Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể thích, bình luận, đánh dấu chương đang đọc, chuyển giao diện đọc truyện... Chỉ mất chưa đến 1 phút của bạn thôi nhưng còn nhiều điều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1 Chương 1: Địa ngục linh chi

Bạn đang đọc Ngạo Thế Đan Thần của Tịch Tiểu Tặc

Phiên bản Convert · 3253 chữ · khoảng 16 phút đọc

Giữa bầu trời mây đen nằm dày đặc, thỉnh thoảng sẽ bốc lên một tia chớp, kèm theo từng tiếng sấm rền, một trận mưa lớn sắp xảy ra.

Bên trong Ngọa Hổ thành, Trầm Tường ngửa đầu nhìn bầu trời, thì thào nói rằng:

- Không thể kéo dài được nữa, ta phải nhanh chóng tìm được linh dược tốt, bằng không ta khó có thể có cơ hội xoay người.

Năm nay Trầm Tường mười sáu tuổi, thân hình so với bạn cùng lứa tuổi thì cường tráng cao lớn hơn, thân thể này cùng gương mặt tuấn tú mang theo tính trẻ con, nhìn rất là trái ngược, nhưng cặp mắt kia của hắn lại thâm thúy không tương xứng cùng tuổi tác, xem ra nhàn đến muốn thành thục hơn so với bạn cùng lứa tuổi một ít.

Lúc này Trầm Tường muốn đi hái thuốc, mặc dù hắn là trưởng tôn tử của Trầm gia tộc, nhưng bởi vì hắn không có linh mạch, không thể trở thành một võ giả lợi hại, bởi vậy, từ nhỏ hắn đã rất chăm chỉ rèn luyện thân thể của mình, thường thường ra ngoài tiến hành các loại huấn luyện bí mật, thậm chí còn tiến hành tranh đấu với Hổ thú, tuy hắn tuổi còn trẻ, nhưng cũng từng có mấy lần trải qua sinh tử, tâm tình cùng ý chí đều hơn xa bạn cùng lứa tuổi.

- Đây không phải là Trầm Tường sao? Sắp có mưa to, ngươi còn muốn đi rèn luyện sao?

Một lão quản gia đi tới nói, thấy Trầm Tường hăng hái như vậy, hắn không khỏi kính phục, nhưng trong ánh mắt càng nhiều chính là tiếc hận.

Mỗi ngày Trầm Tường đều chăm học khổ luyện, đến nay sáu năm, nhưng vẫn dừng lại ở Phàm Võ Cảnh tầng ba, con cháu Trầm gia cùng tuổi với hắn, đại đa số đều tiến vào Phàm Võ Cảnh tầng bốn, lợi hại càng là tiến vào tầng năm.

Tất cả những thứ này đều là bởi vì hắn không có linh mạch, cho nên mới không được gia tộc coi trọng, mà bây giờ hắn chỉ là một người rất bình thường bên trong Trầm gia.

Tuy không có linh mạch, nhưng xưa nay Trầm Tường chưa bao giờ nhụt chí, vẫn đều đang nỗ lực rèn luyện chính mình, chí ít trong quá trình nỗ lực để hắn cảm giác mình rất phong phú.

- Lão Mã, ta là đi hái thuốc.

Trầm Tường chạy đến phía sau lão quản gia, cười cợt nói chuyện với hắn.

- Vô dụng thôi, ngươi không có linh mạch, bất kể nỗ lực thế nào đều là không làm nên chuyện gì!

Lão quản gia kia lắc đầu than thở.

Đối với lời như vậy, Trầm Tường nghe qua vô số lần, nhưng hắn vẫn kiên trì như cũ, dù như thế nào hắn cũng sẽ không bỏ qua.

- Tường nhi, khí trời như vậy cũng đừng đi nữa!

Lúc này, một nam tử trung niên đi tới.

Trầm Tường bĩu môi, nói rằng:

- Cha, trời mưa xuống hái thuốc là một thời cơ tốt, chí ít không cần cướp đến bể đầu chảy máu cùng người khác.

Người đàn ông trung niên này tên là Trầm Thiên Hổ, là phụ thân của Trầm Tường, là một võ giả cường đại danh chấn một phương, cũng là người có hy vọng kế thừa Trầm gia tộc trưởng đời kế tiếp nhất, tuy con trai hắn không có linh mạch, nhưng hắn vẫn cổ vũ Trầm Tường, vẫn thỉnh thoảng cho hắn một ít đan dược trân quý, chỉ bất quá vẫn là không làm nên chuyện gì.

- Cầm.

Trầm Thiên Hổ bất đắc dĩ nở nụ cười, vứt cho Trầm Tường một cái hộp nhỏ.

Trầm Tường tiếp nhận cái hộp, cũng không thèm nhìn tới đồ vật bên trong, hắn biết bên trong là đan dược, cười cợt nói:

- Đa tạ cha, như vậy ta cũng không cần đi trộm những con gà này của Mã lão đầu để bổ dưỡng thân thể.

Điều này làm cho Mã quản gia kia mặt đầy cay đắng, hắn không nghĩ tới mình dĩ nhiên bị nhìn chằm chằm.

Nhìn bóng lưng Trầm Tường biến mất, Trầm Thiên Hổ chỉ có thể thở dài, tuy hắn ở Trầm gia có địa vị rất cao, nhưng Trầm gia trưởng lão quản lý đối với những đan dược trân quý hi hữu này rất nghiêm khắc, hắn chỉ có thể lấy của bản thân cho Trầm Tường, nhưng cái này cũng không có tác dụng gì, bởi vì đan dược quá ít.

Làm cha, cái nào không hy vọng nhi tử thành Long? Chỉ bất quá Trầm Thiên Hổ cũng không có cách nào, hắn chỉ có thể làm hết sức, tranh thủ đan dược cho Trầm Tường.

...

Tiên Ma Nhai, đó là một địa phương phi thường hoang vu, giờ khắc này trên vách núi cheo leo có một thiếu niên ở trần leo lên.

Lúc này rơi xuống mưa rào tầm tã, nhưng Trầm Tường leo núi như vậy, đây là một chuyện vô cùng nguy hiểm, phải biết vách núi bên dưới Tiên Ma Nhai này là sâu không thấy đáy, hơn nữa phía dưới quanh năm tràn ngập một loại khí tức mang theo tử vong, vì lẽ đó rất nhiều người đều không muốn tới gần địa phương này.

Nhưng Trầm Tường tới nơi này hái thuốc, còn leo lên trên vách đá, chậm rãi đi xuống phía dưới, nếu để cho người khác biết, nhất định sẽ cười hắn là một kẻ không muốn sống, ai cũng biết loại địa phương chim không thèm ị này, tử khí dày đặc là chắc chắn sẽ không có linh dược tốt gì.

Trầm Tường không những không ngốc, mà còn rất thông minh, hắn biết Tiên Ma Nhai này tồn tại rất nhiều năm, đặc biệt là những tử khí này phía dưới, càng là không ai biết tồn tại bao nhiêu năm.

Ở bên trong nhận thức của người thường, địa phương không hề có sinh khí là không có linh dược, mà Trầm Tường lại không cho là như vậy, đạo lý vật cực tất phản hắn cũng biết, hắn khẳng định chắc chắn trên vách đá này nhất định có một loại linh dược trân quý trong truyền thuyết.

Địa Ngục Linh Chi, loại linh dược này nghe tới rất đáng sợ, nhưng là một loại linh dược có hiệu quả tẩy kinh phạt tủy, bình thường sinh trưởng ở cổ chiến trường, bãi tha ma,… những địa phương có tử khí dày đặt, là một loại kỳ dược.

Ngày mưa có thể làm cho một ít hắc khí trầm xuống, như vậy Trầm Tường liền có thể thấy rõ một ít vách đá sâu, hắn liền đi đến địa phương sâu phía dưới, như vậy hắn liền có thể tìm tới Địa Ngục Linh Chi kia.

Tuy rằng hắn không cần Địa Ngục Linh Chi, nhưng sau khi hắn đạt được thánh dược này, cũng tuyệt đối có thể đổi đến rất nhiều đan dược trân quý, có thể làm cho hắn thoát khỏi quẫn cảnh, nắm giữ thực lực cường đại.

Hạt mưa đánh vào trên người Trầm Tường, làm hắn cảm thấy rất không thoải mái, đồng thời cũng làm cho nham thạch trên vách đá trở nên lỏng lẻo. Điều này làm cho hắn càng cẩn thận hơn, cẩn thận từng li từng tí một từ trên vách đá leo xuống, bằng không không cẩn thận hắn sẽ té xuống.

Không ai biết bên dưới vách núi Tiên Ma có cái gì, tuy người xuống qua cũng có không ít, nhưng có thể đi lên lại một cái cũng không có, ngã xuống liền mang ý nghĩa sẽ chết!

Hai canh giờ trôi qua, mưa to vẫn còn tiếp tục, Trầm Tường bằng vào thân thể cường tráng hắn nhiều năm rèn luyện, xuống tới mấy chục trượng sâu trong vách đá.

Trầm Tường tìm được một nơi đặt chân tốt hơn, lúc này hắn tỉ mỉ quan sát phía dưới, đột nhiên, hắn nhìn thấy những thứ gì, điều này làm cho hắn kích động đến trái tim nhảy lên kịch liệt.

- Địa Ngục Linh Chi!

Trầm Tường hưng phấn hô một tiếng, ánh mắt kích động nhìn chăm chú phía dưới, địa phương ở dưới chân hắn chừng mười trượng có một đồ vật giống như đại bính màu trắng kề sát vách đá, hắn phi thường khẳng định đây chính là Địa Ngục Linh Chi trong truyền thuyết.

Nơi này quanh năm đều bị tử khí màu đen che lấp, mà màu sắc của Địa Ngục Linh Chi phi thường tương tự cùng vách đá, rất khó phát hiện.

Trầm Tường hưng phấn không thôi, hắn làm cho mình trấn định lại, nghỉ ngơi chốc lát, mới chầm chậm leo xuống phía dưới.

Không bao lâu, Trầm Tường liền đến bên cạnh cây Địa Ngục Linh Chi kia, hắn nuốt nuốt nước miếng, nhìn cây Địa Ngục Linh Chi màu trắng to bằng chậu rửa mặt kia, bây giờ hắn còn có thể cảm nhận được Địa Ngục Linh Chi kia tản mát ra sinh mệnh lực dồi dào.

Trầm Tường chỉ có thể dùng một tay đi hái cây Địa Ngục Linh Chi này, hắn phỏng chừng đây là Địa Ngục Linh Chi ngàn năm trở lên, cầm bán đấu giá, là một con số trên trời.

Trầm Tường phí rất nhiều khí lực mới hái được, để vào trong túi trữ vật, hắn nhếch miệng cười:

- Ha ha, thời điểm lão tử xoay người đến rồi!

Hắn chỉ cần bán đi cây Địa Ngục Linh Chi này, liền có thể mua rất nhiều đan dược cấp bậc không sai, đến thời điểm hắn liền có thể tăng nhanh như gió!

Mưa dần dần nhỏ, Trầm Tường là người rất thấy đủ, cho nên hắn không có tiếp tục sưu tầm vách đá to như vậy, mà là lựa chọn leo lên, dù sao thể lực hắn có hạn, leo lên cũng là phi thường gian khổ cùng nguy hiểm.

Thời điểm hắn bò hơn nửa giờ, đột nhiên cảm giác được vách đá đang run rẩy nhè nhẹ lên!

Trong lòng Trầm Tường cả kinh, tâm kích động và hưng phấn lập tức chìm xuống, hắn có dự cảm không tốt. Hắn nhìn về phía trên, chỉ thấy rất nhiều hòn đá nhỏ từ trên vách đá rớt xuống, ngã vào dưới vực sâu sâu không thấy đáy, mà nguyên bản vách đá cũng khẽ run run đến càng ngày càng kịch liệt.

- Mẹ kiếp, thật vất vả đạt được Địa Ngục Linh Chi, ông trời ngươi đừng nói giỡn cùng ta a!

Đột nhiên xuất hiện sơn diêu địa chấn, làm cho Trầm Tường không khỏi chửi nhỏ lên.

Hắn muốn bảo trì trấn định, để cho mình tóm chặt lấy vách đá gập ghềnh, bằng không hắn cũng sẽ bị chấn động đến mức ngã xuống.

Rung động không ngừng tăng lên làm cho Trầm Tường dần dần tuyệt vọng, lúc này hắn thấy phía trên không ngừng rơi xuống hòn đá càng to lớn hơn, mà hắn cảm giác được hai tay của hắn cầm lấy nham thạch cũng sinh ra khe nứt.

- Ông trời, ta mới vừa đạt được Địa Ngục Linh Chi, ngươi liền để ta xuống địa ngục, chơi ta sao!

Trầm Tường không khỏi chửi ầm lên, cũng tại lúc này, hắc khí phía dưới bắt đầu bay lên, nham thạch mà Trầm Tường cầm đột nhiên nứt ra...

- A…

Thân thể Trầm Tường rơi vào trong vực sâu tràn ngập hắc khí, âm thanh tràn ngập không cam lòng của hắn quanh quẩn ở phía dưới...

Không biết qua bao lâu, Trầm Tường mở mắt ra, hắn dĩ nhiên có thể nhìn thấy ánh sáng, đây cũng là dưới đáy vực sâu, làm cho hắn cảm thấy khó mà tin nổi nhất chính là hắn dĩ nhiên ở bên trong nước, hơn nữa hắn còn có thể hô hấp!

Trầm Tường bơi lên mặt nước, chỗ của hắn là một cái hồ nước, mà trong hồ nước lại phát ra quang mang màu trắng thánh khiết.

Làm cho Trầm Tường trợn mắt ngoác mồm chính là, ở cách đó không xa dĩ nhiên là hai mỹ nữ ngồi xếp bằng, tóc rối bời xoã trên vai, dung mạo cực kỳ xinh đẹp.

Làm cho hắn cảm thấy khiếp sợ nhất chính là, hai nữ tử trước mắt giống như Thiên tiên này dĩ nhiên đều không có mặc quần áo! Hai cỗ ngọc thể hoàn mỹ không một tì vết cứ như vậy không hề bảo lưu bày ra ở trước mặt hắn!

Thân thể hai nữ tử giống như là dùng ngọc bạch tỉ mỉ điêu khắc mài thành, không có một chút tạp sắc nào. Đôi nhũ hoa của các nàng đều đẫy đà kiên quyết, vòng eo đều kiều tế như thế, các nàng đều đẹp đến khiến người ta nghẹt thở... Đây là nữ nhân đẹp nhất mà Trầm Tường gặp gỡ.

Hình ảnh hương diễm có lực trùng kích như vậy làm cho cả người Trầm Tường trong nháy mắt hoá đá, mặt đỏ tới mang tai, tim đập cùng hô hấp đều phảng phất ngưng lại!

Hai vị nữ tử xếp bằng trên mặt đất, các nàng nhìn đối phương, hoàn toàn không có phát hiện Trầm Tường, điều này làm cho Trầm Tường có loại cảm giác bị coi rẻ, hắn lại bị hai Đại mỹ nhân không nhìn.

Sau một trận thất thần, Trầm Tường mới nhìn rõ dưới đáy vực sâu này khắp nơi vết thương, có rất nhiều khe nứt cùng lõm khanh, đá vụn đầy đất, trong đá vụn còn có rất nhiều rất nát tan màu trắng tơ lụa, xem ra giống như là đã xảy ra chiến đấu, hắn suy đoán là hai vị nữ tử kia chiến đấu tạo thành, cũng bởi vậy dẫn đến quần áo nát tan nát.

Tuy Trầm Tường không biết vì sao hai nữ tử tuyệt sắc khuynh thành này lại chiến đấu ở dưới vực sâu, nhưng hắn nhìn ra hai nữ này rất mạnh, hơn nữa cường đại đến vượt qua phạm trù hắn nhận thức, dĩ nhiên có thể thi triển ra sức mạnh đất rung núi chuyển.

- Thực sự là hồng nhan họa thủy, dĩ nhiên chấn ta rớt xuống nơi này, may mà mạng lớn không có ngã chết!

Trong lòng Trầm Tường chửi nhỏ, bất quá hắn rất tò mò hai nữ tử thần bí này.

Trầm Tường trừng trừng nhìn trước mắt này hai cỗ không hề tỳ vết ngọc thể, đồng thời hướng hai nữ nhẹ nhàng bước qua.

Vực sâu bên cạnh Tiên Ma Nhai được gọi là Địa Ngục, mà lúc này ở phía dưới Địa ngục này, Trầm Tường lại tưởng là Tiên cảnh, nơi này có một cái đầm toả ra Bạch Quang thánh khiết, trọng yếu nhất là bên hồ nước còn có hai nữ tử tuyệt mỹ không có mặc quần áo.

Lúc này hai vị nữ tử kia mới ý thức tới cách đó không xa có một đôi con mắt hừng hực quét qua các nàng, điều này làm cho các nàng nổi giận không ngớt.

Hai nữ tử tuyệt mỹ cũng không hề động, chỉ là trên mặt cười che kín sát ý ngập trời, hai đôi mắt đẹp kia đều bao hàm tức giận mà nhìn hắn, các nàng thậm chí ngay cả đầu cũng không thể vặn vẹo.

- Hai vị đại tỷ, các ngươi... các ngươi không lạnh sao? Tại sao không mặc quần áo, ta cảm giác rất lạnh.

Trầm Tường cũng không biết nên nói cái gì, liền hỏi lung tung một câu.

Lúc này, nữ tử lãnh diễm cao quý, đầy mặt sương lạnh kia lạnh lùng quát lên:

- Ngươi lại tiến lên một bước, ta tất nhiên sẽ để cho ngươi nhận hết nỗi đau Thực cốt, sống không bằng chết.

Tuy âm thanh nữ tử này kỳ ảo lanh lảnh, nhưng cũng không chút tình cảm nào, khiến người ta có một cảm giác ngọc có tỳ vết. Nữ tử này cùng âm thanh như thế, bất kể là thần tình hay là khí chất, đều có một cảm giác lạnh lẽo từ chối người ngoài ngàn dặm, một đôi hàn mang càng là lộ ra lệ khí nồng đậm.

- Tiểu tử, nếu ngươi dám tới gần, ta sẽ để ngươi hối hận vì đi tới thế giới này!

Một nữ tử khác nhẹ nói, âm thanh nữ tử này kiều mị giống như chuông bạc, đảo mắt mị thái nảy sinh, câu nhân đoạt phách, đây là một vưu vật tuyệt thế diễm lệ, mị hoặc đến trong xương.

Trước mắt hương diễm, đối với Trầm Tường là thiếu niên mới lớn mà nói có sức mê hoặc rất lớn, tuy hắn tự nhận không phải là chính nhân quân tử gì, nhưng hắn cũng không phải là loại tiểu nhân gian trá, hai vị nữ tử trước mắt này không có cách nào nhúc nhích, hắn sẽ không lợi dụng lúc người ta gặp khó khăn mà ra tay.

Trầm Tường âm thầm bình tĩnh lại, lễ phép mà nói rằng:

- Hai vị cô nương, cái này. . . ta không phải cố ý, ta hái thuốc ở vách núi phía trên, sau đó ta bị chấn động rơi xuống, ta không có chết đã xem như là mạng lớn.

Đang khi nói chuyện, Trầm Tường lấy ra hai cái áo choàng, đi tới nữ tử lãnh diễm kia, hắn nhìn ra được hai vị nữ tử này không thể động, vì không cho các nàng cảm thấy thẹn thùng, hắn chỉ có thể trước tiên che đậy kín thân thể lỏa lồ kia của các nàng.

Bị Trầm Tường khoảng cách gần như vậy nhìn ngọc thể nàng, nữ tử lãnh diễm chỉ có thể nhắm mắt lại, chịu đựng ánh mắt nóng bỏng thiêu đốt ngọc thể nàng kia của Trầm Tường! Cả người nàng khẽ run, tản mát ra một loại sát khí âm lãnh thấu nhân cốt tủy, làm cho Trầm Tường không khỏi rùng mình một cái.

Cả người Trầm Tường toát mồ hôi lạnh, có chút không muốn mà choàng cái áo kia lên thân thể nữ tử lãnh diễm, điều này làm cho nàng hơi hừ một tiếng, sắc mặt cũng trở nên hòa hoãn hơn rất nhiều, không có sát khí hừng hực như lúc trước.

Trầm Tường lại tới đến bên người nữ tử yêu mị kia, chỉ thấy nữ tử yêu mị kia hướng hắn khẽ mỉm cười, mị thái ngàn vạn, điều này làm cho nét mặt của Trầm Tường hơi đỏ lên, hắn hít sâu một hơi, mới choàng áo lên người nàng.

Động tác này của Trầm Tường, làm cho trong lòng hai vị nữ tử đều âm thầm cảm kích, trong lòng các nàng cũng có chút hổ thẹn, trước đó các nàng vẫn cứ uy hiếp người ta, hơn nữa còn chấn người ta rớt xuống, nếu như không phải Trầm Tường mạng lớn, chỉ sợ cũng ngã chết.

Bạn đang đọc Ngạo Thế Đan Thần của Tịch Tiểu Tặc
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi poppaz
Phiên bản Convert
Thời gian
Cập nhật LăngTiêu
Lượt thích 79
Lượt đọc 14484
Ủng hộ

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự