Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 373 Nữ hoàng Tinh linh

Bạn đang đọc Ngạo Kiếm Lăng Vân của Tiểu Đao Phong Lợi

Phiên bản Dịch · 4083 chữ · khoảng 14 phút đọc

Vừa nói chuyện, Lăng Tiêu vừa liếc nhìn Long Đằng. Mặc dù đã nổi giận nhưng Lăng Tiêu cũng không muốn trêu chọc toàn bộ những người này để tự tạo cho mình một đám địch nhân hùng mạnh.

Lão long quả nhiên không hổ là kẻ đã lọc lõi ở xã hội nhân loại, thấy thế lập tức đi tới, một tay kéo Lăng Tiêu lại phía sau mình, đồng thời nhíu mày oán giận nói:

- Lăng Tiêu, bằng hữu nhân loại của ta, sao ngươi kích động vậy? Tuy rằng Motor mắng chửi ngươi trước nhưng ngươi động thủ đánh người là hành vi phi thường không tốt! Cho nên, ta hy vọng ngươi có thể chân thành xin lỗi Motor Đại hộ vệ trưởng!

Long Đằng nói với giọng điệu và vẻ mặt cực kỳ nghiêm túc, thái độ này khiến tất cả các Tinh linh đều sửng sốt, ngay cả đám Long tộc cũng rung động, không thể tưởng tượng nổi trưởng lão Long Đằng thường ngày không hề có gì nổi bật lại có thể nói được những lời như vậy trong thời khắc mấu chốt này.

Hơn nữa, nếu tiểu tử nhân loại này thật sự có thể giải quyết vấn đề sinh sản của Long tộc, vậy đừng nói Long Đằng, bất cứ ai trong Long tộc ở đây đều cam tâm tình nguyện bảo vệ hắn.

Mà Long Đằng nói những lời này nhìn như phê bình Lăng Tiêu nhưng lại âm thầm chỉ ra rằng Motor làm sai trước, Lăng Tiêu làm vậy chỉ là kích động nhất thời mà thôi.

- Xin lỗi?

Lăng Tiêu mỉm cười. Tuy rằng quả thật hắn không muốn đắc tội đám Tinh linh này nhưng không có nghĩa là Lăng Tiêu sẽ cúi đầu trước mặt họ.

Lăng Tiêu cũng không thèm liếc nhìn Motor đang sưng vù hai má, thản nhiên nói:

- Nếu Thần đã sáng tạo ra vạn vật trên thế gian, như vậy, vạn vật trên thế gian này là bình đẳng, không hề phân biệt tầng lớp cao thấp. Ta nghĩ, đây có lẽ chỉ là câu nói cửa miệng trường kỳ của Tinh linh tộc các ngươi mà thôi. Ta còn nghe nói, Tinh linh tộc luôn luôn tự phong là yêu chuộng hòa bình, hay là Tinh linh tộc luôn ham hòa bình tự nhiên, tất cả đều chỉ là tự huyễn hoặc mình phải không? Bởi vậy…. hiện giờ ta nghi ngờ, bọn họ căn bản là không phải Tinh linh tộc, mà là Ma tộc giả mạo! Nếu không, sao bọn họ chưa phân xanh đỏ đen trắng đã gây phiền toái cho ta?

Lăng Tiêu thuần khiết trước đây giờ đã bị kẻ đã chết là Âu Dương Vũ dạy cho cách vu oan.

Long Đằng nhìn lướt qua Lăng Tiêu, thấy hắn vẻ mặt chính nghĩa lẫm liệt, mắng thầm trong lòng: không thể tưởng được kẻ nhìn có vẻ như rất trung hậu này không ngờ cũng có thể ăn nói trắng trợn như thế, nói dối không chớp mắt nhưng lại khiến người ta á khẩu không trả lời được.

Nhìn đám Tinh linh kia trợn mắt há hốc mồm, dáng vẻ đầy hổ thẹn là có thể thấy được lời nói của Lăng Tiêu có sức chấn động tới mức nào.

Đích xác, Tinh linh tộc từ trước tới nay vẫn nổi tiếng là hòa bình trung lập, yêu tự nhiên, sự cao ngạo từ trong cốt tủy chính bởi vì họ rất thuần khiết cho nên rất cao ngạo.

Kỳ thật Lăng Tiêu là người tu chân, bởi vì thấy Motor quá vô lý, liền hung hăng cho hắn hai bạt tai. Đó chẳng phải là một loại cao ngạo sao?

Đơn giản là ai có nắm tay to thì người đó cũng có tư cách cao ngạo.

Những lời này của Lăng Tiêu khiến đám Tinh linh không thể nào phản bác nổi. Motor ôm mặt, phẫn nộ nói:

- Ngươi nói bậy! Chúng ta chính là Tinh linh chính thống! Tìm ngươi phiền toái ... Đương nhiên, đương nhiên là có nguyên nhân.

Nói đến đây, thấy Lăng Tiêu đang Lăng Tiêu nhìn chằm chằm vào mặt mình, Motor lại cảm thấy hai má dường như vừa ngứa vừa nóng rực, tuy rằng trong lòng vô cùng phẫn nộ, nhưng thanh âm nói chuyện lại nhỏ xuống. Đương nhiên là y đã nhận thấy, tất cả các cao thủ Long tộc đều đứng về phía Lăng Tiêu.

Mà Tinh linh tộc và Long tộc lại là minh hữu tốt từ nhiều thế hệ, không có khả năng bởi vì một nhân loại liền cắt đứt quan hệ. Nếu giữa hai tộc thật sự xuất hiện vấn đề, cho dù thân phận của y là Đại hộ vệ trưởng của Tinh linh tộc cugx không thể chịu nổi trách nhiệm này.

- Ừ, đến tột cùng là nguyên nhân gì, hiện tại tin tưởng ngươi nguyện ý nói chứ?

Lăng Tiêu hơi hơi có chút không vui, thầm nghĩ: đám Tinh linh nhìn có vẻ như cao ngạo này quả thực chính là một đám ngu ngốc! Chúng tỏ ra địch ý mãnh liệt đối với mình rồi lại không nói rõ nguyên nhân, tưởng ta là kẻ dễ bắt nạt phải không? Tuy nhiên nhìn Long tộc bên cạnh, Lăng Tiêu lại nghĩ: có thể quan hệ với Long tộc thật ra là rất tốt, đám khổng lồ cánh dài này còn hữu dụng hơn cả tưởng tượng.

Motor do dự một chút, hướng đi của sự việc đã hoàn toàn không còn nằm trong tay y nữa. Không ngờ một nhân loại bình thường lại khó chơi như vậy. Khi bàn tay của Lăng Tiêu tát lên mặt Motor lần thứ hai cũng đã rút bớt một phần cao ngạo ra khỏi lòng y.

Tinh linh tộc là chủng tộc rất thành thực, bởi vậy bọn họ mới có thể chán ghét nhân loại vốn hay nói dối như thế. Họ vẫn coi vì nhân loại đều là dơ bẩn, đê tiện, hạ lưu, vô sỉ ... Tóm lại hết thảy từ ngữ tiêu cực dùng ở nhân loại đều là chuẩn không có gì sai. Nhưng Motor không thể không thừa nhận một sự thật bi ai.

Y không bằng Lăng Tiêu!

Y không bằng nhân loại vô sỉ đê tiện này!

Nhớ lại những gì Nữ hoàng Tinh linh phân phó cho y, có thể tuỳ cơ ứng biến, Motor nghĩ thầm ta nói ra tình hình thực tế, cũng là chuyện bất đắc dĩ. Nếu muốn dùng thái độ cứng rắn bức bách nhân loại này đi vào khuôn khổ, hiển nhiên là một việc không có khả năng. Nghĩ vậy, trong lòng Motor phi thường nhụt chí, không ngờ trong nhân loại lại xuất hiện người có thực lực hùng mạnh như vậy.

- Trên lãnh thổ của ngươi có phải đang thu nhận một đám chủng tộc thần bí hay không?

Motor quyết định phải ngả bài với nhân loại này. Nếu mình không phải đối thủ của hắn, nhưng dùng toàn bộ Tinh linh tộc để dọa hắn, không tin rằng hắn còn dám chống cự! Cho dù có Long tộc che chở, hừ, như vậy rất tốt! Motor mơ hồ trừng mắt nhìn Long Đằng, tâm nói ta lấy toàn bộ Tinh linh tộc áp bức hắn thì cũng là do tên nhân loại này không biết phải trái, Long tộc vẫn phải có hiểu biết chứ.

Vừa rồi, kỳ thật Lăng Tiêu cũng hoài nghi liệu có phải vì nguyên nhân xuất hiện băng hải bí tộc hay không, hiện tại xem ra, quả nhiên có quan hệ tới băng hải bí tộc. Nghe vậy, hắn cười lạnh nói:

- Việc đó thì quan hệ gì với Tinh linh tộc các ngươi?

- Việc này…

Motor vừa mới muốn nói, trong cơ thể của đám sinh vật dơ bẩn kia có huyết thống Tinh linh, nhưng lời vừa mới tới miệng lại không thể nào nói ra nổi. Thật sự là rất khó có thể mở miệng.

- Đám người đó là kẻ thù truyền kiếp của Tinh linh tộc! Hiện tại ta đại diện cho toàn bộ Tinh linh tộc, chính thức báo cho ngươi biết, nhân loại, hy vọng ngươi có thể lập tức trục xuất đám người kia, việc còn lại sẽ không cần các ngươi quản nữa.

Motor thật sự là có chút sợ Lăng Tiêu, khi nói chuyện vẫn nhìn chằm chằm vào cánh tay cầm kiếm của Lăng Tiêu, bởi vì cho tới tận bây giờ, thanh bảo kiếm vô cùng lạnh lẽo của Lăng Tiêu vẫn gác trên cổ y. Cho nên, ngay cả việc cảnh cáo cũng bị y đổi thành thông báo. Motor cho rằng biểu hiện của mình đã đủ thành ý, chẳng lẽ nhân loại ti bỉ này còn không hài lòng sao?

Vừa nghe y nhắc tới băng hải bí tộc, trong lòng Lăng Tiêu liền hiểu được là chuyện gì xảy ra. Buồn cười chính là, tên Tinh linh này không ngờ còn muốn giấu diếm sự thật!

Kẻ thù truyền kiếp? Mẹ nó. Một đám dối trá, khốn khiếp ra vẻ đạo mạo! Lăng Tiêu tức giận mắng thầm, băng hải bí tộc trêu chọc các ngươi? Chẳng lẽ liền bởi vì bọn họ là hậu đại của Tinh linh, trong cơ thể của họ đang tuôn chảy dòng máu Tinh linh, liền trở thành dị đoan trong mắt các ngươi?

Trên mặt Lăng Tiêu bỗng nhiên lộ ra một nụ cười tà mị. Nếu những người thân của hắn nhìn thấy chắc chắn giật mình không ngừng, bởi vì Lăng Tiêu rất ít khi xuất hiện vẻ mặt thế này.

- Ồ? Ngươi đại diện cho toàn bộ Tinh linh tộc? Nói cách khác, hiện tại ngươi nói cho ta cũng đại biểu cho suy nghĩ của toàn bộ Tinh linh tộc muốn nói với ta, phải không?

Không biết vì sao, nhìn vẻ tươi cười trên mặt Lăng Tiêu, trong lòng Motor có chút sợ hãi, trực giác nói cho y biết, lời nói của Lăng Tiêu dường như có gì đó không thích hợp, nhưng y lại không thể hiểu nổi. Y không kìm nổi quay đầu lại nhìn thoáng qua đám Tinh linh ở phía sau. Trong Tinh linh tộc, Motor đã là thần tượng của vô số Tinh linh. Đám Tinh linh ở phía sau y còn đơn thuần hơn nhiều so với y, sao có thể nghe ra được dụng tâm hiểm ác gì của Lăng Tiêu chứ?

Motor kiên trì, nói:

- Đúng vậy! Cho nên, nhân loại, ngươi đã có một lựa chọn sai lầm khi sử dụng kiếm áp bách người đại diện cho toàn bộ Tinh linh tộc là ta đây.

Lăng Tiêu lặng lẽ cười, không nói một lời nào, kiếm trong tay bỗng nhiên căng thẳng. Đám Tinh linh và Long tộc phía sau lưng Lăng Tiêu bỗng nhiên phát ra một tiếng thét kinh hãi!

Một tia máu tươi chảy xuống từ chiếc cổ nhẵn mịn của Motor, mà Motor thì phát ra một tiếng thét chói tai long trời lở đất, khiến vô số chim chóc ở trong khu rừng cách họ chừng mấy chục thước kinh hồn táng đởm bay loạn xạ.

- Lăng Tiêu, bằng hữu của ta, ngàn vạn lần không nên kích động. Chuyện này chỉ là một sự hiểu lầm, ta tin tưởng rằng chuyện này không hề có bất cứ quan hệ gì tới ngài!

Long Đằng nhìn thấy hết hồn, không thể tưởng được Lăng Tiêu này lại có lá gan lớn đến vậy. Motor đã nói y là đại diện cho toàn bộ Tinh linh tộc, Lăng Tiêu không ngờ còn dùng kiếm đâm bị thương hắn. Chẳng lẽ tiểu tử này muốn hoàn toàn là địch của Tinh linh tộc sao?

Long Đằng cảm thấy lo lắng. Là đồng minh từ lâu đời, lão rất hiểu chủng tộc Tinh linh này. Bọn họ nhìn có vẻ cao ngạo bình thản, trên thực tế lòng dạ đều rất hẹp hòi. Hành động hôm nay của Lăng Tiêu quả thực chính là mua dây buộc mình, rất dễ mang tới hậu hoạn vô cùng cho bản thân.

Tuy nhiên ngẫm lại trận pháp thần kỳ của nhân loại này, Long Đằng lại nghĩ, nếu Tinh linh tộc chống lại Lăng Tiêu, thật đúng là khó mà nói ai thắng ai thua!

Hai mắt Lăng Tiêu bắn ra hai đạo hào quang lạnh lẽo. Hắn khinh miệt nhìn chằm chằm vào mắt Motor, nói:

- Người khác sợ Tinh linh tộc các ngươi, ta lại không sợ! Thu hồi vẻ mặt cao ngạo đáng buồn cười của các ngươi đi. Đối mặt tử vong, ngươi cũng chỉ yếu đuối như vậy mà thôi! Cho nên, ngươi không có tư cách gì để nói chuyện với ta. Tinh linh tộc các ngươi muốn thỉnh cầu ta cái gì thì hãy phái một người có hiểu biết và biết tôn trọng tới. Ít nhất cũng phải cho ta thấy được thành ý của các ngươi!

Lăng Tiêu nói những lời này khiến mặt mũi Motor xám như tro tàn, bờ môi của y run run. Là một cao thủ kiêu ngạo trong thế hệ trẻ của Tinh linh tộc, vô số nữ Tinh linh coi y là tình nhân trong mộng, sao y có thể chịu nổi nhục nhã như vậy. Cho dù là Nữ hoàng Tinh linh nói với y cũng dùng vẻ mặt ôn hoà, loại giọng điệu trào phúng bao hàm ý khinh miệt này quả thật khiến y xấu hổ vô cùng, thậm chí có ý niệm muốn tự sát trong đầu!

Đúng lúc này, Lăng Tiêu bỗng nhiên sinh ra một tia cảnh giác, bỗng nhiên thu hồi Yêu Huyết Hồng Liên kiếm đang gác ở trên cổ Motor, đồng thời vận dụng tinh thần lực khổng lồ bao vây lấy toàn thân. Trong nháy mắt đó, một luồng tinh thần lực mạnh mẽ dời non lấp biển thổi quét lại phía Lăng Tiêu.

Tất cả người của Long tộc bên cạnh Lăng Tiêu đều biến sắc. Hiển nhiên, lúc này bọn họ đều cảm giác được có gì đó không ổn.

Mà tên Tinh linh Motor lại lộ ra ánh mắt ngạc nhiên vui mừng, bởi vì có một khí tức mà y rất quen thuộc, như bàn tay dịu dàng của người mẹ đang nhẹ nhàng an ủi tâm linh bị thương tổn của y.

Nữ hoàng!

Đúng vậy, đây là khí tức của nữ hoàng! Nữ hoàng không ngờ đi vào nhân giới! Trong lòng Motor rung động không gì sánh nổi.

Mà cả đám Long tộc đều biến sắc mặt, không thể tưởng được Nữ hoàng Tinh linh lại bất chợt hiện ra ở nhân giới, nàng tới làm cái gì? Chẳng lẽ cũng là vì truyền thuyết bên trong Cấm địa của Thần kia sao?

Lăng Tiêu liền cảm thấy uy áp khổng lồ che trời phủ đất ấp tới, đè ép hắn thậm chí không có chút thời gian suy nghĩ, toàn bộ tinh thần lực đều dùng để đối kháng uy áp khổng lồ này, thậm chí không có chút cơ hội xuất ra Hàm Hàn bảo đỉnh!

Một tia máu tràn ra từ khóe miệng Lăng Tiêu.

Hắn bị thương không nhẹ! Sự hùng mạnh của đối phương hoàn toàn vượt ra ngoài dự liệu của Lăng Tiêu. Cho dù là đối mặt với cao thủ cảnh giới Kiếm Thánh, Lăng Tiêu cũng dám chiến một trận. Nhưng uy áp của tinh thần lực này dường như đến từ thiên địa, trang nghiêm cao quý, giống như một ngọn núi lớn đè ép, tràn ngập khí tức cao quý của vương giả khiến hắn thậm chí không vận nổi ý niệm phản kháng trong đầu.

Rắc.

Một tiếng xương cốt nứt vỡ vang lên. Xương bả vai Lăng Tiêu không chịu nổi áp lực quá lớn nên đã vỡ vụn. Cơn đau khủng khiếp lập tức lan tràn khắp toàn thân Lăng Tiêu, từng giọt mồ hôi to như hạt đậu rơi tong tỏng từ trên trán Lăng Tiêu xuống đất.

Nhưng trong mắt Lăng Tiêu vẫn thủy chung không hề có nửa phần sợ hãi, có, chỉ có sự bất khuất!

Lúc này Long Đằng không thể giữ được im lặng. Nếu Lăng Tiêu thật sự gặp nạn, như vậy thật sự là không thể được, toàn bộ kỳ vọng sự nghiệp phục hưng Long tộc sẽ thất bại.

Cho nên, mặc dù từ khí tức của đối phương, lão đã nhận ra được đó là vương giả của Tinh linh tộc nhưng cũng chỉ có thể làm bộ như không biết gì, trầm giọng quát:

- Là ai tới vậy? Nhân loại này là bằng hữu của Long tộc. Đối phó với hắn chính là nhằm vào toàn bộ Long tộc! Nếu hắn có chuyện gì, bất kể là ai cũng sẽ phải chịu đựng lửa giận vô tận của toàn thể Long tộc.

Long Đằng nói những lời này không chút do dự! Cũng giống như Tinh linh tộc, Long tộc chính là một chủng tộc rất biết tuân thủ lời hứa, dùng lời nói một gói vàng hình dung, cũng tuyệt không đủ.

Trong không khí bỗng nhiên truyền đến một tiếng cười lạnh, thanh âm mơ hồ không chừng, dường như đến từ một nơi cực kỳ xa xôi nhưng vang ở bên tai mỗi người!

- Định dọa ta sao?

Tuy lời nói là vậy nhưng Lăng Tiêu có thể rõ ràng cảm giác được, áp lực kia đã được giảm bớt một chút, tuy nhiên cũng chỉ là giảm bớt một chút mà thôi.

Long Đằng nói tiếp:

- Tiền bối sao không hiện thân? Ức hiếp một vãn bối nhân loại, dường như ... có hạ thấp phong độ của ngài không?

- Hừ! Thằng nhóc! Ngươi đừng cho là ta không biết ý đồ của ngươi!

Giọng nói của nữ nhân kia rốt cục mang theo một chút cảm xúc oán hận, hừ lạnh nói:

- Nhân loại đáng chết này dám làm nhục người của Tinh linh tộc, vậy phải chuẩn bị tinh thần chịu đựng lửa giận của Tinh linh tộc.

Long Đằng còn đang định nói gì bỗng nhiên nghe thấy Lăng Tiêu phát ra một tiếng cười cuồng ngạo.

- Ha ha ha ha ha ha! Thật sự là đáng buồn cười!

Lăng Tiêu bật cười, trong miệng bỗng nhiên phun ra một vòi máu nhưng trên mặt không hề có nửa điểm sợ sệt.

- Ngươi cười cái gì?

Giọng nói của nữ nhân kia đột nhiên trở nên sắc bén, giống như một con mèo bị giẫm phải đuôi, có cảm giác như sắp phát điên.

- Hoá ra Tinh linh chỉ là một chủng tộc như vậy! Hừ, chỉ biết đánh trẻ, né già. Các ngươi quả thật là hèn nhát… Khụ khụ….

Lăng Tiêu bỗng nhiên cảm giác áp lực lại tăng lên vài phần, lập tức lại phun ra hai ngụm máu tươi, đồng thời nguyên anh của Lăng Tiêu đã lặng lẽ xuất khiếu.

- Vậy thì thế nào? Chẳng phải ngươi rất lợi hại sao? Vậy thì ta bắt nạt ngươi đó, làm sao nào?

Giọng nói lạnh như băng kia mang theo một tia đùa cợt:

- Chẳng phải vừa rồi ngươi cũng vậy sao? Tuy rằng ngươi không nói gì, nhưng ngươi nhất định là nghĩ như vậy, ai có thực lực cao hơn, người đó có quyền nói, đúng vậy không? Còn nữa… ta muốn sửa chữa ngươi một chút, ta cũng không già, không được dùng từ đó để hình dung ta!

Lăng Tiêu vừa kiên trì chịu đựng vừa dùng tinh thần lực hùng mạnh truy tìm vị trí chính xác của đối phương, bởi vì Lăng Tiêu có cảm giác, dường như đối phương chỉ có tinh thần lực hùng mạnh mà thôi. Bởi vì đối phương vẫn không hiện thân, dường như đang trốn tránh mình.

Đừng làm cho ta tìm được ngươi.

Giờ phút này, trong lòng Lăng Tiêu vô cùng căm hận. Mức độ nham hiểm độc ác của đối phương tuyệt đối không thua kém gì nhân loại! Tinh thần lực áp bách này đã đã khiến bản thân Lăng Tiêu bị trọng thương. Nếu tinh thần lực của Lăng Tiêu mà không thuộc loại siêu cường, đồng thời tâm tình cũng đã đạt tới cảnh giới tầng thứ tám của Đại Tự Tại Tâm Kinh, chỉ sợ đã chết oan chết uổng!

Không phải chỉ là châm chọc Tinh linh các ngươi mấy câu sao? Vậy mà các ngươi lại đối phó với ta như vậy. Nếu ta giết mấy người trong các ngươi, có phải ngươi sẽ tiêu diệt cả nhà ta hay không?

Đối phương tuy rằng có thể khiến Lăng Tiêu trọng thương nhưng căn bản không thể phát hiện nguyên anh của Lăng Tiêu. Đây cũng chính là lá chắn tốt nhất của người tu chân ở thế giới này.

Quả nhiên, nguyên anh của Lăng Tiêu bay ra không đến một dặm đã phát hiện dưới một gốc cây đại thụ có một nữ nhân mặc váy màu trắng đang ẩn nấp. Nữ nhân này mặt mày như vẽ, dung mạo thanh thuần, hơi nhắm hai mắt, đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch lên với một vẻ cười đắc ý.

Toàn bộ đám người Long Đằng bị tinh thần lực khổng lồ của Nữ hoàng Tinh linh đẩy dời đi xa vài trăm thước. Họ đang muốn nói lại cảm giác luồng tinh thần lực đó đang đè thẳng về phía họ. Long Đằng biến sắc thầm nhủ, sau khi trở về, nhất định phải nói rõ chuyện này cho Long hoàng, Tinh linh tộc ... quá phận rồi!

Mà cao hứng nhất không ai khác chính là Motor và đám Tinh linh phía sau lưng y.

Tâm tình giống như là một đứa trẻ bị người ta bắt nạt, đột nhiên nhìn thấy cha mẹ, Motor đi tới trước mặt Lăng Tiêu, sau đó giơ tay ra, hung hăng nện vào mặt hắn. Trong mắt y bắn ra hào quang vô cùng oán độc, thầm nhủ, nhân loại đáng chết, ngươi hại ta xấu mặt trước mặt nữ hoàng, ta nhất định phải bầm thây ngươi làm vạn đoạn!

Ngay khi Motor sắp sửa chạm vào má Lăng Tiêu, một việc khiến Motor chết lặng người đột nhiên xảy ra. Lăng Tiêu vốn đang liều mạng chống cự áp lực chợt mở to hai mắt, bắn ra hai luồng hào quang. Trái tim Motor chợt run lên, thân hình Lăng Tiêu đã ngửa về phía sau, bàn tay của Motor lướt sát qua chóp mũi của hắn.

Đồng thời, chợt nghe từ một nơi bên trong rừng rậm cách đây hơn ngàn thước phát ra một tiếng thét chói tai long trời lở đất!

Tất cả Tinh linh nghe xong đều như hóa đá!

Cả đám há hốc mồm đứng đó như những pho tượng không có năng lực suy nghĩ, đều trợn mắt há hốc mồm.

Bởi vì bọn họ đều nghe ra, thét chói tai kia... chính là phát ra từ nữ hoàng bệ hạ vĩ đại của bọn họ!

Ngay sau đó, gần như toàn bộ Tinh linh đều phản ứng, thân mình biến mất như tia chớp, lao hết tốc lực về nơi vừa phát ra tiếng thét chói tai của nữ hoàng.

Sau đó bọn họ đều nhìn thấy nữ hoàng dung nhan tuyệt mỹ của Tinh linh tộc đang đang đứng dưới một gốc cây đại thụ, hai tay ôm ngực, trong mắt mang theo vô tận hoảng sợ và phẫn nộ, vẻ mặt đỏ bừng, lo sợ không yên nhìn chung quanh, dường như trong khu rừng rậm này có thứ gì đó rất khủng bố.

- Bệ hạ!

Tất cả Tinh linh đều khom mình thi lễ.

Mà bên này, nguyên anh của Lăng Tiêu bay nhanh trở lại trong cơ thể, Lăng Tiêu mở hai mắt, mỉm cười như không hề có gì xảy ra.

Nữ hoàng Tinh linh? Chúng ta huề nhau!

Bạn đang đọc Ngạo Kiếm Lăng Vân của Tiểu Đao Phong Lợi
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 29

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự