Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 921 Hại chết mày (2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1755 chữ · khoảng 6 phút đọc

Chu Tiểu Minh nhíu mày, không ngờ bên kia một hai câu không đối phó được. Hắn sợ Trịnh Lư Tử nổi điên sẽ có xung đột nên vội vàng đi sang: “Có chuyện gì thế?”

“Chu ca, thằng ranh này còn ra vẻ bảo chúng ta xuống dưới ăn, hắn mời khách” Trịnh Lư Tử thấy Chu Tiểu Minh đi sang liền chỉ vào Lưu Bảo Cường mà nói.

“Mấy vị, mấy anh em tôi có chuyện quan trọng cần nói, phiền các anh xuống dưới. Bữa ăn này tôi mời khách” Chu Tiểu Minh sợ phức tạp, hơn nữa mấy người bọn chúng đúng là muốn bàn phương án bồi thường. Chuyện này không thể để người ngoài nghe mà.

“Chỉ ngồi ăn thì không ảnh hưởng gì đến anh mà?” Dương Minh ngẩng đầu nhìn Chu Tiểu Minh mà nói.

“huynh đệ, anh nói vậy là không cho mặt mũi phải không?” Nếu là bình thường thì Chu Tiểu Minh đâu ăn nói khách khí như vậy? Hắn đã sớm sai Trịnh Lư Tử đánh người rồi.

“Anh có mặt mũi à mà tôi cần cho?” Dương Minh cười lạnh một tiếng rồi nói.

Chu Tiểu Minh nghe Dương Minh nói vậy liền vô cùng tức giận. Hắn nhìn thức ăn trên bàn rồi khinh thường nói: “Phòng này phải tiên ít nhất 500 tệ, bàn này của mày đủ 500 tệ không? Không có tiền đừng có mà đòi phòng riêng”

“Ý của anh là ai tiêu nhiều tiền là có thể ăn ở đây?” Dương Minh đang không tìm được lý do để dạy cho Chu Tiểu Minh một bài học, người này còn tự động đưa lên cửa.

“Không phải tao nói, mà là quy định của nhà hàng” Chu Tiểu Minh thầm nghĩ ông lập tức thành triệu phú, mày so được với tao sao?

“Vậy ư? Vậy chúng tôi gọi vài món nữa không phải đủ 500 tệ sao?” Dương Minh nháy mắt với Lưu Bảo Cường rồi nói: “nhân viên bán hàng, tôi gọi thêm vài món”

Lưu Bảo Cường cười thầm trong lòng. Mấy thằng này đúng là không biết lượng sức. Đấu với Dương Minh được ư? Đúng là tự tìm chết.

“500?” Chu Tiểu Minh đảo mắt sau đó nói: “Bây giờ không phải là vấn đề 500 tệ, bây giờ là hai bên đang tranh phòng. 500 đáng mẹ gì. Bọn tao vốn gọi món hơn 500 tệ?”

“Vậy anh muốn như thế nào?” Dương Minh mở to mắt mà nói.

“Sao ư? Vậy ai gọi đồ nhiều tiền thì phòng này là của người đó. Ai gọi ít thì xuống” Chu Tiểu Minh cười hắc hắc mà nói: “Chẳng qua tao nói trước, bọn mày mà thua thì tao không thanh toán cho đâu”

“Được, như lời anh nói. Ai nhiều tiền người đó thắng” Dương Minh gật đầu nói: “Như vậy rất công bằng. Người đâu, mang menu lại đây”

Chu Tiểu Minh rất tự tin. Hắn thầm nghĩ bên mình có 6 người, bọn mày có 4 người mà đòi đấu với tao? Hơn nữa ông là triệu phú, mày nhiều tiền bằng ông? Nhìn thì thấy mấy thằng này đều là sinh viên, có thể đấu được với hắn sao?

Lúc này Lưu Bảo Cường đã gọi nhân viên bán hàng lên, hai bên bắt đầu gọi món.

“Ngao hấp, cho tôi hai bàn” Dương Minh chỉ vào món ngao mà nói.

“Tôi lấy ba bàn” Chu Tiểu Minh nhìn menu rồi tùy ý nói.

“Vi cá, hai bàn” Dương Minh mở menu rồi nói tiếp.

“Chúng tôi lấy ba bàn” Chu Tiểu Minh không hề do dự mà nói.

Dương Minh lại gọi mấy món nữa, Chu Tiểu Minh đều gọi hơn một bàn.

Dương Minh đang cười thầm trong lòng. Mày không phải muốn đọ với tao sao, được. hắn nói với nhân viên bán hàng: “Cho tôi bốn con tôm hùm – 800 tệ một con đó”

“Hả ... tôm hùm?” nhân viên bán hàng ngẩn ra một chút. Tôm hùm đắt nhất của quán chỉ là 185 tệ một con, đâu có 800 tệ? Chẳng qua nếu là bạn của thiếu gia nói thì chắc có lý nào đó.

Dương Minh đá nhẹ vào chân của Lưu Bảo Cường. Lưu Bảo Cường không ngu nên lập tức hiểu ý mà nói với nhân viên phục vụ: “Có món này không?”

“Có không ư?” nhân viên bán hàng đâu biết là có hay không? Lưu Bảo Cường hỏi như vậy, cô ta vô ý thức hỏi lại một câu.

“Cái này sao lại không có? Có mà” Lưu Bảo Cường nói.

“Ồ, có có” nhân viên bán hàng nghe thiếu gia nói có, vậy còn vấn đề gì nữa, trực tiếp ghi vào thực đơn.

“Tôm hùm? Tôi lấy 6 con ...” Chu Tiểu Minh hơi xót trong lòng, sao đắt như vậy. Chẳng lẽ vận chuyển từ Nam Cực về đây. Chẳng qua hắn không thể nào không gọi, vì vậy cắn răng nói.

Về phần Lưu Bảo Cường nói gì mà “có thể có”, Chu Tiểu Minh không coi vào đâu.

“Đúng, tôi nghe nói nhà hàng hôm nay có món Cua từ Bắc Hải phải không? Cho tôi 4 con” Dương Minh cố nhịn cười mà nói.

“Cua lớn Bắc Hải?” nhân viên bán hàng lập lại một câu rồi nhìn Lưu Bảo Cường.

Lưu Bảo Cường phản ứng rất nhanh: “Cái này có hàng không? Lúc tôi vào thì thấy hình như có mà. Nghe nói là Cua lớn tươi ngon của Bắc Hải, 3800 một con” “Ồ, có mà” nhân viên bán hàng liền ghi vào, bốn con Cua lớn Bắc Hải.

3800 một con? Chu Tiểu Minh thầm nghĩ, đây là cua gì, chẳng lẽ là Cua tinh mà đắt như vậy? Nhưng thấy đám Dương Minh gọi, hắn không thể nào thua được, vì thế nói: “Tôi cũng lấy sáu con Cua đó”

Nhân viên bán hàng đâu có ngu, lúc trước đám Chu Tiểu Minh lớn tiếng, cô ta cũng thấy. Bây giờ thấy Dương Minh và Lưu Bảo Cường toàn gọi mấy món rất đắt, cả món không có liền nghĩ ra. Đây là thiếu gia cố ý chơi đùa mấy thằng ngu này.

Nhân viên bán hàng cười nói: “Xin lỗi quý khách, Cua lớn Bắc Hải chỉ còn có bốn con. Bởi vì đây là bán thí điểm nên giá rẻ một chút. Anh đây gọi trước nên bốn con cuối cùng dành cho bọn họ”

“Cái gì? Sao lại không còn?” Chu Tiểu Minh tức giận, vô hình trung hắn đã thua: “Nhà hàng làm ăn thế nào vậy hả? Muốn ăn cua cũng không ăn được là sao?”

“Chẳng qua chúng tôi có Cua ở Hawaii, nhưng không được khuyến mại nên giá cả” nhân viên bán hàng nói.

“Được được, vậy Hawaii đi” Chu Tiểu Minh lúc này đâu để ý nhiều như vậy, hắn cần lấy lại mặt mũi mà thôi.

“Cua lớn Hawaii 7800 tệ một con, cũng sáu con sao?” nhân viên bán hàng mỉm cười nói.

Nhân viên bán hàng nói không có cua Bắc Hải, Dương Minh và Lưu Bảo Cường đang bực mình. Cô ả này làm ăn gì thế hả? Lúc này mới hiểu ý cô ta. Nhân viên bán hàng này có tiền đồ.

“Bảy ... 7800?” Chu Tiểu Minh đúng là đang chảy máu trong lòng. Cái này sao đắt vậy? Chẳng qua hắn lúc này tiến lùi không được. Bỏ thì thành trò hề. Chu Tiểu Minh hít sâu một hơi rồi nói: “Được vậy sáu con”

Dương Minh nhìn Chu Tiểu Minh biết hắn không quá có tiền nên đoán giới hạn của đối phương. Bây giờ gọi mấy con tôm hùm, cua gì đó cũng là mấy chục ngàn rồi, có lẽ dến mức rồi. Nếu mà gọi tiếp không biết chừng Chu Tiểu Minh sợ mà chạy.

Vì vậy Dương Minh thở dài nói: “Gọi nhiều rồi, thêm nữa cũng không ăn được. Xem ra chúng ta thua rồi, phải ra ngoài thôi”

Dương Minh ra vẻ bực mình đứng lên rồi rất hâm mộ nhìn Chu Tiểu Minh: “Vẫn là ông anh có tiền. Tôi đúng là không biết tự lượng sức mình”

Chu Tiểu Minh vốn đang đau lòng nhưng thấy bộ dạng của Dương Minh như vậy liền vui vẻ. Hắn cảm thấy có tiền không mua được vui vẻ mà.

Dù sao mấy ngày nữa khi giải tỏa hắn sẽ kiếm được không ít tiền mà. Chu Tiểu Minh nhìn Dương Minh, có chút đắc ý nói: “Đâu có đâu có, cảm ơn. Ha ha”

“Ai, chúng ta xuống thôi” Dương Minh ra vẻ không cam lòng đứng dậy rồi cùng mấy người Lưu Bảo Cường đi ra ngoài. Đi đến cửa lại quay đầu lại nói: “Đúng, này cô, lát nữa ông anh kia mà trả lại món thì phải gọi chúng tôi lên đó”

Chu Tiểu Minh giật mình. Hắn đang thầm nói sao thằng này biết suy nghĩ của mình chứ? Đúng thế, mặt mũi là mặt mũi, nhưng nhiều tiền như vậy hắn đau lòng chứ? Cho nên Chu Tiểu Minh đã nghĩ có nên chờ mấy đứa này đi rồi lấy lý do ăn không ngon mà trả lại cua hay tôm hùm không? Nhưng Dương Minh nói vậy đã chặn đường lui của hắn.

“Sao có thể ăn không được? Tao ăn hết” Chu Tiểu Minh cố nở nụ cười mà nói.

Bốn người ra khỏi phòng đến cầu thang không nhịn được mà vịn cầu thang, phá lên cười.

“Hì hì, không được ...” Trần Mộng Nghiên cười ra nước mắt: “Dương Minh, anh xấu thế? Người ta có thù với anh à?”

“Em không nghe bọn họ nói muốn cắt tiền của các hộ bị giải tỏa sao? Đám người bất nhân này không thể đối tốt được” Dương Minh cười nói với Trần Mộng Nghiên.

Trần Mộng Nghiên cũng hiểu Dương Minh nói đúng. Mấy câu nói của Chu Tiểu Minh, nàng cũng nghe thấy. Mấy người này quá xấu, để bọn họ mất chút máu cũng đáng.

Lưu Bảo Cường cười xong liền nói với Dương Minh: “Lát nữa khi bọn chúng thanh toán, tiền lãi chúng ta chia đôi”

“Đây là nhà hàng được mà, tôi không thể lấy” Dương Minh xua tay nói: “Đây là lần đầu tiên chúng ta hợp tác làm ăn”

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 100

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự