Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 569 Luyện khí

Bạn đang đọc Ngạo Kiếm Lăng Vân của Tiểu Đao Phong Lợi

Phiên bản Dịch · 5222 chữ · khoảng 18 phút đọc

Nhưng nếu có thể đứng vững trước các loại áp lực này thì cuối cùng có thể chứng minh được sự thành công của nó. Thục Sơn phái đã viết lại lịch sử của Thánh Vực, mà Lăng Tiêu tông chủ Thục Sơn phái cũng thật sự trở thành người đứng ở đỉnh phong trong Thánh Vực, là một tồn tại được rất nhiều người kính ngưỡng.

Người Thánh Vực tuy không hiểu những điểm tốt của công lao và ân đức, nhưng phần vinh quang thì ai cũng nghĩ tới.

Không nhận thức được một lực lượng vô cùng đáng sợ thì có thể làm cho người ta lạc mất phương hướng lúc nào không biết.

Khi tuổi tác tăng cao, phần ngạo khí và nhiệt huyết trong lòng Lăng Tiêu chưa từng thay đổi, nhưng con người lại trưởng thành lên rất nhiều. Đặc biệt là những năm tu luyện hữu tình đạo, thất tình lục dục thăng hoa không chỉ mang đến sự đề thăng tu vi và tâm cảnh, mà còn có thể làm Lăng Tiêu càng trở nên trưởng thành.

Mốn mọi người nhanh chóng tiếp nhận Thục Sơn phái thì rõ ràng không thể dùng nắm đấm được. Chỉ cần để cho bọn họ biết nắm đấm của mình cứng, nhưng không cần phải dùng nắm đấm đánh lên người bọn họ.

Nhiều khi dùng lực lượng để đe dọa không thể so sánh với việc trực tiếp giết chết.

Tư Đồ Đạo không kìm được phải cảm thấy kính nể Lăng Tiêu, lão chắp tay hướng về phía Lăng Tiêu nói:

-Chuyện này lão phu sẽ không khách khí! Lão thay mặt cho hàng nghìn vạn tướng sĩ trong quân đội của Liên Minh Nam Châu cảm ơn đại ân của Lăng tông chủ!

Tư Đồ Đạo nói xong thì quay người lại, sau đó lại quay đầu nói:

-Lăng tông chủ, hẹn ngày sau gặp lại.

Lúc này những võ giả tán tu cũng vô cùng kính phục Lăng Tiêu, cả đám chắp tay rồi rời đi. Trong nháy mắt tất cả mọi người đều đi sạch, còn những người của Liên Minh Phương Nam đã sớm tan tác khi Tôn Lập bỏ chạy rồi.

Thủ lĩnh đã chạy trước, bọn họ còn ở lại đây để chịu chết sao?

Bầu trời lúc này trở nên xanh như ngọc, Lăng Tiêu, Kim Hổ và Tiểu Sửu đứng ở bên cạnh vách đá vạn trượng nhìn mặt biển mờ mịt ở phương xa, Kim Hổ nói:

-Chủ nhân, trụ sở của Ma tộc là ở bên sâu trong hải ngoại. Diện tích lục địa của Thánh Vực tuy rất rộng, nhưng ngoài hải ngoại cũng không nhỏ hơn bao nhiêu, nên hải ngoại cũng có rất nhiều tồn tại cường đại. Ta đã một lần nhìn thấy đám ma thú trong biển chém giết nhau, ta mãi mãi không quên được hai con ma thú cao vạn thước đó. Khi đó ta đã có cảnh giới đại viên mãn sơ cấp, hơn nữa lại có huyết mạch hoàng gia Ma tộc, nhưng dưới uy áp của hai con quái vật khổng lồ kia thì phải đứng yên như tượng.

-Thế giới này rất thần kỳ, bất kỳ kẻ nào tự cho rằng mình đã đứng trên đỉnh phong thì đều là những tên ngu xuẩn. Bởi vì càng tu luyện đến cảnh giới cao cấp thì lại càng có cảm giác mình quá nhỏ bé.

-Chúng ta ở trong vũ trụ mênh mông này chỉ là một hạt cát mà thôi.

Lăng Tiêu nói làm cho Kim Hổ và Tiểu Sửu hai tên cường giả ma thú cuối cùng đã trưởng thành trong Thánh Vực phải rơi vào trong trầm tư.

Lúc này tâm cảnh của Lăng Tiêu đã vô cùng bình thản, cặp mắt cũng yên tĩnh không chút rung động. Hắn đứng đây nhìn về mặt biển ở phương xa giống như một pho tượng.

Mà lúc này trong Hàm Hàn Bảo Đỉnh bản mệnh pháp bảo của Lăng Tiêu, cuối cùng ba bảo vật kỳ dị đã dung hợp vào nhau đến giai đoạn cuối, lúc này giống như đã hòa tan thành một thể thống nhất. Những tầng kim hoàng sắc kèm theo luồng điện tử hồng sắc liên tục xẹt qua xẹt lại trên bề mặt Hàm Hàn Bảo Đỉnh.

Một cái mặt trời thật sự đang treo trên đỉnh núi trong bầu trời thế giới của Hàm Hàn Bảo Đỉnh, mặt trời đang tỏa ra những luồng sáng nóng, soi sáng tất cả không gian bên trong.

Nguyên thần thứ hai của Lăng Tiêu xuất hiện bên trong không gian của Hàm Hàn Bảo Đỉnh, từ khi ba bảo vật dung hợp lại với nhau thì “mặt trời nhỏ” bên trên không gian của cái đỉnh kia làm người ta cảm giác được một hơi nóng khổng lồ, thậm chí còn làm cho đệ nhị nguyên thần của Lăng Tiêu sinh ra một loại cảm giác không dám đến gần. May mà mặc dù nó có nóng thế nào thì trên người nó cũng có thần thức của Lăng Tiêu, cũng bị hắn khống chế. Độ nóng trên “mặt trời nhỏ” đã dần giảm bớt, sau đó chậm rãi nguội trở lại.

Lúc này một quả cầu đồng* cực lớn có đường kính hơn năm mươi thước xuất hiện trước mặt Lăng Tiêu. Toàn bộ quả cầu giống như dùng một khối đồng thau hoàn chỉnh để luyện chế thành, trên mặt cầu nhìn không thấy bất kỳ khe hở nào, trên đó lại phủ đầy các loại dấu vết và hoa văn vừa kỳ dị mà lại vừa thần bí. Thậm chí Lăng Tiêu còn có thể khẳng định đây là một loại chữ thuộc về một nền văn minh nào đó vô cùng hùng mạnh. Nhưng tiếc là Lăng Tiêu không phải thần để có thể đọc được các loại chữ viết và ngôn ngữ của rất nhiều nền văn minh. Hắn cũng không phải chuyên gia về chữ viết để có thể suy đoán được, cho nên Lăng Tiêu cũng không biết được trên đó viết cái gì.

(Đoạn này tác giả viết không rõ lắm, ba bảo vật dung hợp có thể là Hàm Hàn Bảo Đỉnh, bảo vật hình mặt trời của Thanh Loan, và bảo vật Lăng Tiêu vừa mới lấy được từ tay Tôn Lập. Nói là dung hợp nhưng thực chất chỉ là dung hợp tượng trưng. Nghĩa là: Bảo vật của Thanh Loan thì trở thành mặt trời trong không gian Hàm Hàn Bảo Đỉnh, cái đỉnh này có thêm một chút biến hóa, còn bảo vật mới lấy được từ Tôn Lập thì trở thành quả cầu đồng.[DG])

Nhưng có một điều, ba cái bảo vật này vốn rất nhỏ và chắc chắn cũng là một thể này sau khi dung hợp lại không ngờ lại biến thành một vật lớn như vậy, làm người ta không kìm được phải cảm thấy kinh hãi.

Lăng Tiêu từ mặt trên của quả cầu đồng này có thể cảm nhận được một luồng năng lượng vô cùng sung mãn. Tuy nó cực kỳ nóng, nhưng năng lượng này lại không tàn khốc, cũng không làm cho người ta sinh ra cảm giác khó khống chế.

Đây là một bảo vật rất ôn hòa, hơn nữa nó lại không có bất kỳ linh tính nào.

Bảo vật có linh tính không phải tất cả đều tốt mà không có điểm xấu. Vì những loại giống như Huyền Thiên một khi cảnh giới của nó vượt xa chủ nhân thì rất có thể sẽ làm phản. Huyền Thiên bây giờ rất thành thật, bởi vì bây giờ nó không mạnh bằng Lăng Tiêu, đồng thời cũng phải dựa vào sự trợ giúp của Lăng Tiêu để khôi phục lại thực lực.

Nếu không sợ rằng nó đã có ý niệm đoạt xá Lăng Tiêu rồi.

Nhưng nếu giống như Tiểu Yêu có thể cùng chủ nhân đạt đến một mức độ tâm linh tương thông nhất định, đo đó có thể sinh ra sự phối hợp mà những bảo vật bình thường không thể so sánh được, có thể tự mình phán đoán và tiến hành chiến đấu thì sẽ là báu vật hiếm có.

Nhưng quả cầu đồng trước mặt không có linh tính, đối với thực lực hiện nay của Lăng Tiêu thì đây lại là một chuyện tốt. Vì nếu là bảo vật có linh tính sẽ rất khát vọng chiến đấu. Nhưng cái Lăng Tiêu muốn chính là phát triển thế giới bên trong, chỉ cần hắn có thể bình yên đứng bên trong là được.

Lăng Tiêu vươn tay vuốt ve quả cầu đồng cực lớn vẫn còn rất nóng, trên mặt hắn lộ ra một nụ cười. Hắn cảm thấy bội phục vận may của mình, thật sự là quát tốt.

Nhưng điều này cũng thật sự gõ lên một hồi chuông cảnh báo với Lăng Tiêu, những bảo vật cùng loại thế này trong Thánh Vực sao lại nhiều như vậy? Sao đảm bảo được trong tay người khác không có một vật cường đại giống thế này?

Lăng Tiêu thầm nghĩ trong lòng, hắn đứng thẳng lên sau đó quay về phía Tiểu Sửu và Kim Hổ nói:

-Đi, chúng ta về Thục Sơn phái.

Trong ánh mắt Kim Hổ và Tiểu Sửu đều lộ ra vài phần kích động, cuối cùng lại có thể ở cùng với nhau một nơi.

Mà Kim Hổ từ khi quyết định đi theo Lăng Tiêu cũng đã dứt bỏ thân phận Ma tộc vương tử của mình. Hắn cảm thấy rất sung sướng khi làm một người hầu, bởi vì hắn đã biết muốn đạt được những phát triển khổng lồ thì nhất định phải đi theo bên cạnh chủ nhân.

Lăng Tiêu đã sử dụng Truyền Âm Phu để thông báo cho Diệp Tử, để nàng phái người đi tặng đan dược cho Liên Minh Nam Châu. Trên thực tế, tuy nghe thì thấy số lượng rất nhiều nhưng thật ra chỉ là sản lượng nửa năm của thập đại đệ tử và đám người Lam Thiên mà thôi. Nếu đổi lại là các nàng Diệp Tử và Hoàng Phủ Nguyệt thì thời gian sẽ càng ngắn.

Nếu Lăng Tiêu dùng Hàm Hàn Bảo Đỉnh để luyện chế thì sợ rằng một lô đã có thể luyện chế đủ số lượng này rồi.

Chỉ là một số đan dược bậc thấp mà thôi, cho dù những người trên Thánh Vực chụp mũ cho nó cái tên rất đẹp là “Thần dược” nhưng trong mắt Lăng Tiêu thì rác rưởi đặt ở chỗ nào cũng là rác rưởi, cũng không thể biến thành tinh thạch được.

Ba người bay đi như tên bắn nhưng vẫn mất thời gian gần một năm mới về đến Thục Sơn phái. Tin tức Lăng Tiêu về môn phái cũng không phải trắng trợn thổi phồng lên nhưng vẫn làm cho bầu không khí trở nên xôn xao. Nhiều người nghe thấy tông chủ quay về thì cảm thấy rất hưng phấn. Thục Sơn phái bây giờ đã thực sự vững chân trên Nam Châu, tuy có Liên Minh Phương Nam khiêu chiến nhưng những tên đui mù chạy đến Thục Sơn phái tìm chết lại giảm đi rất nhiều.

Chỉ có vài tên điên muốn nổi danh, cũng không phải là người của Liên Minh Phương Nam chạy đến đây khiêu chiến Lăng Tiêu. Sau đó bị người của Tinh Vũ đường đang nhàn rỗi không có việc gì làm đánh cho chạy té *** té đái.

-Cái gì được gọi là uy danh? Thế này mới là uy danh.

Hiện nay đệ tử Thục Sơn phái đã có thể nói ra thân phận bản thân ở bên ngoài một cách quang minh chính đại. Khi nói ra thì lập tức được mọi người tiếp đãi long trọng, đây quả thật là việc mà trước đây không thể tưởng tượng nổi.

Mặc dù phạm vi bọn họ hoạt động phần lớn đều là những khu vực mà gia tộc Liên Minh Nam Châu kiểm soát, nhưng một môn phái nhỏ chỉ phát triển hơn một trăm năm đã có thể đạt đến mức độ làm mọi người phải ngưỡng mộ như hiện nay, cũng làm người ta cảm thấy choáng váng.

Phương diện này giống như không có quan hệ nhiều lắm đến Lăng Tiêu, nhưng trong lòng mỗi người đệ tử Thục Sơn đều hiểu rõ nếu không có tông chủ thì đừng nói đến thân phận hay địa vị, ngay cả chính bọn họ bây giờ sợ rằng cũng vì tiền đồ và tương lai mà khổ sở đấu tranh rồi. Làm sao giống như bây giờ, dù nội môn hay ngoại môn hay đệ tử Tinh Vũ đường, đề tài mà mọi người muốn bàn luận nhất là—khi nào chúng ta sẽ tiến vào Thần giới?

Nếu không có tông chủ đại nhân thì bọn họ dám nghĩ đến vấn đề này sao?

Cho nên Lăng Tiêu không những là tông chủ Thục Sơn phái mà còn là một vị thủ lĩnh tinh thần để tất cả mọi người cuồng nhiệt sùng bái. Lúc này hắn đã là nguồn gốc lớn nhất của lực lượng và lòng tin tất cả mọi người.

Sau khi Lăng Tiêu quay trở về môn phái cũng không gặp mặt mọi người mà bảo trì một khoảng cách thích hợp và sự thần bí. Đối với Lăng Tiêu bây giờ thì thân phận là một vấn đề rất quan trọng.

Ngoại trừ những nhân vật cấp cao của Thục Sơn phái thì những người khác đã rất ít khi có cơ hội gặp mặt Lăng Tiêu.

Sau khi Lăng Tiêu quay về môn phái thì việc đầu tiên hắn muốn làm chính là bắt đầu chuẩn bị luyện chế cho từng người ở vị trí cao tầng trong Thục Sơn phái pháp bảo hộ thân riêng. Vì Lăng Tiêu đã luyện chế rất nhiều lần, tuy không dám bảo đảm mỗi lần đều thành công, nhưng Lăng Tiêu ít nhất cũng có thể nâng xác xuất thành công lên rất cao.

Bây giờ là mùa thu của Thánh Vực, vì linh khí rất dồi dào, nên tất cả mọi người ở đây cũng không có loại cảm giác hiu quạnh và sầu tư như mùa thu trong nhân giới. Cây cối vẫn xanh tốt, thác nước vẫn cuộn chảy ầm ầm, khá nhiều kiến trúc được xây dựng trên hai đỉnh núi như ẩn như hiện giữa những tảng đá lớn và những cây gỗ khổng lồ.

Những người có thể và dám ở trong những căn phòng của các kiến trúc mới này, cơ bản thì ngoại trừ Lăng Tiêu và những hồng nhan tri kỷ, cũng chỉ có những đệ tử nội môn vô câu vô thúc* thôi.

(Vô câu vô thúc: Thoải mái tự nhiên)

Tất cả những người đệ tử ngoại môn và Tinh Vũ đường đều phải tu luyện kiếm kỹ, tu luyện công pháp.

Nhưng đệ tử nội môn lại tu luyện đạo thuật.

Khoảnh khắc khi Lăng Tiêu biết mình là một linh hồn đến từ nơi khác, hắn cảm thấy trước tiên mình phải đại biểu cho tu chân giới, sau đó mới đại biểu cho Thục Sơn phái.

Cho nên vì tăng cường uy danh cho Thục Sơn phái thì tên môn phái vẫn phải là Thục Sơn, nhưng công pháp mà đệ tử nội môn tu luyện đã không hoàn toàn là của Thục Sơn phái nữa.

Lăng Tiêu đã căn cứ theo những tố chất khác nhau giữa Diệp Tử, Hoàng Phủ Nguyệt và tiểu muội Vận Nhi để truyền thụ cho các nàng những công pháp tu chân khác biệt.

Đầu Lăng Tiêu chính là một bản bách khoa toàn thư, bên trong ghi lại rất nhiều loại công pháp tu luyện của nhiều trường phái tu chân khác nhau, đồng thời cũng vô cùng hoàn chỉnh. Bây giờ Lăng Tiêu nghĩ lại mới thấy những lợi ích năm xưa khi làm đệ tử nội môn trong Thục Sơn phái, thấy được kết quả khi mỗi ngày hắn đều giam mình trong Tàng Kinh các. Nếu không cho dù Lăng Tiêu muốn phát huy các loại công pháp tu chân cũng chỉ có thể truyền cho đệ tử của mình kiếm đạo đơn thuần mà thôi.

Cũng vì nguyên nhân này mà Lăng Tiêu mới có thái độ vô tư, có thể ở giữa đám đệ tử nội môn của Thục Sơn phái trong Thánh Vực phơi bày ra một tình cảnh giống như trăm hoa đua nở, đủ trào lưu tư tưởng các nhà, chứng minh cho mỗi người thấy phương pháp tu luyện của họ là tốt nhất! Hơn nữa đối với những đệ tử trong Thánh Vực này, đạo thuật là một thứ vô cùng mới mẻ, lực hấp dẫn của nó đối với bọn họ còn lớn hơn rất nhiều so với một kiện thần binh lợi khí.

Lúc này Lăng Tiêu đang đứng trong phòng của Hoàng Phủ Nguyệt đỉnh núi phía nam. Lúc này Hoàng Phủ Nguyệt cũng không có trong phòng, chỉ có một mình Lăng Tiêu ở đây.

Sau khi luyện chế Hàm Hàn Bảo Đỉnh thành pháp bảo bản mệnh của mình thì những khống chế của Lăng Tiêu đối với cái đỉnh này càng trở nên như ý muốn. Thậm chí có thể nói giống như đang sử dụng cánh tay của mình vậy.

Lăng Tiêu đang đứng giữa sân đưa mắt nhìn thoáng qua dãy núi kéo dài ở phương xa, trên đỉnh núi đang được bao phủ một tầng sương rất dày. Mặt trời sáng sớm đang đem hàng vạn luồng hào quang chiếu xuống mặt trên của đám sương giống như đang khảm vào một lớp vàng, cảnh vật đẹp đến mê người.

Trong Thánh Vực mỗi khi mặt trời mọc lên vào lúc sáng sớm đều rất đẹp. Lăng Tiêu nhịn không được phải cảm thấy thèm muốn những gì đám người sống ở đây được hưởng thụ. Mỗi ngày thức dậy đều được đối mặt với cảnh vật làm cho người ta vui tươi thanh thản, tâm tình có muốn không ổn định cũng khó... ....

Lăng Tiêu vẫn đứng giữa sân, đầu tiên hắn xuất Hàm Hàn Bảo Đỉnh ra rồi thu nhỏ nó lại thành một khối vuông hai mét. Lúc này Hàm Hàn Bảo Đỉnh đang lơ lửng trên không trung trước mặt Lăng Tiêu, nó chậm rãi chuyển động. Lúc này những dấu ấn của mãnh thú và núi cao trên thân đỉnh rất rõ ràng, núi thì sừng sững, cây cối xang ngắt, mãnh thú dữ tợn.

Mọi vật lúc này trở nên rất sống động, Lăng Tiêu nhắm mắt lại đem ngọn núi lớn trong không gian của Hàm Hàn Bảo Đỉnh ra ngoài rồi phong ấn trên thân đỉnh. Hầu như chỉ trong nháy mắt khi quả cầu màu đồng lại được Lăng Tiêu lấy ra, hắn liền cảm thấy thái dương ở phương xa hình như hơi tối lại.

Sau đó Lăng Tiêu cảm giác được một luồng năng lượng kinh người từ trên mặt trời nhỏ theo ánh sáng trực tiếp truyền vào trong quả cầu đồng. Lúc này quả cầu chậm rãi xoay chuyển trên không trung rồi thu lại tất cả những luồng hào quang, thoạt nhìn thì giống như không phải mặt trời đang phát sáng. Nhưng trên thực tế thì Lăng Tiêu lại cảm giác được vì nó điên cuồng hấp thu luồng năng lượng ẩn chứa trong ánh sáng mặt trời mà tạo nên tình cảnh này.

Lăng Tiêu nhịn không được mà hơi lắc đầu, hắn cảm thấy bội phục từ tận đáy lòng đối với người năm xưa đã luyện chế quả cầu đồng này. Phương pháp luyện khí này khác hẳn với những gì hắn am hiểu. Nhưng Lăng Tiêu cũng không dám nói phương pháp của mình tốt hơn so với người ta. Bởi vì quả cầu đồng này đã đạt đến mức độ luyện khí cao cấp rồi.

Mà trình độ của Lăng Tiêu lúc này cũng đã đạt đến mức cao cấp, nhưng nếu để hắn luyện chế pháp bảo thế này thì không thể bảo đảm được xác xuất thành công.

Không thể bảo đảm xác xuất thành công tức là thất bại, mà thất bại thì có nghĩa là thiệt hại rất nhiều tài liệu cực phẩm.

Quả cầu đồng lớn này thoạt nhìn thì có chất đồng, nhưng thực tế lại là một thứ kim loại cực kỳ hiếm có.

Hình như chỉ ở Thánh Vực mới có kim loại này, ít nhất thì khi Lăng Tiêu còn ở trong nhân giới chưa từng thấy qua loại vật liệu nào bao giờ. Có lẽ kim loại này đều được tìm thấy trong những mỏ tinh thạch, giống như một mỏ khoáng ở gần đây cũng ngẫu nhiên tìm được một ít quặng kim loại thế này.

Nhưng mười vạn cân khoáng thạch mới có thể tinh luyện được một hai cân kim loại thế này. Mà pháp bảo quả cầu đồng này của Lăng Tiêu phải trên trăm vạn cân, như vậy có thể thấy được mức độ khó của nó là như thế nào.

Lăng Tiêu cũng từ trên rất nhiều vũ khí cực phẩm tìm được một chút vết tích của thứ kim loại này. Kim loại này được gọi là đồng tinh chất, giá cả đắt đỏ của nó làm người ta phải líu lưỡi, tuyệt đối không thấp hơn so với đan dược của Thục Sơn phái.

Làm Lăng Tiêu cảm thấy bội phục chính là kỹ thuật dung hợp lại thành một khối sau khi tất cả đã vỡ nát. Nếu có thể để pháp bảo dung hợp lại cùng nhau thật ra cũng không khó, chỉ cần đặt thần thức bên trên thì những pháp bảo này đã tự có những “ký ức” cùng loại. Nếu pháp bảo bị đánh nát thi cũng có thể tự mình khôi phục lại, nhưng uy lực sẽ giảm xuông rất nhiều lần so với ban đầu.

Mà quả cầu đồng cực lớn hoàn toàn do đồng tinh chất cấu tạo thành này không những có thủ thuật che mắt người khác mà sau khi dung hợp lại vẫn còn có uy lực khổng lồ tương đương như lúc đầu.

Lăng Tiêu hết sức tự tin nếu cầm nó để đánh một người cường giả cảnh giới đại viên mãn trung cấp thì có tám chín phần tên kia không tránh thoát được.

Cũng vì pháp bảo quả cầu đồng này là như vậy mới làm cho lòng hiếu thắng của Lăng Tiêu nổi lên mạnh mẽ. Tuy hắn biết có thể người luyện chế ra quả cầu đồng này chư chắc là người Thánh Vực mà đến từ Thần giới trong truyền thuyết. Nhưng từ tận đáy lòng Lăng Tiêu có một loại cảm giác không muốn thua người khác, để hắn cho dù gặp thần cũng phải cùng người ta so cao thấp một lần.

Lăng Tiêu lấy từ trong nhẫn ra một đống lớn đủ thứ kim loại, trong đó còn có quặng sắt được chất đống như núi. Mặc dù hắn đã rất chú ý nhưng vẫn làm ngã vài cây tiên hoa được Hoàng Phủ Nguyệt chăm sóc rất tỉ mỉ, không biết khi nàng quay về có nổi giận với hắn không?

Trước tiên Lăng Tiêu đặt vàng, bạc, sắt và một vài loại máu động vật vào trong Hàm Hàn Bảo Đỉnh, trên ngón tay xuất hiện một ngọn lửa lam sắc nhỏ như hạt đậu tằm. Lăng Tiêu búng tay ra, ngọn lửa lập tức xuất hiện bên dưới Hàm Hàn Bảo Đỉnh. Nếu như người khác nhìn thấy thì sẽ cười thành tiếng.

Ngọn lửa nhỏ như vậy đốt cả đời có làm nóng được cái đỉnh đó không?

Nhưng chỉ trong nháy mắt khi ngọn lửa màu lam đến bên dưới Hàm Hàn Bảo Đỉnh thì thân đỉnh đang có màu lam đột nhiên trở thành màu đỏ thẫm.

Hoàn toàn giống như thân đỉnh bị ngọn lửa đốt đỏ hồng lên.

Ngọn lửa này là chân hỏa lam sắc khi Lăng Tiêu tiến vào Độ Kiếp Kỳ mới có. Nó có uy lực cực mạnh, hơn nữa thu phóng lại rất thoải mái. Đừng nói là luyện khí, cho dù dùng để đối địch cũng là một thứ rất tốt. Vì rất ít người phòng bị đối với ngọn lửa nhỏ xíu thế này.

Khi những tài liệu cơ bản đã tan ra rất nhanh, lúc này Hoàng Phủ Nguyệt cũng tiến một bước đi vào trong tiểu viện của mình. Nàng nhìn thấy đống quặng sắt Lăng Tiêu ném ra lộn xộn đè đổ vài cây hoa, cảm thấy đau lòng mà khẽ nhăn mặt lại. Nhưng nàng vẫn cố gắng áp chế để không phát ra âm thanh, không muốn làm phiền Lăng Tiêu đang luyện chế pháp bảo. Nàng thầm nghĩ đợi một lúc nữa sẽ bắt chẹt Lăng Tiêu vài thứ tốt mới có thể xóa tan cơn tức giận này được.

-Vô lý! Sao hắn không đi đến chỗ bảo bối Diệp Tử mà luyện khí, lại đến đây gây họa cho ta! Hừ! Tưởng bản cô nương dễ ức hiếp sao? Lát nữa sẽ cho ngươi thấy chỗ kinh khủng của những cái nhéo!

Hoàng Phủ Nguyệt vừa nghĩ vừa dùng đôi mắt xinh đẹp nhìn không chớp mắt vào mỗi một động tác của Lăng Tiêu.

Các loại khoáng thạch trong sân đang liên tục được giảm bớt, mà động tác của Lăng Tiêu vẫn duy trì được sự ung dung và thoải mái. Vẻ mặt hắn rất bình tĩnh, cực kỳ tự nhiên, làm người ta không kìm lòng được phải trầm mê vào bên trong.

Cuối cùng trong khoảng sân nhỏ của Hoàng Phủ Nguyệt không còn một khối khoáng thạch nào. Lúc này Lăng Tiêu khẽ vung tay hướng về phía những cành hoa vừa bị đè lên lúc nãy. Mọi chuyện xảy ra làm Hoàng Phủ Nguyệt phải trợn mắt há mồm.

Những cành hoa đã hoàn toàn ngã rập xuống lại ngóc thẳng lên vô cùng quỷ dị, lại khôi phục với một tốc độ dùng mắt thường có thể nhìn thấy được. Sau đó có một luồng gió nhẹ thổi qua mặt đất, giống như một cây chổi mềm mại quét sạch những thứ lộn xộn kia.

Một luồng gió nhẹ thổi qua mặt Hoàng Phủ Nguyệt, làm nàng đang mơ màng trong giấc mơ tiên nữ đột nhiên giật mình phục hồi tinh thần lại. Nàng tiến lên hai ba bước đi đến bên cạnh cây hoa hồng vừa bị đổ, nàng đưa mắt nhìn những cái gai vẫn còn cứng nhọn và đóa hoa hồng xinh đẹp ướt át. Lúc này Hoàng Phủ Nguyệt nhịn không được phải cảm thấy bội phục Lăng Tiêu sát đất.

Chỉ là một cái vung tay đơn giản mà có đạo thuật mạnh mẽ như vậy sao?

Tuy vẫn còn một khoảng cách khá xa mới đến mức sáng tạo, nhưng hầu như đã đạt đến mức độ phục sinh rồi.

Có thể làm cho thực vật đã bị hư hại trở lại trạng thái khỏe mạnh như cũ chỉ bằng một cái phất tay, Hoàng Phủ Nguyệt tự thấy mình không làm được, hơn nữa sợ rằng toàn bộ Thánh Vực cũng chỉ có một mình Lăng Tiêu làm được.

Thậm chí Hoàng Phủ Nguyệt đã quên mất mình quay về đẻ làm gì, nàng dựa người vào cửa, cứ si ngốc nhìn nhất cử nhất động của Lăng Tiêu, thời gian cứ như vậy mà thấm thoắt đã một tháng trôi qua.

Trong khoảng thời gian này các nàng Diệp Tử cũng đến đây, phát hiện Lăng Tiêu đang tập trung tinh thần để luyện khí. Mà Hoàng Phủ Nguyệt lại giống như đã nhập định, nàng đang đứng đó giống như tượng gỗ, đôi mắt đang chìm đắm vào trong một loại cảnh giới nào đó. Vì vậy mà những người này đều biết, Hoàng Phủ Nguyệt nhất định đã tiến vào trong một loại cảnh giới huyền diệu, cũng không biết đang lĩnh ngộ điều gì.

Vì vậy nàng phải lặng lẽ rời đi rồi dặn với tất cả mọi người không được đến gần chỗ đó.

Nửa tháng sau, Lăng Tiêu đã luyện hóa hơn một trăm thanh bảo kiếm trong Hàm Hàn Bảo Đỉnh trở thành một nghìn bảo kiếm.

Trong đó có mười cây bảo kiếm tốt nhất, thậm chí Lăng Tiêu đã liên tục tế luyện lặp đi lặp lại tổng cộng chín nghìn chín trăm chín mươi chín lần, nhưng những thanh kiếm này vẫn có sự khác biệt với bảo kiếm do những danh gia trong Thánh Vực rèn ra, vì bọn chúng đã có thể gọi là pháp bảo và có thể sử dụng được rồi.

Hiệu quả của những thanh kiếm này đao kiếm thông thường không thể so sánh được.

Lúc này Hoàng Phủ Nguyệt vẫn chưa giải thoát ra từ trong nhập định, Lăng Tiêu đi lên như nước chảy mây trôi đến bên cạnh Hoàng Phủ Nguyệt. Hắn vung tay lên bố trí cho nàng một luồng kết giới rồi lặng lẽ đi xuống núi.

Lăng Tiêu dùng phương pháp đặc biệt để triệu tập những người vị trí cao tầng trong Thục Sơn phái lại. Hắn nhìn xuống mọi người bên dưới, có người thân của mình, có anh em, có những người là vợ, còn có rất nhiều đệ tử của mình.

Lăng Tiêu hơi cảm động, nói:

-Thời gian trăm năm, thực lực của mọi người đã được đề thăng rất lớn, các người cũng không làm ta phải thất vọng. Ta tin, chỉ cần một khoảng thời gian sau chúng ta nhất định sẽ làm cho toàn bộ Thánh Vực phải kinh ngạc.

Lăng Tiêu nói xong thì vung tay lên, trên mặt đất trước mặt lập tức xuất hiện một trăm cây bảo kiếm đủ mọi màu sắc. Trong nháy mắt một luồng năng lượng khổng lồ lập tức bảo phủ toàn bộ không gian trong đại sảnh nghị sự khổng lồ.

Tất cả ánh mắt của mọi người đều rơi lên trên đống binh khí, trong mắt cũng đã lộ ra những luồng hàn quang nóng bỏng.

Dù là Lăng Thiên Khiếu phụ thân của Lăng Tiêu hay Lam Hải Tinh Vũ đường, thậm chí là những cô gái trẻ tuổi xinh đẹp, trong ánh mắt cũng tràn đầy niềm vui.

Tất cả ánh mắt của mọi người đều rơi lên trên đống binh khí, trong mắt cũng đã lộ ra những luồng hàn quang nóng bỏng.

Dù là Lăng Thiên Khiếu phụ thân của Lăng Tiêu hay Lam Hải Tinh Vũ đường, thậm chí là những cô gái trẻ tuổi xinh đẹp, trong ánh mắt cũng tràn đầy niềm vui.

Bạn đang đọc Ngạo Kiếm Lăng Vân của Tiểu Đao Phong Lợi
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 34

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự