Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 938 Nó là người của Dương gia . (Thượng)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 2114 chữ · khoảng 7 phút đọc

“Ông chủ, xin lỗi, là tôi là phụ lòng hy vọng của ngài...” Tên trộm cẩn thận nói.

“Được rồi” Người kia nói : “Tổ chức của chúng ta có thành tích như hôm nay, mày cũng có công không ít, chỉ cần đại sự thành công thì mày cũng là một công thần. Hơn nữa, chuyện ở Vân Nam không phải mày làm rất tốt sao!”

“cảm ơn ông chủ!” Tên trộm nghe xong vui mừng nói : “Ở Vân Nam, cũng nhờ ông chủ tự mình đứng bên cạnh chỉ đạo thì nhiệm vụ mới có thể hoàn thành thuận lợi...”

“Được rồi, mày là đồ đệ của tao, tao yêu cầu nghiêm khắc với mày cũng là vì tốt cho mày” Người kia nói : “Trở về đi, tất cả chờ về rồi nói”

“Vâng, ông chủ” Tên trộm đã hồi phục lại tình thần, ít nhất là ông chủ không trách tội hắn, điều này làm cho hắn cao hứng.

.....................................

Dương Minh lẳng lặng lái xe, lúc đi ngang qua góc tối nhỏ kia, Dương Minh theo bản năng nhấn phanh một chút, lơ đãng nhìn vào góc tối kia một cái.

Sau đó quay đầu lại, nhấn ga, tiếp tục chạy đi...

“Anh, anh đổi xe khi nào thế, chiếc này là BMW x5 mới ra năm ngoái phải không?” Dương Tiểu Ba rất thích xe, bình thường khi có thời gian rãnh đều lên mạng xem các trang web về ô tô, bình thường ở trường cũng hay mua tạp chí về ô tô nữa. (Thằng này không biết là vì xe hay là vì các cô em xinh tươi quảng cáo xe đây?)

“Ừ, vừa mới đổi không lâu, chiếc xe cũ là của một người bạn, anh không thể mượn hoài được: Dương Minh cười nói : “Thế nào, em có hứng thú với ô tô à?”

“Đúng vậy!” Dương Tiểu Ba gật đầu nói : “Em hay mua tạp chí ô tô về nhà coi, khi đó đã cảm thấy những chiếc xe này rất tuyệt rồi, không ngờ có ngày em được một trên nó!”

“ Chờ em tốt nghiệp trung học xong, muốn chiếc nào, đại ca tặng cho em!” Dương Minh cười nói, một chiếc xe đối với Dương Minh căn bản chẳng đáng là gì.

“A? Thật sao?” Dương Tiểu Ba nghe Dương Minh nói xong, liền hưng phấn kêu lên.

“Đương nhiên là thật, đại ca gạt em khi nào?” Dương Minh nhìn bộ đáng vui vẻ của Dương Tiểu Ba, không khỏi nhớ đến thời trung học của mình : “Mộng Nghiên, em nói chúng ta lúc học trung học, cũng giống hai đứa phải không?”

Đây chỉ là một câu nói cảm khái của Dương Minh mà thôi, nhưng lọt vào tai của Trần Mộng Nghiên lại có ý nghĩa khác, nàng còn tưởng rằng Dương Minh đang nói quan hệ của Dương Tiểu Ba và Thẩm Hoa, vì thế đỏ mặt nói : “Lúc trung học, hai ta chỉ là bạn học thôi...”

“Ơ?” Dương Minh ngạc nhiên, vội nói : “Mộng Nghiên, anh chỉ nói bộ dáng của chúng ta thôi... không có ý khác...”

“A...” Trần Mộng Nghiên tiếp tục đỏ mặt, cảm thấy rất ngượng : “Em cũng đâu có ý khác...”

Dương Tiểu Ba và Thẩm Hoa ngồi ở phía sau cảm thấy hai anh chị này rất mắc cười, nhưng mà bọn họ không dám cười, đành phải nén lại trong người, thật rất khó chịu.

“Sao đó đi đâu?” Dương Minh không quen thuộc đường đi của tuyến 87, lúc ấy thời trung học cũng chẳng đi được vài lần, chỉ có một lần đi cùng Trần Mộng Nghiên đến tiệm sách mà thôi, cho nên cũng không chút ấn tượng gì cả.

“Dạ.... đi trước rồi quẹo phải!” Dương Tiểu Ba nhìn đường rồi nói.

“À, có vẻ em rất quen thuộc đoạn dường này, xem ra đã đi không ít?” Dương Minh chọc.

“Em hay đưa Thẩm Hoa về nhà...” Dương Tiểu Ba gãi đầu, có chút ngượng ngùng.

“Gặp cha mẹ chưa?” Dương Minh hỏi.

“Vẫn chưa.... hôm nay là lần đầu tiên...” Dương Tiểu Ba nhỏ giọng nói.

“Ừ, lát nữa nhớ tạo ấn tượng tốt cho người nhà Hoa gia nha!” Dương Minh nhắc nhở : “Đưng có ăn nói lung tung!”

“Yên tâm đi anh, em biết chừng mực mà!” Dương Tiểu Ba tự tin nói.

Dương Minh đột nhiên cảm thấy mình rất nhiều chuyện, có cảm giác là giống như một trưởng bối vậy, dặn dò không ngừng! Hắn liền cười khổ lắc đầu, lái xe quẹo theo đường do Dương Tiểu Ba chỉ.

“Ngay ở phía trước!” Dương Tiểu Ba chỉ vào một khu nhà cách đó không xa.

“Nơi này... là biệt thự?” Dương Minh kinh ngạc, sau đó liếc nhìn Thẩm Hoa một cái, không ngờ nhà của cô nhóc này lại có nhiều tiền, không biết đang làm gì nữa?

Xem ra Dương Tiểu Ba cũng rất tinh mắt, kua được một búp bê nhà giàu. Vốn Dương Minh muốn hỏi Dương Tiểu Ba một chút là gia đình của Thẩm Hoa làm gì, nhưng mà nghĩ đi nghĩ lại rồi từ bỏ.

Ở độ tuổi như Dương Tiểu Ba, căn bản là không chú ý đến gia thế của bạn gái, giống như lúc mình và Trần Mộng Nghiên yêu nhau, cũng thật lâu sau mới biết chú Trần là cha của Trần Mộng Nghiên.

“Ừ, nhà của Thẩm Hoa là biệt thự!” Dương Tiểu Ba nói : “Mỗi lần em đều đưa đến gần, không dám đi lại, bởi vì cha mẹ của Thẩm Hoa hay đứng chờ trước cửa, đợi Thẩm Hoa tan học về!”

“Cái này gọi là đã tu thành chính quả rồi đó!” Dương Minh cười nói.

Theo lời chỉ dẫn của Dương Tiểu Ba, Dương Minh đậu xe lại trước cửa một biệt thự.

“Anh, là ở đây!” Dương Tiểu Ba nói xong, liền đẩy cửa xe ra : “Cảm ơn anh! Anh và chị dâu về đi!”

“Được rồi, anh nhìn em vào, chờ em vào rồi anh đi” Dương Minh gật đầu nói.

Sau khi xuống xe, Thẩm Hoa ấn chuông biệt thự, không lâu sau, cửa biệt thự mở ra, thấy có bốn người đang đi ra cửa.

“Tiểu Hoa về rồi sao?” Một phụ nữ tuổi trung niên vừa đi vừa hỏi.

“Mẹ, là con” Thẩm Hoa trả lời,

“Tiểu Hoa, con về rồi” Mẹ của Thẩm Hoa gật đầu nói : “Người bạn mà con nói cũng đến sao?”

“Có đến” Thẩm Hoa nói xong, vội ra hiệu cho Dương Tiểu Ba, Dương Tiểu Ba vội nói : “Xin chào cô chú”

Cửa biệt thự mở rộng ra, Thẩm Hoa và Dương Tiểu Ba mới nhìn rõ mặt người ta, hai người trong đó là cha mẹ của Thẩm Hoa, còn có một người đàn ông trung niên cùng với một thằng nhóc cỡ tuổi của Thẩm Hoa.

“Tiểu Hoa, đây là chú Lưu” Cha của Thẩm Hoa Thẩm Chí Quốc giới thiệu : “Đây là con trai của chú Lưu, Lưu Trà, lúc nhỏ có đến chơi rồi”

Thẩm Hoa đương nhiên là không có ấn tượng rồi, kinh ngạc nhìn thoáng qua chú Lưu và Lưu Trà, bởi vì lễ phép cho nên gật đầu chào hỏi.

Thẩm Chí Quốc thật ra cũng không quá khắc khe với chuyện con gái yêu sớm, lúc đầu thì ông cũng có phản đối, nhưng sau nửa học kì theo dõi, thấy thành tích của con gái không bị giảm đi, ngược lại còn tăng tiến không ít, mà người con trai kia cũng có thành tích không tồi.

Thẩm Chí Quốc cũng không phải là loại người cổ hũ, ông ta cũng biết, con gái ở tuổi này có hơi phản loạn, nếu mạnh mẽ can thiệp thì không chừng sẽ xảy ra chuyện, vì thế cứ nhắm một con và mở một con cho qua.

Nhưng mà, mấy ngày trước lại xảy ra chuyện khó xử! Ông bạn già của mình... tạm thời là ông bạn già đi, dù sao cũng là nhiều năm không gặp. Người bạn này chính là chú Lưu Lưu Sạn.

Năm đó, lúc Thẩm Chí Quốc gây dựng sự nghiệp, đã cùng Lưu Sạn hợp tác làm ăn, quan hệ hai nhà cũng không tệ lắm, trừng hợp là lúc đó cả hai người vợ đều cùng có thai, phân biệt sinh ra một nam một nữ, vì thế trong một lần tiệc tùng, Lưu Sạn đã muốn kết thân gia với Thẩm Chí Quốc, Thẩm Chí Quốc cảm thấy rất tốt, cho nên đã đồng ý.

Chớp mắt một cái đã là mấy năm, hai người đường ai nấy đi, Thẩm Chí Quốc tự mình tiếp tục gây dựng xây dựng sự nghiệp, còn Lưu Sạn thì tiếp tục việc của mình, hai người cũng dần ít liên lạc. Thẩm Chỉ Quốc có được kỳ ngộ, rồi phất lên như diều gặp gió, sau khi bôn ba vài năm, cũng tích lũy được ba bốn trăm triệu.

Còn Lưu Sạn, thì có vẻ thời thế không phù hợp, bởi vì đi theo một ông chủ tham ô, bị bắt rồi nhờ ông ta chịu tội giùm, sau đó sẽ cho một đống tiền khi ra tù. Lưu Sạn cắn răng, liền thay ông chủ ngồi tù, không phải chỉ là ba năm thôi sao! Cắn răng một cái là qua, nhưng không ngờ rằng, chưa đến ba năm, mà ông chủ kia lại tiếp tục phạm tội, trực tiếp bị bắt vào ngục! Hơn nữa còn bị phán lâu hơn ông ta, phán quyết hơn hai mươi năm!

Cái này làm cho Lưu Sạn chỉ có thể trợn tròn mắt, công ty thì bị niêm phong, ông ta sau khi được thả cũng chẳng còn cái gì. Chẳng qua, sau khi ra tù, Thẩm Chí Quốc do vẫn còn nhớ tình nghĩa năm đó, đã tiếp tế cho Lưu Sạn không ít, nhưng mà chuyện kết thân gia của hai người đã không được nhắc lai.

Sau đó, Lưu Sạn đã tìm được một công việc mới, làm việc cho tập đoàn Hùng Phong của Vương thị, được tổng giám đốc Vương Tích Phạm nhìn trúng, Lưu Sạn chịu cực chịu khổ, hơn nữa sau khi vào tù cũng học được một số chuyện mờ ám, vì thế liền trọng dụng ông ta.

Chẳng qua cũng không giao trọng trách gì, bởi vì không lâu sau, hình như là do cái số sát chủ của Lưu Sạn nặng quá, cho nên vừa vào làm không bao lâu thì ông chủ liền bị bắt.

Nhưng mà, có một chuyện ngoài ý muốn là, sau khi tập đoàn Hùng Phong đổi chủ, Lưu Sạn bỗng nhiên được Quách Kiện Siêu nhìn trúng, thế là một bước lên trời tiếp!

Quách Kiện Siêu vốn là một người nửa đen nửa trắng, kiếm được một thuộc hạ làm những chuyện mờ ám như Lưu Sạn, cho nên liền tận dụng làm tâm phúc. Cái này quá tốt, cho nên Lưu Sạn tiếp xúc toàn là nhân vật cỡ lão đại ở Tùng Giang, cho nên thân phận cũng thay đổi luôn.

Vốn, Thẩm Chí Quốc rất cao hứng thay cho Lưu Sạn, nhưng không ngờ rằng Lưu Sạn ngày càng kiêu ngạo, khinh thường người khác, ngay cả người đã từng trợ giúp ông ta khi khó khăn là Thẩm Chí Quốc, mà thái độ của ông ta vẫn không thay đổi.

Chẳng qua, mấy hôm trước con trai Lưu Sạn là Lưu Trà không biết làm cách nào mà nghe nói chuyện kết thân gia, nên cố ý đi đến trường của Thẩm Hoa để nhìn bộ dáng của nàng! Sau khi nhìn thấy xong, liền thúc dục cha, muốn nhắc lại chuyện hôn nhân này!

Lúc trước khi vào tù vài năm, Lưu Sạn đã không chăm sóc tốt cho con trai, cho nên bây giờ con trai yêu cầu, Lưu Sạn rất để ý, suy trái tính phải một chút, thấy Thẩm Chí Quốc ở Tùng Giang cũng có địa vị, kết thân với hắn cũng không mất mặt, vì thế liền gọi điện cho Thẩm Chí Quốc.

Thẩm Chí Quốc vừa nghe Lưu Sạn nói chuyện này, lập tức không biết nên làm thế nào, tính cách của con gái ông cũng biết, đừng nói là bây giờ đã có bạn trai, cho dù không có cũng sẽ không dễ dàng đến với một người con trai không quen biết!

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 93

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự