người này còn sống hay không, cô theo ánh mắt hắn để biết hắn cúi đầu nhìn gì.

Họ đang nắm tay nhau, nói chính xác là, cô đang nắm tay hắn.

Bạn đang đọc Nhật Ký Cua Trai Của Nữ Phụ của Mao Mao Ru
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 9

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự