Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 579 Bí mật của Thần Giới

Bạn đang đọc Ngạo Kiếm Lăng Vân của Tiểu Đao Phong Lợi

Phiên bản Dịch · 2272 chữ · khoảng 8 phút đọc

Sau khi người đàn ông vạm vỡ của Bành gia này xin lỗi, lập tức có rất nhiều người cũng đứng lên, cùng nhau hướng về Tương Vân Sơn thi lễ, sau đó uống hết rượu trong chén.

Tương Vân Sơn đứng ở đó xúc động thậm chí không biết nói như thế nào cho tốt. Trong Thục Sơn Phái này có rất nhiều nhân vật mưu trí, giờ phút này cũng chỉ có thể không ngừng lập lại hai chữ cảm ơn bình thường.

Nhưng tình huống này trong mắt mọi người xung quanh, khi nhìn về phía Lăng Tiêu, trong lòng đều không kìm nổi có chút hâm mộ Tương Vân Sơn!

Cho dù vừa rồi bọn họ không nhìn ra là chuyện gì xảy ra, nhưng hiện giờ cũng nên suy xét cẩn thận, hết thảy những chuyện này sao có thể không liên quan đến Lăng Tiêu? Tông chủ của một tông phái, một cao thủ trẻ tuổi tiền đồ rộng mở, nhất đại luyện đan tông sư!

Bất kỳ một thân phận nào trong ba thân phận này cũng đều đủ để khiến cho người ta ngạc nhiên thán phục. Còn tập hợp ba thân phận đó làm một, loại vinh quang này là chẳng phải là hào quang vạn trượng của một nhân vật hay sao?

Trên thân thể một người như thế, không ngờ tìm không thấy một chút bóng dáng của một thiếu niên đắc chí, bình tĩnh chững chạc, cho dù là lão nhân làm gia chủ hàng ngàn năm chỉ sợ cũng không có được sự ung dung bình tĩnh như vậy của Lăng Tiêu!

Một cao thủ trẻ tuổi ưu tú như vậy không ngờ lại vì một thuộc hạ mà khổ tâm sắp đặt nhiều như vậy, đánh cho kẻ làm tổn thương người của mình năm đó một đòn trí mạng! Vì thủ hạ mà báo thù rửa hận.

Thử hỏi chủ công như vậy, có ai không muốn theo?

Cho nên rất nhiều người lúc này nhìn Lăng Tiêu, trong mắt tràn đầy sự tôn kính.

Sau khi yến tiệc bắt đầu trở lại, cảnh tượng náo nhiệt thật sự được khôi phục, tất cả những người quen biết Lăng Tiêu đều đi lên kính rượu, ăn uống linh đình. Mọi người lớn tiếng đàm tiếu, dường như quên hết những chuyện vừa xảy ra trong bữa tiệc hôn lễ hôm nay. Quả thật mọi người đều hiểu được, hôm nay sau khi theo Lăng Tiêu rời khỏi nơi này, các gia tộc đều sẽ có những công việc rất khẩn trương.

Chuyện về tín đồ của Thần đã làm cho thần kinh mọi người đau nhói. Tuy trong Thánh Vực, mỗi một người luyện võ đều muốn tiến vào Thần Giới, muốn trở thành Thần thật sự.

Nhưng không ai hy vọng hiện giờ còn có Thần tồn tại! Trong truyền thuyết cái loại hình tượng Thần ngồi tít trên cao không thể khinh nhờn này khiến cho gần như tất cả những người luyện võ có thực lực hùng mạnh trong Thánh Vực nay từ trong ra ngoài đều cảm thấy phản cảm!

Lại có một đám người tự xưng là tín đồ của Thần xuất hiện, lai lịch của bọn họ vô cùng thần bí, thực lực lại hùng mạnh, khiến cho tất cả mọi người đều lo lắng. Chẳng lẽ mười lăm vạn năm sau Thần Chiến, Thần Giới rốt cuộc… lại xuất hiện loại Thần chí cao vô thượng này?

Tám vị thê tử của Lăng Tiêu lúc này đã về phòng của từng người để nghỉ ngơi, còn Lăng Tiêu thì ở lại trong lễ đường để tiếp đãi những vị khách còn chưa rời khỏi.

Diệp Thiên rốt cuộc cũng tìm được một cơ hội, ngay khi Lăng Tiêu đi ngang qua bên cạnh hắn, hắn nhẹ giọng nói:

- Lăng Tiêu, ta có chuyện muốn nói với ngươi.

Lăng Tiêu nhìn thoáng qua Diệp Thiên, yên lặng gật gật đầu. Trên thực tế, hắn và Diệp Thiên lúc này chưa có cái gì gọi là thâm cừu đại hận, nguyên nhân của mấy lần xung đột cũng chỉ là do Thần chuyển thế Diệp Thiên này muốn thu phục Lăng Tiêu mà không thành, do đó mang hận trong lòng. Hơn nữa Diệp Thiên nhất quyết muốn giết chết Lăng Tiêu để đề cao uy danh của mình, cho nên xung đột giữa hai người mới trở nên kịch liệt.

Lăng Tiêu vừa rồi chỉ biết, Diệp Thiên nhất định sẽ tìm cơ hội để nói chuyện với mình, hắn nhất định có chuyện để nói với mình. Làm một Thần chuyển thế, nhất định sẽ có cách nhìn nhận đối với đám người tín đồ của Thần kia.

Hai người đi tới phía dưới thác nước lớn, dòng nước ầm ầm kia từ chín tầng mây chảy xuống, sau đó bắn tung tóe lên những bọt nước. Thanh âm ầm ầm kia làm cho mặt đất không ngừng run rẩy, làm cho người ta không kìm nổi trong lòng lay động.

Diệp Thiên quan sát cảnh sắc đẹp không sao tả xiết này, nói:

- Cảnh này không thua gì ở Thần Giới năm đó. Lăng Tiêu, vận may của ngươi thật lớn, có thể tìm được một chỗ tốt như vậy để thành lập môn phái, ta rất hâm mộ ngươi. Hơn nữa, lai lịch của ngươi cũng rất thần bí, khiến ta cảm thấy vô cùng hiếu kỳ.

Lăng Tiêu thản nhiên cười, vô cùng bình tĩnh nói:

- Mỗi người đều có những bí mật của chính mình, chuyện này rất bình thương. Ngay cả ngươi, chẳng phải là cũng rất thần bí hay sao?

Diệp Thiên lắc đầu, sau đó nói:

- Lăng Tiêu, không thể không thừa nhận thực lực của ngươi mạnh hơn ta một chút, nhưng chỉ mạnh hơn một chút thôi! Ngươi cũng biết, Thần thật sự trong Thần Giới có thực lực như thế nào chứ?

Nói xong, hắn khẽ cười một tiếng, không đợi Lăng Tiêu trả lời, liền nói thêm:

- Dù sao cũng mạnh hơn ngươi rất nhiều!

Lăng Tiêu khẽ mỉm cười, cũng không có nói gì, mà ngồi trên một tảng đá rất lớn, cảm thụ hơi nước và thiên địa linh lực vô cùng dồi dào bên dưới thác nước. Lăng Tiêu cười khẽ nói:

- Chuyện này đâu liên quan gì tới ta?

- Không liên quan tới ngươi sao?

Diệp Thiên cười một tiếng, sau đó nói:

- Lăng Tiêu, người thật thà không nên nói lời giả dối. Tuy ta vẫn luôn suy nghĩ làm thế nào để đánh bại ngươi, thậm chí là có thể giết ngươi, nhưng hiện giờ cho dù ta có được bản lĩnh có thể giết ngươi, ta cũng sẽ không động tới ngươi, ngươi có biết vì sao không?

- Tín đồ của Thần?

Lăng Tiêu bình tĩnh hỏi một câu.

- Đúng vậy, chính là vì tín đồ của Thần.

Diệp Thiên sắc mặt biến đổi trở nên ngưng trọng, chậm rãi nói:

- Ngươi có biết Thần mạnh nhất trong Thần Giới tên là gì không? Hắn tên là Thanh Hà.

Diệp Thiên tự hỏi tự trả lời xong, trong ánh mắt toát lên một vẻ sợ hãi không thể kìm chế, thanh âm nói chuyện nhẹ đi rất nhiều.

- Thực lực của Thanh Hà lớn đến mức… khiến ta tưởng tượng, cảm giác này giống như là thực lực hiện tại của ngươi, sau đó đối mặt với một ngàn người tu luyện cao cấp. Đúng, chính là cảm giác này!

Diệp Thiên khẳng định lời nói của mình, sau đó còn nói thêm:

- Ngươi nói xem, một cao thủ đạt tới cảnh giới đại viên mãn đỉnh phong như ngươi, có để tâm tới một ngàn người tu luyện bao vây tấn công không?

Lăng Tiêu cười nói, trong lòng nghĩ: ta vừa mới chém chết mấy trăm tên cao thủ cảnh giới đại viên mãn! Ta không có sợ, cao thủ mới đạt đến cảnh giới của người tu luyện, lại càng không sợ!

Diệp Thiên nói tiếp:

- Thanh Hà kia năm đó đã hùng mạnh đến mức độ này, tuy là đều Thần trong Thần Giới, nhưng chúng ta ở trước mặt hắn thậm chí một chút địa vị cũng đều không có! Hắn giống như chúa tể của Thần Giới, toàn bộ Thần Giới không ai có thể hùng mạnh hơn hắn! Chúng ta thậm chí còn không bằng nô bộc của hắn!

Diệp Thiên thanh âm chua xót, tuy nhiên lập tức trở nên hưng phấn:

- Rất nhiều Thần như chúng ta đau khổ chờ đợi cơ hội, bởi vì chúng ta không phải là đối thủ của Thanh Hà, cho nên chúng ta chỉ chờ cho hắn phạm sai lầm, ha hả, không thể tưởng được, Diệp Thiên ta cũng có lúc chật vật như vậy. Rốt cuộc có một ngày, một Thần của Thú Tộc trong một lần chúng thần tụ hội uống say, vô tình nói ra một bí mật về sức mạnh tín ngưỡng.

Lăng Tiêu hơi gật gật đầu, về điều này, hắn đã nghe nói một chút, nhưng từ miệng một Thần đã thật sự từng trải qua việc này như Diệp Thiên nói ra, lại có một cảm giác hoàn toàn khác.

Diệp Thiên khẽ thở dài một tiếng, nói tiếp:

- Thần Thú kia nói sức mạnh của tín ngưỡng vô cùng thần bí lại cực kỳ hùng mạnh, tên kia tu vi không bằng chúng ta, nhưng nếu là đánh nhau, thì toàn bộ Thần Giới cũng không có bao nhiêu người có thể là đối thủ của hắn! Mọi người chúng ta, bao gồm cả Đại Thần Thanh Hà đối với loại sức mạnh mới này đều tim đập thình thịch! Đại Thần Thanh Hà lúc này chỉ ra rằng tất cả mọi người trong Thánh Vực và Nhân Giới đều nằm trong phạm vi thế lực của hắn. Nói cách khác, một lời của hắn có thể giết chết hy vọng của mọi người! Hắn ỷ vào thực lực mạnh mẽ của mình ngay cả một chút cơm thừa canh cặn cũng không để lại cho chúng ta. Chúng ta trong lòng đều cực kỳ bất mãn, cho nên tập hợp thần lực của ba mươi mấy vị Kiếp Hậu Thần, chế là một tấm bia đá thần kỳ!

- Thánh Bia?

Lăng Tiêu thất thanh nói.

Diệp Thiên gật gật đầu, sau đó nói:

- Đúng vậy ,chính là cái thứ nghịch thiên đó, chúng ta nghiên cứu mấy vạn năm, cuối cùng mới chế ra một tấm bia đá tràn đầy năng lượng! Chỉ cần viết tên của mình lên các vị trí khác nhau, sẽ xuất hiện ở các vị trí khác nhau! Thậm chí nếu sử dụng Tinh Thạch Tâm, có thể trực tiếp xuất hiện ở Thánh Vực!

Diệp Thiên nói đến những lời này, trong mắt còn có một chút ngạo nghễ, sau đó nói:

- Năm đó chế tác ra Thánh Bia, chúng ta đã tốn một lực lượng rất lớn, chúng ta hy vọng thông qua phương thức này, làm cho rất nhiều người trong Thánh Vực có thể xuất hiện ở giữa Thần Giới. Như vậy, chúng ta sẽ có thể tìm được bọn họ, sau đó bồi dưỡng trở thành một phần thực lực của mình. Nhưng khi chúng ta vừa mới đem Thánh Bia đặt vào giữa Thánh Vực, Đại Thần Thanh Hà đã biết, ngay khi hắn chuẩn bị xử lý chúng ta, đột nhiên không biết từ đâu xuất hiện một cao thủ thực lực kinh người, không ngờ có thể chống đỡ lại được sức mạnh của Đại Thần Thanh Hà! Hắn và Đại Thần Thanh Hà đánh nhau suốt một năm! Làm cho Thần Giới vốn xa hoa bị phá thành từng mảnh nhỏ, vô cùng thê thảm! Sau đó, cao thủ thần bí kia đột nhiên biến mất, còn Đại Thần Thanh Hà thì bản thân bị trọng thương!

Lăng Tiêu ngẩng đầu hỏi:

- Sau đó các ngươi liền cảm thấy cơ hội đã đến?

Diệp Thiên trên mặt lộ ra một vẻ cười khổ, người này vốn kiêu ngạo, nhưng hôm nay đã cười khổ không ít lần, hắng giọng hai tiếng, sau đó nói:

- Đúng vậy, lúc đó chúng ta có chừng hơn một ngàn Kiếp Hậu Thần, hơn một vạn Kiếp Tiền Thần! Còn có một vài vị Thần của Thú Tộc, Tinh Linh Tộc, Long Tộc và Ma Tộc và Dị Tộc cùng với chúng ta chuẩn bị tiêu diệt Thanh Hà! Vì vậy, một cuộc chiến dữ dội ở Thần Giới nổ ra!

Lăng Tiêu nghe những lời này, cười nói:

- Các ngươi đều không thể ngờ Thanh Hà bị trọng thương vẫn có thể giết chết hết các ngươi, cuối cùng toàn bộ Thần Giới chỉ còn lại mình hắn?

Diệp Thiên gật gật đầu, ánh mắt khinh khỉnh, nói:

- Lời thừa, nếu không như vậy, hùng mạnh như ta, sao lại tái sinh thành cái dạng này?

Diệp Thiên sau đó nói tiếp:

- Nguyên chính là như vậy, bỗng nhiên xuất hiện tín đồ của Thần, ta nghĩ bọn họ chính là tín đồ của Thanh Hà! Lăng Tiêu, ngươi nói xem, trong Thần Giới có sự biến đổi khác thường như vậy, đối với ta và ngươi, có phải là chuyện tốt không?

Bạn đang đọc Ngạo Kiếm Lăng Vân của Tiểu Đao Phong Lợi
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 64

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự