Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY nhé! Chỉ mất 1 phút của bạn thôi. Thành viên sẽ có thêm nhiều chức năng hay lắm. (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 833 Chuyện tình yêu của Trương Tân (1).

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Phiên bản Dịch · 1562 chữ · khoảng 5 phút đọc

Những nghĩ lại thì mình không phải làm thế sau lưng bạn gái sao? chẳng qua từ xưa đến nay quan niệm nam nữ đã vậy.

“Cô là bạn của Hoàng Nhạc Nhạc nên tôi phải khuyên một câu, an phận sẽ tốt hơn”

Vương Mi cúi đầu ủ rũ nghe Dương Minh nói, không biết đang suy nghĩ cái gì.

“Trương Tân đâu?” Dương Minh hỏi.

“Ở bên dưới, đang chơi” Vương Mi nói: “Cũng may lúc nãy em ở bên xem đua ngựa, nếu không có chuyện lớn rồi”

“Bạn trai cô làm gì?” Dương Minh hỏi. Mặc dù chuyện giữa Vương Mi và Trương Tân chỉ là tình qua đường, chẳng qua nếu gặp phải một tên bạn trai không nói lý thì không biết chừng Trương Tân sẽ bị thiệt. Vì thế Dương Minh phải lưu ý một chút.

“Chắc là người ở tầng trên xã hội. Chẳng qua giữa em và hắn không có bao nhiêu tình cảm”

“Vì tiền?” Dương Minh chỉ có thể nghĩ đến điểm này.

“Nếu nói không phải là giả?” Vương Mi cười nói: “Thanh xuân của phụ nữ rất ngắn, tình yêu và tiền tài thường không đi cùng nhau”

Dương Minh gật đầu. Vương Mi nói đúng. Hắn cũng không có tư cách chỉ trích cô ta, mỗi người có quan điểm của mình.

Vương Mi đột nhiên nghĩ đến gì đó rồi nói: “Em phải gọi Trương Tân, bảo anh ấy một tiếng. Nếu chẳng may gọi tên em thì xong rồi”

Vương Mi vừa nói liền mở ví ra bắt đầu tìm điện thoại. Nhưng điện thoại di động để ở dưới, Vương Mi lo lắng nên đổ hết cả ví ra và tìm được máy, sau đó cô vội vàng gọi cho Trương Tân.

Trong ví của Vương Mi có đủ thứ như mỹ phẩm, kem chống nắng ... Hả? Dương Minh đột nhiên thấy một thứ mà hắn cần đi mua, thuốc tránh thai.

Trương Tân đang chơi rất vui nên không thấy Vương Mi ở bên cạnh, lúc điện thoại vang lên mới biết. Nghe thấy Vương Mi dặn, Trương Tân vội vàng đồng ý và chú ý xung quanh.

Vương Mi dập máy rồi thở phào nhẹ nhõm. Vương Mi đang nhặt các thứ bỏ vào ví thì Dương Minh đã cầm lấy một hộp nhỏ mà nói: “Cái này cho tôi được không?”

“Cho anh?” Vương Mi có chút sửng sốt, thấy rõ chữ trên hộp liền nhìn Dương Minh với ánh mắt quái dị: “Anh ... anh và Nhạc Nhạc?”

Dương Minh cười cười không nói gì. Với tính cách của Hoàng Nhạc Nhạc thì kiểu gì cũng nói chuyện hôm qua với Vương Mi. Hơn nữa nếu quyết định quan hệ với Hoàng Nhạc Nhạc vậy cũng không cần giấu.

“Nhanh như vậy?”

Dương Minh không muốn nói chuyện này với Vương Mi, vì thế muốn tìm lý do thì thấy Trương Tân chạy về phía này.

“Trương Tân đến đó. tôi đi trước. Cô nói chuyện với nó” Dương Minh chỉ về phía sau Vương Mi rồi nói.

Vương Mi giật mình nhìn quanh thì thấy Trương Tân, có chút tức giận: “Sao anh lại lên đây? Muốn hại chết em sao?”

Đây là do cô có tật giật mình. Vừa nãy đứng cạnh Dương Minh thì Vương Mi thấy không có gì không ổn, nhưng Trương Tân vừa xuất hiện lại khác.

“Sợ gì chứ? Cùng lắm thì chia tay chứ sao?” Trương Tân không thèm để ý mà nói.

Trương Tân không biết nói thật hay nói giả: “Được không?”

Dương Minh nhìn Trương Tân, không biết hắn suy nghĩ cái gì. Dương Minh xoay người đi vào phòng Hoàng Nhạc Nhạc.

Vào phòng rồi đóng cửa lại, Hoàng Nhạc Nhạc chỉ nhìn Dương Minh một cái rồi vùi đầu đánh game.

“Này, uống đi” Dương Minh đưa hộp thuốc cho Hoàng Nhạc Nhạc.

“Nhanh như vậy?” Hoàng Nhạc Nhạc nhìn đồng hồ không khỏi có chút kinh ngạc. Quanh đây đều là khách sạn và sòng bạc, không có hiệu thuốc mà Dương Minh nhanh như vậy đã mua được.

“Vương Mi, thấy trong ví cô ấy có nên mượn” Dương Minh đưa cho Hoàng Nhạc Nhạc chai nước.

Hoàng Nhạc Nhạc uống thuốc sau đó nói: “Ồ, cô ấy biết chuyện của chúng ta rồi?”

“Chắc là vậy”

Dương Minh gật đầu nói: “Đói không, chúng ta đi ăn gì đó. Tôi mời”

“Hắc, anh rốt cuộc cũng mời tôi ăn cơm” Hoàng Nhạc Nhạc ngẩng đầu cười cười với Dương Minh.

“Bây giờ khác trước đây” Dương Minh bị Hoàng Nhạc Nhạc nhìn như vậy liền có chút xấu hổ.

Hoàng Nhạc Nhạc tắt máy đứng dậy rồi nói: “Tôi chọn địa điểm”

“Không vấn đề” Dương Minh gật đầu cười nói. Dương Minh bắt đầu thấy mình hơi thích tính cách ngây thơ của Hoàng Nhạc Nhạc.

Hoàng Nhạc Nhạc mặc một chiếc áo sơ mi ngắn tay màu vàng rồi đứng trước gương mà ngắm, thấy được mới cùng Dương Minh ra khỏi phòng. Dương Minh khẽ cầm tay Hoàng Nhạc Nhạc, nàng hơi run lên nhưng vẫn ngoan ngoãn để Dương Minh kéo mình.

Chẳng qua Dương Minh có thể cảm nhận được tay Hoàng Nhạc Nhạc đang có mồ hôi. Xem ra đây là lần đầu tiên cô bé được người khác phái cầm tay.

“Này, Dương Minh, hai chúng ta có phải là yêu nhau không?” Hoàng Nhạc Nhạc do dự một chút rồi nói với Dương Minh. Ra ngoài không thấy Trương Tân đâu, Dương Minh đang có chút buồn bực thì nghe thấy Trương Tân nhỏ giọng nói: “Lão Đại, mày ...”

Dương Minh quay đầu lại thì thấy Vương Mi và Trương Tân đang trốn sau một tấm bình phong, hắn không khỏi buồn cười. Trên đời này chuyện phiền phức đều là do tự mình chuốc lấy. Mày cứ đứng đó thì không ai nghĩ gì, nhưng mày lén lút trốn thì người ta không nghĩ cũng khó.

“Hai người này ...” Dương Minh dở khóc dở cười chỉ Trương Tân: “Coi như bạn bè bình thường đứng nói chuyện với nhau cũng được mà. Mày càng trốn thì càng có vấn đề”

Trương Tân gãi đầu. Nghe Dương Minh nói vậy, hắn thấy cũng đúng.

“Đi thôi, ra ngoài ăn cơm” Dương Minh nói với hai người.

“Ăn ở đây cũng được mà” Vương Mi có chút sửng sốt, khó hiểu nhìn Dương Minh và Hoàng Nhạc Nhạc.

“Ở đây có phòng ăn?” Dương Minh kinh ngạc nói.

Hoàng Nhạc Nhạc đỏ mặt. Nơi này mặc dù có phòng ăn nhưng nàng đang muốn trút giận với Dương Minh nên sao có thể bỏ qua cơ hội này.

“Cơm ở đây người ta không thích ăn” Hoàng Nhạc Nhạc đỏ mặt tìm lý do.

Nếu như để đầu bếp tại đây nghe được thì tức chết. sòng bạc này tiêu chuẩn khách sạn năm sao, Hoàng Nhạc Nhạc còn không thể ăn ư. Chẳng qua dù biết bọn họ cũng chẳng làm gì được.

Vương Mi há hốc mồm định nói nhưng liền đoán được suy nghĩ của Hoàng Nhạc Nhạc, vì thế nói: “Đước rồi, vậy ra ngoài ăn. Chẳng qua chúng ta đi cửa sau. Tôi sợ thấy người kia”

“Cũng không có gì, chỉ cần nói tôi và Trương Tân là bạn của Nhạc Nhạc là được mà” Dương Minh đi theo Hoàng Nhạc Nhạc về phía cửa sau.

“Xe này chắc không đủ chỗ” Dương Minh chỉ chiếc xe PorscheBxter mà nói.

“Vậy lấy xe khác, em gọi người mang đến” Hoàng Nhạc Nhạc gật đầu rút điện thoại di động ra gọi.

Một lát sau một chiếc xe Toyota chạy tới, lái xe mở cửa cung kính nói với Hoàng Nhạc Nhạc: “Đại tiểu thư, cô tự lái hay là tôi lái?”

“Anh đi làm đi, để xe đó” Hoàng Nhạc Nhạc không thích có người ngoài bên cạnh.

“Vâng” Lái xe đi xuống.

“Ai lái xe?” Hoàng Nhạc Nhạc quay đầu lại nói với Dương Minh và Trương Tân.

“Để anh” Trương Tân tự cho là anh dũng, hắn cũng chưa được lái xe này bao giờ nên muốn thử cảm giác.

“Mày được không? Luật giao thông ở đây khác với Tùng Giang. Mày đừng có mà đi nhầm đường đó” Dương Minh có chút lo lắng, chẳng qua Dương Minh đã được lái xe với vô lăng bên phải.

“Không vấn đề gì” Trương Tân không thèm để ý.

Như vậy Trương Tân, Vương Mi ngồi đằng trước, Dương Minh và Hoàng Nhạc Nhạc ngồi sau.

Mới đầu lái xe với vô lăng bên phải, Trương Tân còn không quen nhưng từ từ cũng quen tay.

Bạn trai Vương Mi là Lưu Cát Hạo hôm nay mang mấy khách của công ty đến đây đánh bạc nhằm tăng tình cảm. Đến trưa một đám khác Hongkong muốn đi ăn ở nhà hàng Hongkong mới mở tại Macao. Mặc dù trong sòng bạc cũng có món ăn Hongkong, nhưng Lưu Cát Hạo đương nhiên phải đáp ứng yêu cầu của khách.

Lưu Cát Hạo dẫn khách đến bãi đỗ xe thì trước mắt nhìn thấy chiếc xe Toyota. Mà bạn gái hắn - Vương Mi lại ngồi ở tay lái phụ.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 72

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự