Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 374 Thực lực của Xuất Khiếu kỳ (p1)

Bạn đang đọc Ngạo Kiếm Lăng Vân của Tiểu Đao Phong Lợi

Phiên bản Dịch · 4081 chữ · khoảng 14 phút đọc

Bệ hạ, đã xảy ra chuyện gì?

Vừa nhìn thấy nữ hoàng bệ hạ, hai mắt Motor lập tức đỏ lên, quỳ một gối xuống đất, trong giọng nói còn mang theo một tia nghẹn ngào.

Nữ hoàng Tinh linh hai tay ôm ngực, sắc mặt ửng đỏ, biểu tình cực kỳ cổ quái, sau một lúc lâu mới hồi phục tinh thần lại, khôi phục bộ dáng cao ngạo trong trẻo nhưng lạnh lùng, thản nhiên nói:

- Không có gì, Motor, ngươi thực hiện nhiệm vụ mà ta giao cho thế nào vậy?

Motor cúi gằm mặt xuống đất. Đối diện với nữ hoàng bệ hạ, y không dám lộ ra nửa điểm kiêu ngạo. Huống chi, nếu hôm nay không có nữ hoàng bệ hạ tự mình tới, sợ rằng y còn xấu mặt hơn nữa. Để cho một nhân loại hèn kém dùng kiếm khống chế, vậy mà y lại không hề thể hiện chút dũng cảm nào, hoàn toàn vứt bỏ hết tôn nghiêm của bản thân!

Mặc dù Motor tự cho rằng nhân loại đó là vô sỉ và đê tiện, nhưng thực lực y không bằng người ta chính là một sự thật không thể tranh cãi.

Nữ hoàng Tinh linh hơi hơi do dự một chút, sau đó giọng điệu lạnh lẽo nói:

- Nhân loại này đã dám khiêu khích Tinh Linh tộc ta như vậy, ta cho phép các ngươi ... giết hắn!

Nữ hoàng Tinh linh vừa nói ra lời này, đám Tinh linh lập tức sửng sốt, cảm giác khi nữ hoàng nói dường như đang nghiến răng nghiến lợi như thể có thâm cừu đại hận đối với nhân loại đó.

Bình tĩnh mà xem xét, Tinh Linh tộc quả thật là một chủng tộc yêu chuộng hòa bình. Chữ “giết” này cực kỳ ít khi được thốt ra từ miệng họ. Nếu không, bao nhiêu nhân loại buôn lậu, bắt cóc nữ Tinh linh như vậy mà không hề thấy Tinh Linh tộc giết chết ai cả.

- Đúng vậy, các ngươi có thể giết hắn

Vẻ ửng đỏ trên khuôn mặt Nữ hoàng Tinh linh vẫn chưa hề lui nhưng giọng điệu của nàng lại càng kiên định, như thể thốt lên từ trong trái tim.

Lăng Tiêu nhắm mắt ngưng thần, khoanh chân ngồi xuống. Chân nguyên trong cơ thể từ tử phủ nhè nhẹ tiến vào kinh mạch toàn thân, tới nơi bị thương ở bả vai, khôi phục lại thương thế bằng tốc độ mà mắt thường cũng có thể thấy được.

Đồng thời, tử bên trong phủ, chiến giáp màu vàng trên người nguyên anh phát ra hào quang cực kỳ chói mắt! Hai mắt của nguyên anh trợn lên, trong ánh mắt bắn ra hào quang phẫn nộ!

Lăng Tiêu nổi giận!

Đây có lẽ là lần đầu tiên từ khi đi vào thế giới này Lăng Tiêu bị ăn đòn đau như vậy.

Hơn nữa, lại là tai bay vạ gió!

Cho dù là bởi vì băng hải bí tộc, nhưng về tình về lý, chuyện này đều không nên tìm tới trên đầu Lăng Tiêu. Huống chi, Lăng Tiêu cũng căn bản sẽ không đáp ứng loại yêu cầu vớ vẩn này của bọn họ.

Tuy rằng Lăng Tiêu có thể tự mình luyện chế ra đan dược hoàn toàn có thể thay thế được Băng Tinh Thiên Tằm, nhưng ở sâu trong nội tâm, Lăng Tiêu đã sớm coi băng hải bí tộc trở thành con dân của mình!

Người ta sống không nên chỉ chăm chú vào hai chữ “lợi ích”! Con người đều có tình cảm, những người của băng hải bí tộc vô cùng tín ngưỡng và thành kính đối với Lăng Tiêu. Đối với họ, Lăng Tiêu chính là thần thực sự của họ.

Nếu Lăng Tiêu vứt bỏ bọn họ, chỉ sợ tu vi của bản thân hắn cũng bị ảnh hưởng rất lớn. Chớ nói Lăng Tiêu tu luyện hữu tình đạo, cho dù là những lão già tu luyện vô tình đạo ở Tu Chân Giới, nếu có người ức hiếp người trong sơn môn của họ, xem ai có thể ngồi yên được chứ? Nếu không đánh cho đối phuonwg cả thể xác và linh hồn đều tiêu diệt thì quả thực thẹn với ba chữ "người tu chân"!

Tuy rằng Lăng Tiêu vừa mới triêu đùa Nữ hoàng Tinh linh một chút, chặt đứt tinh thần lực uy áp của nàng, nhưng trước mắt, nguyên anh của Lăng Tiêu xuất khiếu căn bản không thể thương tổn được đối phương. Nếu dừng lại thời gian lâu, ngược lại sẽ bị đối phương phát hiện. Nếu cứ bất chấp tất cả mà lao vào tấn công, vậy thì cho dù nguyên anh đã ngưng thành chiến giáp cộng với Đại Tự Tại Tâm Kinh, chỉ sợ cũng sẽ bị trọng thương!

Cảnh giới Xuất Khiếu, chỉ cần nguyên anh bất diệt, thân thể không hủy, vậy là Lăng Tiêu có năng lực tự chữa trị vô tận. Tuy nhiên, về cơ bản Lăng Tiêu lại chẳng hiểu biết gì thực lực chân chính của Nữ hoàng Tinh linh.

Trong tay đối phương khẳng định là có bảo vật tăng phúc cho tinh thần lực. Thực lực bản thân của Nữ hoàng Tinh linh nhiều nhất cũng chỉ là tiêu chuẩn Kiếm Thánh sơ cấp. Tuy rằng không biết vì sao không tiến vào Thánh Vực, tuy nhiên đám người Tư Không Dương chẳng phải cũng có người đã đạt tới thực lực Kiếm Thánh sơ cấp sao? Chắc chắn là họ đều có biện pháp áp chế thực lực. Lăng Tiêu thực ra cũng không xa lạ gì điểm này.

Ở Tu Chân Giới, cũng có công pháp áp chế thực lực, có những người tu chân không muốn phi thăng, hoặc là có tâm nguyện chưa xong. Cảnh giới Đại Thừa kỳ, thậm chí có thể áp chế đến Hợp Thể kỳ, tức là giảm tới hai cấp thực lực.

Mọi người của Long tộc bỗng nhiên cảm thấy áp lực giảm mạnh, đồng thời thấy Lăng Tiêu khoanh chân ngồi xuống, dường như đang vận công khôi phục. Tất cả mọi người Long tộc đều có chút giận, Tinh Linh tộc làm như vậy, rõ ràng là không để ý liên minh giữa hai tộc, không để ý tới sự tồn tại của Long tộc.

Tuy rằng Long hoàng không ở đây, bọn họ không thể tự tiện phát sinh xung đột với Tinh linh tộc, nhưng vẫn tự động vây thành một vòng tròn, bảo hộ Lăng Tiêu ở bên trong.

Long Đằng lạnh mắt thấy một đám người từ trong rừng rậm đi ra, cũng không thấy Nữ hoàng Tinh linh. Tuy rằng không biết Nữ hoàng Tinh linh có gì bất trắc hay không nhưng buộc phải cắt đứt công kích nhằm vào Lăng Tiêu, vậy có thể xác định được rằng, vị Nữ hoàng Tinh linh cao cao tại thượng nhất định là ăn phải chút thiệt thòi rồi. Chỉ cần nhìn những ánh mắt âm u lạnh lùng của đám Tinh linh là có thể biết được.

- Long Đằng trưởng lão, mời các ngươi tránh ra! Đây chính là ân oán giữa Tinh linh tộc và nhân loại này!

Motor dường như lại khôi phục được sự cao ngạo lúc trước. Trong tay y lúc này có thêm một cây cung màu lục ngọc, trên thân cung có dao động nguyên tố hùng mạnh. Tinh Linh tộc gần như chính là thần xạ thủ trời sinh, cung tiễn của bọn họ đều có lực sát thương rất mạnh, cho dù là Long tộc cũng không nguyện dễ dàng đối mặt cung tiễn của Tinh Linh tộc.

- Motor, ngươi phải biết rõ, nhân loại này chính là khách quý của Long tộc!

Tuy rằng chưa được chính miệng Long hoàng thừa nhận, nhưng Long Đằng tin tưởng, chỉ cần Lăng Tiêu có thể giải quyết nan đề lớn nhất của Long tộc, được coi là khách quý cũng chưa tính là gì, chỉ sợ chính miệng Long hoàng sắc phong cho Lăng Tiêu làm Trưởng lão danh dự của Long tộc cũng không phải là không thể!

- Long Đằng, ngươi xác định, muốn là địch của Tinh linh tộc sao? Ngươi có thể đại biểu cho ý chí của Long hoàng sao?

Motor lạnh lùng nhìn Long Đằng, giọng điệu vô cùng cứng rắn. Thể diện vừa bị đánh mất khi nãy giờ đã lại trở về với Motor, hơn nữa, y đã được chính nữ hoàng bệ hạ tự mình ra lệnh, cho dù cắt đứt quan hệ với Long tộc cũng phải giết chết người này.

Hơn nữa, Nữ hoàng Tinh linh cũng không tin, Long tộc sẽ vì một nhân loại mà trở mặt với Tinh linh tộc.

Long Đằng hơi hơi trầm ngâm một chút, tuy rằng căm hận lời nói cứng rắn và vẻ kiêu ngạo của Motor nhưng quả thật lão cũng hơi do dự, đúng là không phải ai cũng có thể đại diện được cho ý chí của Long hoàng.

Lúc này, phía sau Long Đằng bỗng nhiên có một lão già mập mạp đi tới. Lão già này mày rậm mắt to, đầu đầy tóc bay rối, mặt râu quai nón, thoạt nhìn trông chẳng khác gì một lão già nhân loại lôi thôi. Tuy nhiên, Long Đằng vừa nhìn thấy lão già này đi ra thì thở phào nhẹ nhõm.

Tuy rằng Long Đằng có thân phận trưởng lão trong Long tộc nhưng dù sao cũng là mới được thăng tiến chưa lâu, nếu Lăng Tiêu có thể giải quyết vấn đề của Long tộc, như vậy địa vị của Long Đằng ở Long tộc là không gì sánh kịp! Chỉ có điều hiện tại ... lão cũng không dám nói chắc hoàn toàn. Nếu chẳng may khiến cho Long hoàng bất mãn, mà Lăng Tiêu lại không thể giải quyết vấn đề kia, vậy thì địa vị của lão cũng đáng phải lo ngại.

Nhưng lão già lôi thôi kia lại có thân phận quá mức hiển hách.

Sau khi lão già này biến hóa thì đặt một cái tên nhân loại là Long Vương! Đúng vậy, xét ở góc độ nhân loại thì cái tên này dường như vô cùng buồn cười, nhưng ở Long tộc, không phải ai cũng có thể được gọi là “Vương”!

Lão già tên Long Vương này chính là em trai ruột của Long hoàng đương đại, có thân phận thân vương chân chính ở Long tộc, đồng thời cũng là một hoàng kim cự long có dòng máu vương giả Long tộc!

Người khác đích xác không có cách nào đại biểu cho ý chí của Long hoàng, nhưng Long Vương ... là có thể!

- Người trẻ tuổi, ngài có thể thay biểu cho Tinh Linh tộc để nói chuyện sao?

Hình tượng của Long Vương thực sự không được tốt lắm, hơn nữa giọng điệu nói chuyện cũng không hề nghiêm khắc.

Điều này khiến Motor lập tức có chút khinh thường lão, liền ngạo mạn nói:

- Đương nhiên! Ta được đích thân nữ hoàng bệ hạ ra lệnh, phải giết chết tên nhân loại có gan phát ngôn sỉ nhục Tinh linh tộc.

- Được rồi, ta tiếp nhận khiêu chiến của Tinh Linh tộc các ngươi!

Long Vương vẫn giữ vẻ mặt không nóng không lạnh như trước, nhưng lời nói lại như trời long đất lở, lập tức khiến mấy Tinh linh kia gần như không nói được gì.

- Từ giờ trở đi, Long tộc và Tinh Linh tộc là địch nhân rồi.

Long Vương bình thản nói:

- Việc này ... là các ngươi tự tìm lấy!

Motor tuyệt đối không ngờ, Long tộc thật sự dám đoạn tuyệt quan hệ với Tinh linh tộc như vậy, hơn nữa còn dưới tình huống không có Long hoàng ở đây. Nữ hoàng bệ hạ ... thôi quên đi!

Mà giờ phút này, Nữ hoàng Tinh linh bệ hạ cũng đã rời khỏi nơi này, bởi vì nàng không có mặt mũi và dũng khí đối mặt với nhân loại kia. Thật là một nhân loại đáng chết, dám đùa giỡn nàng. Tuy rằng nàng không hề phát hiện ra gì cả, tuy nhiên trực giác của Tinh linh tộc vẫn là chuẩn xác từ trước tới giờ. Nàng tin rằng mình sẽ tuyệt đối không sai.

Cho nên, nàng muốn giết nhân loại đã làm vấy bẩn sự thuần khiết của mình, hơn nữa còn không thèm liếc nhìn hắn một cái. Nói như vậy là có thể cam đoan, Nữ hoàng Tinh linh bệ hạ vẫn vô cùng thuần khiết như trước.

- Cái ... Cái gì? Ngươi có thể đại biểu cho Long hoàng sao?

Motor có cảm giác trời đất quay cuồng, thế giới này quả thật rất điên cuồng. Long tộc vốn cũng cao ngạo từ trong cốt tủy không hề thua kém gì Tinh linh, không ngờ đồng ý vì một nhân loại mà tuyên chiến với Tinh linh tộc! Còn có chuyện gì khó tin hơn thế nữa chứ?

Lão già mập mạp Long tộc bỗng phát ra một tiếng rồng gầm cực to, sau đó thân mình chợt bay lên, đồng thời hóa thành một con rồng to lớn dài hươn ba mươi thước, toàn thân óng ánh hoàng kim. Vảy trên người con rồng này toàn màu hoàng kim giống như vàng ròng khiến người ta nhìn vào cảm thấy nhức mắt tới mức gần như không mở ra được. Hơn nữa, nó còn có đặc trưng rất rõ ràng của dòng máu vương giả Long tộc, dưới thân có ngũ trảo.

Ở trên không trung, Long Vương uốn lượn tới lui mấy lượt, đầu rồng to lớn dữ tợn hướng xuống dưới, lạnh lùng nhìn Motor đang lạnh toát toàn thân, đồng thời thanh âm cuồn cuộn như sấm rền gầm lên:

- Thế này… có được không?

Đã bay ra rất xa, Nữ hoàng Tinh linh bỗng nhiên cả người chấn động, trong mắt toát ra vẻ không thể tin nổi, tâm nói không tốt, phải lập tức quay lại.

Lúc này Lăng Tiêu bỗng nhiên mở hai mắt, sau đó nhẹ giọng nói:

- Cảm ơn các ngươi, Long tộc bằng hữu, ta nghĩ, đây là chuyện của ta, còn không cần liên lụy tới Long tộc!

Ở trên không trung, Long Vương tán thưởng nhìn thoáng qua Lăng Tiêu, đồng thời hóa thành lão già nhân loại mập mạp, sau đó vỗ vỗ vai Lăng Tiêu, nói:

- Tiểu tử, ta thích ngươi! Ngươi yên tâm, có chúng ta ở đây, không ai có thể giương oai trước mặt Long tộc!

- Cảm ơn!

Lăng Tiêu vẻ mặt chân thành nói:

- Tuy nhiên, ta muốn đích thân giải quyết chuyện này!

Long Vương và Long Đằng liếc nhau, tránh đường cho Lăng Tiêu. Lăng Tiêu chậm rãi bước tới trước mặt Tinh linh đó, lạnh lùng nói:

- Muốn giết ta phải không? Tốt lắm, vậy thì đến đây, cả lũ tự cho là đúng các ngươi… Ngu ngốc!

Lăng Tiêu nói xong, thân mình chợt lên không, đồng thời Yêu Huyết Hồng Liên kiếm bùng lên vạn điểm hàn quang, giữa thanh thiên bạch nhật chợt như sao rơi đầy trời, tạo thành một cái ***g bao trên đầu Motor. Lăng Tiêu không hề có chút hảo cảm nào đối với tên Đại hộ vệ trưởng của Tinh Linh tộc này. Y quá kiêu ngạo, tự cho là đúng, hơn nữa sát ý của y nhắm vào mình là cực kỳ rõ ràng, cho nên Lăng Tiêu vừa ra tay liền không để lại chút đường sống nào cho y.

Ngay khi Lăng Tiêu động, tất cả Long tộc lập tức lùi về phía sau mấy ngàn thước chỉ trong nháy mắt, sau đó bay lên không trung quan sát cuộc chiến. Nếu Lăng Tiêu có nguy hiểm, bọn họ chắc chắn sẽ ra tay giúp đỡ!

Ở Tinh Linh tộc, Motor có mỹ danh đệ nhất thần xạ thủ, thực lực tự nhiên cũng không thể tầm thường. Y vẫn cho rằng chính mình là bị Lăng Tiêu đánh lén, trong lòng cũng đang uất nghẹn lửa giận, thấy Lăng Tiêu bay lên không, biết nhân loại ti bỉ này thích đánh lén, cho nên ngay khi Lăng Tiêu có động tác thì y cũng kéo mạnh dây cung.

Chỉ thấy một tia hào quang màu lục ngọc không ngừng phát ra từ trên cây cung của y, sau đó hào quang đó hình thành nên những mũi tên màu lục, giống như vạn mũi tên cùng bắn ra, che trời phủ đất bắn về phía Lăng Tiêu!

Vạn điểm kiếm quang như sao sa của Lăng Tiêu và mũi tên hào quang của Motor va chạm vào nhau giữa không trung, phát ra những tiếng nổ kịch liệt.

Ầm!

Ầm! Ầm!

Ầm! Ầm! Ầm!

Đến cuối cùng thì giống như pháo nổ, thanh âm liên tiếp vang lên. Giữa bầu trời bắn tung ra những hào quang đủ màu sắc chói lóa, khiến người ta nhìn vào cảm thấy nhức mắt, không dám mở to mắt nhìn.

Mà không biết từ khi nào, Yêu Huyết Hồng Liên kiếm trong tay Lăng Tiêu đã hóa thành một đạo hào quang màu đỏ rực, bay quay bay lại giữa đám ánh sáng màu lục! Những tiếng nổ không ngừng vang lên, hào quang màu đỏ càng ngày càng thịnh!

Xa xa, Long Vương và Long Đằng cùng những người của Long tộc đều mất dần vẻ lo lắng, thay vào đó là thần sắc vô cùng ngưng trọng. Long Vương hơi co giật khóe miệng, chớp mắt kinh ngạc mấy lần, nói:

- Long Đằng, tiểu tử ngươi không tồi, không tồi, không ngờ tìm được cho Long tộc một bằng hữu nhân loại thú vị như vậy! Tốt lắm, phi thường tốt!

Long Đằng lộ vẻ tươi cười, được Long Vương tán dương, trên cơ bản sẽ cùng được Long hoàng tán dương. Tất cả Long tộc bên cạnh đều hâm mộ nhìn Long Đằng, đây chính là vinh quang rất khó được đó.

Lúc này, những Tinh linh khác đều bắn tên về phía Lăng Tiêu, tuy nhiên những mũi tên của bọn họ đều không phải là tên thường mà đều chế thành từ hỗn hợp hàn thiết và tinh kim, trên mũi tên còn khắc ma pháp trận của Tinh linh tộc. Mỗi mũi tên bắn ra đều như kiếm, có lực sát thương rất mạnh giống như kiếm khí của cao thủ Kiếm Tôn phát ra.

Lăng Tiêu vung tay lên, phóng Hàm Hàn bảo đỉnh ra. Bảo đỉnh đón gió chợt phóng to lên thành trăm trượng, như một đám mây đen khổng lồ giữa không trung, hướng miệng đỉnh xuống dưới, mạnh mẽ úp xuống đám Tinh linh.

Đám Tinh linh này đã bao giờ gặp phải thứ gì như vậy, lập tức quá sợ hãi, đều bỏ chạy về bốn phía. Lăng Tiêu nhân cơ hội này, giận giữ quát một tiếng.

- Sát!

Chỉ thấy Yêu Huyết Hồng Liên kiếm hình thành một đạo hào quang đỏ rực, chợt phóng to lớn thành mấy trượng, như một con rồng quét thẳng về phía đám Tinh linh đang chạy tán loạn. Tốc độ của kiếm nhanh như chớp, nháy mắt đã đuổi kịp một Tinh linh, ánh sáng đỏ hồng lập tức tiến vào trong cơ thể. Tinh linh đó kêu thảm một tiếng, ngã lăn xuống đất.

- Dừng tay!

Gần như đồng thời, từ xa xa truyền đến một tiếng hô lanh lảnh. Giọng nói đó chứa đựng vô tận phẫn nộ và lo lắng, nhưng chung quy vẫn chậm một bước. hào quang màu đỏ hồng đó lại xuyên qua người một Tinh linh khác. Tinh linh đó cũng kêu thảm ngã xuống.

Đồng thời, Hàm Hàn đỉnh to lớn cũng úp xuống hai gã Tinh linh không chạy trốn kịp. Lăng Tiêu cực kỳ căm hận đám Tinh linh này, hai tay kết xuất thủ ấn cực nhanh giữa không trung, lập tức bảo đỉnh thu nhỏ lại vô số lần, trở lại với kích thước nguyên bản, bay lên không trung, sau đó quay tròn thật nhanh.

- Luyện hóa!

Một tia thần thức của Lăng Tiêu bay vào trong bảo đỉnh, trong nháy mắt đã kết liễu số mệnh của hai Tinh linh kia.

Nhìn cảnh tượng này, Motor ở giữa không trung cảm thấy cực kỳ kinh hãi, cánh tay như bị rút gân, điên cuồng bật dây cung. Một mình y bắn tên như thiên quân vạn mã, hơn nữa uy lực vô cùng khổng lồ. Dù chết Motor cũng không tin nổi có nhân loại nào có thể trốn thoát khỏi “Tự Nhiên Cung” chí bảo của Tinh linh tộc.

Hàng trăm thanh bảo kiếm màu lam lạnh lẽo như những tia chớp chợt xuất hiện giữa không trung, cực kỳ nhanh chóng tự động sắp xếp, ngăn cản vô số mũi tên ánh sáng màu lục của Motor, đồng thời hình thành một kiếm trận vây Motor vào giữa.

Yêu Huyết Hồng Liên kiếm hóa thân thành hào quang đỏ hồng vẫn đuổi giết không ngừng giữa không trung, bất kể là là nam hay nữ Tinh linh, dính vào đều chết ngay. Gần như trong nháy mắt, trừ Motor đang khổ sở trốn tránh, toàn bộ các Tinh linh có cảnh giới chừng Kiếm Tôn bậc trung đều chết bởi Yêu Huyết Hồng Liên kiếm.

Lúc này, chỉ thấy giữa tử phủ của Lăng Tiêu, toàn thân nguyên anh mặc chiến giáp màu hoàng kim, hào quang vạn trượng, gần như xuyên thấu qua tử phủ của Lăng Tiêu bắn ra bên ngoài cơ thể! Đồng thời phật âm lại không ngừng vang lên giữa tử phủ của Lăng Tiêu.

Nguyên anh của Lăng Tiêu trợn mắt như Kim Cương!

Cảnh giới tầng thứ tám của Đại Tự Tại Tâm Kinh vô cùng mạnh mẽ, dù sát tâm to lớn cũng không chịu phần ảnh nửa hưởng, cộng thêm thực lực của Xuất Khiếu kỳ, đám ếch ngồi đáy giếng Tinh linh tộc kia sao có thể hiểu nổi.

Lăng Tiêu xuất toàn lực, căn bản sẽ không cho bọn họ nửa cơ hội chạy trốn.

Đến khi Nữ hoàng Tinh linh xuất hiện ở đây, chỉ thấy giữa kiếm trận lóe ra vô số điểm hàn quang màu lam kia phát ra một tiếng thét thảm thiết như trời long đất lở, giữa không không trung bỗng nhiên xuất hiện một mảng máu thịt mơ hồ bắn tung tóe.

Tên Motor kia đã bị Hàn Thiết Kiếm Trận chém nát vụn.

Thân hình của Nữ hoàng Tinh linh run lên, mùi máu tanh và sát khí tràn ngập không gian khiến sắc mặt nàng trắng bệch. Bất kể thực lực của nàng có hùng mạnh thì việc Tinh Linh tộc đã vô số năm chưa tiếp xúc với thế giới bên ngoài nên các tộc nhân cực kỳ thiếu năng lực giao tiếp cũng như kinh nghiệm thực chiến chính là một sự thật không thể chối cãi.

Đến bây giờ, Nữ hoàng Tinh linh mới biết được quyết định của mình là tai hại tới mức nào. Nàng không ngờ Motor cầm trong tay chí bảo của Tinh linh tộc là Tự Nhiên Cung vậy mà không thể thương tổn mảy may tới nhân loại đó.

Ngược lại bởi vì quyết định của nàng mà chôn vùi rất nhiều sinh mạng của những tinh anh đồng tộc.

Hai mắt Nữ hoàng Tinh linh mờ đi, toàn thân phát ra sự phẫn nộ vô tận, điên cuồng rít lên với Lăng Tiêu:

- Nhân loại, ta muốn bầm thây ngươi làm vạn đoạn!

- Nói như vậy, đều xuống địa ngục đi, đương nhiên sẽ không bỏ sót ngươi đâu!

Hai mắt Lăng Tiêu lóe lên, toàn thân phát ra chiến ý vô cùng, lạnh lùng nhìn Nữ hoàng Tinh linh, sau đó giơ tay lên, Yêu Huyết Hồng Liên kiếm đã xuất hiện ở trong tay hắn.

- Không cần nói nhiều vô nghĩa, đến đây chiến!

Bạn đang đọc Ngạo Kiếm Lăng Vân của Tiểu Đao Phong Lợi
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 35

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự