Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 CHƯƠNG 1: HÁI THUỐC

Bạn đang đọc Nghịch Thiên Tu Tiên của Xuân Trường

Phiên bản Convert · 1805 chữ · khoảng 9 phút đọc

Diệp Khôn nhìn cây dược thảo mọc ra trên mỏm đá cao hơn ba mươi trượng, mặt nhăn nhó khó coi. "Cao quá, đáng ghét tìm mãi mới được một gốc Thanh La thảo chẳng nhẽ lại bỏ cuộc. Không được, nhất định phải hái được nó" Tức giận nói một câu, Diệp Khôn đánh giá hoàn cảnh xung quanh một lượt, hắn cột chặt gùi thuốc trên lưng, dắt dao hái thuốc vào hông, sau đó hai tay bám vào vách đá tìm tòi những hốc đá nhô ra cẩn thận trèo lên.

Vách đá cao thẳng đứng, xem ra có vẻ rất khó trèo lên, cứ trèo lên được một chút Diệp Khôn lại lấy dao hái thuốc dùng sức, khoét một hốc nhỏ trên vách đá để lấy điểm tựa trèo lên .

Nửa canh giờ sau, trên mặt và người Diệp Khôn mồ hôi đầm đìa, ướt hết cả áo. Hắn thở dốc gắng gượng mãi, cuối cùng cũng lên được mỏm đá có Thanh La thảo.

Mỏm đá này tuy không rộng lắm, nhưng cũng đủ để một người ở trên đó. Diệp Khôn thở phù một cái, ngồi bệt xuống mỏm đá nghỉ ngơi lấy lại sức. Sau đó hắn cẩn thận hái gốc Thanh La thảo cho vào gùi thuốc trên lưng, tỏ vẻ hài lòng.

Đứng từ trên mỏm đá nhìn xuống, Diệp Khôn hơi nhíu mày cẩn thận theo đường cũ trèo xuống. Lần này trèo xuống có vẻ dễ dàng hơn trước nhiều, nên chẳng mấy chốc hắn đã xuống tới nơi.

Diệp Khôn hắn là một thiếu niên, năm nay mười bốn tuổi, khuôn mặt bình thường, dáng người cao gầy, làn da ngăm đen, chỉ được cái hắn rất thông minh. Hắn mồ côi cha mẹ từ nhỏ, hiện tại đang sống cùng gia đình cậu của hắn là ở Hà Gia thôn.

Thường ngày, ngoài làm những việc vặt giúp gia đình cậu hắn ra, thì hắn thường lên núi hái thuốc cho Hà đại phu, một vị thầy thuốc có tiếng ở Hà Gia thôn.

Trước đây lúc hắn lên bảy tuổi, đột nhiên bị một trận bệnh nặng. Cũng may Hà đại phu hết lòng ra sức chữa trị, tốn rất nhiều loại thuốc tốt cho hắn dùng, cuối cùng cũng qua khỏi. Có điều Hà đại phu trị bệnh cho hắn, nhưng ông không lấy một xu nào cả. Diệp Khôn và gia đình cậu hắn rất cảm kích, không biết lấy gì để đền ơn, chỉ biết để ở trong lòng. Dù sao gia đình cậu hắn cũng nghèo, nếu phải trả tiền thuốc thì quả thật không có khả năng để trả.

Sau này Diệp Khôn thường lui tới chỗ Hà đại phu, thi thoảng giúp ông những công việc vặt. Hà đại phu thấy hắn thông minh, nhanh nhẹn, nên cũng rất thích hắn. Về sau Hà đại phu thường chỉ điểm cho hắn biết về các loại dược thảo, và để cho hắn theo mình khi đi hái thuốc, cũng như thăm khám bệnh, thành ra Diệp Khôn từ lúc nào không biết, đã trở thành đồ đệ của Hà đại phu. Mặc dù không được Hà đại phu chính miệng công nhận, nhưng trong lòng ông cũng đã ngầm công nhận tiểu đồ đệ này rồi.

Những lúc Hà đại phu cần dược thảo, mà ở dược viên không có, hoặc không mua được ở ngoài. Hắn thường lên núi Thanh Phong cách Hà Gia thôn hơn một dặm đường, để tìm hái những loại dược thảo cần thiết cho Hà đại phu.

Mấy hôm trước, có một người đến tìm Hà đại phu. Nghe nói y là người trong giang hồ, thuộc một môn phái nào đó có tiếng, đến mời Hà đại phu xem bệnh cho một vị tiểu thư nhà hắn. Hà đại phu đi mấy ngày rồi trở về, ông tìm một số dược thảo để điều chế thuốc cho vị tiểu thư kia, nhưng còn thiếu một vài loại, khiến cho ông đau đầu không thôi.

Diệp Khôn nghe thấy vậy, có vẻ khó hiểu, nếu như nói vị tiểu thư kia là người thuộc một môn phái có tiếng trong giang hồ, thì dược thảo đối với bọn họ mà nói, tìm kiếm, thu mua quá đơn giản rồi. Đằng này lại để cho Hà đại phu phải đau đầu về việc này như thế, có chút kỳ quái. Diệp Khôn không ít thì nhiều, cũng được lão Trương trong thôn kể về những môn phái, và thực lực của họ trong chốn giang hồ, cùng với những bí sử của võ lâm, nên với trí thông minh của Diệp Khôn hắn rất hiểu, rất có thể trong việc này còn nhiều uẩn khúc.

Nghĩ thì nghĩ vậy, Diệp Khôn không đi hỏi Hà đại phu về việc này làm gì, hắn chỉ hỏi Hà đại phu, cần những dược thảo nào rồi hắn lên núi đi tìm.


Diệp Khôn men theo vách núi đi lên phía trên sườn núi, trong lòng hắn rất thoải mái, vì Thanh La thảo là một trong những dược thảo khó tìm nhất, mà Hà đại phu cần cuối cùng cũng tìm được. Những dược thảo còn lại, tìm kiếm không khó lắm, chẳng qua phải bỏ ra chút thời gian thôi.

Men theo sườn núi Diệp Khôn đi vào một mảnh rừng gần đấy tiếp tục tìm kiếm.

Một canh giờ sau, Diệp Khôn đi ra khỏi khu rừng, trên mặt nộ vẻ vui mừng, tất cả dược thảo Hà đại phu cần, hắn đã tìm đủ, hơn nữa hắn còn tìm được vài loại dược thảo quý khác nữa.

Diệp khôn không chần chừ, vừa ra khỏi rừng hắn liền hướng Hà Gia thôn quay trở về.

Nhìn thấy Diệp Khôn trở về, một ông lão đã ngoài sáu mươi khuôn mặt hiền hòa, dáng người hơi gầy, vận một bộ trang phục màu xanh, đi từ trong nhà ra ánh mắt nhìn hắn đầy mong đợi, khẽ hỏi "Diệp Khôn, con tìm được dược liệu ta cần không" "Người yên tâm con đã tìm đủ rồi" Diệp Khôn nhìn Hà đại phu cười nói. "Ha ha, thế thì tốt quá, vất vả cho con rồi, mau vào nhà cho ta xem" Hà đại phu trong lòng vui mừng cười lớn nói.

Tiếp đó, hai người một trước một sau đi vào một gian phòng rộng, bên trong xung quanh có rất nhiều dược liệu và dụng cụ chế biến thuốc. Diệp Khôn đặt gùi thuốc trên lưng xuống, đưa cho Hà đại phu xem. Hà đại phu xem qua một lượt, đánh giá phẩm chất từng loại dược thảo, ước chừng thời gian sau một tuần trà, Hà đại phu gật đầu hài lòng nói. "Rất tốt, tất cả những dược thảo này sinh trưởng đã ngoài mười năm, thậm trí gốc Thanh La thảo đã đạt đến hai mươi năm có thừa, như vậy phẩm chất của thuốc luyện ra chắc chắn tốt hơn nhiều so với bình thường" Diệp Khôn ở bên cạnh chăm chú nghe, đột nhiên hắn hỏi "Đại phu, con thật không hiểu người chữa bệnh cho người nào mà khẩn trương như vậy? Từ trước đến giờ, con có thấy người như vậy bao giờ đâu ?" "Ài! Người này lai lịch không đơn giản, có chút liên hệ với ta, nói ra thì dài dòng lắm, con về chuẩn bị hành trang, sắp tới đi với ta vài ngày, tới đó con sẽ biết" Hà đại phu thở dài một tiếng, dặn dò Diệp Khôn vài câu, rồi mang đám dược thảo vào phòng chế thuốc bắt đầu phối thuốc.

Diệp Khôn cũng không nghĩ nhiều, ngày mai đi cùng Hà đại phu thì sẽ rõ. Tiếp đó hắn về nhà chuẩn bị một số thứ cho chuyến đi ngày mai.

Hôm sau khi trời vừa sáng, Diệp Khôn đã có mặt tại nhà Hà đại phu. Phía trước nhà đã có một chiếc xe ngựa, cùng với một phu xe đang đứng chờ. Phu xe đội trên đầu một cái mũ chụp, có một lớp màn mỏng che đi khuôn mặt không thể nhìn rõ, nhưng xem bộ dạng cử chỉ của hắn, rõ ràng là người có luyện võ. Hắn không nói gì, chỉ ngồi im một chỗ chờ hai người Diệp Khôn và Hà đại phu.

Xe ngựa từ Hà Gia thôn nhằm hướng dãy Thanh Phong mà đi. Diệp Khôn ngồi một góc trong xe, thi thoảng hắn lại ngáp dài một cái, hai mắt đờ đẫn gật gà gật gù, những lúc xe đi vào đoạn đường mấp mô khiến cho bánh xe kênh bị xóc, cả người hắn lắc lư xiêu vẹo nhìn rất khôi hài.

Bên cạnh hắn, Hà đại phu ngồi tựa vào vách thùng xe, hai mắt vẫn trong sáng, không có biểu hiện gì của người mất ngủ như Diệp Khôn. Mặc dù đêm qua ông đã thức cả đêm để bào chế thuốc.

Đến quá trưa, xe ngựa đã đi sâu vào trong dãy Thanh Phong, xung quanh con đường mòn toàn cây là cây mọc thành bụi rậm um tùm. Nhìn xa xa hơn một chút thì thấy toàn là đồi núi trải dài mấy chục dặm.

Diệp Khôn lúc này đã tỉnh, hắn vén rèm xe lên nhìn ngó xung quanh, ngơ ngác một hồi rất lâu. Hắn chưa bao giờ đi sâu vào dãy Thanh Phong xa như thế này, khắp nơi xung quanh, chẳng có lấy một chút dấu hiệu nào của con người sinh sống cả, ngược lại toàn cây là cây, và đồi núi có to có nhỏ trùng trùng điệp điệp, trải dài và rộng không biết điểm dừng ở chỗ nào.

Đi thêm khoảng nửa canh giờ nữa, xe ngựa rẽ qua phải đi vào bên trong một khu rừng rậm, đi thêm được một dặm, xe ngựa đột nhiên dừng lại trước một vách đá cao lớn. Dưới chân vách đá có đủ loại thực vật, cao quá đầu người che khuất cả một vùng.

Phu xe từ đầu đến giờ không nói lời nào, đột nhiên hướng trong xe ngựa cung kính nói với giọng ồm ồm "Đã tới nơi xin mời Hà đại phu xuống xe" Hà đại phu ồ lên một tiếng, vén rèm từ trên xe bước xuống. Diệp Khôn cũng theo sau bước xuống xe. Ngồi trên xe cả môt trặng đường dài như vậy, khiến hắn cả người thấy khó chịu. Lúc này được xuống xe, hắn cảm thấy rất thoải mái.

Nhìn cảnh vật xung quang, Diệp Khôn trong lòng cả kinh, nhưng không dám nói gì chỉ thành thật đứng bên cạnh Hà đại phu.

Bạn đang đọc Nghịch Thiên Tu Tiên của Xuân Trường
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi snownight
Phiên bản Convert
Thời gian
Lượt đọc 102
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự