Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 992 Tâm sự (1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 2440 chữ · khoảng 8 phút đọc

Ngụy Tiến suy nghĩ một chút thì thấy từ sau khi bố và mẹ ly hôn, bố hình như vẫn không tìm người phụ nữ nào khác. Mà Trịnh Lão Lục kia hình như cũng độc thân. Chẳng lẽ trên bài báo này là thật?

Nghĩ đến đây, Ngụy Tiến cảm thấy đây có thể là thật. Hơn nữa Ngụy Tiến còn có một điểm nghi ngờ cho nên cũng không dám không tin. Hắn run lên mà nói “Bài viết là thật sao? Bố tôi là gay ư?”

“Là thật hay không thì tôi không biết, chẳng qua hai người này đúng là cùng chết. chẳng qua xác hai người đã nát bấy nên không thể phán đoán. Đầu mối duy nhất đó chính là ở chiếc bật lửa tại hiện trường có vân tay của Trịnh Lão Lục” Luật sư nói.

“...” Ngụy Tiến không nói gì nữa. Nói hắn không đau lòng thì là giả. Bố hắn chết, hơn nữa còn có lời đồn thối tha như vậy, Ngụy Tiến không muốn tiếp tục đề tài này nữa: “Luật sư Chu, phiền anh đi làm việc của mình. Tôi muốn yên tĩnh một chút”

Luật sư gật đầu cầm cặp ra khỏi phòng Ngụy Tiến. Ngụy Tiến hít sâu một hơi, hai tay đưa lên vò đầu. Hắn không biết nên làm như thế nào.

Cổ tỷ từ trong phòng đi ra lặng lẽ ngồi bên cạnh Ngụy Tiến: “Ngụy thiếu gia, đừng buồn. Người chết không thể sống lại ...”

Thấy Ngụy Đức Khang đã chết, Cổ tỷ liền có chút lạc quan. Nếu hầu hạ tốt Ngụy Tiến thì không biết chừng ả có thể làm bạn gái, làm vợ chính thức của Ngụy Tiến. Như vậy ả sẽ có một nửa gia sản của Ngụy gia.

Ngụy Tiến gật đầu nói: “Cổ tỷ, tôi hiểu. Chẳng qua công ty bây giờ đã thành như vậy. Ba cấp dưới đắc lực của ba tôi gồm Trịnh Lão Lục – đã đi với bố; Chu Tiểu Minh và Mã Phong Tử lại ở trong bệnh viện. Công ty này ....”

“Ngụy thiếu gia, hay là chị thấy thế này hay hơn. Cậu bán công ty đi, chúng ta lấy tiền rồi sống vui vẻ. Công ty này giữ lại nếu buôn bán không tốt thì lỗ càng nhiều” Cổ tỷ đề nghị.

“Để tôi suy nghĩ kỹ đã” Ngụy Tiến thở dài một tiếng. Hắn cũng không có tâm trạng đâu mà quản chuyện công ty. Có lẽ biện pháp mà Cổ tỷ đưa ra là tốt nhất.

Hơn nữa ông bố chết ở công ty, Ngụy Tiến chẳng muốn đến đó.

Khi Dương Minh về biệt thự thì Trần Mộng Nghiên, Lâm Chỉ Vận và Chu Giai Giai đã dậy. Dương Minh đi lên thì thấy ba nàng đang che miệng ngáp dài. Xem ra tối qua ba cô ả này ngồi nói chuyện thâu đêm rồi.

“Anh mau phở để ở bên dưới, mọi người đi rửa mặt rồi ăn sáng” Dương Minh vừa cười vừa nói.

“Hì hì, không ngờ đó, Dương Minh còn có thể đi mua bữa sáng cho chúng ta” Trần Mộng Nghiên có chút kinh ngạc, không ngờ Dương Minh lại làm như vậy.

“Đi ra một chuyến là có thể lấy lòng cả ba người. Chuyện này chỉ có thằng ngu mới không làm” Dương Minh nghe xong cười hì hì mà nói.

Trần Mộng Nghiên nghe xong liền hỏi: “Ý của anh là nếu như chỉ có một người thì anh sẽ không đi mua?”

Dương Minh không ngờ Trần Mộng Nghiên lại bắt trúng sơ hở của hắn nên cười khổ một tiếng. Hắn đổi đề tài: “Anh hôm nay và Chỉ Vận sẽ đến công ty. Hôm qua công ty bị cháy, anh phải đi xử lý một chút”

Trần Mộng Nghiên không nói gì nữa, nàng vốn chỉ là nói đùa với Dương Minh một chút mà thôi, không muốn trêu Dương Minh quá. Nếu như Dương Minh mà nói không muốn đi mua thì nàng là “chị cả” sẽ mất mặt với hai cô em này.

Dương Minh về phòng kiểm tra giường chiếu một chút để loại bỏ chứng cứ có liên quan tới Vương Tiếu Yên. Nếu để cho Trần Mộng Nghiên hay ghen thấy được thì nguy.

Vương Tiếu Yên và Trần Mộng Nghiên đều có tính nóng nảy, hơn nữa Vương Tiếu Yên còn nóng hơn cả Trần Mộng Nghiên. Dương Minh sợ Vương Tiếu Yên tức giận mà giết Trần Mộng Nghiên thì nguy.

.....................

Ngưu tổng sáng hôm đó cũng nghe tin Ngụy Đức Khang và Trịnh Lão Lục cùng nổ. trong lòng hắn mặc dù nghi ngờ là do Bạo Tam Lập làm chuyện này, nhưng lại có điểm không dám tin.

Dù sao công ty châu báu Lưu Duy Sơn bị nổ cùng với Ngụy Đức Khang và Trịnh Lão Lục bị nổ tung chỉ cách nhau có một chút. Khi đó Bạo Tam Lập đang bận rộn với công ty châu báu Lưu Duy Sơn. Mặc dù trên đường Bạo Tam Lập có rời đi một chút thời gian nhưng Ngưu tổng cũng không để ý.

Huống hồ Ngưu tổng căn bản không tin Bạo Tam Lập có phản ứng nhanh như vậy, đến trụ sở của Ngụy Đức Khang để làm nổ hai người. Cho nên nguyên nhân vụ nổ chỉ có thể đổ lỗi cho hai người Ngụy Đức Khang và Trịnh Lão Lục có tình cảm luyến ái nên mới như vậy.

Ngưu tổng sờ sờ mông mình mà thầm nghĩ nguy hiểm thật, cũng may không đi lại quá gần với tên biến thái Ngụy Đức Khang kia. Nếu không mình có thể thành “mục tiêu” của hắn ta thì sao? Không những vậy, có lẽ mình cũng bị nổ chết.

Nghĩ đến đây Ngưu tổng nổi hết gai ốc lên. Chẳng qua Ngụy Đức Khang đã chết, Ngưu tổng coi như yên tâm. Mặc dù Ngưu tổng bởi vì Bạo Tam Lập mà đắc tội với Ngụy Đức Khang, nhưng Ngụy Đức Khang cũng không phải kẻ dễ chọc. Hắn có thể lấy Bạo Tam Lập ra làm lá chắn, nhưng không thể không đề phòng Ngụy Đức Khang trả thù.

Bây giờ thì tốt rồi. Sáng hôm đó Bạo Tam Lập ngoại trừ đi tìm tin tức liền cùng Hầu Chấn Hám vội vàng chạy đến công ty châu báu. Thấy công ty đang được sửa lại, Bạo Tam Lập gật đầu hài lòng vỗ vỗ vai Ngưu tổng: “Ngưu tổng, anh rất được”

Ngưu tổng nghe Bạo Tam Lập khen mình liền vui vẻ, trong lòng như nở hoa. Có lễ chuyện sáng nay sẽ truyền ra, đám người đang nợ tiền mình có lẽ sẽ tranh nhau đến trả.

“Lát nữa sẽ bảo Hầu tổng thanh toán với anh một chút, bao nhiêu tiền?” Bạo Tam Lập vừa cười vừa nói. Hầu Chấn Hám là người quản lý tài chính của công ty. Vì vậy cứ dùng đến tiền là Bạo Tam Lập đi tìm Hầu Chấn Hám.

Trong một công ty, người khống chế tiền chính là nắm giữ mạng sống của công ty. Bạo Tam Lập cũng hiểu rõ ý đồ của Dương Minh. Bạo Tam Lập lo quản người, Hầu Chấn Hám quản tiền, như vậy hai người sẽ giám sát lẫn nhau.

“Không cần, không đáng bao nhiêu” Ngưu tổng cũng không cần chút tiền đó. “Bao tổng không cần khách khí với tôi như vậy”

“Cái gì ra cái đó, tốc độ sửa chữa này của công ty anh hơn xa tôi nghĩ” Bạo Tam Lập nói: “Bạn bè là bạn bè, nhưng tiền nong phải sòng phẳng”

Ngưu tổng gật đầu. Hắn thích tính cách hào sảng này của Bạo Tam Lập. Mặc dù tiền đợt này không đáng bao nhiêu nhưng hắn cũng phải nhận. Nếu sau này Bạo Tam Lập quen với việc không trả thì thì hắn toi đời à. Vì thế Ngưu tổng nói: “Được, nếu Bạo tổng đã muốn trả thì tôi không khách khí. Tiền công, tiền vật liệu tổng cộng là 150 ngàn, tôi không lấy tiền lãi trong việc này” “Được, lát tôi đưa cho anh một chi phiếu 200 ngàn” Hầu Chấn Hám nghe xong liền nói: “Ngưu tổng, anh dù sao cũng đã phải làm cả đêm nên không thể không lãi chút nào mà. Năm mươi ngàn đó coi như chi phí vất vả của anh”

Hầu Chấn Hám cũng đã kiểm tra chất lượng công trình. Chất lượng rất tốt nên không thể làm người ta bị thiệt được. Hầu Chấn Hám cũng không phải là kẻ ỷ thế hiếp người. Hơn nữa vì chút tiền nhỏ này là khi dễ người, Dương Minh biết sẽ không tha cho hắn.

Đúng thế, công ty bảo vệ của Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám thì ở Tùng Giang này không có ai là đối thủ. Nhưng đó không phải là để đối phó người bình thường. Nhưng đối với đám bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ mạnh thì Hầu Chấn Hám sẽ không nương tay.

“Cảm ơn Hầu tổng” Ngưu tổng vội vàng cảm ơn. Số tiền 150 ngàn đúng là giá gốc, bây giờ có 200 ngàn thì hắn lãi rồi.

Chẳng qua 200 ngàn đối với người như Ngưu tổng mà nói chỉ là con số nhỏ. So sánh với số tiền nợ mấy chục triệu thì không đáng gì.

“Ngưu tổng, nơi này coi như xong rồi, anh mang anh em về nghỉ đi. Đây là chi phiếu 200 ngàn” Hầu Chấn Hám viết một tờ chi phiếu 200 ngàn đưa cho Ngưu tổng.

“Vâng, Hầu tổng, Bạo tổng, tôi đi trước. Có chuyện gì xin trực tiếp gọi cho tôi” Ngưu tổng vội vàng nói.

Đúng như Ngưu tổng đoán, chuyện làm ăn với Bạo Tam Lập lần này rất nhanh đã truyền ra. Đám thương nhân nhất định phải có cái mũi thính, như vậy mới có thể nắm bắt thời cơ.

Tin tức Ngưu tổng quan hệ tốt với Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám rất nhanh đã truyền ra. Đương nhiên đây cũng là do Ngưu tổng cố gắng tìm người truyền ra, chẳng qua Ngưu tổng không ngờ nó lại đến nhanh như vậy.

Ngưu tổng vừa mới về văn phòng chưa lâu, hắn đang tính toán số tiền công trình ngày hôm qua thì thư ký gõ cửa đi vào: “Ngưu tổng, Trần tổng – địa ốc Hoành Tây đến muốn gặp ngài”

“Trần tổng? Trần tổng đến làm gì? Người mà hắn không phải muốn gặp nhất là tôi sao?” Ngưu tổng có chút ngạc nhiên mà nói: “Cho hắn vào”

Trần tổng nợ Ngưu tổng tiền công trình là ba triệu, vừa nợ đã hơn nửa năm. Ngưu tổng đã giục Trần tổng vô số lần, Trần tổng nói thẳng không có tiền. Nhưng nhìn hắn chạy khắp nơi mở các câu lạc bộ, Ngưu tổng mặc dù biết rõ Trần tổng muốn quỵt nợ nhưng không thể làm gì được. thời thế bây giờ là vậy, kẻ nợ tiền lại là vua.

Hơn nữa nghe nói em vợ của Trần tổng lại là người làm ở đội giám sát xây dựng thành phố, vừa lúc có thể quản được Ngưu tổng. Cho nên Ngưu tổng cũng không thể đòi gắt gao quá. Mặc dù thi thoảng có tầm trăm ngàn chuyển tới trả, nhưng vẫn còn thiếu hơn hai triệu. Nửa năm trời không có tin tức gì, không ngờ bây giờ Trần tổng lại tự mình tới nhà.

Ngưu tổng khó hiểu là do tin tức hắn có quan hệ tốt với hai Lão Đại Tùng Giang mới truyền ra chưa lâu, chắc chưa ai biết mà. Cho nên hắn không cho rằng Trần tổng nghe được tin tức mà tới. Mà mục đích Trần tổng đến đây không phải là trả nợ.

Không lâu sau bên ngoài có tiếng gõ cửa: “Ngưu tổng, Trần tổng tới”

“Mời vào” Ngưu tổng nói.

Cửa phòng làm việc được đẩy ra, Trần tổng – địa ốc Hoành Tây mặt đầy nụ cười đi vào nói: “Ngưu lão ca, đã lâu không gặp. Tôi nhớ anh quá”

Ngưu tổng không khỏi ngẩn ra một chút. Trần tổng này có phải uống say không? Bình thường tránh mình còn không kịp, vậy mà nhớ đến mình ư? Không phải là lại nghĩ ra ý đồ xấu xa nào đó chứ?

Chẳng qua kẻ nợ tiền là đại gia, Ngưu tổng vội vàng đứng dậy chào đón: “Trần tổng, hoan nghênh, hoan nghênh”

“A, Ngưu lão ca không phải là muốn làm thằng em này mất mặt sao?”

Trần tổng thấy Ngưu tổng tự đứng lên nói liền vội vàng ra vẻ hoảng hốt: “Ngưu lão ca, mau ngồi đi”

Ngưu tổng bảo thư ký rót trà. Ngưu tổng và Trần tổng ngồi trên sô pha. Trần tổng vừa cười vừa nói: “Ngưu tổng, lần này tôi đến là có chuyện tốt muốn chia xẻ với lão ca”

“Chuyện tốt gì? Cảm ơn lão đệ có thể nghĩ tới tôi” Ngưu tổng mặt không chút thay đổi mà nói.

“Là như thế này. Bây giờ có một công trình của thành phố, lợi nhuận mặc dù không cao nhưng lại rất lớn. Một mình tôi không thể làm được. Vì thế nên tìm tới Ngưu tổng” Trần tổng vừa cười vừa nói.

Ngưu tổng nghe thấy vậy liền biết thằng ranh này đến không có ý tốt rồi. Loại công trình nhà nước này đúng là có thể kiếm tiền, nhưng tiền không phải là do Ngưu tổng hắn nhận, mà là Trần tổng trúng thầu. Đến lúc đó nếu Trần tổng từ chối và nói còn chưa nhận được thanh toán, như vậy hắn chẳng phải làm không công ư?

“Ha ha, cảm ơn Trần tổng đã có ý giúp đỡ. Công ty tôi là công ty nhỏ, tài chính lưu động hơi kẹt nên không ăn nổi công trình lớn như vậy” Ngưu tổng có chút khó xử mà nói: “Hơn nữa tài khoản công trình kia, Trần tổng ...”

“Ồ, Ngưu lão ca, xem tôi đó. Tôi lần này đến là trả số tiền đó cho anh” Trần tổng nói xong liền mở cặp lấy một tờ chi phiếu đã viết sẵn ra đưa cho Ngưu tổng: “Ngưu lão ca, đây là ba triệu. Khoản tiền công trình lần trước tôi hy vọng anh không để ý”

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 4
Lượt đọc 102

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự