Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 332 Biến hóa và phát triển (P1)

Bạn đang đọc Ngạo Kiếm Lăng Vân của Tiểu Đao Phong Lợi

Phiên bản Dịch · 2546 chữ · khoảng 9 phút đọc

Thế mà đã ba năm qua cũng không có chút động tĩnh nào của Lăng Tiêu! Rất nhiều đại thế gia bên kia đại lục, vừa nghe nói tới tên Lăng Tiêu thì hắn liền biến mất! Thật cứ giống như một hòn đá nhỏ ném vào đại dương mênh mông. Cái tên Lăng Tiêu này ở những địa phương xa xôi, chỉ như bọt sóng biển nổi lên một khoảnh khắc rồi bị dập tan không còn thấy tăm hơi bóng dáng.

Kinh doanh tại hiệu thuốc của An Nhã vô cùng phát đạt, kỳ thật rất nhiều người mục đích đến khám bệnh chính là để nhìn nàng. An Nhã tự mình cũng không thể nói gì được, dù sao con người bình thường chỉ cần tuổi hơi lớn một chút, thì toàn bộ đều có tật xấu y hệt như vậy.

An Nhã tính tình ôn hòa, diện mạo xinh đẹp tươi tắn, một tiểu cô nương như vậy nói sao không có rất nhiều người yêu thích. Tuy nhiên An Nhã vẫn luôn cự tuyệt mọi người, nàng cũng không thể nói rõ nguyên nhân vì cái gì. Thỉnh thoảng nàng lại đi tới trước phần mộ của Vương Siêu kể lể cùng với đại ca ấy một hồi.

Ba năm, cái bóng dáng kia trong lòng nàng hẳn phải phai nhạt mới đúng. Nhưng mỗi đêm dài khi tỉnh thức, cái bóng dáng mờ mờ kia cuối cùng dường như đã ngưng kết lại, ở trong lòng mình An Nhã không ngừng tự nhắc nhở: “Không nên nhớ tới hắn, hắn không thuộc về ngươi! An Nhã, ngươi quá tầm thường! Ngươi có thể có cuộc sống ngày nay, đều là hắn ban tặng! Vì vậy không nên mơ tưởng viễn vông nữa!”

Thật ra An Nhã hiểu rất rõ vì sao có nhiều người ái mộ mình như vậy, mà cũng chưa bao giờ có người dám tới nơi này gây rối, vì vệ quân của thành Thục Sơn cũng không phải là vật trang trí! Nàng biết đây nhất định là Lăng Tiêu đã giao phó cho thủ hạ chiếu cố cho mình. Nghĩ tới đây trong lòng nàng cuối cùng dâng lên một tia cảm giác ngọt ngào.

Nhưng đã ba năm rồi! Chẳng lẽ thật sự đúng như người ta đã đồn đãi sao? Không... không bao giờ! An Nhã ngồi ở cửa hiệu thuốc của nàng, trên đỉnh đầu là thảm lá xanh của giàn nho và xung quanh nàng đủ các loại hoa cảnh.

An Nhã bỗng nhiên mở to hai mắt, nàng nhìn thấy một bóng người, dường như rất chậm rãi thả bước giữa đám đông người. Tuy nhiên chờ đến khi nàng dùng sức giụi mắt, lại nhìn về phía đám đông người thì bóng dáng người kia đã biến mất không nhìn thấy!

- Đúng là ảo giác!

An Nhã thở dài than một câu, sau đó đứng dậy quay vào trong phòng: thời gian gần đây quả thực mình rất ít nghỉ ngơi, hẳn là mình phải tự uống thuốc điều trị mới được.

-------------------------------------------------

Trận Mê tung thường xuyên phong tỏa nội thành Thục Sơn, thậm chí trong kiếm phái không còn ai chú ý tới tình hình bên ngoài, dù sao cũng không người nào có năng lực tiến vào!

Vào lúc này Thượng Quan Vũ Đồng hoàn tất chương trình giảng dạy một ngày cho bọn nhỏ, cũng không cảm thấy mỏi mệt gì nhiều. Ba năm qua, nàng đã sớm quen với cuộc sống này. Hơn nữa, thời điểm này khác với lúc ban đầu, lúc trước bọn nhỏ có rất nhiều đứa xuất thân đại gia rất lì lợm không nghe lời. Trải qua ba năm đào thải và điều chỉnh, những đứa nhỏ đến từ gia đình nghèo khó này hầu như đều rất ngoan ngoãn! Giúp Thượng Quan Vũ Đồng cũng hiểu ra rất nhiều tâm tư.

Hơn nữa, Thập tam gia và Thập tứ gia quả nhiên không phụ sự mong đợi của mọi người, tìm được một đám trẻ nhỏ đích xác có thiên tư trác tuyệt!

Kỳ thật nghĩ lại điều này cũng rất bình thường, đại lục rộng lớn có vô số nhân khẩu: Không nói con cái của gia đình quý tộc từ lúc được sinh ra đã được cung phụng đầy đủ, ăn mặc chi phí không có thứ nào không phải là tinh phẩm trong tinh phẩm; bọn chúng tiếp nhận sự giáo dục mà những đứa nhỏ con nhà bình thường cũng là cách xa không thể với tới.

Nhung rất nhiều trẻ nhỏ con cháu của gia đình dân nghèo kia thì ngay cả sách cũng không có mà học đừng nói chi luyện tập võ nghệ! Bọn chúng ướt ao được luyện tập võ nghệ, vì thế ở đại lục Thương Lan có câu nói “Nghèo văn giàu võ” cũng không có gì kỳ lạ.

Cũng vì lẽ đó có vô số đứa nhỏ thiên tư trác tuyệt cứ như vậy bị mai một hẳn đi, cả cuộc đời sống tầm thường không đạt được gì. Thậm chí đến chết cũng không biết thật ra chính mình cũng từng có cơ hội trở thành nhân vật nổi bật...

Bọn nhỏ này đích xác đều rất xuất sắc! Thượng Quan Vũ Đồng ôm một đống lớn bài khảo sát của bọn nhỏ trở về phòng mình. Ở kiếm phái Thục Sơn không chỉ có thể học được vũ kỹ, đồng thời chương trình học văn hóa cũng không ít hơn quý tộc!

Tuy rằng không phải giáo dục bồi dưỡng kiến thức quý tộc gì đó cho bọn chúng, nhưng ít ra tạo cho người luyện võ có đầu óc tư duy, kiếm phái Thục Sơn đúng là có khả năng!

Trong thời gian này Thượng Quan Vũ Đồng thư từ qua lại với Tống Minh Nguyệt các nàng, biết được dưới sự bảo vệ của thế gia Công Tôn, các nàng vẫn đều rất khỏe mạnh, thực lực cũng đều tăng cao rất nhanh. Hơn nữa, ở Học viện Narnia bên kia, bảy nàng cũng có chút danh tiếng. Các nàng đã quyết định đợi đến ngày học thành tài thì trở về kiếm phái Thục Sơn đảm nhiệm giảng sư, đây cũng coi như dự tính chắc chắn rồi.

Thượng Quan Vũ Đồng đối với tâm nguyện này của các nàng đương nhiên rất tán thành. Bởi vì thời gian mấy năm qua, gần như toàn bộ tâm huyết của Thượng Quan Vũ Đồng, đều trút vào kiếm phái Thục Sơn!

Cũng giống như Tô Tuyết và Ý Phong bọn họ, nơi này chính là nhà của bọn họ, hết thảy chính là tài sản của bọn họ!

Đương nhiên... còn có người kia.

Thượng Quan Vũ Đồng sắc mặt ửng đỏ, trong lòng thầm nghĩ: “Chết tiệt! Như thế nào lại nghĩ tới hắn rồi! Cái đồ không có lương tâm đó! Suốt thời gian ba năm qua, hoàn toàn không có tin tức! Quả thực là quá đáng! Chờ đến lúc ta gặp hắn, ta nhất định... A!”

Thượng Quan Vũ Đồng đẩy cửa phòng ra, bỗng nhiên thất kinh kêu một tiếng, xấp bài khảo sát trong tay rơi lả tả xuống đất, đôi mắt nàng như si ngốc nhìn chằm chằm lên ghế ngồi của nàng: gã thanh niên kia toàn thân mặc trường bào màu xanh, tóc rậm đen cắt ngắn, đôi mắt trong veo, khuôn mặt tuấn tú trong sáng như ngọc.

Đối phương đang mỉm cười nhìn nàng:

- Nhất định như thế nào?

Thượng Quan Vũ Đồng ngây ngốc đứng ở nơi đó. Bỗng nhiên nàng mở to hai mắt, sau đó lộ vẻ mặt như gặp quỷ, đi vòng qua cái bàn nặng nề kia tới bên cạnh Lăng Tiêu, bàn tay trắng nõn của nàng từ trong tay áo thò ra nhẹ nhàng sờ vào gương mặt tuấn tú trong sáng của Lăng Tiêu. Cảm giác được sự ấm áp chỉ riêng thân thể con người mới có, trên mặt Thượng Quan Vũ Đồng dâng lên một màu ửng đỏ, “vèo” một tiếng nàng rụt tay trở về, sau đó không thể tin nổi nhìn Lăng Tiêu, hỏi:

- Cậu! Cậu là Lăng Tiêu?

- Ha ha! Không phải chứ! Chỉ không tới ba năm thôi mà, tỷ tỷ đã quên mất hình dáng của ta rồi sao?

Ba năm không gặp, Lăng Tiêu dường như so với trước kia sáng sủa hơn rất nhiều, vẻ tươi cười trên mặt cũng là phát ra từ nội tâm. Quả thật, gặp lại bằng hữu, cái loại cảm giác thân thiết tận đáy lòng này làm cho người ta cảm thấy vô cùng thoải mái. Lăng Tiêu lặng yên lẻn vào, vừa lúc thấy Thượng Quan Vũ Đồng từ rất xa đang trở về phòng, liền muốn trêu ghẹo nàng một chút.

- Không... Không phải! Ta sao có thể quên cậu được.

Thượng Quan Vũ Đồng bỗng nhiên cảm giác chính mình giống như là một cô bé vừa mới biết yêu mới biết lưu luyến tình nhân, nói chuyện cũng có chút không lưu loát. Nàng hít một hơi thật sâu, sau đó ngồi xuống đối diện với Lăng Tiêu, đưa tay vén những sợi tóc buông xuống trán, trong lòng thầm tự trách mình: bởi vì mỗi ngày đều bận rộn chuyện của kiếm phái Thục Sơn, hơn nữa Lăng Tiêu cũng không ở đây, khiến nàng không còn lòng dạ nào trang điểm, nhìn thấy bộ dáng của mình hiện giờ, nhất định hắn sẽ không thích. Thế nhưng Thượng Quan Vũ Đồng còn có một mối tò mò thật lớn ở trong lòng, nếu không hỏi cho rõ, thậm chí nàng không thể ngủ yên giấc được.

- Cậu làm thế nào biết trong lòng ta nghĩ tới điều gì?

Đây mới là điều Thượng Quan Vũ Đồng kinh ngạc nhất!

Vừa rồi nàng đúng là không có lầm bầm nói ra lời, mà hoàn toàn chỉ thầm nghĩ trong lòng. Bởi vì chỗ ở của nàng tuy rằng coi như tương đối vắng vẻ, nhưng khó tránh có người khác đi ngang qua, nếu như để người ta nghe thấy trưởng lão Thượng Quan đức cao vọng trọng trong kiếm phái, không ngờ lại oán thán tông chủ như một cô bé mới yêu lần đầu, phỏng chừng không cần tới ngày mai, tin tức này sẽ truyền khắp nội thành Thục Sơn!

- Mấy năm nay để cho các người chịu ủy khuất rồi.

Lăng Tiêu cũng không trả lời Thượng Quan Vũ Đồng. Với thực lực hiện tại của hắn, đủ để nắm bắt được những suy nghĩ sinh động của tinh thần lực, cái này cùng thuật đọc tâm không giống nhau, Lăng Tiêu còn chưa đạt tới thực lực khủng bố như vậy. Nhưng với cảnh giới hiện giờ của hắn quả thực nếu muốn nắm bắt được ý niệm cố chấp trong đầu đối phương cũng không khó.

Đây thuộc một loại cảnh giới vô cùng huyền diệu, Lăng Tiêu tin rằng trên thế giới này không ai biết!

Một mặt là vì hắn tiến triển trong quan hệ với Thượng Quan Vũ Đồng, mặt khác những tên cừu gia đó cũng hận thấu xương Lăng Tiêu. Vì thế hắn nắm bắt được tư tưởng bọn họ.

Lại nói thật ra kết thù cũng chỉ có một mình Lăng Tiêu hắn. Huống chi, từ trước tới nay đều là địch nhân tới cửa khiêu khích, hắn chỉ đánh trả lại mà thôi.

Chẳng lẽ nói chỉ cho phép đối phương tới tận cửa khiêu khích hô đánh hô giết, mà hắn không được phép phản kích sao?

Chính hắn là chủ nhân chân chính không ở nhà, đối phương lại bức Thượng Quan Vũ Đồng bọn họ phải liên tục khởi động Mê tung trận suốt thời gian ba năm! Lăng Tiêu đối với thời gian vận hành của trận pháp, vừa nhìn là biết ngay. Nghĩ đến, nếu như không phải địch nhân bức người quá đáng, không ai nguyện ý làm con rùa đen suốt ngày rút đầu rụt cổ.

Trong đôi mắt trong sáng của Thượng Quan Vũ Đồng vì những lời nói của Lăng Tiêu, mà nhanh chóng phủ một lớp hơi mờ, nàng cũng quên hỏi Lăng Tiêu sao biết được ý tưởng trong lòng của mình. Hàm răng nàng khẽ cắn bờ môi hồng nhuận, nhẹ giọng nói:

- Chúng ta... tốt lắm! Trái lại cậu... biến hóa của cậu thật lợi hại! Ta vốn tưởng rằng mấy năm qua thực lực của mình tốc độ tăng nhanh đã coi như hiếm thấy, nhưng so với cậu... quả thực... cậu quả thực quá biến thái! Lăng Tiêu!

Thượng Quan Vũ Đồng thật sự không biết phải hình dung sự hùng mạnh của Lăng Tiêu như thế nào, bởi vì với cảnh giới Kiếm Hoàng bậc sáu hiện nay của nàng không ngờ hoàn toàn nhìn không ra tia dao động gì trên người hắn!

Làm sao có khả năng? Thượng Quan Vũ Đồng tuy rằng khẳng định không phải đối thủ của cao thủ cảnh giới Kiếm Tôn, nhưng nàng tin rằng, cho dù một gã Kiếm Tôn bậc một bậc hai đứng ở trước mặt mình, nàng cũng có thể cảm nhận được tia dao động khí tức từ trên người đối phương, không có khả năng một chút cũng không có như Lăng Tiêu!

Không biết vì sao, Thượng Quan Vũ Đồng cảm thấy khí chất hiện giờ trên người Lăng Tiêu lại làm cho người ta không kìm được ở trong đầu có ý niệm muốn thân cận với hắn, càng đến gần ý niệm trong đầu này càng hiện rõ.

- Ha ha!

Lăng Tiêu thấy Thượng Quan Vũ Đồng rốt cục khôi phục lại từng chút tính tình trước kia, chính là tính sôi động khi đối mặt với hắn, thật ra Lăng Tiêu vẫn thích nhất dáng vẻ hiện tại của nàng. Con người có lẽ phải là chính mình mới tốt!

Bởi vì trong lòng mừng vui mà để lộ ra ngoài loại dịu dàng như nước này, tất nhiên làm cho người ta ưa thích, nhưng dù sao cũng thấy mất đi tính sinh động trước kia.

Lăng Tiêu bỗng nhiên nghĩ đến, Thượng Quan Vũ Đồng được đến lớn lao cơ duyên, nói vậy Lãnh Ngưng Cung nếu biết chuyện này, nhất định sẽ hối hận không ngừng!

- Tỷ tỷ thế này vẫn tốt hơn so với ta. Ta rất cao hứng vì tiến bộ của tỷ!

Lăng Tiêu nói xong, đứng dậy, sau đó đi tới bên cạnh Thượng Quan Vũ Đồng, cười nói:

- Chúng ta cùng đi gặp mọi người đi!

Vốn còn tưởng rằng Lăng Tiêu đến bên người mình là định làm cái gì, Thượng Quan Vũ Đồng vừa khẩn trương cũng có chút chờ mong, tuy nhiên thấy Lăng Tiêu cũng không có động tác gì, Thượng Quan Vũ Đồng giống như một cô bé trong lúc yêu nhau cuồng nhiệt, trong lòng đột nhiên nổi lên một niềm chua xót...

Bạn đang đọc Ngạo Kiếm Lăng Vân của Tiểu Đao Phong Lợi
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 47

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự