Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 97 Lợi ích của con cờ

Bạn đang đọc Ngược Về Thời Lê Sơ sáng tác bởi TranNguyenHan

Tiểu thuyết gốc · 974 chữ · khoảng 3 phút đọc

Đêm ngày 16 tháng năm lịch 1402 , mười vạn đại quân Minh triều và tám vạn quân thổ ty Lê tộc đã tập kết cách tường thành Vọng Lâu Khe 20km đóng lều hạ trại, trời mưa khá to ảnh hưởng đến quân sĩ dùng súng kíp và pháo binh nên cả hai bên đều bất đô, thám báo hoạt động hết công suất báo lại tình hình hai bên. Tám thành chủ nhao nhao thỉnh chiến nhưng Nguyễn Cảnh Chân nhất nhất không đồng ý.

Sáng tờ mờ ngày 17 tháng năm trời quang mây tạnh như đường xá khá lầy lội không thích hợp hành quân. Thế nhưng trên quan đạo 2 ngàn kỵ sĩ đang phi như bay, tất cả đội mũ sắt mặc quân phục hiện đại súng trường côn quay chỉ nặng 4 kg dắt trên bao súng tại yên ngựa , súng ngắn côn quay đeo bên hông. Dẫn đầu đạo quân này là Nguyễn Cảnh Dị hắn được giao trọng trách tấn công phủ đầu hạ sĩ khí quân Minh. Thời tiết không thích hợp dụng binh. Như vớt hơn một vạn chiến mã các loại mà Nguyên Hãn vơ vét được hắn đã có một đội quân rất cơ động. Hai ngàn kỵ binh này đều là lão binh theo Nguyễn Cảnh Dị đánh nam dẹp bắc đã lâu nay họ lên ngựa với tràn đầy tự tin cho 20 vạn quân Minh một bài học đáng nhớ.

Các nơi lêù doanh của quân Minh 3 km tất cả kỵ sĩ theo động tác giơ tay của vị chủ tướng trẻ tuổi mà kéo cương cho chiến mã dừng lại, động tác rất đều và hoàn chỉnh này chứng minh đạo qquaan này có tố chất rất tốt và đã ăn ý phối hợp trong thời gian dài.

Phía trước thám báo vẫn ngồi trên lưng ngựa, giơ tay trào Cảnh Dị theo quy củ của quân ngũ, ban đầu mọi người có không quen nhưng dần dần thấy rất hợp lý, vì trong chiến trận thời gian rất vội không thể cứ rườm ra được : " Thưa tướng quân, đúng như ngà9i dự đoán. Xung quanh đây núi non trùng điệp không có chỗ nào cho mười vạn người đóng quân thế nên doanh lều của họ rất dài, mặt bên trái có sông hẹp nên họ phòng thủ nhiều bên phải là vách núi dựng. Đây là địa đồ tiểu nhân ghi lại mong tướng quân quá mục."

"Sông dài 50m nhưng có vẻ nông bất quá không phi ngựa qua được quá nguy hiểm, ồ các 3km có vài quả đồi cây thưa rất không tồi. Kế hoạch thay đổi. Ngươi gấp rút về trình bày đại tướng như sau...... Chúng ta sẽ chờ tại ngọn đồi này...."

..........

Cùng lúc đó khi mặt biển còn tù mù sương sớm một cánh thuyền buồm loại nhỏ, phía trên mười tráng sĩ lực lưỡng đang ra sức trèo.

- Mẹ kiếp cố lên nào, vinh hoa phú qúy nửa đời còn lại của ta và các vị dựa vào đến nhan hay chậm đấy. Một tên râu dê gầy đét đang rống lên, đúng là lần này nếu hắn tới kịp thì đã lập công lớn rồi. Chắc chắn vị Vương gia kia sẽ không bạc đãi , cả đời sau của hắn chỉ có tươi cười mà hưởng phúc thôi.

Khi nhìn thấy lờ mờ pháo đài phía xa, tên nhỏ thó râu dê này châm đuốc lên quơ quơ theo một quy luật nhất định. Trên tầng cao của pháo đài cũng có ánh đuốc đáp trả. Tên râu dê vui sướng thét lên the thé :" Nhanh nhanh .... Ra sức mỗi người trăm lượng bạc ra sức cho ta"

Sau một 2 tiếng đồng hồ tại căn phòng ba tầng dành cho Binh Bộ tên râu dê đang trụi lơ trên lưng một binh sĩ được cõng vào. Có thể hắn giả vờ để tăng thêm phần công lao, cũng có thể hắn đã kiệt sức thực sự. Binh sĩ kia đỡ hắn xuống rồi tiếp cho một miếng nước.

Tên râu dê bò đến bên Nguyên Hãn ôm lấy giày hắn rên la thảm thiết: " Vương gia, nô tài cuối cùng cũng gặp được người.... hu hu.. Nô tài nghĩ mình chết trên biển rồi không gặp được Vương gia . Nô tài chết chỉ là chuyện nhỏ nhưng chết mà làm lỡ việc của Vương gia thì nô tài chết chưa hết tội."

Nguyên Hãn biết thằng này mò công lao nhưng hắn bực mình , mà cũng buồn cười nữa , mẹ nó đúng là mất thời gian : " Có rắm mau phóng , chớ dài dòng linh tinh.. Trái lời ... Hừ"

Tên râu dê không dám ho một cái thành thành thật thật mà tường thuật lại câu chuyện. Tôn Nghị được giao nhiệm vụ nằm vùng bên cạnh Dương Lăng , thế nhưng tên này quá kín đóng cửa hơn một tháng chế tạo gì đó cũng không ai biết. Chỉ đến khi ba ngày trước đoàn quân trùng điệp dời quân cảng thì mới thấy thứ hắn chế tạo. Theo tên râu dê mô tả thì đó là một con số khổng lồ thuyền đổi bộ.

Cau mày Nguyên Hãn suy nghĩ, nếu mà Dương Lăng công vào hai cửa sông thì hai bên bờ nơi nơi đều là bãi đổ quân cần gì mất một tháng thời gian để làm việc vô vị . Nhưng không thể không đề phòng đây là kế sách của Dương Lăng dụ mình điều quân về bãi Đông Triều để hắn tất công cửa biển Đông Độ dễ hơn. Không ai hiểu Dương Lăng nguy hiểm như thế nào bằng Nguyên Hãn.

Bạn đang đọc Ngược Về Thời Lê Sơ sáng tác bởi TranNguyenHan
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi TranNguyenHan
Thời gian
Lượt đọc 12
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự