Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 88 PHIÊN NGOẠI 02: TÌNH SỬ CỦA TÔNG CHÍNH

Bạn đang đọc Nhà Có Sư Tử Hà Đông của Bạc Hãn Khinh Y Thấu

Phiên bản Dịch · 2606 chữ · khoảng 9 phút đọc

Đời người việc không như ý, hết tám chín phần. Tông Chính lại không cho là như thế, cho dù có việc làm cho anh không vừa ý, thì cuối cùng anh cũng sẽ bắt nó trở nên vừa lòng đẹp ý, nhưng anh của tuổi 24 năm ấy, lại liên tiếp gặp chuyện không hay ho.

Trương Vi nói chia tay với anh, Tông Chính có chút buồn bực, vài năm quen nhau, tuy rằng anh không thích cô nhiều cho lắm, nhưng rốt cuộc vẫn có chút cảm tình, lại là mối tình đầu, không khỏi thấy phiền muộn, so với phiền muộn, cảm xúc của anh phải nói là buồn bực thì đúng hơn, người trong nhà luôn thúc giục anh kết hôn, Tông Chính lăn qua lộn lại nghĩ, anh muốn kết hôn với ai.

Trương Vi?

Anh hơi chần chờ, Trương Vi có đôi khi khiến anh thấy phiền, nếu muốn ở chung cả đời, vẫn nên cần thận trọng lo lắng, cho nên lúc Trương Vi hỏi anh, yêu hay không yêu cô ấy thì anh theo bản năng trả lời thật với lòng mình, không yêu.

Được rồi, anh bị phụ nữ đá, chuyện đó cũng rất bình thường mà thôi.

Nhưng điểm mấu chốt trong chuyện này đó là, trương Vi chia tay anh, anh hơi đau đầu, quả nhiên không tới vài ngày, lão thái thái Tông gia liền thu xếp hôn sự cho anh, bà chỉ có một tâm nguyện, muốn ôm tằng tôn (chắt), lại nói vì sao bà phải vội vàng nôn nóng như vậy, là vì bà sợ mình sống không được bao lâu nữa, trước đó vài ngày bà được chuẩn đoán có bệnh ở động mạch vành nên phải đưa vào bệnh viện, lần này, mẹ anh Lý Trân, ba anh Tông Nam Sơn đều đề cập tới hôn sự của Tông Chính anh.

Không quá vài ngày, Tông Chính nhận được thông báo, giữa trưa cùng ăn cơm với người của Lâm gia.

Lúc này thì Tông Chính mới biết, vợ sắp cưới của anh là con gái Lâm gia, trong lòng anh kỳ thật cũng đã đoán được một chút, dù sao hai nhà Tông – Lâm có vài dự án lớn đang hợp tác chung, liên quan tới vấn đề tài chính trên trăm triệu, đám hỏi đương nhiên phải đẩy nhanh hơn tiến độ đàm phán công việc.

Đại tiểu thư Lâm gia, bộ dạng cũng khá thanh tú, nhìn qua là một cô gái dịu dàng ít nói, anh nghĩ, cô ắt hẳn không quá phiền.

Kết thúc buổi cơm gặp mặt, hai nhà đều rất vừa lòng, vì thế hôn sự cứ như vậy được quyết định, về phần hai nhân vật chính, từ sau buổi cơm ra mắt hôm ấy, chưa từng liên hệ với nhau.

Bên phía Lâm Tư, bởi vì trong lòng đã có người khác, nhưng cô lại không dám chống đối Cố Dung, cho nên làm sao cô có thể chủ động liên lạc với người đàn ông mình không thích chứ.

Còn bên Tông Chính, trong lòng anh vốn có chút không vui với hôn sự này, vừa thấy Lâm Tư không liên lạc với anh, anh cũng rất hài lòng.

Vì thế, quan hệ của hai người cứ mập mờ như vậy, hai người sau buổi gặp mặt, lại chạm mặt nhau tại một số bữa tiệc được tổ chức tại nhà Tông Chính, lúc này hai nhà Tông – Lâm đã sớm truyền ra tin tức, ở bên ngoài Tông Chính đương nhiên phải làm ra vẻ một chút, không thích là một chuyện, nhưng đàn ông có những trách nhiệm phải gánh vác, Lâm Tư đã là vợ sắp cưới của anh, chuyện nên làm anh cũng sẽ làm.

Chỉ qua vài lần tiếp xúc, Tông Chính liền biết được, Lâm Tư đã có người trong lòng.

Tông Chính hơi tức giận, nếu chướng mắt anh, thì sớm nói a, phát triển như bây giờ là thế nào.

Vì thế, quan hệ của hai người lại khôi phục như lúc ban đầu, mạnh ai làm việc người nấy, thỉnh thoảng ở bên ngoài chạm mặt nhau, cả hai cũng lễ phép gật đầu, mãi đến khi ảnh chụp của Lâm Tư bị tung ra.

Tông Chính trợn tròn mắt.

Việc mà tất cả đàn ông trên đời này hận nhất và không bao giờ chấp nhận, chính là bị người cho đội nón xanh. Tuy rằng anh không thích Lâm Tư, sau sự kiện này thì chút hảo cảm với Lâm Tư cũng mất sạch, nhưng Lâm Tư trên danh nghĩa vẫn là vợ sắp cưới của anh a!

Không đợi anh đưa ra lời giải trừ hôn ước, Lâm Tư lại tự sát.

Tông Chính nhìn chằm chằm chiếc quần lót màu hồng trong tủ quần áo, trong lòng nghĩ, năm nay số của anh có phải đặc biệt xui xẻo, nên cần tiêu tai giải nạn không?

Chuyện này trở thành đề tài trong giới thượng lưu thành phố Z một thời gian dài, tuy rằng xảy ra chuyện của Lâm Tư, nhưng hai nhà Tông – Lâm vẫn ngồi xuống, cùng nhau thương lượng biện pháp giải quyết, chuyện này rất nhanh đã bị đè xuống, sau đó tung ra vài tin đồn khác, thu hút sự chú ý của mọi người.

Việc này trôi qua được hai tuần, tâm tình của Tông Chính vẫn âm u như trước, một ngày kia Đỗ Thiếu Khiêm gọi tới gọi anh đi tụ họp, anh suy nghĩ liền đi, sau đó gặp một cô nàng.

Nhìn lại tình sử của anh, người ngoài rất khó đoán được rốt cuộc Tông Chính thích dạng phụ nữ như thế nào, Trương Vi, Lâm Tư, hiển nhiên hai loại hình này không phải là mẫu người anh yêu thích. Trong lòng Tông Chính cũng không rõ ràng anh thích là dạng phụ nữ thế nào, nhưng lại nghiêm túc suy nghĩ, trong đầu anh mơ hồ xuất hiện một hình ảnh.

Cô bé ngồi trên cây, yên lặng rơi nước mắt, lá cây xanh biếc, lấp ló sau làn váy màu trắng của cô.

Cô ngồi trên đỉnh đầu của anh, nhưng lại giống như ở một thế giới khác, anh dường như không nhịn được cũng trèo lên cây.

Trong lòng mỗi người có lẽ đều có một nàng công chúa, mà cô bé ngồi trên cành cây năm ấy, đã trở thành công chúa trong lòng anh, đáng tiếc, cô chỉ lướt qua trong cuộc đời anh, khi anh muốn đi tìm cô thì cô đã biến mất.

Thỉnh thoảng anh vẫn nghĩ, nếu như là cô ấy, như vậy sau khi cô lớn lên, sẽ trông như thế nào?

Hẳn là sẽ không lại leo lên cây ngồi khóc đâu nhỉ?

Anh ngẩng đầu nhìn chằm chằm cô gái trước mặt, cô rất lạnh, cũng rất bình tĩnh, đôi mắt đen láy lấp lánh lại trong suốt giống như trân châu, không hiểu sao anh lại nghĩ tới cô bé ngồi trên cây năm nào.

Cô nói, cô muốn mướn phòng với anh.

Anh nghe thấy máu toàn thân đang sôi sục, trái tim anh rục rịch, anh muốn đặt cô dưới thân, muốn trong thấy vẻ mặt trong trẻo lạnh lùng lại hờ hững của cô khi nhuộm màu tình dục sẽ như thế nào. . . . . .

Anh từng nghĩ đến, anh sẽ không bao giờ yêu ai, hóa ra không hẳn như vậy, trên thế giới này, còn có một người, sự xuất hiện của cô làm thức tỉnh bản năng và dục vọng chiếm hữu trong anh.

Lần đầu tiên trong đời, anh muốn mang một cô gái về nhà, nhưng tình huống lại có chút vội vàng, anh thuận theo đề nghị của cô, tìm một khách sạn, sau đó. . . . . .

Tông Chính vào hai năm sau, mỗi lần nhớ tới Lâm Miểu Miểu thì đều nghiến răng nghiến lợi, hận thấu xương, hận không thể bóp chết cô, bất quá trước khi bóp chết cô, có thể xem cô như chiếm lợi phẩm lợi dụng một chút, thỏa mãn một chút của anh. . . . . . Khụ khụ.

Một ngày kia, Tông Chính đột nhiên hỏi Đỗ Thiếu Khiêm: "Tôi không phải loại đàn ông mà phụ nữ thích ư?"

Đỗ Thiếu Khiêm liếc anh một cái: "Dựa vào diện mạo, dáng người, gia thế của cậu mà nói, cậu rất thu hút phụ nữ."

Vẻ mặt Tông Chính dần khôi phục, Đỗ Thiếu Khiêm lại thêm vào một câu: "Nhưng đặc biệt như cậu thì thu hút loại phụ nữ thế nào?"

Đỗ Thiếu Khiêm giơ ngón tay lên vừa nói vừa tính: "Nói Trương Vi trước đi, người ta yêu cậu lâu như vậy, cậu lại độc ác tổn thương người ta, Lâm Tư thì sao, . . . . . . Ờ, cho qua vậy, tiếp đến là nữ nhân viên trong công ty cậu, tổng cộng cậu đã đuổi việc bao nhiêu cô có ý định nhào vào cậu rồi, được, được, công và tư rõ ràng, cho qua tiếp, vậy mỗi lần chúng ta ra ngoài chơi thì sao, cậu đối xử thế nào với em gái tôi?"

Tông Chính nhớ lại, hẳn là tàm tạm nhỉ?

Đỗ Thiếu Khiêm vô cùng đau đớn gõ mặt bàn: "Khuôn mặt cứng đờ, lạnh lùng xa cách, coi như thái độ của cậu tốt, em gái tôi rất thích cậu, bị người ta giật giây đi hôn cậu, cậu lại đẩy nó ra. . . . . ."

Đỗ Thiếu Khiêm giang tay, tổng kết: "Đáng đời, không có cô nào thèm thích cậu!"

Mẹ nó! Tông Chính căm tức, trong những người phụ nữ hắn biết, vậy cô gái kia thì sao?

Anh đối xử với cô nàng kêu Nina không tệ đúng không, nhìn xem cô ta đã làm gì anh?

Đánh anh ngất xỉu!

Lột sạch đồ anh!

Chụp hình lõa thể!

Tông Chính lại hận nghiến răng nghiến lợi, nha đầu chết tiệt kia, đừng rơi vào trong tay anh!!!!!!!!!

.

Sau Lâm Tư, Tông gia tuy rằng sốt ruột, nhưng vẫn luôn quan tâm tới cảm xúc của Tông Chính, vì thế suốt một năm, không tiếp tục buộc anh kết hôn, năm thứ hai, Khưu Thục Thanh luôn thuộc phái hành động lại bắt đầu bức hôn anh, lúc gọi Tông Chính về Thiên Hà Viên ăn cơm thì luôn có mặt một cô gái, sau hai lần như vậy, Tông Chính sao còn không biết người nhà anh đang mưu tính cái gì, có thể cho cô nàng kia sắc mặt tốt sao?

Sau vài lần như vậy, Lý Trân lại mời cô gái khác thì cha mẹ cô ta không mấy nguyện ý, lúc đó không biết từ đâu truyền ra lời đồn Tông Chính bị đồng tính, đối tượng chính là hoa hoa công tử kiêm anh em nối khố của Tông Chính, Đỗ Thiếu Khiêm, lúc mọi người nghe được lời đồn này, trong nháy mắt như ngộ ra tất cả, lại than thở một tiếng: Khó trách a!

Vì vậy lời đồn càng truyền càng chân thật, những gia tộc lớn có tiếng ở thành phố Z, đương nhiên sẽ không chấp nhận chuyện này, tình hình ngày càng tệ, Tông gia lại không chịu bỏ cuộc, vì thế hôn sự của Tông Chính trở thành vấn đề nan giải.

Tông Chính thì cảm thấy không sao cả, dù sao hiện tại anh cũng không dự định kết hôn, liên tục một thời gian ngắn, phái bức hôn, do Lý Trân làm đại biểu đứng ra đàm phán với Tông Chính, Tông Chính suy đi tính lại, định nói mình bị đồng tính, tuy rằng có thể tránh được việc bức hôn trước mắt, nhưng sẽ chọc Khưu Thục Thanh tức giận, anh nghĩ nghĩ, vẫn nên thành thật trả lời thôi, khẳng định ra tính cách của anh vô cùng bình thường, đối với đàn ông anh không có hứng thú.

Một ngày kia, Tông Chính quay về Thiên Hà Viên, lại nhìn thấy một cô gái, anh cũng không quản cô gái kia đang có mặt tại đây, liền nổi giận, Khưu Thục Thanh cũng không chịu thua kém, lập tức đập bàn trừng mắt: "Đi đi! Đi rồi thì tự mình dẫn một cô về đây!"

Tông Chính bỗng nhiên nghĩ đến Lâm Miểu Miểu.

Suốt hai năm trôi qua, ngay từ đầu anh đối với cô hận thấu xương, nhưng tìm không thấy người, anh cũng không làm gì được, dần dần, thứ cảm giác hận thấu xương này cũng phai nhạt đi, cô lấy một phương thức kỳ lạ tiến vào đáy lòng anh, Tông Chính phân không rõ trong hai năm nay, anh vẫn không muốn quen bạn gái, có phải có liên quan tới cô hay không.

Tông Nam Sơn gọi anh vào thư phòng, bảo anh đi gặp con gái riêng của Lâm gia, Tông Chính khống biết trong lòng mình lúc này là tư vị gì, anh mà cũng có ngày bị ép buộc xem mắt với con gái riêng. . . . . .

Tông Nam Sơn nhìn sắc mặt của anh, sao không biết trong lòng con mình nghĩ gì, liền mắng té tát một trận: "Đừng nói tin đồn đồng tính không có phần của con, nếu không phải do con giở trò, sự tình sẽ phát triển như hiện tại sao?"

Tông Chính oán thầm, chuyện này thật sự không liên quan tới anh, cũng là do đám bạn tốt trong lúc tụ họp nói giỡn, sau đó hình như rơi vào tai cô nàng nào đó nhiều chuyện bị hắn lạnh nhạt, chuyện này vốn chỉ là lời giỡn chơi giữa đám bạn tốt, nhưng càng truyền lại càng ra hình ra dáng, dù sao anh cũng không muốn kết hôn, nên mặc kệ nó luôn.

Anh vẫn như ngày thường, tham dự một buổi tiệc kinh doanh, đây là một buổi tiệc tối rất bình thường, nhưng bởi vì có mặt người không bình thường, nên nó lại mang một sắc thái khác.

Cho dù rất nhiều năm về sau, anh vẫn nhớ rõ ngày hôm đó, ngày hai mươi sáu tháng ba.

Anh "Cầu" hôn cô.

Đương nhiên, đương sự bị "Cầu" hôn, Lâm Miểu Miểu kiên quyết phủ nhận điểm này!

Tiếp đó, hai người lãnh giấy chứng nhận, tin tức về đám hỏi giữa hai nhà Tông – Lâm cũng được truyền ra, mọi người trong thành phố Z lại càng thêm tin tưởng Tông Chính chắc chắn bị đồng tính luyến ái, bằng không lấy thân phận địa vị của Tông gia, cho dù đồ cưới của Lâm Miểu Miểu nhiều đến mấy, cũng không đến mức lấy một đứa con gái riêng, vậy thì nhất định là bản nhân Tông Chính có vấn đề!

Mãi đến khi Tông Tiểu Dục được sinh ra, mọi người vẫn cho rằng, đám hỏi giữa hai nhà Tông - Lâm, chỉ là hình thức.

Một ngày kia, Phó Thuần tò mò tới hỏi Lâm Miểu Miểu, Lâm Miểu Miểu kinh ngạc, buổi tối liền dò hỏi Tông Chính, Tông Chính lập tức bổ nhào vào trên người cô, vừa hôn vừa miết, sau khi được thỏa mãn, cười tủm tỉm nói: "Nhất định là trước giờ anh biểu hiện không được tốt, vợ à, anh sẽ ‘biểu hiện’ thật tốt cho em xem!"

Lâm Miểu Miểu: ". . . . . ." Cô chỉ là có chút hứng thú, nên tùy tiện hỏi một chút mà thôi.

Bạn đang đọc Nhà Có Sư Tử Hà Đông của Bạc Hãn Khinh Y Thấu
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 5

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự