Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 889 Giám định đồ cổ. (1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 2013 chữ · khoảng 7 phút đọc

Tuy rằng cảm thấy có chút tiếc nuối, nhưng cũng không có khả năng cứng rắn đến như vậy, cho nên đều thu tâm lại, tính toán lại mục đích đến buổi party này.

Buổi party này không hề thiếu những nhà giàu có tại Macao, về sau thương trường ở Macao đều là thiên hạ của họ, cho nên khó có cơ hội trao đổi tình cảm tranh thủ một chút, để lo lót cho con đường tương lai của mình.

Bây giờ nhìn thấy Lý Gia Lượng đứng ra kêu gào như vậy, những người có tố chất thật sự không biết dùng từ nào để hình dung, bắt đầu dùng ánh mắt hèn mọn nhìn hắn đồng thời âm thầm ghi nhớ người này, về sau nếu có thể thì không cần phải có quan hệ hợp tác gì cả.

“Này, mày đang gọi tao sao?” Dương Minh lập tức bước lại phía sau Lý Gia Lượng, vỗ vai hắn nói : “Có chuyện gì thì nói đi?”

“Mẹ nó mày là ai?” Lý Gia Lượng vừa rồi đang cố gắng khống chế mình, cho nên không lấy hai từ kinh điển “mẹ nó” của mình ra, nhưng bây giờ bị người ta vỗ mạnh vào vai, theo bản năng liền thốt ra hai chữ “mẹ nó”.

“Tao chính là bạn trai của Hoàng Nhạc Nhạc, không phải mày muốn tìm tao sao?” Dương Minh cười như không cười nói.

“Ồ, được, tao muốn nhìn xem tao và mày ai vĩ đại hơn!” Lý Gia Lượng vừa nghe là bạn trai của Hoàng Nhạc Nhạc, vì thế lập tức quay người lại, nhưng mà nhìn thấy bộ dáng của Dương Minh, nhất thời ngẩn ngơ cả người!

Khuôn mặt này làm sao mà hắn quên được? Đây chính là người đã lôi mình ra ngoài cửa sổ mà! Kết quả, trong nháy mắt thân thể của Lý Gia Lượng lập tức cứng lại, chỉ vào Dương Minh lắp bắp nói : “Tại sao ... tại sao lại là mày?”

“Sao không phải là tao? Mày không phải muốn tìm tao sao?” Dương Minh cũng không có phản ứng gì, chỉ vỗ vỗ vai của Lý Gia Lượng nói : “Tao vừa nghe mày gọi nên đến, tao đã đến rồi, mày muốn so cái gì thì nói đi. Mày muốn gì?”

“Tao.... tao không thể so ...” Lý Gia Lượng làm gì mà dám so với Dương Minh, bây giờ trong lòng đang rất sợ hãi, thầm mắng mẹ nó, tại sao xui quá vậy, mấy bữa nay liên tục gặp thằng điên này.

Lý Gia Lượng vốn là người nhát gan, hắn dám kêu gào với người điên sao? Đáp án hiển nhiên là không dám, tuy rằng đang ở lầu một, nhưng mà Lý Gia Lượng sợ Dương Minh nổi khùng lên kéo hắn lên lầu rồi ném hắn xuống.

Huống chi hôm nay mình đến đây cũng không mang theo vệ sĩ, cho nên càng không phải là đối thủ của người ta.

“Không thể so, vậy mày gọi tao làm gì?” Dương Minh vẫn nhàn nhã nói, trong giọng nói cũng không có chút gì gọi là đe dọa, nhưng khi vào tai của Lý Gia Lượng, bởi vì trong lòng hắn vốn đã sợ Dương Minh, cho nên Dương Minh không cần nói cũng đủ hù hắn “teo chym”.

“Tao sai rồi không được sao... mày tha tao đi...” Lý Gia Lượng vừa nói ra những lời này, mọi người ở đây đều ngẩn người.

Dương Minh căn bản là không làm gì Lý Gia Lượng, Lý Gia Lượng gọi người ta ra, người ta liền đi ra, còn ôn hòa nói chuyện với hắn, mà tại sao trong nháy mắt lại cầu xin người ta tha cho mình?

Hay là tên Lý Gia Lượng này chính là một thằng hèn nhát? Bì thường chỉ biết mồm mép kêu gào, nhưng vừa thấy bộ dáng cao lớn của bạn trai Hoàng Nhạc Nhạc, lập tức teo lai?

“Tao tha mày cái gì? Mày không muốn so thì không so, ai bắt buộc mày so với tao đâu?” Dương Minh nhún vai nói.

Nhưng lời này vào tai của Lý Gia Lượng, lại cảm thấy rất chói tai? À không, hình như rất là nhức nhói? Ừ, nhất định là như vậy, nghĩ đến đây, Lý Gia Lượng không dám ở lại nữa, cười gượng một tiếng rồi nói : “Vậy tao đi... đi trước...”

Nói xong, Lý Gia Lượng liền xoay người giống như gắn tên lửa vào mông, chạy ra cửa lớn. Mọi người đều kinh ngạc không hiểu gì, rốt cục là có chuyện gì?

“Mẹ nó! Thật là mẹ nó!” Lý Gia Lượng vừa ra khỏi cửa, mới thở phào một hơi, thầm nghĩ, nếu biết thằng điên này ở đây, mình sẽ không đến, mình đâu có ngốc, đi so với một thằng điên, làm không tốt là bị ném chết đấy!

Phần lớn mọi người ở đây đều cho rằng Lý Gia Lượng là một tên hèn nhát, bị dáng người cao lớn của Dương Minh dọa chạy, bao gồm cả tên mập ấy cũng nghĩ vậy, hắn cảm thấy rằng, Lý Gia Lượng cho dù sợ Dương Minh thì mình cũng không cần sợ, luận hình thể mình cũng đâu có kém, thậm chí còn hơn cả Dương Minh nữa, hơn nữa mình xuất thân là dân mổ trâu, sức lực cực lớn, tin rằng sẽ không bại!

Vị thế, thằng mập bắt đầu tự “tỏ vẻ nguy hiểm”, đi đến vỗ vai Dương Minh, nhưng mà, hắn lùn hơn Dương Minh một cái đầu, cho nên hành động này hơi bị khó khăn : “Người anh em này, làm vậy là có ý gì? Đừng tưởng to lớn là được, dọa được Lý huynh chạy cũng không đại biểu cho cái gì!”

“Mày là ai?” Dương Minh hất tay của thằng mập ra khỏi vai, nhíu mày hỏi ngược lại : “Tao không biết mày!”

Thằng mập không ngờ rằng Dương Minh lại nói như vậy, không đợi hắn trả lời, liền xoay người rời đi.

Thằng mập lập tức trở thành trò cười cho mọi người, nhất thời thẹn quá hóa giận, chỉ vào Dương Minh hét lớn : “Mày đứng lại đó cho tao, mày làm vậy là có ý gì?”

Dương Minh cũng không để ý đến hắn, tiếp tục đi về hướng Hoàng Nhạc Nhạc, còn thằng mập thấy Dương Minh không để ý đến mình, liền cảm thấy mất thể diện, thẹn quá hóa giận, chạy theo túm lấy áo của Dương Minh nói : “Mày đừng đi! Hôm nay nói rõ ràng, mày xem thường tao phải không? Cái thái độ gì đây?”

Dương Minh xoay người lại, nhìn thằng mập đang vô cùng xúc động này, nhẹ nhàng hất tay hắn ra khỏi áo mình, thản nhiên nói : “Mày không bệnh?”

“Không bệnh? Đương nhiên là tao có bệnh!” Thằng mập sửng sốt, lập tức mới nghĩ ra là Dương Minh chửi mình có bệnh, vì thế giận dữ nói : “Mày mới có bệnh!”

Nếu không phải đang ở chổ của Hoàng Vinh Tiến, và đây không phải là khách mời của Hoàng Vinh Tiến, Dương Minh đã sớm tát cho tên này một cái, đầu của thằng này bị thiếu I ốt hả?

“Được rồi, tao không rãnh quan tâm đến mày, mày muốn nghĩ thế nào thì mày nghĩ, thật không rõ, người có tố chất như vậy tại sao lại có thể tiến vào biệt thự này?” Dương Minh lắc đầu nói.

“Tố chất!? Tố chất gì?” Thằng mập xuất thân từ thằng mổ trâu, bây giờ trong nhà có tiền, nên tự nhận ra có thể ngồi ăn cùng với những kẻ có tiền, bình thường hắn sợ nhất là người khác nói hắn không có tố chất, cho nên nghe Dương Minh nhắc đến chổ ngứa trongg lòng, lập tức bừng nổ, chỉ vào Dương Minh nói : “Tao.... tao muốn quyết đấu với mày!”

Dương Minh thật sự là không thể chịu nổi thằng ngu thiếu I ốt này, không ngờ chỉ một câu nói đơn giản lại đưa đến phản ứng lớn như vậy, liền nói : “Coi như là tao nói sai, được chứ?”

Dương Minh không muốn so đo với hắn, vì thế đành xuống nước, hy vọng tên này chịu yên tĩnh.

“Không được, nói thế nào cũng không được! Tao muốn quyết đấu với mày?” Thằng mập đương nhiên là không buông tha : “Nếu mày thua, thì cho Lý huynh một cơ hội cạnh tranh công bằng, để cho anh ấy theo đuổi Hoàng Nhạc Nhạc, đúng rồi, còn có tao...”

Lý huynh? Không phải là Lý Gia Lượng chứ? Dương Minh không khỏi vui vẻ, không ngờ rằng thằng mập này cũng rất nghĩa khí, trong tình huống này mà còn biết giúp đỡ Lý Gia Lượng.

Xem ra, tên này mặc dù hơi bị ngốc, nhưng không phải là loại xấu xa gì, còn tốt hơn tên Lý Gia Lượng kia, vì thế Dương Minh cũng không muốn so đo nữa : “Quyết đấu thì miễn đi, trong biệt thự nhiều người như vậy, không được tốt”

“Không được, nếu không quyết đấu, thì phải tỷ thí cái gì đó?” Thằng mập nói.

“Vậy so cái gì? Mày nói đi” Dương Minh thật sự là bị người này làm cho bất đắc dĩ.

“Chúng ta... chúng ta.... chúng ta so giết trậu!” Thằng mập suy nghĩ nửa ngày, kiếm điểm mạnh của mình, cuối cùng không có gì cả, nếu không đánh nhau, thì chỉ còn có giết trâu mà thôi.

Thằng mập vừa nói xong, nhất thời làm cho mọi người cười vang lên,nhưng mà, không chờ Dương Minh trả lời, thì có người đẩy cửa biệt thự vào, hai người bảo vệ chạy đến, lớn tiếng nói : “Hoàng tiên sinh, Trương Khẳng Đào tiên sinh mang theo người xông vào!”

Bảo vệ vừa nói xong, một người trẻ tuổi liền đẩy hắn ra, mắng : “Cút qua một bên! Đừng cản đường”

Gia đình của Trương Khẳng Đào và của Hoàng Vinh Tiến kì thật là thế giao ( quen biết đã lâu, có thể là đời trước) mà Trương Khẳng Đào cũng có nét tương tự như Hoàng Vinh Tiến, trong nhà còn có một người anh, nắm hết mọi quyền lực trong công ty, cho nên làm cho Trương Khẳng Đào trở thành một thiếu gia ăn chơi.

Theo lý thuyết, hai người có hoàn cảnh giống nhau, hẳn là đồng bệnh tương liên, trở thành bạn tốt mới đúng, nhưng mà thật ra không phải là vậy, Trương Khẳng Đào không giống như Hoàng Vinh Tiến, hắn ta rất ham thích quyền lực.

Bởi vì tính cách hai người không hợp, cho nên cũng không thể thành bạn tốt, nhưng mà, cho dù không phải là bạn, hai người cũng không hẳn trở thành kẻ địch, đúng không?

Nhưng mà, tình huống lại như vậy nè, Hoàng Vinh Tiến rất mê đồ cổ, nổi tiếng nhất trong giới đồ cổ tại Macao, được tặng danh hiệu là người thu thập và giám định đồ cổ. Còn Trương Khẳng Đào cũng vô cùng yêu thích đồ cổ, chỉ là hắn luôn xếp sau Hoàng Vinh Tiến.

Vô luận là trong bất kì phương diện nào, Trương Khẳng Đào đều không cam lòng đứng sau người khác, bởi vì sinh sau đẻ muộn, cho nên không thể tiếp quyền công ty, cái này đủ làm cho hắn uất ức lắm rồi, bây giờ trrong giới đồ cổ cũng đứng sau Hoàng Vinh Tiến, đương nhiên là làm cho hắn khó chịu.

Cũng bởi vì như vậy, bảo vệ cũng biết gia thế của Trương Khẳng Đào, cho nên khi Trương Khẳng Đào muốn xông vào, bọn họ không dám cản trở, cho nên chỉ có thể để cho Hoàng Vinh Tiến quyết định.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 122

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự