Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 561 Người khác nhau, nhân tính cũng khác nhau

Bạn đang đọc Ngạo Kiếm Lăng Vân của Tiểu Đao Phong Lợi

Phiên bản Dịch · 4289 chữ · khoảng 15 phút đọc

Lăng Tiêu khẽ mỉm cười, ôm quyền nói:

- Xin ra mắt Thường gia tiền bối! Nếu có cơ hội, Lăng Tiêu nhất định sẽ tới làm phiền.

Thường Vạn Lý liên tục khoát tay, làm những bím tóc nhỏ trên đầu vung vẩy loạn xạ:

- Lăng Tông Chủ là nhất đại tông sư, ngàn vạn lần đừng khách khí với ta. Nói ra cũng thật xấu hổ, giang sơn rộng lớn lại có người tài xuất hiện, Lăng Tông Chủ tư chất kinh người sợ rằng trong Thánh Vực cũng không còn có mấy ai dám nhận sự khách khí của ngài nữa rồi!

Lăng Tiêu khiêm tốn cười nói:

- Ngài quá khen, ta chỉ là có vận khí tốt mà thôi.

- Ha ha, Thanh niên phải có nhuệ khí của thanh niên!

Thường Vạn Lý cười lớn nói:

- Sau này phải đến nhé, Lăng Tông Chủ, sau này còn gặp lại!

Thường Vạn Lý nói xong cũng không thèm liếc mắt nhìn mười người còn lại, cơ thể lão hóa thành một luồng khói xanh biến mất giữa không trung.

Lúc này hơn mười người còn lại cũng đưa mắt nhìn nhau, cũng xóa tan ý niệm muốn tiến lên đoạt bảo kiếm trong đầu. Trước tiên chưa nói đến chuyện mười người này không phải là một đội, ngay cả tư tưởng cũng không được thống nhất. Đã có một Tương Thiên Phương là ví dụ sống động trước mặt nên những người này cũng không đám khinh suất.

Nhưng nếu cứ như vậy mà bỏ đi thì bọn họ cũng có chút không cam lòng. Nghe thấy người này chính là tên thanh niên luyện đan tông sư ở Nam Châu, là tông chủ một phái Lăng Tiêu danh tiếng vang dội từ một trăm năm trước, đã làm cho tâm tư của vài người trở nên lung lay.

Vài người dùng vẻ mặt ôn hòa chào hỏi Lăng Tiêu, sau đó một người trong đám nói:

- Nghe nói phương pháp luyện đan của Lăng Tông Chủ là thiên hạ vô song, ngày hôm nay gặp mặt cũng coi như là có duyên. Tại hạ cả gan xin Lăng Tông Chủ vài viên đan dược, chẳng biết Lăng Tông Chủ có bằng lòng không?

Người này vừa nói xong, thì một người bên cạnh lại nói:

- Lăng Tông Chủ rất tốt bụng, tất nhiên sẽ không nỡ từ chối. Tuy ta không phải là người có thực lực mạnh nhất ở Nam Châu, nhưng sẽ tin Lăng Tông Chủ không bỏ qua cơ hội cùng kết giao bằng hữu với chúng ta.

Người này vừa nói xong lại có người khác thầm cau mày, cảm thấy lời của tên kia nói ra có vẻ không ổn. Trong lời nói vừa rồi có ý tứ giống như đang bức vua thoái vị vậy, người ta lại không phải kẻ ngu, sao lại không nghe ra ý tứ trong lời nói của ngươi chứ? Nhưng nghĩ lại thì thấy nói như vậy cũng rất thích hợp. Bởi vì bọn họ đều không tin vừa rồi Lăng Tiêu trải qua một trận chiến kịch liệt mà không tiêu hao một chút lực lượng nào. Nếu vậy thì Thánh Vực cũng không phải là địa phương để Lăng Tiêu hắn ở lại mà đã sớm phi thăng Thần giới rồi.

Nếu đã như vậy thì mọi người đưa ra một vài yêu cầu nhỏ cũng không thể trách được. Thường Vạn Lý tự phụ vào thân phận của mình mà không bắt chẹt Lăng Tiêu, nhưng không phải là những kẻ này cũng làm như vậy.

Bây giờ hai chữ thần dược đã trở thành danh từ của đan dược Thục Sơn Phái sản xuất, mà hiện nay Thục Sơn Phái cũng không còn buôn bán đan dược nữa rồi.

Cho nên nếu có thể ở chỗ này xin từ tông chủ Thục Sơn Phái vài viên đan dược thì những người này cũng có được thể diện, sau khi quay về muốn khoe khoang thế nào lại là chuyện của bọn họ.

Cho nên họ nghĩ rằng đây chỉ là một yêu cầu nhỏ không ảnh hưởng đến toàn cục, cũng căn bản không phải là bắt chẹt Lăng Tiêu.

- Nếu ta không đồng ý thì sao?

Lăng Tiêu lạnh lùng nhìn những luồng năng lượng không hề rõ ràng tỏa ra trên cơ thể đám người này, nhưng khí tức của họ lại rất dài. Hắn biết rõ đám này cũng không phải dễ trêu vào, nhưng Lăng Tiêu là loại người phải cúi đầu như vậy sao?

Không sai, trong mắt đám người này thì yêu cầu vừa rồi đúng là không cao, chẳng qua chỉ muốn vài viên đan dược mà thôi. Nếu là ngày thường thì vài viên đan dược Lăng Tiêu có thể tùy ý tặng cho người khác.

“Nhưng vấn đề là bây giờ ở trong trường hợp này, sao ta lại phải lấy đan dược tặng cho các ngươi?”

Lăng Tiêu thầm nghĩ trong lòng, sau đó lại dùng vẻ mặt bình thản nói tiếp:

- Hình như ta cũng không quen biết các ngươi!

Lúc này lại có người dùng giọng như cười như không nói:

- Sao? Lăng Tông Chủ vẫn còn muốn che dấu sự thật tinh thần lực của mình đã trống rỗng à? Không nên áp chế làm gì, đám người chúng ta cũng không ngu đến mức vô duyên vô cớ uy hiếp ngươi. Chúng ta chẳng qua chỉ đưa ra một nguyện vọng nho nhỏ, đối với Lăng Tông Chủ thì thực hiện nguyện vọng này của chúng ta hết sức đơn giản, thậm chí cũng chỉ giống như ngươi di chuyển một ngón tay mà thôi. Lúc đó chúng ta bỏ đi, ngươi ngồi xuống khôi phục lại tinh thần lực của chính mình, ngươi nói xem như vậy có tốt hay không?

Lăng Tiêu mỉm cười nhìn người trung niên đang nói. Tên này rất xấu, vẻ mặt không được tử tế, vóc người cũng tương đối lùn. Nhưng trong mắt hắn lại liên tục bắn ra những luồng sáng làm người khác không đám coi thường.

- Ngươi cút đi cho ta!

Lăng Tiêu vẫn mỉm cười giống như không có chút tức giận nào. Nhưng lời hắn vừa nói ra lại làm cho tất cả mọi người ở đây cảm thấy kinh ngạc.

- Ngươi dám chửi ta sao?

Tên lùn này cả giận nói:

- Lăng Tiêu, không phải ngươi vẫn còn cho rằng trong Thánh Vực chẳng còn ai có thể chế trụ được mình nữa sao?

Lăng Tiêu lắc đầu nói:

- Ta không nghĩ như vậy, nhưng ngươi đúng là không làm được!

Lăng Tiêu nói xong, ánh mắt hắn tràn đầy vẻ khinh thường. Vẻ mặt tên trung niên khá lùn kia trở nên đỏ hồng, luồng năng lượng mạnh mẽ khắp toàn thân không kìm được phải bùng ra. Hắn tuy lùn nhưng lại làm cho người ta sinh ra một loại cảm giác cao lớn.

- Chúng ta cùng tiến lên dạy cho tên tiểu tử này một bài học.

Người trung niên này vừa nói lời đề nghị, vừa lóe lên vài đạo tinh quang trong đôi mắt âm trầm, hắn tiếp tục nói:

- Trên người hắn nhất định có rất nhiều đan dược!

Tất cả những người khác đều trở nên do dự, lời đề nghị của tên trung niên xấu xí này quả thật là rất mê người. Đám người bọn họ cũng đâu phải là những nhân vật đơn giản, đã sớm biết được Lăng Tiêu vừa rồi chiến đấu đã có những tiêu hao khổng lồ. Nếu không lợi dụng cơ hội này để bắt chẹt một vài lợi ích, đến khi hắn thật sự khôi phục lại, thì sợ rằng sẽ không kịp nữa rồi.

Nhưng thực lực mà Lăng Tiêu đã biểu hiện ra khi chiến đấu với Tương Thiên Phương cũng làm cho bọn họ cảm thấy khiếp sợ. Người thật sự tiến vào cảnh giới đại viên mãn cao cấp, sau khi có được một luồng thiên địa pháp tắc thì thế giới những người này đối mặt sẽ có sự khác biệt về bản chất so với trước đó, còn có rất nhiều bí mật chờ bọn họ đi khai phá. Cho nên dưới những loại tình huống này, ân oán cá nhân cũng không phải chuyện bọn họ muốn đối mặt.

Có năm người cân nhắc một chút rồi tự động lui ra phía sau, họ hướng về phía Lăng Tiêu nói:

- Lăng Tông Chủ tuổi trẻ tài cao, ta rất khâm phục. Ngày hôm nay ngẫu nhiên gặp gỡ, hy vọng sau này sẽ có ngày gặp lại, cáo từ!

Những luồng thân ảnh phóng đi như điện về nhiều phương hướng khác nhau, chỉ trong khoảnh khắc đã biết mất giữa bầu trời.

Đám người đã có vài tên bỏ đi, sáu người còn lại đứng yên không nhúc nhích. Nhưng ngoại trừ người trung niên loắt choắt kia, trong mắt năm người còn lại đều có một tia do dự.

Lúc này người trung niên vừa xấu vừa lùn cũng phải nói lời động viên:

- Mọi người đã thấy thanh kiếm kia chưa? Nếu ai có thể đoạt được nó thì thực lực nhất định sẽ tăng thêm vài bậc!

Lúc này Lăng Tiêu cảm giác được Tiểu Yêu đã bước vào giây phút quan trọng nhất, nếu bị quấy rối thì sợ rằng từ nay về sau sẽ rất khó phát triển.

Sau khi nghĩ vậy, Lăng Tiêu lại lặng lẽ cười rồi hướng về phía bốn người đang do dự nói:

- Trong các ngươi ai giết chết cái tên đáng ghét này, ta sẽ tặng cho hắn một khối đan dược có thể bảo toàn sinh mệnh.

Khoảnh khắc này ánh mắt bốn người kia lập tức chuyển lên trên người trung niên lùn, người này lại cười lạnh nói:

- Đây rõ ràng là kế ly gián gây xích mích, đứa bé ba tuổi cũng có thể thấy rõ. Ngươi tưởng rằng mọi người sẽ làm theo lời mình sao? Tỉnh ngộ lại đi, Lăng Tiêu, không ngờ ngươi lại ngây thơ như vậy.

Ngay khi hắn vừa nói dứt lời, người trung niên râu quai nón có nước da ngăm đen bên cạnh đột nhiên đâm một kiếm vào dưới sườn hắn.

Những hiểu biết về kiếm kỹ của cường giả cảnh giới đại viên mãn đã vượt xa mức độ những võ giả bình thường có thể với tới. Trong một kiếm này ngầm ẩn chứa pháp tắc vận hành của vạn vật trong thiên địa. Một kiếm này được đâm ra với góc độ khó tin làm người ta muốn tránh cũng không được.

Tuy người trung niên này miệng thì nói chuyện dửng dưng nhưng tinh thần lại rất tập trung. Hắn vừa thấy có người muốn xuất thủ với mình thì cơ thể lập tức bắn thẳng ra xa rồi biến mất ngay tại chỗ. Chỉ sau khoảnh khắc trong tay hắn đã xuất hiện một thanh bảo kiếm lấp lánh hàn quang rồi giận dữ hét lên:

- Dám đánh lén ta, muốn chết!

Không ngờ trong khoảnh khắc này bốn người kia hầu như là đồng thời rút vũ khí ra rồi hung hăng đâm thẳng về phía người trung niên lùn.

Xoẹt! Xoẹt, xoẹt, xoẹt!

Bốn đạo kiếm khí hầu như cùng đâm trúng người trung niên, hắn không ngờ trong bốn người này còn có người bạn tri kỷ lâu năm của mình. Vẻ mặt người trung niên xấu xí lộ ra vẻ không thể tưởng tượng nổi, hắn trợn trừng mắt nhìn người kia, khóe miệng trào máu tươi. Hắn đang định nói gì đó, đột nhiên đầu lệch sang một bên té thẳng xuống đất.

Cuộc chiến của những người đạt đến cảnh giới cao cấp đại viên mãn chưa hẳn giống như những tưởng tượng của người tầm thường, tất cả đều kinh thiên động địa, vì dưới tình cảnh lực lượng ngang bằng nhau mà số người lại nhiều hơn thì chắc chắn chỉ cần dùng kiếm là có thể chiến thắng rồi.

Hơn nữa thực lực của những người này đều không kém nhau là mấy, mấy người cùng tấn công một người, lại trong tình huống không kịp chuẩn bị, trong nháy mắt chém chết một người cũng là chuyện thường.

Mà quan trọng hơn chính là người trung niên bị giết cũng không ngờ tới người bạn tri kỷ lại ra tay với hắn, điều này thậm chí còn làm hắn sinh ra cảm giác chết không nhắm mắt.

Tuy thần hồn của hắn nhỏ yếu, những người bình thường có cơ thể cường tráng không thể tới gần được, nhưng đừng nói đến những người võ giả đã tu luyện đến đỉnh cao.

Vừa rồi vẫn còn lại sáu người, chỉ trong nháy mắt chỉ còn năm người.

Ngay khi mọi người bình tĩnh trở lại, người đàn ông có vẻ mặt ngăm đen chất phác đột nhiên đâm ra một kiếm với kiếm ý kinh người. Một tiếng phụp vang lên, kiếm đâm vào sườn trái người bạn tốt vừa mới giết chết người trung niên rồi thuận theo xương sườn đâm thẳng vào trái tim.

- Ngay cả bằng hữu ngươi cũng hạ thủ được, loại người như ngươi lưu lại làm gì?

Hán tử da đen có vẻ mặt hiền hậu nói.

Vì vậy chỉ còn lại bốn người.

Bốn người này đều chậm rãi tản ra, mỗi người đều phải đề phòng đối phương, sau đó nhìn về phía Lăng Tiêu. Một người trong số đó nói với Lăng Tiêu:

- Đã đến lúc Lăng Tông Chủ nên thực hiện lời hứa của mình rồi! Lăng Tông Chủ là nhất đại tôn sư, chắc chắn sẽ giữ chữ tín.

Lăng Tiêu quả thật đã có chút sợ ngây người, chỉ là vài viên đan dược mà thôi, những người này...Đều là những cường giả chân chính trong Nam Châu!

Trên đời này cái khó có thể nhìn rõ nhất chính là nhân tâm!

Tu vi Lăng Tiêu đã đạt đến cảnh giới này, cũng rất khó tiếp thu rất nhiều ý kiến. Ví dụ như một người tu chân giả cường đại thì tâm cảnh của hắn cũng đã vô cùng vững chắc, cho nên hắn nhất định là một cao nhân cách biệt với thế giới bên ngoài.

Những ý nghĩ này rõ ràng là sai lầm, tâm như đá, cũng có thể là tâm cứng như sắt, không bị bất kỳ nhân tố bên ngoài nào quấy nhiễu, cũng có thể là một loại công pháp bảo vệ sự ổn định của đạo tâm.

Điều này căn bản không có bất kỳ mối quan hệ nào với bản chất thiện ác của chính con người. Ai nói là kẻ xấu sẽ không lĩnh ngộ được thiên địa pháp tắc chứ?

Thiên địa bất nhân coi vạn vật đều là chó rơm, trước mặt thiên địa pháp tắc thì tất cả chúng sinh đều bình đẳng. Vì vậy làm gì có sự phân chia thiện ác ở đây?

Nếu không thì trên tu chân giới từ trước đến nay đã không liên tục có chuyện giết người đoạt bảo, cái này từ đâu mà đến?

Nhưng muốn hiểu rõ về đạo thì có thể giải thích từ chính bản thân Lăng Tiêu, hắn chưa từng chủ động hãm hại một người nào! Đến bây giờ chỉ có một chuyện quá phận duy nhất là khi hắn chờ sư môn tiền bối độ kiếp thất bại để chiếm tiện nghi, lại bị một luồng sấm sét Thiên Kiếp đánh đến cái thế giới này. Cho nên nói một cách tương đối thì tâm hồn của Lăng Tiêu vẫn còn hết sức tinh khiết, tất nhiên sẽ cảm thấy chán ghét hành vi vừa rồi của những người này.

Trên mặt Lăng Tiêu lộ ra một nụ cười, sau đó hắn hướng về phía bốn người kia nói:

- Bây giờ cút ngay vẫn còn kịp, đừng để ta thay đổi chủ ý mà giết chết bốn người các ngươi!

Lăng Tiêu vừa nói xong thì một luồng tinh thần uy áp cực kỳ khổng lồ hướng về phía bốn người kia đè xuống. Những người này trước đó vẫn tin lực lượng của Lăng Tiêu đã hao tổn quá lớn, tinh thần lực cũng không còn lại chút nào. Bọn họ không ngờ chỉ trong khoảnh khắc mà Lăng Tiêu đã khôi phục tinh thần lực đến loại cảnh giới này rồi.

Trong ánh mắt bốn người nhìn về phía Lăng Tiêu đều lộ ra vẻ hoảng sợ và khó tin. Vẻ mặt của đám người này cũng trở nên rất khó coi. Hai người bị giết đều là của Nam Châu Liên Minh. Bọn họ cũng không phải cùng một phe cánh, nhưng vì lý do đó mà giết người thì cũng có chút ngu ngốc.

Nếu Lăng Tiêu không giữ chữ tín thì bốn người này sẽ cùng tiến lên. Cho dù hắn có lợi hại thế nào , dưới tình huống thực lực hao tổn quá lớn thì cũng rất khó chống lại bốn người cường giả cảnh giới đại viên mãn cao cấp vì quyền lợi mà chém giết.

Hơn nữa bọn họ cũng căn bản không tin Lăng Tiêu sẽ có đủ thực lực để giết chết vài cường giả cảnh giới đại viên mãn cao cấp. Liên Minh Phương Nam đã thảm bại, tuy làm chấn động rất nhiều người nhưng hầu như không ai tin những người đó đều bại trong tay của Lăng Tiêu.

Bốn người liếc mắt nhìn nhau, hầu như không một ai dám nói ra câu nào. Đám người lập tức xoay người bỏ đi, đồng thời cũng dùng ánh mắt căm hận nhìn thoáng qua Lăng Tiêu rồi mỗi người phóng về một phương hướng khác nhau.

Mãi đến khi hình bóng của những người kia biến mất trong không trung, sau đó Lăng Tiêu còn đặt một tia thần thức lên cơ thể bọn họ. Khi hắn cảm thấy khoảng cách của họ đã càng lúc càng xa thì trong lòng mới thở phào nhẹ nhõm.

Sau đó Lăng Tiêu lấy từ trong chiếc nhẫn ra một viên đan dược ném vào miệng rồi khoanh chân ngồi xuống trên không trung để bắt đầu khôi phục lại thực lực. Lỡ may những người đó kéo nhau quay trở lại, Lăng Tiêu sợ rằng sẽ không thể tiếp tục kiên trì thêm được nữa.

Tuy Lăng Tiêu dùng lực lượng pháp tắc để chiến thắng Tương Thiên Phương, nhưng vận dụng lực lượng thiên địa cũng cực kỳ tiêu hao năng lượng của bản thân. Những người kia đoán không sai, quả thật Lăng Tiêu đã giống như cung giương hết cỡ. Nhưng vấn đề là ở chỗ bọn họ không thật sự dám thử nghiệm.

Nếu Vương Lâm vẫn còn lực lượng để đánh một trận thì bọn họ thật sự gặp phải nguy hiểm.

Triệu Dũng đang ở trên mặt đất dè dặt nhìn lên hình bóng kia trên bầu trời. Luồng hào quang hồng sắc xuyên qua thiên địa đã rất lâu mà không tiêu tan kia cũng làm hắn sinh ra một loại ý nghĩ muốn quỳ trên mặt đất bái lạy.

Hắn biết ân công của mình sau khi chiến đấu một trận với rất nhiều cường giả thì đã thắng.

Lúc này Triệu Dũng thiếu chút nữa đã quên mục đích mình đến đây để tìm thảo dược, hắn đang nghĩ đến chuyện đợi ân công tỉnh lại thì có thể cứu được mẫu thân.

Sau một canh giờ, tinh thần lực của Lăng Tiêu đã khôi phục được một chút, nhưng vẫn còn cách một khoảng xa mới có thể hoàn toàn khôi phục lại. Lúc này luồng hào quang hồng sắc trên bầu trời đã tiêu tán, luồng năng lượng tự bạo khổng lồ của Tương Thiên Phương cũng đã biết mất.

Lăng Tiêu mở mắt, hắn thấy bản thể của Tiểu Yêu rất ít khi xuất hiện đang đứng trước mặt mình. Nàng hướng về phía Lăng Tiêu thi lễ, nói:

- Đa tạ chủ nhân đã thành toàn.

Lăng Tiêu khoát khoát tay, vẻ mặt có chút uể oải đột nhiên hiện lên vẻ vui mừng, nói:

- Ngươi là đồng bọn tốt nhất của ta, tất nhiên phải thành toàn cho ngươi rồi!

Vẻ mặt lạnh lùng của Tiểu Yêu hơi co lại, hình như nàng muốn cười cười với chủ nhân, nhưng đáng tiếc là nụ cười lại không đạt. Nàng dứt khoát lóe người lên rồi tiến thẳng vào trong bản thể Yêu Huyết Hồng Liên Kiếm.

Lúc này Lăng Tiêu cầm lấy chuôi Yêu Huyết Hồng Liên Kiếm, hắn cảm thấy một luồng lực lượng cực kỳ cuồn cuộn đang truyền vào trong lòng bàn tay. Đồng thời loại cảm giác khế hợp cũng làm Lăng Tiêu cảm thấy thanh kiếm này giống như một bộ phận trên cơ thể chính mình.

Trong lòng Lăng Tiêu hiểu rõ, sau khi thanh kiếm của mình trải qua rèn luyện đã không còn là một phàm vật có một chút yêu khí giống như năm xưa. Đặc biệt là đủ loại biểu hiện thần kỳ của Tiểu Yêu căn bản không phải là những biểu hiện của một số kiếm linh thông thường.

Tuy Tiểu Yêu vẫn rất ít khi nói chuyện, nhưng chỉ số thông minh của nàng lại cao đến mức kinh người, căn bản khó có thể làm người ta không cho rằng nàng như một người dị loại.

Những công pháp của người tu chân Thục Sơn Phái tu luyện đều có thể làm tăng sự gắn bó với kiếm linh, nên kiếm linh thân cận với người tu chân Thục Sơn Phái chỉ là chuyện bình thường.

Nên Lăng Tiêu cũng lười không muốn suy nghĩ xem Tiểu Yêu thật ra có lai lịch gì. Bởi vì dù nàng có đến từ địa phương nào thì bây giờ cũng đã thuộc về mình.

Lúc này Lăng Tiêu đã đi đến trước mặt Triệu Dũng, người thanh niên này lập tức quỳ lên mặt đất rồi liên tục dập đầu nói:

- Ân công, cứu... Cứu mẫu thân của ta đi, cầu xin người!

Lăng Tiêu khẽ hỏi:

- Mẫu thân của ngươi bị làm sao?

Triệu Dũng nói tên mình cho Lăng Tiêu biết, sau đó lại nói qua bệnh tình của mẫu thân. Lăng Tiêu than nhẹ trong lòng, loại chuyện này ở đâu cũng có dù trong giới phàm nhân hay trong Thánh Vực. Xem ra chỉ cần ở đâu có con người sinh sống sẽ có sự chênh lệch giữa giàu và nghèo, sẽ có đủ loại bất bình thế này.

Mà sinh lão bệnh tử lại là một chuyện mà con người khó có thể tránh khỏi.

Nếu là một người tu chân tu luyện đạo vô tình gặp phải tình huống này thì sợ rằng sẽ nói một câu:

- Sinh lão bệnh tử, quy luật tự nhiên!

Sau đó sẽ đuổi người thanh niên này đi ngay, nhưng Lăng Tiêu lại cảm thấy chính mình không làm được như vậy.

Ngay cả bảo vật kia Lăng Tiêu còn chưa tìm hiểu cho kỹ càng, hơn nữa hắn lại có ấn tượng rất tốt với người thanh niên phàm nhân hiếu thảo dám một mình đi đến loại địa phương nguy hiểm này chỉ vì muốn tìm thảo dược cứu mạng mẫu thân. Người dám liều lĩnh như vậy thật sự là con có hiếu.

- Triệu Dũng, ngươi không cần phải lo lắng, ta sẽ đi đến xem bệnh tình của mẫu thân ngươi. Ta sẽ chữa trị cho bà thật tốt, chắc chắn sẽ không có vấn đề gì nữa đâu.

Lăng Tiêu mỉm cười nói.

- Thật sao?

Trong giọng nói của Triệu Dũng lộ ra niềm vui sướng từ tận đáy lòng. Sau đó hắn lại quỳ xuống, lại bị một lực lượng nhu hòa ngăn cản. Hắn nghe thấy Lăng Tiêu nói:

- Tất nhiên là thật! Nhưng sau này đừng nên tùy tiện quỳ xuống, sinh mệnh có dài có ngắn khác nhau nhưng tôn nghiêm của sinh mệnh lại giống như nhau.

Triệu Dũng gãi gãi đầu, trên vẻ mặt nghiêm nghị lộ ra một nụ cười, nói:

- Ân công, ta đọc ít sách nhưng vẫn hiểu được ý của ngài. Ngoại trừ ân công và cha mẹ, ta sẽ không quỳ xuống trước mặt bất kỳ người nào khác.

Vẻ mặt Lăng Tiêu hơi co lại rồi lộ ra một nụ cười bất đắc dĩ. Sau đó hắn nói:

- Chúng ta đi thôi!

Nói xong Lăng Tiêu dùng tay kéo Triệu Dũng, tên này đột nhiên cảm thấy dưới chân trống không, vừa định kêu lên sợ hãi nhưng lại đột nhiên nhớ đến thần thông của ân công nên cố gắng kìm chế nổi hoảng sợ của mình. Hắn run rẩy nhìn khoảng cách từ chân mình xuống mặt đất càng ngày càng xa, loại cảm giác hoảng sợ từ trong tim đã càng lúc càng nhạt, cuối cùng lại biến thành một cảm giác hưng phấn.

Triệu Dũng thầm nghĩ trong lòng:

- Nếu ta cũng có thể tự do bay lượn trên trời thì tốt biết bao!

Bạn đang đọc Ngạo Kiếm Lăng Vân của Tiểu Đao Phong Lợi
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 44

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự