Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 991 Trêu chọc (2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1418 chữ · khoảng 5 phút đọc

Sau khi Vương Tiếu Yên lên đại học, Lý Đức Đỉnh vốn định nhân cuộc thi thể dục sắp tới sẽ đến gần Vương Tiếu Yên rồi đối phó. Nhưng không ngờ lại gặp Vương Tiếu Yên ở đây, hơn nữa còn có cả một thằng bên cạnh cô ta. Điều này làm Lý Đức Đỉnh rất tức.

“Vương Tiếu Yên, sao vậy, lên đại học liền không tập luyện nữa sao?” Lý Đức Đỉnh giả vờ quan tâm mà hỏi.

“Em không phải thành viên chính thức, chạy chỉ là sở thích mà thôi nên không cần chăm chỉ tập luyện như vậy” Vương Tiếu Yên đáp.

“Vậy không được” Lý Đức Đỉnh giả vờ đáng tiếc mà nói: “Theo anh thấy em là mầm non sáng giá, không biết chừng sẽ thành vô địch thế giới. Anh xem xem chân em nào, xem có bị mềm đi không?”

Vừa nói Lý Đức Đỉnh liền quan tâm định đưa tay muốn sờ chân Vương Tiếu Yên.

Dương Minh nhìn thấy vậy liền tức, Mẹ nó chứ làm gì vậy? Muốn sờ mó vợ ông, muốn chết hả. Vì thế Dương Minh liền nhấn ga.

“Bịch” một tiếng, Lý Đức Đỉnh bị xe của Dương Minh đẩy vào mông rồi ngã xuống mặt đất.

“Mày ... lái xe thế hả?” Lý Đức Đỉnh liền tức giận đứng bật dậy chạy đến trước xe Dương Minh, chỉ vào Dương Minh mà mắng.

“Ồ? Sao thế? Đâm vào à?” Dương Minh ra vẻ vô tội: “Không thấy mà” “Tao cao to như vậy và đứng đó, mày có thể không thấy sao? Tao thấy mày cố ý” Lý Đức Đỉnh thấy Dương Minh giả ngu liền tức hơn: “Mày học trường nào? Nói ra, tao nhất định sẽ tìm người đuổi học mày”

Lý Đức Đỉnh là thành viên giúp các trường trong môn thể dục nên có quan hệ khá tốt với lãnh đạo trường.

“Anh vừa nãy đứng ở đó sao?” Dương Minh khó hiểu hỏi: “Vừa nãy tôi nhìn rồi mà, sau xe làm có ai?”

“Tao” Lý Đức Đỉnh liền rất giận, vừa nãy đúng là không phải hắn đang đứng mà là ngồi xổm chuẩn bị sờ đùi Vương Tiếu Yên. Ai biết lúc đó Dương Minh lại đột nhiên đạp ga cho xe chạy chứ?

Mặc dù Lý Đức Đỉnh có thể xác định đây là Dương Minh cố ý, nhưng chuyện này không có cách nào tranh cãi. Hắn đúng là ngồi xổm xuống, Dương Minh nếu trong nháy mắt đó đạp ga thì đúng là không nhìn thấy hắn.

Nếu làm lớn chuyện thì người ta sẽ hỏi Lý Đức Đỉnh sao ngồi xuống vậy thì xong đời. Chẳng lẽ hắn nói vì muốn sờ chân Vương Tiếu Yên mà ngồi xổm xuống sao? Hơn nữa hắn chỉ bị đẩy ngã mà thôi, không bị thương gì, nhiều nhất chỉ là đau mông mà thôi, không ảnh hưởng đến gân cốt. Lý Đức Đỉnh do dự một chút rồi hừ lạnh nói: “Bỏ đi, không so đo với mày. May là tao là huấn luyện viên thể dục, nếu là người khác thì chắc là gãy chân”

“Ồ, nếu như đâm vào thì xong rồi” Dương Minh nghe Lý Đức Đỉnh nói như vậy liền bảo: “Chẳng qua anh xác định là bị tôi va vào ư? Anh có phải là người không?’

Dương Minh ra vẻ khó hiểu. Lý Đức Đỉnh liền không còn cách nào mà cãi vã với hắn. Lý Đức Đỉnh hậm hức quay sang nói với Vương Tiếu Yên: “Em không nên bỏ tập luyện. Em là hạt giống tốt, anh xem trọng em: “Vâng, Huấn luyện viên Lý” Vương Tiếu Yên cố nhịn cười. Dương Minh này xấu thật, va vào người ta còn khiến Lý Đức Đỉnh không nói được gì. Lý Đức Đỉnh này coi như đen đủi rồi.

“Ừ, anh đi trước” Lý Đức Đỉnh đúng là đang rất tức giận nên không còn tâm trạng đâu mà tiếp tục chiếm chỗ tốt của Vương Tiếu Yên. Nhưng Lý Đức Đỉnh vẫn oán giận nói: “Vương Tiếu Yên, bạn của em lái xe quá kém. Vì an toàn của em, anh thấy em đừng ngồi xe của hắn”

Dương Minh nghe xong liền khó chịu. Tên dê xồm này còn chưa xong sao? Hắn quay đầu lại trừng mắt nhìn Lý Đức Đỉnh mà nói: “Này tên kia, tôi muốn điều chỉnh xe một chút, anh tránh sang bên. Lần này mà còn va vào anh thì nói rõ anh mù mắt”

Lý Đức Đỉnh tức giận trừng mắt nhìn Dương Minh nhưng không thể không trách. Hắn không thể nào đánh cho Dương Minh một trận trước mặt mọi người chứ? Huống hồ Dương Minh lái con xe BMW này thì gia đình nhất định không kém. Hắn không dám thẳng mặt chống lại.

Lý Đức Đỉnh chạy sang bên thì thấy Vương Tiếu Yên lên xe. Hắn đúng là muốn chửi người.

“Dương Minh, anh đúng là. Không sợ đâm chết hắn sao?” Vương Tiếu Yên thấy Lý Đức Đỉnh bị Dương Minh trêu như vậy nên rất vui vẻ. Lý Đức Đỉnh này nếu không phải lúc đầu hắn chỉ bảo một chút về kiến thức khi thi đấu, Vương Tiếu Yên đã sớm không khách khí với hắn. nàng muốn cho tên Lý Đức Đỉnh một trận thì quá đơn giản.

Lý Đức Đỉnh này thực ra cũng có chút năng lực nhưng mỗi tội hơi dê. Lý Đức Đỉnh chỉ cần không làm chuyện quá đáng thì Vương Tiếu Yên cũng không làm gì hắn. Hắn cũng không đạt được gì từ nàng mà. Chẳng qua bây giờ mượn tay Dương Minh cho Lý Đức Đỉnh một bài học, Vương Tiếu Yên tự nhiên rất vui.

“Hắc hắc, đâm chết thì không thể rồi. Anh biết khống chế mà” Dương Minh cười hắc hắc mà nói: “Anh biết rõ tên dê xồm này không dám làm lớn chuyện. Hắn muốn sờ đùi em thì phải nhận hậu quả”

Vương Tiếu Yên buồn cười. Muốn làm thịt Lý Đức Đỉnh kia đối với Dương Minh mà nói là quá đơn giản. Nhưng Dương Minh lại không làm như vậy, hắn thông qua thủ đoạn nho nhỏ để cho Lý Đức Đỉnh một bài học. Hơn nữa còn khiến Lý Đức Đỉnh có khổ mà không nói ra thành lời.

“Đó là tên huấn luyện viên thể dục dạy em hồi cấp ba, luôn ra vẻ háo sắc. Chán chết được” Vương Tiếu Yên giải thích một câu. Chính nàng không biết tại sao mình lại phải giải thích dù Dương Minh không hỏi.

“Ừ, anh biết. Với ánh mắt của em thì sao có thể nhìn trúng hắn” Dương Minh gật đầu nói: “Nhìn đối tượng thì phải là anh này”

“Anh còn đáng ghét hơn hắn” Vương Tiếu Yên trừng mắt nhìn Dương Minh.

“Chẳng qua dù đáng ghét thì không phải anh cũng đã sờ rồi sao?” Dương Minh da mặt rất dày nên vừa cười vừa đưa tay ra sờ chân Vương Tiếu Yên. Vương Tiếu Yên không khỏi trừng mắt nhìn hắn đầy tức tối.

....

Ngụy Tiến ngơ ngác nhìn luật sư của ông bố đọc tờ di chúc. Mặc dù hắn không rõ sao ông bố lại chết, nhưng tài sản từ chỗ ông bố đúng là sẽ chuyển vào tay hắn.

“Bố tôi sao lại chết?” Ngụy Tiến cầm lấy tờ giấy chuyển giao tài sản, mặt buồn bã mà nói.

Luật sư nhún vai nói: “Cái này tôi cũng không rõ. Chẳng qua căn cứ theo bạn tôi ở bên cục Công an nói thì là do Trịnh Lão Lục châm thuốc nổ, hai người cùng chết”

“Trịnh Lão Lục châm thuốc nổ để cả hai cùng chết? Tại sao?” Ngụy Tiến không tin. Trịnh Lão Lục vẫn rất nghe lời bố hắn mà? Sao lại làm nổ tung để hai người chết?’

“Ngụy thiếu gia, tôi không phải cảnh sát nên không biết nguyên nhân cụ thể. Chẳng qua báo chí hôm nay đã đưa tin về Ngụy tổng và Trịnh Lão Lục”

Luật sư nói. “Tin về bố tôi? Ở đâu, đưa tôi xem chút” Ngụy Tiến nghe xong liền vội vàng nói.

“Đây là Nhật báo Tùng Giang mà tôi mua ở trên đường, cậu xem một chút” Luật sư lấy tờ báo trong cặp ra đưa cho Ngụy Tiến.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 102

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự