Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 980 Tìm sát thủ giết Dương Minh. (P2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 2059 chữ · khoảng 7 phút đọc

“Lùi lại 1 trong tổ chức sát thủ Ưng Nhãn tổ của chúng ta, đương nhiên là cao thủ, nhưng so với người ta thì chẳng là gì!” Lão quản gia cười khổ : “Lùi lại 1 trong bảng xếp hạng các sát thủ, ngay cả hạng một trăm cũng không thể tiến vào, cái đó là có thể thôi, chứ thực tế có lẽ là ngay cả hai trăm cũng không thấy mặt”

“Mẹ kiếp!” Âu Dương Quân Viễn cả kinh : “Vậy thứ chín thứ mười chẳng phải cũng là những người rất cố chấp?”

“Quả thật là vậy!” Lão quản gia giải thích : “Những người thứ chín thứ mười, thật ra cũng không có chênh lệch lớn, bởi vì cả hai đều thuộc một tổ chức, tổ chức sát thủ Hồ Điệp!”

“Nghe nói, sau lưng tổ chức này được sự ủng hộ của một gia tộc rất lợi hại! Cho nên, từ thứ hai cho đến thứ mười, đều là người của Hồ Điệp cả!”

“Tổ chức sát thủ Hồ Điệp? Tên nghe rất kì quái” Âu Dương Quân Viễn gật đầu nói : “Được rồi, chúng ta tìm tổ chức sát thủ Hồ Điệp đi! Đại khái là cần bao nhiêu tiền?”

“Bán hết tất cả sản nghiệp của Âu Dương gia, đại khái là có thể” Lão quản gia thở dài, sau đó khuyên bảo : “Thiếu gia, ngài thật sự quyết định làm như vậy sao? Dù sao đây cũng là tâm huyết của lão gia và đại thiếu gia mà!”

“Mọi người đã chết, tâm huyết cái rắm gì? Nếu không giết chết được Dương Minh, trong lòng tôi chắc chắn sẽ mắc bệnh” Âu Dương Quân Viễn tàn nhẫn nói : “Bán! Bán hết! Chừa chút tiền để tôi tiêu xài cả đời là được, những thứ khác đều cho tổ chức sát thủ kia! Để cho bọn họ hoàn thành nhiệm vụ!”

“Được rồi, vậy để tôi liên hệ” Lão quản gia nhìn thấy Âu Dương Quân Viễn kiên quyết như vậy, vì thế gật đầu : “Chẳng qua chuyện này không thể gấp được, người ta cũng không có thời gian rãnh nhiều!”

“Được, tôi có thể đợi! Chỉ cần giết chết Dương Minh là được!” Âu Dương Quân Viễn hừ nói : “Hừ, để cho Hồ Điệp giết chết Dương Minh đi, tốt nhất là giết chết luôn con nhỏ kia!”

Người Âu Dương Quân Viễn nói ở đây chính là Tôn Khiết, bởi vì hắn chỉ thấy qua có một mình Tôn Khiết, còn tưởng rằng Dương Minh chỉ có một mình Tôn Khiết. Bởi vì Tôn gia có bao nhiêu thế lực, hắn rất rõ ràng, vì thế hắn căn bản là không ngờ Dương Minh còn có những người khác.

“Cái này... nhiều người quá không biết người ta có đồng ý hay không!” Lão quản gia nói.

“Cho tiền, đem hết tiền cho là được!” Âu Dương Quân Viễn điên cuồng nói : “Con nhỏ kia cũng phải chết, bằng không khó mà giải được mối hận trong lòng tôi!”

Bởi vì mọi chuyện bắt đầu từ Tôn Khiết, cho nên Âu Dương Quân Viễn cũng cực kì căm hận Tôn Khiết, đương nhiên là muốn giết chết nàng, lấy máu rửa nhục.

“Được rồi, vậy để tôi thử” Lão quản gia nhận lệnh đi liên lạc.

Mà bên Âu Dương Quân Viễn cũng bắt đầu liên hệ, bán đi sản nghiệp của gia tộc!

........................................

Dương Minh và Bạo Tam Lập trở về khu kinh doanh, thì lửa đã được dập tắt, Hầu Chấn Ham đang xử lý mọi chuyện rất tốt, còn Lâm Chỉ Vận thì theo sát bên cạnh Hầu Chấn Hám không rời!

“Tiểu Vận ngoan ngoãn!” Dương Minh nhìn thấy Lâm Chỉ Vận không có bị gì, liền vui mừng, liền chạy đến ôm nàng vào lòng.

“A?” Lâm Chỉ Vận đột nhiên bị người ta ôm lấy, lập tức hoảng sợ, nhưng nghe thấy mấy chữ “Tiểu Vận ngoan ngoãn” liền biết ai đang ôm mình, chẳng qua gọi như vậy làm cho Lâm Chỉ Vận cảm thấy xấu hổ, mặt liền đỏ lên, nói : “Dương Minh, anh đừng gọi em như vậy... nhiều người như vậy...”

“Nhiều người thì sao, đều là người nhà, ai cũng biết em là tiểu Vận ngoan ngoãn của anh rồi” Dương Minh cũng không thèm để ý, dày mặt nói.

Mặt của Lâm Chỉ Vận càng đỏ lên, ngượng ngùng cúi đầu : “Vậy... anh về nhà rồi gọi được không...”

Dương Minh cười hắc hắc, thả Lâm Chỉ Vận ra khỏi lòng ngực, nhưng vẫn nắm lấy tay nàng, nói : “Có lạnh không? Em nhìn em kìa, sao lại không mang bao tay?”

Lâm Chỉ Vận dở khóc dở cười nói : “Em bị anh kéo đi... vội vàng quá, làm sao mà có thời gian lấy bao tay?”

Dương Minh nghe xong, giật mình nhớ ra : “Là như thế, he he, vậy để anh sưởi ấm tay cho em!” Nói xong, không cần nhiều lời, kéo hai tay của Lâm Chỉ Vận nhét vào trong ngực của mình.

Lâm Chỉ Vận cũng không cự tuyệt, khuôn mặt nhỏ nhắn ửng đỏ lên, không biết là do thời tiết rét lạnh hay là do ngượng ngùng xấu hổ.

“Dương ca, chị dâu” Hầu Chấn Hám đang xử lý mọi chuyện, thấy Dương Minh liền chạy đến : “Lần này bên ngoài công ty bị cháy gần hết, nhưng bên trong thì không tổn thất bao nhiêu. Chỉ là lúc phun nước dập lửa có làm ướt giấy tờ trong phòng thôi”

“Không sao cả, dọn dẹp một chút là được” Dương Minh nói : “Nếu không có gì thì tôi về trước, anh ở đây xử lý giúp tôi nhá”

Dương Minh rất vô tình để Hầu Chấn Hám ở lại đây.

Chẳng qua, Hầu Chấn Hám thì lại không cảm thấy gì, bởi vì hắn vốn làm việc cho Dương Minh, chỉ cần Dương Minh lên tiếng, hắn nhất định sẽ làm tốt, lập tức cùng Bạo Tam Lập bắt đầu vào việc sửa chữa và dọn dẹp công ty châu báu cả đêm.

Bạo Tam Lập gọi điện cho Ngưu tổng một tiếng, Ngưu tổng liền cho người đến hỗ trợ dọn dẹp và sửa chữa bên này, đây chính là một cơ hội tốt để tiếp xúc với Bạo Tam Lập, Ngưu tổng liền bật dậy khỏi giường của tình nhân, chạy đến đây.

Tuy rằng Bạo Tam Lập đã nói, lần này làm tốt thì sẽ trả thù lao gấp đôi, nhưng Ngưu tổng vẫn từ chối, ông ta không phải là một kẻ không thức thời. Nhưng mà, rốt cục ông ta vẫn lấy tiền thù lao gấp đôi.

Dù sao, Ngụy Đức Khang đã chết, mà Ngưu tổng cũng có liên quan, tuy rằng hắn cũng không thể xác định là do mình làm, nhưng chặn cái miệng của hắn trước vẫn tốt hơn.

Mà trên thực tế, ngày hôm sau khi Ngưu tổng biết tin Ngụy Đức Khang chết, trong lòng liền nghi ngờ Bạo Tam Lập, chẳng qua, nghi ngờ vẫn là nghi ngờ, không dám nói ra! Hắn dám sao? Ngụy Đức Khang đã chết, nhưng hắn còn muốn sống!

Không phải Bạo Tam Lập làm, vậy thì hắn không cần phải nói gì, mà nếu là Bạo Tam Lập làm, vậy thì hắn càng không dám nói gì!

Dương Minh nắm tay Lâm Chỉ Vận đi bộ một đoạn xong mới lên được xe. Bởi vì lúc ấy kẹt xe cho nên Dương Minh đã vứt xe ven đường. Sau khi lên xe, Dương Minh mới nói : “Chỉ Vận, không phải anh đã nói rồi sao, không cần em phải liều mạng như vậy, làm sao mà em cứ tăng ca trễ như thế!”

“Em... em chỉ cảm thấy mình rất vô dụng, hơn nữa cái chương trình kinh tế học trong trường cũng không có nhiều ứng dụng thực tế, cho nên em muốn học cái gì đó hữu dụng thôi!” Lâm Chỉ Vận cúi đầu, nhỏ giọng nói.

Dương Minh thở dài, điều mà Lâm Chỉ Vận nói, không phải là một vấn đề rất phổ biến sao? Rất nhiều tài liệu dạy học đều là của thập niên 90 biên soạn lại, đã không còn thích hợp trong tình thế hiện nay!

Ví dụ như cái chương trình học của hệ máy tính nè, học về phần cứng, mà phần cứng của nó toàn là đời hai, còn phần cứng phổ biến bây giờ toàn là đời ba đời bốn.

Chỉ có vài chổ là có thể ứng dụng trong thực tế mà thôi.

“Vậy cũng không cần phải vất vả như thế, hôm nay làm anh sợ muốn chết, nếu anh không đến đúng lúc, hậu quả thật không dám tưởng!” Dương Minh sợ hãi nói.

Lâm Chỉ Vận im lặng gật đầu, quả thật, bản thân nàng ta cũng hiểu đượcrất đáng sợ, nếu Dương Minh không phát hiện ra, vậy thì chẳng phải là....

“Dương Minh, hôm nay anh làm sao vậy, từ lúc gọi điện là em đã cảm thấy lạ...” Lâm Chỉ Vận do dự một hồi, liền hỏi.

“Em có tin vào giác quan thứ sáu không?” Dương Minh chân thật nói : “Lúc đó anh đang nói chuyện với Trần Mộng Nghiên, bỗng nhiên có một cảm giác, cảm thấy em sẽ gặp nguy hiểm, cho nên mới gọi điện không ngừng cho em, hỏi em có sao không. Sau đó lại không yên lòng, chạy đến công ty, phát hiện ra nó đang bị cháy...”

Dương Minh nói nửa thật nửa giả, tuy rằng không kể rõ, nhưng cũng không gạt Lâm Chỉ Vận, bởi vì đây quả thật có thể nói là một loại giác quan thứ sau, mình có khả năng biết trước được những việc nguy hiểm.

“A, thì ra là thế?” Con gái rất tin tưởng vào giác quan thứ sau, Lâm Chỉ Vận cũng không ngoại lệ, cho nên nghe Dương Minh nói vậy, nàng liền tin.

“Đúng vậy, chẳng qua xem ra, giác quan của anh vẫn dùng tốt” Dương Minh cười nói : “Được rồi, đừng lo lắng nữa, tối nay đừng về nhà, anh sợ em gặp ác mộng, anh sẽ liều mình hy sinh cho mỹ nữ, ôm em ngủ một đêm”

Lâm Chỉ Vận nghe Dương Minh nói xong, không khỏi bật cười, đây là cái lý do gì chứ? Rõ ràng là háo sắc, mà còn làm ra vẻ quang minh chính đại! Lâm Chỉ Vận đỏ mặt nói : “Vậy anh không sợ buổi tối em gặp ác mộng, rồi coi anh là một kẻ bại hoại, sau đó cắn chết anh sao?”

“Haha, anh không sợ cắn, chỉ cần không cắn vào bộ phận đặc biệt là được...” Dương Minh cười hắc hắc nói.

“Đáng ghết!” Lâm Chỉ Vận đã có nhiều lần quan hệ thân mật với Dương Minh, cho nên khi Dương Minh vừa nói ra, nàng liền hiểu được!

Chẳng qua, Lâm Chỉ Vận vẫn gọi điện về cho gia đình, nói cho cha mẹ biết tối nay mình không về nhà, ở với Dương Minh. Lâm Trường Thanh và Trầm Nguyệt Bình đã sớm ngầm đồng ý quan hệ của con gái và Dương Minh, cho nên cũng không nói thêm gì, gật đầu đồng ý.

Dương Minh trực tiếp lái xe đến biệt thự, Lâm Chỉ Vận tò mò hỏi : “Chổ này bây giờ ở được chưa?”

“Đương nhiên là được rồi, Trần Mộng Nghiên đã ở đấy!” Dương Minh gật đầu nói.

“A? Chị Mộng Nghiên cũng ở đây?” Lâm Chỉ Vận cả kinh : “Vậy anh dẫn em đến đây...”

“Đương nhiên là có chuyện, thuận tiện giới thiệu cho em một chị em tốt” Dương Minh cười gian nói.

“Chị em tốt?” Lâm Chỉ Vận nghe xong, có chút khó hiểu : “Chị em tốt gì?”

“Trước kia Mộng Nghiên đã nói với em rồi, là Chu Giai Giai” Dương Minh nói.

“Nàng ta... không phải ở trong bệnh viện sao?” Lâm Chỉ Vận nghi hoặc, lập tức nghĩ ra điều gì đó, vui mừng nói : “Nàng ta tỉnh rồi sao?”

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 110

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự