Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 74 8 Năm Sau

Bạn đang đọc Người Săn Ác Quỷ của Lý Thảo Nhã

Phiên bản Dịch · 1368 chữ · khoảng 4 phút đọc

8 năm sau.

“ Bố ... bố!”

“ Huệ... Huệ Bân ...”

Bố đưa tay về phía tôi, tôi nắm chặt tay ông.

Thượng đế ơi, bố là người thân duy nhất còn lại bên tôi . Lẽ nào, hôm nay, ngày cũng lấy đi linh hồn đáng thương của bố.? Người bố vì tôi mà tiếp tục sống đến bây giờ.?

“ Bố....bố .... đã làm ... ... nhiều chuyện có lỗi với con...”

“ Bố, bố đừng nói nữa. Hu...hu...Bố đừng nói gì nữa.”

“ Bố....viện lý do là bảo vệ con....khiến con hy sinh quá nhiều thứ.”

Đứa con gái như tôi bây giờ mới hiểu một vài chuyện kinh doanh của công ty. Tôi còn nhiều chuyện muốn kể cho bố nghe, muốn làm cho bố xem. Tôi còn phải làm rất nhiều việc cho bố....

“ Bố, con đồng ý với bố. Con sẽ kết hôn! Con sẽ làm theo tâm nguyện của bố, sẽ sinh cháu ngoại dễ thương cho bố!”

“ Ơ ơ...phải. Ơ ơ....tất nhiên rồi....tất nhiên phải kết hôn rồi. Bố còn phải sờ vào bàn tay nhỏ bé của cháu ngoại...ơ...ơ...Nhưng...”

“ Bố, hu hu.... Bố, bố không thể bỏ con đi như thế được. Đừng đi! Con xin bố! Con sẽ có hiếu với bố. Mỗi ngày, con sẽ đến công ty đúng giờ ... Hu hu...cũng sẽ đi học lớp dạy cô dâu, chuẩn bị xuất giá. Hu hu.... bây giờ mới bắt đầu mà! Tại sao?”

“ Ơ ơ ... tốt . Sau này, con phải cố gắng nhiều hơn .....

Bố sẽ ở trên đó...ơ ơ... nhìn con, bảo vệ con.”

“ Bố đừng đi. Bố hãy ở bên cạnh nhìn con, bảo vệ con!”

Chuyện cũ lại hiện lên trong đầu tôi, giày vò tôi .

“ Ơ ơ .... con.. ơ ơ .... Từ lúc học tiểu học .. Ơ ơ.... đã là một đứa trẻ quậy phá. Đập vỡ cửa kiếng, đánh các bạn nam... Lúc học cấp hai...ơ ơ .... Con đi đánh nhau khắc nơi... ơ ơ .... Học cấp ba .... vì tình yêu .... con đã làm bố buồn.... ơ ơ... quá chừng...ơ ơ ..”

Tôi cảm thấy, đây là lần cuối cùng bố nhớ lại những chuyện trước đây, điều này làm tôi lo sợ.

“ Con không dám nữa. Con thật sự không dám làm bố giận nữa.”

“ Ơ ơ... bây giờ ... nhớ lại ... ơ ơ ... lúc con còn nhỏ... ơ ơ..”

Hơi thở của bố càng lúc càng gấp gáp.

Lúc nhỏ, tôi thấy những đứa trẻ khác tặng quà sinh nhật cho bố mình. Nhưng, thực sự tôi chưa từng tặng bố món quà sinh nhật nào. Tôi cũng chưa từng nói là yêu bố. Tôi càng không làm nũng như mấy đứa con gái khác. Nhìn đôi vai ngày càng tê cứng và chùn xuống của bố, tôi chưa từng xoa bóp cho bố một lần nào. Tôi sống dưới đôi cánh tay bố vậy mà không nhận ra điều này, dù chỉ một lần.

“ Là con quá hư hỏng, là con quá nhẫn tâm. Bố..”

“ Con luôn là một đứa bé thông minh...Ơ ơ... Bố tin... con sẽ ổn...”

“ Bố! Con còn rất nhiều việc phải làm. Con còn rất nhiều việc muốn làm cùng bố. Con cầu xin bố!”

Thượng đế ơi, thời gian càng dài, con càng oán giận ngài. Tại sao lần nào, ngài đều mang những người con yêu thương nhất bên cạnh con đi như thế. Đầu tiên là mẹ, Ngân Hách, bây giờ là bố?

Con đã không còn gì, ngài lại cướp đi trái tim con lần nữa, làm con rơi lệ lần nữa. Sao ngài tàn nhẫn. vô tình ?....

“ ...Ơ ơ ... Con đi xem mặt đi...Ơ ơ...Là bố sắp xếp....ơ ơ ....Sau đó, nhất định phải ...... nhất định phải kết hôn với .... người đó... ơ ơ..”

“ Dạ...dạ...bố, con sẽ kết hôn, con sẽ kết hôn... Hu hu....Bố phải dắt tay con .... hu hu... dẫn con vào lễ đường... hu .. hu... “

“ Đã trễ rồi.... trễ rồi... Bố đã ... Ơ ơ .... không nhìn thấy được mặt Huệ Bân nữa.... ơ ơ...”

Bố nhìn vào không trung. Tôi biết rõ, tất cả đã kết thúc rồi.... Tôi có cảm giác như mình đang đứng bên vách núi cheo leo. Biết rõ không còn hy vọng, tôi vùng vẫy, muốn sống

“ Bố! Hu hu... Đừng tha thứ cho con, đừng tha thứ cho đứa con gái ương bướng này. Hu hu....”

Bố vuốt tóc tôi, giọng nói yếu ớt:

“ Không.... Ơ ơ ... Con là đứa con yêu quí.... duy nhất của bố... Đứa con gái .... đáng yêu của bố...ơ..ơ...”

Rồi ông im lặng....

“ Bố! Bố! Bố ơi....”

... Con chim trắng muốt đó bay về trời. Nó nặng nề vỗ đôi cánh trắng bay về nơi chân trời rực rỡ. Nó càng bay càng xa.

Hy vọng con chim trắng đó có thể bay đến nơi yên bình vĩnh cửu....

Hôm đó, bầu trời bỗng rất rực rỡ.

* * * * * * *

“ Là ở đây phải không?”

Đây là buổi xem mặt do bố tôi sắp xếp trước lúc lâm chung. Vừa đi theo chị thư ký của nhà hàng, tôi vừa nhìn ra ngoài cửa sổ. Rồi tôi lấy chiếc nhẫn trong túi ra ngắm.

Tôi luôn mang theo bên mình chiếc nhẫn mà Ngân Hách tặng trước lúc bỏ đi. Đeo nó vào ngón tay, tôi quả thật rất đau lòng, cho nên chỉ có thể cất giữ cẩn thận trong túi và luôn mang theo bên mình.

Đám tang bố vừa xong, tôi liền đến gặp mặt.

Lần này, cho dù xảy ra chuyện gì, tôi cũng phải kết hôn. Tôi kết hôn là để hoàn thành tâm nguyện cuối cùng của bố khi còn sống.

Đôi khi, tôi sẽ thỉnh thoảng nhớ đến Ngân Hách, tôi hy vọng anh sẽ sống tốt. Chỉ cần còn sống dưới bầy trời này, sẽ có một ngày trước lúc chết, chúng tôi ít nhất có thể gặp nhau một lần chứ? Thế giới này nhỏ như thế, thế thì cho dù lúc đi ngang qua mà không nhận ra nhau, thì chúng tôi cũng xem như gặp nhau rồi, phải không?

Keng. Chiếc nhẫn trên tay tôi rơi xuống đất và lăn tới chân người nào đó. “A! Xin đừng giẫm lên.”

Người đàn ông đó nhặt chiếc nhẫn lên đưa trước mặt tôi:” Có lẽ là một vật rất quan trọng.”

Tôi cầm chiếc nhẫn và lau chùi nó, rồi mới nhìn thấy mặt người đàn ông đó.

Trong nháy mắt, tôi không nói nên lời.

“ Đúng thế, chiếc nhẫn này rất quan trọng. Là vì anh tặng nên mới quan trọng như thế phải không?”

Nụ cười cởi mở mà laú lỉnh năm xưa...

“ Cô là cô Lý Huệ Bân phải không. Tôi là người phải gặp mặt cô. Tôi tên....”

“ Ngân Hách....”

Nghe tôi nói ra tên anh ta mà tôi có vẻ như không dám tin, người đàn ông đó lại nhoẻn miệng cười :” Còn nhớ à? Tại sao không nói chuyện?”

“ Ngân Hách!”

“ Nào, lại đây.”

Với dáng vẻ tuấn tú như trước đây, Ngân Hách dang đôi tay lành lặn hoàn toàn.

“ Ngân Hách!”

Tôi sà vào lòng Ngân Hách.

Tôi nhớ anh biết chừng nào... Được anh ôm vào lòng, tôi vẫn không dám tin đây là sự thật.

“ Còn khóc à? Không phải lúc đó, nước mắt đã cạn khô rồi sao?”

“ Sao anh lại đến? Hử? Chuyện này là sao?”

Sau 8 năm, anh lại xuất hiện trước mặt tôi như không có chuyện gì xảy ra....

“ Vì sợ em khóc nhè, anh mới đến ôm em vào lòng. Chiếc nhẫn giữ kỹ chứ?”

“ Ngân Hách... Anh là Ngân Hách... đúng không?”

“ Tất nhiên rồi. Anh là Hạ Ngân Hách, con rể đã được bố vợ đồng ý.”

“ Bố đồng ý..?”

Nhớ đến bố, nước mắt nhớ thương bỗng trào ra.

Đây là do bố dày công suy nghĩ.

Ngân Hách nhẹ hôn môi tôi.

“ Không nhìn thấy khuôn mặt em, anh sao có thể chịu nổi 8 năm nay chứ. Hả....”

Bạn đang đọc Người Săn Ác Quỷ của Lý Thảo Nhã
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 16

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự