Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 885 Party nhà giàu. (1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1930 chữ · khoảng 7 phút đọc

“Không phải chứ? Nhạc Nhạc, bạn uống thuốc kích thích hả?” Tiểu Hồ Tiên hỏi.

“Chơi nữa không?” Dương Minh cũng không trả lời, mà hỏi ngược lại, Dương Minh muốn cho nàng biết khó mà lui, để sau đó hắn được tiếp tục coi TV.

“Đương nhiên là chơi tiếp, chơi năm thắng ba mà, bây giờ chúng ta mỗi người thắng hai hiệp, trận cuối cùng là quan trọng nhất” Tiểu Hồ Tiên nói.

Vì thế, Dương Minh lại nhấn nút bắt đầu, Tiểu Hồ Tiên còn chưa kịp có phản ứng thì đã thua dưới tay Dương Minh.

“Anh không phải Nhạc Nhạc!” Tiểu Hồ Tiên rốt cục đã nghĩ được mấu chốt của vấn đề.

“Haha, nàng ta đi wc rồi, tôi chơi thay nàng ta một chút” Dương Minh không phủ nhận, game mà, căn bản là không cần phải phủ nhận.

“Saoo anh chơi trò nào cũng tốt hết vậy? Anh chơi trò này bao lâu rồi?” Tiểu Hồ Tiên kinh ngạc hỏi.

“Hôm nay là lần đầu tiên tôi chơi...” Dương Minh đáp.

“Không phải chứ? Lần đầu tiên? Sao chơi tốt quá vậy? Tôi không tin...” Tiểu Hồ Tiên hiển nhiên là không tin rồi.

“Vừa rồi không phải là do mạng lag, mà là tôi không biết quy tắc trò chơi thôi” Dương Minh gửi lại cái biểu tượng cười. Nếu mà chơi, Dương Minh càng nguyện ý nói chuyện hơn, bởi vì Dương Minh chẳng cảm thấy có hứng thú gì với mấy cái trò chơi này cả.

“Kinh vậy sao? Anh đẹp trai, đưa nick YH cho em, có rãnh nhất định sẽ lãnh giáo anh một chút bí quyết” Tiểu Hồ Tiên nói.

“Yahoo? Tôi không thường xuyên lên mạng” Dương Minh nói.

“Không phải chứ? Nhỏ mọn quá vậy, có phải là đàn ông hay không?” Tiểu Hồ Tiên khích.

“Haha, được rồi, nick yahoo của tôi là handoideptraivodoi =)) ...” Dương Minh bất đắc dĩ đưa nick yahoo của mình cho Tiểu Hồ Tiên.

Lúc này, Hoàng Nhạc Nhạc đã đi toilet xong, thấy vậy Dương Minh liền nói : “Nhạc Nhạc đã trở lại, các người chơi đi”

“:-h anh đẹp trai” Tiểu Hồ Tiên nói.

“Thắng hay thua?” Hoàng Nhạc Nhạc cúi đầu xuống nhìn, không chút để ý là mình đang mặc áo ngù, cúi xuống kiểu đó thì ... có bao nhiêu bưởi Dương Minh thấy hết.

“Thắng, nhưng mà bị lật tẩy” Dương Minh chỉ vào đoạn nói chuyện trong màn hình, nói.

“Haha, mặc kệ, thắng là tốt rồi” Hoàng Nhạc Nhạc vui vẻ ngồi trên người của Dương Minh, vốn định gõ chử, nhưng mà do ngồi trên đùi của Dương Minh nên hơi bị cao, gõ chữ không tiện, vì thế liền bật voice chat.

Rất nhanh, Tiểu Hồ Tiên liền chấp nhận voice chat, bên trong truyền ra một giọng nói của con gái : “Nhạc Nhạc, là bạn sao?”

“Ừ, là mình” Hoàng Nhạc Nhạc nói : “Vừa tắm xong, sợ làm hư tóc, cho nên phải gọi đầu cẩn thận”

“Bạn xấu lắm, tìm người chơi thay” Tiểu Hồ Tiên nói : “Mình mặc kệ, vừa rồi không tính, chúng ta chơi lại”

“Được, vậy chơi lại” Hoàng Nhạc Nhạc điều chỉnh dáng ngồi, nói : “Vẫn là năm thắng ba”

“Vẫn vậy, tiếp tục đi” Tiểu Hồ Tiên nói : “Đúng rồi, Nhạc Nhạc, mình vừa thêm nick yahoo của ông xã bạn, không ghen chứ?”

“Không có gì, anh ấy sẽ không giúp bạn đâu” Hoàng Nhạc Nhạc nói xong, liền nhấn nút bắt đầu.

Trình độ hai người quả nhiên là ngang nhau, một ván đấu lâu ơi là lâu, rốt cục Hoàng Nhạc Nhạc cũng đã hạ gục được Tiểu Hồ Tiên, vui mừng nhún loạn trên người của Dương Minh : “Haha, mình thắng rồi, Tiểu Hồ Tiên, nhận thua đi”

“Mới có một ván thôi mà, có gì mà vui. Mình chỉ mắc sai lầm thôi” Tiểu Hồ Tiên không phục, nói.

Dương Minh thì không quan tâm đến ai thắng ai thua, nhưng mà Hoàng Nhạc Nhạc xoay đi xoay lại trên người hắn, làm cho hắn bị xúc động.

Hoàng Nhạc Nhạc vẫn không biết gì hết, vô tư nhún nhảy trên đùi của Dương Minh, cho đến khi chạm phải một thứ gì đó cứng cứng không thoải mái, mới nhận ra được, đỏ mặt quay lại trừng mắt nhìn Dương Minh một cái.

Bởi vì đang mở voice chat, cho nên Hoàng Nhạc Nhạc không thể nói cái gì cả, hy vọng là nhờ cái liếc này làm cho Dương Minh không quấy rầy trận đấu của mình và Tiểu Hồ Tiên.

Dương Minh cũng muốn lắm chứ, nhưng mà, con lợn lòng không thể kìm chế được, bùng phát lên, tay của Dương Minh bắt đầu mò vào trong áo ngủ của Hoàng Nhạc Nhạc, bởi vì vừa tắm xong, cho nên Hoàng Nhạc Nhạc không mặc quần lót, vì thế toàn bộ phần dưới nó trống lỏng.

Dương Minh nhẹ nhàng kéo thân mình của Hoàng Nhạc Nhạc lại gần, sau đó dễ dàng nhét cái thứ cứng cứng ấy vào trong cơ thể của Hoàng Nhạc Nhạc, Hoàng Nhạc Nhạc kinh hãi, xém tí đã kêu lên, quay đầu lại liếc Dương Minh một cái, nhưng mà, chợt nhớ ra mình còn đang đấu với Tiểu Hồ Tiên, cho nên vội vàng quay đầu lại, bắt đầu chiến đấu tiếp.

Nhưng mà cũng bởi vì quay đầu lại, cho nên mất ưu thế, để cho Tiểu Hồ Tiên chiếm lấy tiên cơ, cho nên ván này Tiểu Hồ Tiên thắng.

“Thế nào, lần này là mình thắng, phong thủy thay đổi rồi!” Tiểu Hồ Tiên đắc ý nói.

Hoàng Nhạc Nhạc rất tức giận, hận không thể cắn chết Dương Minh, nhưng mà, Tiểu Hồ Tiên đã bắt đầu trận mới, cho nên Hoàng Nhạc Nhạc không có thời gian mắng Dương Minh, mà đã vội vàng tiếp tục ứng chiến.

Lúc này Dương Minh còn để ý đến trận chiến của Hoàng Nhạc Nhạc và Tiểu Hồ Tiên sao? Ôm lấy thân mình của Hoàng Nhạc Nhạc, bắt đầu nhịp...

Hoàng Nhạc Nhạc làm sao mà không rõ Dương Minh đang làm cái gì? Tuy rằng từng đợt tê tê truyền đến não, nhưng mà Hoàng Nhạc Nhạc vẫn cắn chặt môi, tay cầm chuột gian nan chiến đấu với Tiểu Hồ Tiên.

Nhưng, cái này làm sao mà có thể chịu đựng được? Rốt cục dưới sự xâm nhập của Dương Minh, Hoàng Nhạc Nhạc đã rên lên thành tiếng, sợ đến mức làm cho nàng vứt luôn cả headphone đi.

“Nhạc Nhạc? Bạn sao thế?” Tiểu Hồ Tiên vừa rồi nghe thấy tiếng kêu của Hoàng Nhạc Nhạc, nhưng mà, nàng không tưởng tượng nhiều, nghĩ rằng Hoàng Nhạc Nhạc kêu lên bởi vì trò chơi.

“Anh làm gì vậy? Em kêu lên, Tiểu Hồ Tiên nghe thấy bây giờ!” Hoàng Nhạc Nhạc buồn bực nói.

“Vậy em đừng kêu!” Dương Minh cười xấu xa.

“Nói bậy! Anh làm em như vậy, sao em có thể không kêu?” Hoàng Nhạc Nhạc thở hồn hển nói.

“Vậy kêu ngừng trận đấu đi...” Dương Minh cười xấu xa, ôm lấy Hoàng Nhạc Nhạc, trực tiếp đẩy nàng lên giường.

Trên máy tính, bên Hoàng Nhạc Nhạc không ngừng bị tổn thất, cuối cùng gameover...

“Nhạc Nhạc, bạn sao thế? Sao thế? Nhạc Nhạc?” Tiểu Hồ Tiên kì quái kêu tên Hoàng Nhạc Nhạc, còn bên này thì Hoàng Nhạc Nhạc đang thở gấp liên tục...

Một hồi lâu sau, Hoàng Nhạc Nhạc mới mò dậy màn hình máy tính, cầm lấy headphone nói : “Tiểu Hồ Tiên? Tiểu Hồ Tiên? Còn đó không?”

“Mình đây. Nhạc Nhac, vừa rồi bạn bị gì thế? Không có chuyện gì chứ?” Tiểu Hồ Tiên hỏi.

“Không... không có gì...” Hoàng Nhạc Nhạc đương nhiên là không thể nói bị Dương Minh “quần”, trong cái khó ló cái khôn, tìm lý do nói : “Vừa rồi... mình nhìn thấy con chuột, nên hoảng sợ...”

“À, ra thế, bạn làm mình sợ muốn chết!” Tiểu Hồ Tiên thở phào nói : “ Mình còn tưởng bạn bị cái gì đó, trận vừa rồi không tính, chúng ta chơi lại nữa”

“Được....tốt...” Hoàng Nhạc Nhạc nói.

Tối nay, Hoàng Nhạc Nhạc và Tiểu Hồ Tiên chơi đến gần nửa đêm, sau đó lên giường, Dương Minh và Hoàng Nhạc Nhạc lại không ngủ ngay lập tức, nói chung là sau khi thỏa mãn tất cả oxng thì cũng đã hai giờ sáng, cho nên lúc tỉnh dậy cũng đã gần trưa.

Cũng may là party của nhà Hoàng Nhạc Nhạc tổ chức vào buổi tối, cũng không cần phải gấp. Cho nên hai người tiếp tục nằm ngủ trên giường, mà bên kia, Trương Tân vẫn chưa dậy, phỏng chừng là tối qua cũng có đại chiến mấy trăm hiệp rồi.

Bốn người tùy tiện đi xuống nhà ăn kiếm cái gì đó lót bụng, sau đó tự trở về phòng để thu xếp cho buổi party.

Trương Tân và Vương Mi thì sợ Hoàng Nhạc Nhạc mất mặt, cho nên trang điểm và ăn mặc rất cẩn thận, nhưng Dương Minh thì vẫn mặc bộ đồ bình thường, và Hoàng Nhạc Nhạc thì cũng chẳng mặc cái gì đặc biệt, chẳng đầm cũng chả váy, chỉ một bộ đồ bình thường trong có vẻ rất thanh thuần, nhưng thật ra lại rất cân xứng với Dương Minh.

Buổi chiều bốn giờ, cả nhóm người ra khỏi khách sạn, vẫn đi chiếc xe cũ của Hoàng Nhạc Nhạc, đi nửa tiếng sau là đến nhà của Hoàng Nhạc Nhạc, không ngờ nhà của nàng cũng là biệt thự, xem ra rất nhiều kẻ có tiền tựa hồ rất thích mua biệt thự.

Địa hình bên này Dương Minh đã quen thuộc rồi, lúc đi ngang qua khu biệt thự của Lưu Cát Hạo, hắn cố ý nhìn vào tình hình bên trong.

Không biết cảnh sát có phát hiện ra tình hình bên trong hay không, nhưng nhìn tình huống bây giờ tựa hồ xem ra vẫn chưa phát hiện, mấy cái xác kia vẫn nằm lạnh như băng trong biệt thự, bởi vì mùa động, thời tiết lạnh cho nên xác chết không bị phân hủy nhanh, vì thế vẫn chưa ai biết.

Nhưng mà, nói đi thì cũng phải nói lại, cho dù nếu xác chết của Lưu Cát Hạo có phân hủy, thì cũng chẳng khó ngửi được lắm, bởi vì từ cổng vào trong nhà còn khoảng cách rất xa, và nếu chẳng ai đến thăm hắn thì mấy cái xác này vĩnh viện này ở đây luôn.

Dương Minh thậm chí còn nghĩ rằng, không biết lần tới khi mình đến Macao, đi ngang qua đây có thể nhìn thấy mấy bộ xương bên trong thay không?”

Rốt cục, Hoàng Nhạc Nhạc lái chiếc xe vào trong cổng biệt thự, hai người bảo vệ nhìn thấy Hoàng Nhạc Nhạc lái xe, cũng không cản lại kiểm tra gì cả.

Khẳng định là bởi vì chiếc xe này là của Hoàng gia, hơn nữa cho dù không biết xe, thì đại tiểu thư Hoàng gia bọn họ còn không biết sao?

Bên trong khuôn viên biệt thự đã có không ít xe ở đó, trong đó có rất nhiều xe xịn, xem ra người mà Hoàng gia tiếp xúc, không phú thì cũng quý.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 122

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự