Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 419 Thần mộ

Bạn đang đọc Ngạo Kiếm Lăng Vân của Tiểu Đao Phong Lợi

Phiên bản Dịch · 5560 chữ · khoảng 20 phút đọc

- Này... này...

Tiểu nhị đứng ở nơi đó, đôi mắt linh hoạt không ngừng liếc nhìn khối tinh thạch tinh thuần trong tay Mộ Dung thiếu gia, trên mặt lộ vẻ khó xử, tuy nhiên việc buôn bán chính là coi trọng hai chữ “thành tín”, điều này bất kể ở đâu cũng giống nhau!

Gã tiểu nhị cắn răng một cái, đành phải lộ vẻ mặt đau khổ cầu xin Lăng Tiêu:

- Vị đại gia này, nếu không ngài xem, hay là ta trả lại khối tinh thạch này cho ngài? Ngài đổi cái khác được không?

Nói xong hắn thò tay vào trong túi ngực lấy ra khối tinh thạch bằng cỡ móng tay vừa rồi còn được hắn coi là của chí bảo đưa đến trước mặt Lăng Tiêu.

Tiểu thư Nam Cung gia thấy tiểu nhị lấy ra miếng tinh thạch, liền lộ vẻ mặt khinh miệt, bĩu môi không hề che giấu chút nào. Lăng Tiêu nhìn thấy cảnh trước mắt thầm giận trong lòng, thầm nghĩ: khó trách đám con cháu thế gia vọng tộc đều là đức hạnh như thế cả?

Trên mặt Lăng Tiêu không để lộ ra biểu tình gì, hắn bưng chén rượu lên ngửa đầu uống vào một ngụm, sau đó nhìn gã tiểu nhị hỏi:

- Các ngươi xưa nay cũng đều kinh doanh như vậy sao? Vậy nếu lúc này ta lấy ra hai khối tinh thạch lớn hơn nữa, có phải là có thể bảo ngươi đuổi hết mọi người trong khách điếm này ra ngoài, sau đó nói nơi này ta bao rồi hay không?

Tiểu nhị sắc mặt đỏ bừng. Cũng rất hối hận chính mình tham lam, nghĩ đến chưởng quầy thường xuyên dạy bảo cho mình: “Làm người phải giữ bổn phận, phải biết chừng mực, trong Thánh Vực này ngọa hổ tàng long, ngươi nhìn một người dáng vẻ rất trẻ tuổi, nhưng không chừng đều là vũ giả Tiên thiên, việc buôn bán coi trọng hòa khí để phát tài.” Gã tiểu nhị thần sắc hổ thẹn vừa định nói.

Bên kia tiểu thư Nam Cung gia hừ lạnh một tiếng:

- Vấn đề là ngươi không có để lấy ra! Chính mình cũng không lấy gương ra nhìn xem, bộ dáng nghèo kiết xác, không có thực lực, thì không cần nói lung tung, hiểu không?

Nói xong, nàng ta hất cằm, vẻ mặt khinh thường nhìn Lăng Tiêu.

Bên này thiếu gia Mộ Dung gia nhìn thấy hết tình hình, khẽ nhíu mày, tuy nhiên cũng không lên tiếng ngăn cản.

Lăng Tiêu nhướng mày, nhìn cũng không hề nhìn tiểu thư Nam Cung gia này một cái, chỉ mỉm cười nhìn tiểu nhị:

- Ngươi nếu không làm chủ được, có thể tìm ông chủ của ngươi lại đây, nếu ông chủ của ngươi chính miệng thừa nhận: Khách điếm này kẻ trả giá cao là được, ta đây không nói hai lời sẽ đi ngay lập tức. Ngươi thấy thế nào?

- Ngươi... đồ khốn!

Đại tiểu thư Nam Cung gia phẫn nộ giậm chân mắng, vừa định xông tới Lăng Tiêu bị Mộ Dung thiếu gia nắm kéo lại, sau đó thấp giọng khuyên nhủ:

- Muội muội! Trước khi đến đây muội cam đoan thế nào với Nam Cung thúc thúc? Không nói nữa, hãy nghe ta ra ngoài đi!? Nơi này tuy là phạm vi thế lực của Nam Cung gia, nhưng thời gian gần đây người nhiều hỗn loạn, bất kỳ việc gì vẫn phải cẩn thận là hơn!

Đại tiểu thư Nam Cung gia nghe xong, hung tợn trừng mắt nhìn Lăng Tiêu, sau đó nói:

- Ta quả là tức giận chỉ vì hắn dám không đếm xỉa tới ta!

Lúc này, ông chủ khách điếm bị kinh động đi ra, tiểu nhị rất nhanh kể lại chuyện xảy ra với lão, thoạt nhìn lão chủ ước chừng năm mươi tuổi vẻ mặt hòa nhã, lão mang theo vẻ mặt áy náy đi tới gần đám người Lăng Tiêu. Trước là nhận lỗi nói với Lăng Tiêu:

- Thật có lỗi! Tiểu nhị không hiểu quy củ, ta nơi này xin nhận lỗi với ngài!

Lăng Tiêu cười cười, tỏ vẻ chính mình không hề gì.

Trên mặt lão chủ lộ ra vẻ tươi cười cảm kích, sau đó lại bước tới trước mặt tiểu thư Nam Cung gia và Mộ Dung thiếu gia, sau đó cúi đầu khom lưng nói:

- Rất xin lỗi! Nhị vị quý khách! Tiểu điếm thật sự là không còn nhiều phòng trống. Tuy nhiên, thật ra nhiều người chung phòng còn có mấy phòng, nếu vị thiếu gia này...

Vị chủ này nói còn chưa dứt. Mộ Dung Phong nhìn thấy Nam Cung Vân lại có chiều hướng sắp bùng nổ, vội gật đầu, cắt ngang lời lão chủ tiện tay ném miếng tinh thạch vào tay tiểu nhị, nói:

- Cứ giải quyết như vậy đi! Chúng ta đói bụng rồi, chọn mấy món ăn ngon đưa đến phòng chúng ta!

Nói xong đưa mắt nhìn Nam Cung Vân.

Nam Cung Vân lộ vẻ mặt không tình nguyện, trong lòng căm giận nghĩ: “Mộ Dung Phong chính là Thiếu chủ Mộ Dung gia, thân phận đó tôn quý cỡ nào chứ? Lão chủ quán chết tiệt này! Lại dám ép buộc hắn ngủ cùng một chỗ với đám tùy tùng! Còn có tên đáng ghét kia, không biết điều, nếu không phải có chuyện quan trọng trong người, hôm nay nhất định phải cho hắn đẹp mặt!”

Lăng Tiêu thấy thiếu gia Mộ Dung gia hạ mình kéo tiểu thư Nam Cung gia ủy khuất đi rồi, trong mắt hắn chợt lóe lên một tia dị sắc, ấn tượng đầu tiên của hắn với đại thiếu gia Mộ Dung gia vốn cũng không tốt lắm, ngồi trên lưng ngựa hất mặt ngạo mạn, khoe mẽ quần là áo lượt. Không nghĩ tới sau khi ra khỏi nhà lại trở nên dè dặt cẩn thận như thế, thầm nghĩ: Thật đúng là xem nhẹ hắn rồi!

Nam Cung Vân cho đến lúc lên lầu, còn quay đầu nhìn lại, trong lòng nàng ta nhịn không được càng thêm phẫn nộ, bởi vì tên khốn kia đang tự rót tự uống, từ đầu đến cuối cũng không hề liếc mắt nhìn mình một cái!

“Chết tiệt... Chẳng lẽ hắn nhìn không ra bản tiểu thư là một mỹ nữ sao? Hừ, hắn nhất định là thích nam nhân!” Trong lòng Nam Cung Vân nghĩ thật ác, khóe miệng lại lộ ra một nụ cười tươi. Trong thế giới tinh thần của nàng, hình tượng Lăng Tiêu xấu xí, bị ngược đãi tàn bạo đến nỗi thương tích đầy mình...

Theo Mộ Dung Phong và Nam Cung Vân hai người trẻ tuổi thân phận hiển hách rời khỏi, bên trong quán rượu mới khôi phục náo nhiệt, có người nhỏ giọng than thở:

- Con quỷ nhỏ kia thật có có tài làm ra vẻ ta đây, có gì đặc biệt hơn người chứ? Không phải ỷ vào thế lực trong gia tộc sao? Bằng không, cỡ nàng như vậy dám ở bên ngoài kiêu ngạo, sớm không biết bị người gian sát bao nhiêu lần rồi!

- Được rồi lão đệ! Chừa chút đức cho con cái đi. Người ta lại không nhằm vào ngươi, ngươi nói thật khó nghe!

- Khó nghe thì khó nghe! Lão tử thật không quen nhìn thứ con gái các nàng tự cho là đúng! Triệu Hưng Long ta sợ ai chứ?

Nếu Lăng Tiêu không có nhĩ lực kinh người, mấy chữ cuối cùng kia nhất định là không nghe thấy.

Ăn cơm xong, Lăng Tiêu lên lầu nghỉ ngơi. Nằm ở trên giường, trong đầu còn nghĩ đến chuyện về thần thi. Tuy rằng hai người kia cũng rất toàn diện hết chỗ chê, tuy nhiên cổ trấn này bỗng nhiên trở nên náo nhiệt như thế, đến Lăng Tiêu là người ngoài cũng có thể cảm giác được. Hơn nữa hai nhà Nam Cung và Mộ Dung tề tụ người nơi đây, là hai gia tộc rất có danh tiếng tại Nam châu Thánh Vực, nhất cử nhất động của bọn họ, đều bị người đời dòm ngó.

Lăng Tiêu đang trong lúc suy tư, nghe thấy cách vách mơ hồ có thanh âm truyền đến, Lăng Tiêu trong lòng vừa động, thầm nghĩ: có lẽ có thể từ trong miệng đám người Nam Cung và Mộ Dung gia dò được chút manh mối nào chăng, dù sao theo thân phận và địa vị mà nói, chuyện người hai nhà này biết mới đúng là nhiều nhất đây.

Lần này thần hồn xuất khiếu thật đơn giản, bởi vì hai phòng của Lăng Tiêu và Nam Cung Vân gần sát bên. Lăng Tiêu nằm ở trên giường, thần hồn lặng yên xuyên qua vách tường, vừa đi vào vách ngăn, phát hiện tiểu thư Nam Cung gia đang nói chuyện cùng thiếu gia Mộ Dung gia.

Nam Cung Vân cởi áo khoác ngoài, bên trong mặc áo lót màu đỏ tươi, hai gò bồng đảo cao ngất, vòng eo nhỏ nhắn, bờ mông dầy dặn... Lăng Tiêu vội nhắm hai mắt, trong lòng tự nhắc nhở: khiếm nhã chớ nhìn...

Có thể cảm giác được tiểu thư Nam Cung gia này rất quen thuộc với Mộ Dung công tử, nếu không cũng không có khả năng ở trước mặt hắn tùy tiện như thế.

Lăng Tiêu vừa vào nghe Nam Cung Vân đang nhỏ giọng oán giận:

- Phong ca ca! Huynh vì sao không muốn muội đi giáo huấn tên tiểu tử kia? Hắn rất đáng ghét! Nhìn bộ dáng nghèo kiết xác của hắn muội liền bực bội! Hừ! Muội muốn hắn nhường phòng, đó là vinh hạnh cho hắn! Nếu không phải vì chúng ta đến làm đại sự, phá tan chỗ này muội mới hả dạ!

Làm đại sự... Lăng Tiêu khóe miệng khẽ giật, có cảm giác như muốn cười, nàng ta cũng quá coi trọng mình đây!? Thực lực của hai người xem ra cũng không tính là yếu, căn cứ dao động năng lượng trên người Nam Cung Vân, có lẽ ở cảnh giới Kiếm Thánh bậc trung, dao động năng lượng của Mộ Dung Phong mạnh hơn rất nhiều, tuy nhiên cũng chỉ là Kiếm Thần bậc trung. Trình độ cỡ này trong quán rượu hôm nay cũng có cả đám, nếu bọn họ cũng có thể làm đại sự như vậy người khác cũng không muốn sống rồi.

Quả nhiên, Mộ Dung P hong dở khóc dở cười, nói:

-Vân muội! Về sau trước mặt người ngoài, nhưng ngàn vạn lần đừng nói như vậy, cái gì làm không làm đại sự, chúng ta chẳng qua là ra ngoài để lịch lãm thôi. Trước khi đến đây, lão gia hai nhà chúng ta có ý kiến là không tham dự chuyện này. Cho nên, mở mang kiến thức là được, thực ra thực lực của chúng ta còn rất kém!

Nam Cung Vân liếc mắt nhìn Mộ Dung Phong, bất mãn nói:

- Muội không thích huynh như vậy! Hừ! Cả ngày chỉ biết giả dạng chín chắn, đóng giả điềm tĩnh! Huynh nói tương lai muội gả cho huynh còn không buồn đến chết sao? Thực lực kém thì sao chứ? Những người đó ai không biết hai chúng ta, chúng ta muốn bọn họ còn dám đoạt hay sao?

Mộ Dung Phong bất đắc dĩ lắc đầu, cô bé này điều kiện cuộc sống từ nhỏ quá tốt, được nuông chiều từ bé, không biết nỗi khổ trên thế gian. Trên thực tế hai người hơn kém nhau ba trăm tuổi, trước mặt người ngoài phong cách của hắn quần là áo lượt, tuy nhiên chỉ là giả vờ mà thôi.

Tuy rằng hắn là đại thiếu gia trong nhà, nhưng không phải là con dòng chính, tương lai không thể tiếp quản gia tộc. Nhưng hắn lại rất ưu tú, chưa tới sáu trăm tuổi đã đạt tới cảnh giới Kiếm Thần bậc ba. Cho nên, vì để tránh tị hiềm, hắn không thể không giả dạng làm bộ dáng ăn chơi trác táng. Mà trên thực tế, khiến một lão già sáu trăm tuổi này giả bộ ăn chơi trác táng, phần chán ngán trong lòng hắn thì khỏi phải nói rồi.

- Cô bé! Muội còn nhỏ, có một số việc muội chưa biết, đề cập đến lợi ích, anh chị em ruột thịt cũng có thể tranh nhau đến đầu rơi máu chảy. Muội cho là cổ mộ kia thực sự có giá trị, những người đó sẽ không giành lấy sao? Không đại khai sát giới cũng coi như tốt rồi!

Mộ Dung Phong thản nhiên lắc lắc đầu, sau đó lại nói:

- Về phần hôn nhân của hai chúng ta, cái này... Ôi! Muội có biết, đây là mệnh lệnh của các lão gia, sau khi đám hỏi hai nhà Nam Cung và Mộ Dung, mới có thể duy trì thế mạnh như trước ở Nam châu. Mấy trăm năm gần đây, có rất nhiều gia tộc mới nổi lên, tỷ như nói Âu Dương gia ở trung bộ Nam châu, rất nhiều suy đoán cho rằng sẽ đuổi kịp và vượt qua thế lực chúng ta đấy!

Mộ Dung Phong nói xong, ngả lưng lên ghế, trong mắt hiện lên một chút ưu sầu.

Nam Cung Vân bĩu môi, khinh thường nói:

- Chỉ bằng bọn họ? Còn kém quá xa! Quên đi! Phong ca ca! Chúng ta không nói cái này nữa, nói chuyện cổ mộ đi. Có người nói ở nơi đó phát hiện một cổ thi thể, chẳng lẽ, thật là thi thể của thần sao? Bên trong Thánh Vực nhiều cổ mộ, như thế nào cứ như vậy khẳng định đó không phải người trong Thánh Vực chứ?

Lăng Tiêu nghe đến đây, cũng tập trung tinh thần nhìn Mộ Dung Phong.

Mộ Dung Phong không khiến Lăng Tiêu thất vọng, ảm đạm cười, nói:

- Người phát hiện cổ mộ kia, mang về được một khối đá có khắc ký hiệu, đến cầu kiến lão tổ tông nhà ta. Muội cũng biết đó lão tổ tông nhà ta thực lực rất mạnh, ở thời đại của lão, từng có người phi thăng thần giới. Hơn nữa, lão tổ tông cũng đã trải qua thời kỳ Thần chiến, lão nói về loại ký hiệu này, chỉ trên người những thần năm đó mới có! Với lại, thời điểm Thần chiến, Thánh Vực cũng bị cuốn vào trong đó, cho nên bên trong Thánh Vực có thần mộ, cũng thực là bình thường.

Nam Cung Vân nghe hết sức say mê, nói:

- Nếu như vậy, vì sao chúng ta không phái ra người thực lực hùng mạnh đến...?

Mộ Dung Phong cười cười, nói:

- Cổ mộ nếu đã mở ra, cũng chỉ có cổ thi thể vô số năm không hư thối kia là có chút giá trị, cái thứ tốt khác, muội thấy còn có thể còn lại được gì?

Nam Cung Vân nghe đến đó, mới chợt hiểu, lẩm bẩm nói:

- Trách không được, sau khi ba ba nghe xong chỉ bình thản cười, cũng không hề giải thích, ta như thế nào không nghĩ tới nhỉ?

Mộ Dung Phong lộ ra vẻ yêu chiều nét mặt tươi cười, nói:

- Tiểu vân! Thời gian không còn sớm, muội nghỉ ngơi đi, ngày mai chúng ta còn vào núi!

Nói xong hắn đứng dậy, xoay người đi ra ngoài, đi thẳng về phòng đám thị vệ.

Nam Cung Vân khẽ vươn cánh tay thon dài, miệng khẽ nhếch, vừa định muốn nói điều gì, lại nghe thấy tiếng sập cửa, không khỏi uể oải nằm trở lại trên giường, kéo chăn đắp lên mặt, sau đó lại kéo ra, lẩm bẩm một câu:

- Thực là một ngốc tử! Người ta... đâu có muốn đuổi huynh đi...

Lăng Tiêu ảm đạm cười, ác cảm với thiếu nữ này thật ra lại giảm bớt vài phần, đây chẳng qua là một cô gái bốc đồng, chỉ là người qua đường cũng không cần nghĩ nhiều.

Sáng sớm hôm sau, Lăng Tiêu thức dậy sớm, vốn còn tưởng rằng phải phí một hồi dò hỏi mới có thể tìm được thần mộ, nhưng không ngờ từ cổ trấn có tới mấy trăm người cùng đi về một hướng. Lăng Tiêu không còn gì để nói, hóa ra chỉ có mình không biết gì cả!

Lăng Tiêu cũng chen lẫn vào trong đám người, đi tới một ngọn núi cách cổ trấn không xa. Ngọn núi này cũng không cao, nhưng linh khí thật dư thừa làm cho người ta có một loại cảm giác vô cùng thoải mái.

Hắn phóng mắt nhìn hai bên sườn núi, không ngờ còn có không ít lều trại, thì ra có người đã sớm tới nơi này rồi.

Lăng Tiêu đi theo dòng người tiến lên phía trước, ở chỗ cao nhất trên triền núi, thấy một chỗ nổi gồ lên một mô đất, gần bên ẩn một hang động. Nếu không theo đám người, e rằng Lăng Tiêu cũng để vuột mất cơ hội rồi. Hắn không khỏi có chút bội phục người phát hiện nơi đây, quả nhiên rất không bình thường!

Tới chỗ phía trước dừng lại, sau đó nghe trong đám đông có người khoe khoang với người bên cạnh:

- Tại bên trong thần mộ kia, kẻ trộm mộ cuối cùng phát hiện có một người khoanh chân ngồi ở một tầng thấp nhất, lúc ấy hắn bị giật mình hoảng sợ đánh một kích vào người nọ, ngươi đoán xem thế nào?

Một người khác hỏi:

- Vậy còn không phải đánh cho vỡ tan nát rồi sao?

- Hừ! Nếu đánh tan nát, còn có thể là thân xác của thần à? Kẻ trộm mộ kia có thực lực Kiếm Thần bậc năm, không cần nói gì khác một kiếm san bằng đỉnh núi cũng không có vấn đề gì, nhưng sự thật là hắn không thể làm rơi cả một sợi tóc của thi thể đó! Má ơi! Ngươi nói có tà quái hay không?

- Có chuyện này à?

Xung quanh có mấy người không kìm nổi đều hít một hơi khí lạnh, sau đó nhìn người nói chuyện nọ, có một người hỏi:

- Huynh đệ! Ngươi là từ đâu nghe được? Không phải là đặt chuyện chứ?

- Đặt chuyện?

Người nọ không vui, thanh âm cũng đề cao vài phần:

- Đặt chuyện vậy các ngươi tới làm cái gì? Còn không phải đều là nghe nói xuất hiện thần mộ nơi này, muốn đến góp nhiệt náo, nghĩ không chừng có thể vớ được chút gì đó sao? Ý mọi người đều giống nhau! Về phần ta biết cái gì nói cái đó. Hừ! Kẻ trộm mộ kia một hơi kích hơn mười đạo kiếm khí vào cổ thi thể, không những xác chết đó không phản ứng, đến ngay cả mộ huyệt cũng không một chút ảnh hưởng! Tên xui xẻo kia chỉ đành rời đi mang theo một khối đá hắn nhặt được giống như lệnh bài gì đó, ngươi minh bạch chưa? Nói cách khác, từ bên trong thần mộ ngoài cái lệnh bài thần bí kia ra, hắn cũng khộng kiếm chác được gì!

Người nọ nói xong, nhìn mười mấy người xung quanh đều lộ vẻ mặt kinh ngạc nhìn mình, hắn đắc ý dương dương tự đắc cười nói:

- Ha ha! Sợ là trước khi đến đây các ngươi đều nghĩ đến bảo vật bên trong thần mộ kia đều bị lấy đi sạch rồi? Ta nói tin này coi như miễn phí cho các ngươi! Các ngươi ai có bản lĩnh thì cứ đi vào, nếu cảm thấy mình không đủ bản lĩnh, tốt hơn là xem náo nhiệt đi, nếu không...

- Nếu không như thế nào?

Trong đám người có người hỏi.

Trong mắt người kể chuyện bỗng nhiên dâng lên thần sắc ảm đạm, lắc lắc đầu, cười khổ nói:

- Nếu không thì xui xẻo giống như lão cha trộm mộ của ta, bị chết không minh bạch!

Tiếp theo hắn lại lắc đầu, lẩm bẩm nói:

- Nếu không ta như thế nào lại biết rõ ràng đến như vậy? Ta thật thà rằng giống như các ngươi không biết gì cả!

Phía trước phần mộ, còn có không ít người đang nóng lòng muốn thử, nghe người này nói xong, đều không khỏi sững sờ đứng lặng nơi đó.

Ngay sau đó, mấy trăm người tại đây không ngờ lại vì những lời này, chợt tĩnh lặng đến cây kim rơi cũng có thể nghe được!

Người này có lẽ không nghĩ tới, một câu nói của mình lại tạo thành hiệu quả như vậy, trên mặt hắn hiện ra vài phần lúng túng. Dù sao, trước mặt mọi người nói ra lão cha của hắn chính là kẻ trộm mộ phát hiện ngôi thần mộ này, cũng không phải là chuyện vẻ vang gì. Tuy nhiên tính cách người này xem ra có vẻ nhiệt tình chân thực, dù sao cũng đã nói ra rồi, nên liền dứt khoát nhắc nhở mọi người tốt hơn là tỉnh ngộ.

- Các ngươi không nên coi thường nơi này, sợ là mấy ngày qua người đi vào đây nhiều vô số kể, ta phỏng chừng không có mấy người thực sự gặp qua thần thi! Càng đừng nói từ bên trong mang ra đồ vật này nọ. Hơn nữa, qua vài ngày nữa chỉ sợ cũng sẽ lại truyền ra có tin người thân bị chết.

Lúc này, bỗng vang lên một giọng nói đầy bi thương, còn có chút nghẹn ngào:

- Không cần qua vài ngày, đã có người chết rồi...

Tất cả mọi người đều hướng nhìn lên một lều trại trên triền núi bên trái, không ít người lộ ra ánh mắt ngạc nhiên kinh hãi. Trong đám người, thậm chí truyền đến một hồi tiếng rít lạnh, hoá ra người vừa lên tiếng nói, lại là một người khổng lồ dáng vóc cực kỳ cao lớn!

Hắn ngồi ở chỗ đó cũng cao hơn người bình thường đứng!

Hơn nữa bộ dạng người này cực kỳ xấu xí, vẻ mặt hung ác dữ tợn, mắt giống như chuông đồng, bắp thịt toàn thân nổi vồng dường như quần áo trên người sắp rách toạc ra. Tuy phần lớn đám người đều là cường giả thực lực không kém, nhưng thình lình nhìn thấy một người tướng mạo hung ác như thế, cũng đều có chút không quen.

Nhất là Nam Cung Vân cô gái yểu điệu như vậy, vừa mới trông thấy người này, thiếu chút nữa sợ hãi kêu ra tiếng, may mà Mộ Dung Phong đứng một bên kịp bịt miệng của nàng, nếu không người này thật có thể vứt bỏ mặt mũi rồi.

Con người đều thích cái đẹp, nhưng nếu đường đường là Đại tiểu thư Nam Cung gia lại bị một hán tử xấu xí dọa cho hoảng sợ, tin tức như vậy truyền ra ngoài, không khỏi sẽ bị người nhạo báng. Hơn nữa còn có thể thêm mắm thêm muối.

Trên mặt đại hán xấu xí dáng người cao lớn vẫn còn mang theo vẻ bi thương, quay lại nhìn thoáng qua căn lều, nói:

- Đại ca ta đây sau khi đi vào, hôm qua ra tới, buổi sáng hôm nay liền chết đi! Hu hu! Sau này không ai chăm sóc ta nữa.

Mộ Dung Phong nhìn đại hán xấu xí như người khổng lồ này, thần sắc vừa động, vừa định nói chuyện, lại thấy người ngày hôm qua tranh phòng với bọn họ bỗng nhiên đi tới. Trên mặt Mộ Dung Phong lộ ra một chút tiếc nuối, đồng thời trong ánh mắt nhìn về phía Lăng Tiêu, mơ hồ kèm theo một tia tán thưởng.

- Có thể để ta nhìn xem đại ca ngươi không?

Lăng Tiêu đi đến trước mặt đại hán xấu xí, ôn tồn nói.

Lúc này, không ít người xúm lại chung quanh. Bao gồm gã con của kẻ trộm mộ phát hiện thần mộ này cũng tiến lại gần, ai nấy đều muốn nhìn xem người trẻ tuổi nho nhã kia nếu dám đứng ra, có hay không từ người chết nắm chắc tìm được cách tiến vào mộ địa.

Đại hán xấu xí ngẩng đầu, đôi mắt đỏ bừng nhìn thoáng qua Lăng Tiêu một cái, né thân mình như tháp sắt qua một bên, sau đó vừa khóc lớn vừa lên tiếng:

- Ngươi xem đại ca của ta cũng không thể sống nữa rồi, không ai chăm sóc ta! Hu hu...

- A!

Lăng Tiêu thấy đại hán xấu xí khóc lóc vô cùng thảm thiết này, cảm nhận được trên người hắn một cổ sức mạnh dồi dào, thầm nghĩ: “Mặc dù đại hán xấu xí nhưng thực lực mạnh mẽ, hiện tại mình là người đơn độc, tuy là đang trốn tránh đuổi giết, nhưng cũng không tính là chật vật, mang theo hắn cũng không có gì. Bên cạnh có một người đi theo cũng có thể đỡ cô quạnh phần nào.”

Nghĩ vậy, Lăng Tiêu ôn tồn nói:

- Không có việc gì! Về sau ngươi cứ đi theo ta đi, ta lo cho ngươi ăn mặc.

- Thật sao?

Đại hán xấu xí lộ vẻ mặt nghi ngờ nhìn Lăng Tiêu. Cộc lốc nói:

- Ngươi vì sao lại đối xử tốt với ta như vậy?

Mọi người đang vây quanh xem đều bật cười, đều hoài nghi trí thông minh của hắn có phải có vấn đề hay không, hai người kia cũng thật rất hứng thú. Tuy nhiên trong đó có một số người nhìn Lăng Tiêu với ánh mắt hâm mộ, nguyên vốn bọn họ còn định sau khi chấm dứt chuyện nơi đây, mới lặng lẽ nhận lãnh dẫn đại hán xấu xí này đi.

Có một tay đấm cảnh giới Kiếm Thần theo bên mình, ai lại không muốn chứ?

Thật ra, vũ giả cảnh giới Kiếm Thần ở Thánh Vực cũng không hiếm, phía trên còn có vô số người hùng mạnh hơn, nhưng vấn đề là ở chỗ: cường giả cao hơn cảnh giới Kiếm Thần đâu có dễ dàng mời chào như vậy? Huống chi vũ giả một khi tiến vào cấp bậc Tiên Thiên, trên cơ bản đều dùng phần lớn thời gian vào việc tu luyện.

Mời chào nhân tài là để sử dụng chứ không phải để nuôi dưỡng. Cho nên, nếu tính trên phương diện thực dụng, vũ giả cảnh giới Kiếm Thần ở bên trong Thánh Vực vẫn rất được ưa chuộng.

Giống như thế lực Âu Dương gia đã đủ lớn, gia chủ Âu Dương Thiên Phong một người thuộc thế lực mạnh như vậy, mà đối với bốn gã Kiếm Thần bảo vệ quặng mỏ còn không nghĩ đến chuyện khiển trách nặng nề.

Không nghĩ tới người trẻ tuổi này không biết từ đâu xuất hiện lại gọn gàng dứt khoát, cung cấp ăn uống liền lừa một Kiếm Thần làm người tùy tùng. Khiến trong lòng những người cúng có ý đồ hối hận không thôi: sớm biết như thế ta... ta sớm một chút nói ra hẳn tốt hơn rồi!?

Ánh mắt Lăng Tiêu vô cùng chân thành nhìn đại hán xấu xí nói:

- Ngươi muốn đi theo ta thì đi, nếu không muốn ta cũng không bắt buộc, chỉ là nhìn thấy ngươi đáng thương mà thôi.

Nghe thấy Lăng Tiêu nói như vậy, những người vừa mới động tâm, thậm chí bao gồm Mộ Dung Phong, đều vẻ mặt chờ đợi nhìn đại hán xấu xí, hy vọng hắn có thể thẹn quá hóa giận sau đó cự tuyệt đi theo Lăng Tiêu, như vậy bọn họ có thể có cơ hội rồi.

Nhưng ngược lại Nam Cung Vân, ở một bên nhỏ giọng than thở:

- Không phải chỉ là một tên khổng lồ quái dị thôi sao, đâu có gì mà đều thèm muốn như vậy?

Miệng cô bé thốt ra lời khắc nghiệt, nhưng nhãn lực cũng không kém chút nào đã nhìn ra không ít người đều động lòng với đại hán xấu xí này.

Gã đại hán xấu xí chớp chớp ánh mắt, sau đó nhìn Lăng Tiêu nói một câu khiến người ta không kìm nổi vừa buồn cười vừa giận:

- Đại ca lúc sắp chết nói rằng: kẻ một lòng lôi kéo ta, muốn cái gì cấp cái đó, nhất định là đang dối gạt ta, nếu không về sau cũng sẽ ức hiếp ta. Chỉ có người như ngươi thông cảm với Thiết Đản như vậy, mới là người tốt!

Mộ Dung Phong nghe xong cũng không kìm nổi hai mắt trợn ngược thầm nghĩ: “Đây là cái đạo lý gì thế? Còn có chuyện như vậy à! Thật đúng là... Con bà nó!”

Lăng Tiêu lúc này cũng buồn cười, thầm nghĩ: “Người kia thoạt nhìn hồ đồ ngốc nghếch, nhưng thật ra có chút khôn khéo.” Vì thế nói:

- Thiết Đản đúng rồi! Ta trước nhìn xem đại ca ngươi đi.

- Ừ! Ta mang huynh ấy ra!

Thiết Đản nói xong, giơ tay lên từ trong lều lôi ra một chiếc chiếu phía trên dùng tấm thảm che một người, Thiết Đản nhìn thoáng qua, từng hạt nước mắt lớn lại không nhịn được rơi xuống. Mọi người thấy vậy cũng không kìm nổi trong lòng có phần xúc động. Tuy rằng chuyện sống chết là thường tình, nhưng cảnh tử biệt sinh ly này lại khiến người ta xót xa.

Lăng Tiêu giơ tay vỗ vỗ bả vai Thiết Đản, an ủi nói:

- Người chết không thể sống lại. Ta xem ra ca ca ngươi cũng không còn hy vọng nữa rồi! Thật khổ cho ngươi!

May mà Thiết Đản đang ngồi ở đó, nếu đứng lên, e là Lăng Tiêu chỉ có thể vỗ vỗ vào đùi của Thiết Đản, nếu không mọi người cũng không thể giật mình như vậy.

Thiết Đản gật gật đầu, ừ một tiếng.

Lăng Tiêu giơ tay cởi bỏ tấm thảm che phía trên, không sai, đại ca của Thiết Đản là một người bình thường, khuôn mặt thoạt nhìn bốn mươi tuổi, thần thái vô cùng an tường, trên nét mặt không có chút thống khổ nào, màu da trông cũng rất sống động, trông như là người đang ngủ đâu có giống người đã chết nửa ngày?

Nam Cung Vân theo phía sau Mộ Dung Phong ló đầu ra nhìn, vị Đại tiểu thư Nam Cung gia này tuy rằng thực lực rất mạnh, nhưng từ nhỏ đến lớn, ngay cả con kiến cũng chưa từng giết qua, càng đừng nói giết người thấy máu. Cho nên lần này bởi vì có Mộ Dung Phong dẫn dắt, phụ thân của Nam Cung Vân cũng muốn cho nữ nhi ra ngoài lịch lãm rèn luyện một phen.

Dù sao cũng là con cháu của đại gia tộc, đến lúc nhìn thấy người chết sợ tới mức gào thét nhảy dựng lên, chẳng phải vô cùng mất mặt sao?

Thấy người nọ không khác gì người đang nằm ngủ, Nam Cung Vân nhỏ giọng thì thào nói với Mộ Dung Phong:

- Hoá ra người chết cũng không có gì đáng sợ nhỉ!

Mộ Dung Phong chỉ biết lắc đầu cười khổ, lúc này, cũng không thể giải thích cái gì cho vị Đại tiểu thư này.

Người con của kẻ trộm mộ lúc này tiến vào, nhìn ca ca của Thiết Đản kích động nói:

- Giống nhau! Giống y như đúc! Thời điểm phụ thân của ta chết, cũng y như hình dạng này! Lúc sắp chết còn nói: “Trên đời này chuyện hối hận cuối cùng, chính là đi đào phần mộ này để cuối cùng chôn vùi sinh mạng của mình!”

Thiết Đản nhìn thoáng qua người này, nói:

- Đại ca của ta cũng không phải nói như vậy, lúc sắp chết huynh ấy nói: “Không nên tò mò như vậy.”

Lăng Tiêu vươn tay dặt lên mạch đại ca của Thiết Đản. Dùng tinh thần lực đã không cảm nhận được chút sức sống gì của người này, nhưng tình trạng kinh mạch của đại ca Thiết Đản, lại khiến Lăng Tiêu giật mình kinh hãi, không ngờ mạch máu của người này... vẫn còn đang lưu động!

Tuy rằng cực kỳ chậm, nhưng rõ ràng là đang lưu động!

Trên mặt Lăng Tiêu cũng không kìm nổi lộ ra vẻ mặt kinh ngạc, loại chuyện này đã vượt khỏi hiểu biết của Lăng Tiêu từ trước tới nay. Một người không có nửa điểm sức sống, không ngờ lại có phản ứng thế này?

Bạn đang đọc Ngạo Kiếm Lăng Vân của Tiểu Đao Phong Lợi
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 33

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự