Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 998 Phối hợp một chút (2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 2478 chữ · khoảng 9 phút đọc

Tiểu Như rất muốn biết lời đồn trong công ty có đúng hay không? Vì thế cô ả bắt đầu tìm hiểu thông tin về Dương Minh.

“Ha ha, làm đâu thì không nói, tôi chỉ là một sinh viên, cùng trường với Tiểu Lộ” Dương Minh vừa cười vừa nói: “Tiểu Lộ cũng chỉ đi làm thêm trong kỳ nghỉ mà thôi”

“Ồ, thì ra là sinh viên đại học” Tiểu Như có chút sửng sốt, vẻ mặt liền hơi đổi rồi nói. Chẳng qua trong lòng càng thêm khó hiểu, chẳng lẽ lời đồn trong công ty là giả? Hay là Kinh Tiểu Lộ tự mình bịa ra?

Mặc dù quan hệ giữa Tiểu Như và Kinh Tiểu Lộ rất tốt, nhưng khi Kinh Tiểu Lộ mới vào công ty, Tiểu Như vì nghe nói bạn trai của Kinh Tiểu Lộ có quan hệ với Hầu tổng nên mới có ý đến gần. Vì Tiểu Như nghĩ nếu có quan hệ này có khi Kinh Tiểu Lộ sẽ được tăng lương lên chức,mình cũng có hy vọng.

Nhưng bây giờ Tiểu Như không khỏi có chút thất vọng. Xem ra lời đồn chỉ là lời đồn, không thể coi là thật. Nhưng tại sao Hầu tổng lại tốt với Kinh Tiểu Lộ như vậy? Chẳng lẽ để ý đến sắc đẹp của Kinh Tiểu Lộ?

Điều này không thể phủ nhận, Kinh Tiểu Lộ trong công ty có thể nói rất xuất sắc. Mới đầu có mấy nam đồng nghiệp theo đuổi Kinh Tiểu Lộ, nhưng sau đó nghe nói bạn trai của Kinh Tiểu Lộ là bạn của Hầu tổng nên phải lảng hết đi.

Có ai muốn bị đuổi việc cơ chứ? Các ông chủ bây giờ rất hẹp hòi. Trên mạng có nói về một nhân viên lén trộm quả ở Nông trại của ông chủ, vì vậy mà ông chủ mắng cho một trận. Vì thế có ai mà dám chuốc vạ vào thân, không cẩn thận bị đuổi việc thì toi.

Nhưng Tiểu Như cũng không phải người có thế lực. mặc dù biết bạn trai của Kinh Tiểu Lộ không phải ông chủ gì, nhưng cũng không thể hiện lạnh nhạt. Mà suy nghĩ trước đó của Tiểu Như cũng không thể tránh, con người đều có tư tưởng đó mà.

Quan hệ giữa Tiểu Như và Kinh Tiểu Lộ không vì cái này, mà là do bàn hai người cạnh nhau nên bình thường hay nói chuyện với nhau.

Dương Minh rất nhẫn nại cùng Kinh Tiểu Lộ và Tiểu Như đi dạo khắp các cửa hàng ở phố này. Điều làm hắn giận nhất đó là Kinh Tiểu Lộ đi hết hàng này đến hàng khác, lúc thì vào thử quần áo, sau đó lại cởi ra, đi chỗ khác.

Dương Minh trong lòng khá tức một chút, không phải cô ả Kinh Tiểu Lộ này bỏ tiền, có người bỏ tiền cho cô cơ mà sao không mua luôn đi. Về nhà thích thử thế nào thì thử chứ? Cô cứ kéo như vậy làm gì ...

Cuối cùng Kinh Tiểu Lộ chỉ mua có bốn năm bộ quần áo mà thôi, chẳng qua Tiểu Như lại mua rất nhiều, hơn mười bộ. Lúc này Tiểu Như cũng đã chính thức xác minh được suy nghĩ của mình. Dương Minh chỉ là một sinh viên đại học bình thường mà thôi, không phải ông chủ lớn.

“Tiểu Lộ, trưa nay hai người có lịch gì không?” Mua đồ xong, Tiểu Như cười hì hì mà hỏi. Cô không phải là muốn Dương Minh mời cơm, mà là do chơi khá thân với Kinh Tiểu Lộ nên muốn để bạn trai của Kinh Tiểu Lộ mời cơm là bình thường. Còn về phần ăn gì cũng không sao.

“Được đó, Tiểu Như, bà thích ăn gì. Không phải khách khí với anh ấy” Kinh Tiểu Lộ liếc nhìn Dương Minh một cái. Kinh Tiểu Lộ đang cười thầm trong lòng, người này lúc khôn khéo thì như kẻ trộm, nhưng gặp phải vấn đề tình cảm lại như đồ ngốc nhỉ? Có một người đi theo phía sau mình như vậy, hắc hắc, Kinh Tiểu Lộ này cũng có ngày hôm nay. Nếu làm Hân Dao tỷ biết thì quá đắc ý.

“Hì hì, mình muốn đến Thiên thượng nhân gian ăn đồ biển” Tiểu Như cười nói: “Thế nào, được không?”

“Tiểu Như, bà đúng là dám mở miệng đó” Kinh Tiểu Lộ hiểu rõ khả năng kinh tế của Dương Minh nên không lo lắng mà nói: “Như vậy đi thôi”

“Tôi chỉ nói đùa mà thôi” Tiểu Như thấy Kinh Tiểu Lộ nghĩ là thật nên vội vàng xua tay nói: “Tìm một nhà hàng gần đây là được rồi” Thiên thượng nhân gian, Tiểu Như đã đến đó hai lần. Một lần là khi gặp phụ huynh bạn trai, một lần là do công ty liên hoan. Lần đó Kinh Tiểu Lộ còn chưa vào công ty làm.

Công ty tốn bao tiền trong bữa ăn đó thì Tiểu Như không rõ, nhưng nghe nói Hầu tổng có quen với ông chủ Thiên thượng nhân gian. Chẳng qua nghe bạn trai nói là lần đó mất hơn 10 ngàn.

“Không có gì, Tiểu Như” Kinh Tiểu Lộ khoát tay nói: “Không cần tiết kiệm cho anh ấy”

“Cái này ...” Tiểu Như tưởng rằng Kinh Tiểu Lộ vì mặt mũi nên bắt mình phải như vậy. Tiểu Như vội vàng nói: “Được rồi Tiểu Lộ, Thiên thượng nhân gian cách đây khá xa, bây giờ lại vừa lúc đến giờ ăn cơm thì đừng nói là không gọi được taxi, dù gọi được thì ở đó chưa chắc đã còn chỗ”

“Có chỗ hay không thì đến đó sẽ biết mà” Dương Minh mở miệng nói: “Đi tôi, anh có xe, không cần bắt taxi”

Bạn trai Kinh Tiểu Lộ có xe? Tiểu Như đúng là có chút sửng sốt, không ngờ bạn trai của Kinh Tiểu Lộ lại có xe. Chẳng qua bạn trai của Tiểu Như cũng có xe, thời gian này sinh viên có xe cũng là bình thường. Xe bây giờ khá rẻ tiền, gần trăm ngàn là có thể mua được, coi như làm công cụ đi lại.

Tiểu Như thấy Dương Minh mở miệng liền không nói gì nữa. Hơn nữa nếu mình nói thì lại có vẻ là giả vờ, coi thường người ta. Vì thế ba người Kinh Tiểu Lộ liền đi đến bãi đỗ xe đầu phố buôn bán.

Kinh Tiểu Lộ cũng chưa thấy xe của Dương Minh, cho nên cứ đi cạnh Dương Minh. Đến khi Dương Minh dừng trước chiếc xe BMWsX5, lấy điều khiển mở thì Kinh Tiểu Lộ mới biết đây là xe của Dương Minh.

Tiểu Như không khỏi kinh ngạc. Cô ta biết xe BMWsX5, phải mất bảy tám trăm ngàn mới mua được, đừng nói là sinh viên, dù là bộ tộc xe cũng không mấy người mua được.

Nhìn biển số xe, Tiểu Như càng giật mình. Biển này nếu như muốn có thì chắc mất không ít tiền. Quan trọng là người bình thường dù dùng tiền cũng không kiếm được mà. Tiểu Như lại có chút buồn bực, Dương Minh chỉ là sinh viên đại học như lời hắn ta nói không?

Tiểu Như kinh ngạc như vậy, Kinh Tiểu Lộ thấy rõ ràng. Kinh Tiểu Lộ thầm đắc ý một chút. Có lẽ ngày mai khi tới công ty, Tiểu Như sẽ truyền ra chuyện này, nói rằng những gì mình nghe đồn là sự thật.

Sau khi lên xe, Tiểu Như không nhịn được mà nói: “Tiểu Lộ, bạn trai của bà có phải gạt người không? Anh ấy là sinh viên đại học ư? Sinh viên mà có thể đi xe xịn như thế này sao?”

“Đúng đó, anh ấy là sinh viên nhưng cũng làm kinh doanh ở ngoài” Kinh Tiểu Lộ liền giải thích. Nàng không hiểu quá rõ chuyện về Dương Minh, nhưng cũng không thể nói không biết, vì vậy đành ra vẻ hiểu rõ và đóng kịch.

“Thì ra là như vậy” Tiểu Như gật đầu rồi cười hì hì nhìn Dương Minh: “Dương Minh, anh không ngờ giấu diếm. Mau nói xem công ty anh kinh doanh trong Lĩnh vực gì?”

“Ha ha, một công ty châu báu nhỏ mà thôi” Dương Minh cười nói: “Mà thân phận đầu tiên của anh đúng là sinh viên mà, đó chỉ là nghề phụ mà thôi. Anh cũng nói rồi, Tiểu Lộ chỉ nhân kỳ nghỉ mà đến công ty làm cho có kinh nghiệm. Ha ha”

Thấy Dương Minh không muốn nhiều lời, Tiểu Như cũng không hỏi nữa. Dù sao đây cũng là lần gặp mặt đầu tiên, Dương Minh không nói thì cô cũng không tiện hỏi nhiều. Hai bên không quá quen mà. Nhưng có một điều Tiểu Như có thể khẳng định, đó là Dương Minh tuyệt đối không chỉ là một công ty. Xem ra lời đồn trong công ty có vẻ là thật.

Xe chạy đến Thiên thượng nhân gian. Thiên thượng nhân gian sau khi được chỉnh trang nên cấp bậc đã cao hơn trước nhiều, bây giờ đã thành một trong những nhà hàng, khách sạn sang trọng nhất Tùng Giang. Ăn cơm ở đây đúng là thường xuyên không tìm được vị trí.

Dương Minh vừa mới đỗ vào bãi xe Thiên thượng nhân gian, bảo vệ mắt rất sáng thấy xe hắn liền vội vàng chạy tới. Dương Minh vừa đỗ xe ổn định liền cung kính mở cửa xe mà nói: “Dương ca, ngài đến”

Dương Minh gật đầu không nói gì. Nhưng Tiểu Như lại rất có ẩn ý mà nhìn Dương Minh. Mặc dù bảo vệ gọi như vậy không biểu hiện được gì, nhưng ít nhất nói rõ Dương Minh là khách quen ở đây, nếu không bảo vệ không thể biết anh ta.

Sau khi vào trong đại sảnh Thiên thượng nhân gian, Tiểu Như lại càng phát hiện ra Dương Minh không bình thường. Quản lý nhà hàng tự mình chạy tới đầy cung kính, đây không phải là thái độ với khách quen mà Dương Minh như cấp trên của chị ta vậy: “Dương tiên sinh, ngài đến. Tôi sẽ thông báo cho Quách tổng xuống ...”

“Không cần” Dương Minh khoát tay nói: “Không cần làm phiền anh ta. Tôi chỉ đến ăn chút cơm mà thôi”

“Nhưng mà ...” Quản lý có chút khó xử. Quách tổng đã dặn rõ ràng, nói Dương tiên sinh vừa đến thì phải lập tức thông báo. Nhưng Dương tiên sinh không cho chị ta thông báo, như vậy liền khó xử.

Tiểu Như càng khiếp sợ hơn. Dương Minh này rốt cuộc có thân phận gì mà không ngờ Tổng giám đốc Thiên thượng nhân gian phải tự mình xuống nghênh tiếp?

Dương Minh thấy quản lý có chút khó xử nên cười nói: “Lát nữa tôi sẽ gọi điện cho Quách Kiện Siêu, chuyện này chị không cần xen vào. Chị lấy cho tôi một phòng là được”

Trên tầng đỉnh Thiên thượng nhân gian, Dương Minh có một phòng. Nhưng bây giờ Dương Minh nói như vậy, quản lý nhà hàng hiểu rõ Dương Minh nhất định không muốn dẫn người lên phòng đó. Vì thế chị ta gật đầu dẫn mấy người lên một phòng ở tầng hai.

“Reng reng” Tiếng chuông điện thoại di động vang lên, Tiểu Như vội vàng lấy ra đọc sau đó mặt hơi đổi một chút. Tiểu Như kinh ngạc nhìn Dương Minh một cái nhưng mặt trong nháy mắt khôi phục bình thường. Tiểu Như xóa ngay tin tức này đi.

“Sao thế Tiểu Như?” Kinh Tiểu Lộ thấy Tiểu Như lấy điện thoại di động ra liền thuận miệng hỏi một câu.

“Không có gì đâu” Tiểu Như lắc đầu nói: “Bạn trai tôi nhắn tin cho tôi hỏi đang làm gì”

“Hì hì, vậy bà không mau nhắn cho anh ấy một tin?” Kinh Tiểu Lộ cười nói: “Đúng rồi, tôi vẫn chưa gặp bạn trai của bà đó, có cơ hội mang ra chơi nhé”

Kinh Tiểu Lộ vỗ vỗ vai Dương Minh rất thân mật mà nói. Dương Minh không khỏi cảm thấy bất đắc dĩ. Kinh Tiểu Lộ này không để yên hay sao?

“Đừng để ý đến anh ta, anh ta bận suốt ngày ý mà” Tiểu Như cười nói:

- Sau này có cơ hội rồi nói”

Kinh Tiểu Lộ gật đầu không hỏi nữa. Theo nàng thấy thì quan hệ giữa Tiểu Như và bạn trai cô ta không tốt mấy. Bình thường hỏi thì Tiểu Như cũng không nói gì mà. Kinh Tiểu Lộ chỉ biết bạn trai Tiểu Như làm ở một công ty kinh doanh, tháng nào cũng nhiều việc và ít khi được nghỉ. Chẳng qua tiền lương hàng tháng lại rất cao, hơn 20 ngàn cơ mà.

“Hay là gọi bạn trai em ra đây cùng ăn với mọi người?” Dương Minh vừa cười vừa nói.

“Anh ta ư?” Tiểu Như lắc đầu nói: “Thôi, em sắp chia tay với anh ta rồi”

Chia tay? Dương Minh ngẩn ra một chút rồi khó hiểu nhìn Tiểu Như. Chẳng qua đây là chuyện riêng của người ta, mặc dù Dương Minh có chút kỳ quái nhưng không ảnh hưởng gì đến hắn.

Dương Minh gọi điện cho Quách Kiện Siêu, nói mình đang ăn ở Thiên thượng nhân gian hơn nữa còn dặn hắn không cần đến đây. Hắn chỉ cùng mấy người bạn đến ăn trưa mà thôi, không có việc gì.

Quách Kiện Siêu thấy Dương Minh không muốn mình tới nên đành chịu như vậy.

Lúc ăn cơm, Dương Minh lén quan sát Tiểu Như một chút. Hắn phát hiện Tiểu Như dù là cách ăn cơm hay là tốc độ ăn đều rất ưu nhã. Kinh Tiểu Lộ so sánh với Tiểu Như thì kém hơn nhiều. Kinh Tiểu Lộ luôn miệng khen ngon, ăn khá nhiều. Nhưng nếu so sánh giữa hai người thì Dương Minh thấy Kinh Tiểu Lộ đáng yêu hơn. Bởi vì Dương Minh là người không để ý tiểu tiết.

“Dương Minh, nhà anh nhất định có tiền” Tiểu Như hỏi một câu.

“Sao em nói như vậy?” Dương Minh thản nhiên hỏi lại một câu.

“Một giám đốc công ty châu báu nhỏ thì sao lại được Thiên thượng nhân gian tiếp với cách thức cao như vậy?” Tiểu Như cười nói: “Mặc dù em không phải người trong xã hội thượng lưu nhưng đã xem nhiều thứ trên Tv. Thân phận của anh nhất định không đơn giản”

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 104

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự