Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 784 Lễ tình nhân (Hạ) (P4-3).

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 2404 chữ · khoảng 8 phút đọc

“Ồ, là như vậy, người bị đánh có bị thương nghiêm trọng không?” Dương Minh nghe xong lại tiếp tục hỏi.

“Người bảo vệ kia bị bầm hết cả con mắt...” Hoàng Vinh Tiến nói.

“Như vậy...” Dương Minh do dự, tuy rằng kêu bên khách sạn thả người chỉ cần một câu của mình, nhưng mà, chuyện này không cần quản sâu như vậy! Dù sao, Hoàng Vinh Tiến cũng chỉ vừa mới quen biết, hơn nữa người gặp chuyện lại là bạn của hắn, chứ không phải là bản thân hắn, nếu ra mặt giúp cho bạn của bạn mới quen thì uy nghiêm của Bạo Tam Lập vứt cho con chó nào gặm?

Thấy Dương Minh nói một câu “như vậy...” làm cho Hoàng Vinh Tiến khẩn trương ngay lên, không biết Dương Minh rốt cục có thể giúp hay không.

Do dự một hồi xong, Dương Minh mới nói : “Như vậy đi, dù sao cũng là bạn của anh đánh người ta trước, chuyện này là do hắn không đúng, kêu hắn xin lỗi người ta, đền chút tiền thuốc men, xử lý như vậy, anh thấy thế nào?”

Hoàng Vinh Tiến cũng sửng sốt, Dương Minh tự nhiên thương lượng với mình làm gì? Hơn nữa, phương thức giải quyết này mình đã thử nhưng không có tác dụng sao? Hoàng Vinh Tiến chần chờ nói : “Trước đó anh cũng muốn nói với họ như vậy, nhưng bên phía đó căn bản là không chấp nhận”

“Để em gọi điện, sau đó anh cứ trực tiếp đi qua là được rồi” Dương Minh tùy ý nói.

“A! Cái này...” Hoàng Vinh Tiến hoài nghi,nhưng mà, nhớ lại phản ứng của Tống Hằng trước đó, nhất thời an tâm hơn, xem ra, Dương Minh ở Tùng Giang cũng là một đại nhân vật, vì thế vội vàng cảm ơn : “Vậy cảm ơn Dương lão đệ”

“Chỉ một cái nhấc tay thôi mà, còn nữa, nói cho bạn của anh biết, hâm mộ thần tượng thì được, nhưng phải chú ý phương pháp, đừng quá kích động!” Dương Minh cười nói.

“Nhất định, nhất định!” Hoàng Vinh Tiến nói.

Lúc này, mọi chuyện có vẻ vô cùng thuận lợi, khi Hoàng Vinh Tiến trở về phòng an ninh, Kỉ Tiểu Hạp đã đứng ngoài cửa, đang cúi đầu im re, hiển nhiên là khi nãy bị dọa không ít.

Quản lý bảo vệ cũng đã trở về, thấy Hoàng Vinh Tiến đến, liền nói : “Xin chào, ngài chính là bạn của Dương sao ca... tôi là quản lý bảo vệ, gọi tôi là tiểu Lí được rồi”

“Lí quản lý, xin chào!” Hoàng Vinh Tiến nói : “Đã gây phiền toái cho ngài!”

Hoàng Vinh Tiến làm sao mà không nhịn ra, mọi chuyện đã được giải quyết xong! Nếu người ta đã chịu thả Kỉ Tiểu Hạp ra, vậy nói lên rằng người ta đã chuẩn bị hòa giải.

“Ngài xem, đều là người một nhà, không cần nói như vậy...” Lí quản lý khoát tay nói : “Còn làm phiền Dương ca gọi điện, thật sự là rất ái ngại.... trước đó ngài cứ nói một câu không phải là xong rồi sao...”

Hoàng Vinh Tiến cũng không ngờ mặt mũi của Dương Minh lại lớn như vậy, hơn nữa, người quản lý này thoạt nhìn còn già hơn mình nữa mà tự nhiên lại kêu Dương Minh là Dương ca, vậy thì thế lực của Dương Minh không cần nghĩ cũng biết.

“Tiểu Kỉ, mau xin lỗi người ta đi!” Hoàng Vinh Tiến trừng mắt nhìn Kỉ Tiểu Hạp một cái.

“Xin lỗi... vừa rồi là do tôi sốt ruột...” Bây giờ Kỉ Tiểu Hạp cũng đã bình tĩnh lại, cũng cảm thấy áy náy với hành động thiếu lí trí của mình lúc ấy.

“Ai da, lúc ấy tôi cũng thô lỗ!” Người bảo vệ bị đánh cũng cười vui vẻ, trên mặt không còn chút địch ý : “Được rồi, chuyện này đừng nhắc lại nữa!”

“Vậy được rồi, nếu mọi người đã sảng khoái như vậy, vậy cái gì cũng không nhắc nữa!” Hoàng Vinh Tiến vội vàng đem bao thư đựng tiền ra, trong đó có hai mươi ngàn, nghĩ rằng chắc là đủ rồi : “Đâ là chút tiền thuốc men, xem như là chút bồi dưỡng của tôi...”

“Sao được chứ?” Lí quản lý từ chối đầu tiên : “Ngài là bạn của Dương ca, tiền này tôi không thể lấy!”

“Chuyện này...” Hoàng Vinh Tiến nhìn thấy khuôn mặt tươi cười sáng lạn của vị Lí quản lý này, thầm than, thế lực của Dương Minh quả thật rất ghê gớm! Xem ra hôm nay mình đã gặp gỡ quý nhân rồi! Nhưng mà, mặt mũi thì là mặt mũi của Dương Minh, còn Hoàng Vinh Tiến đâu phải là một người không biết sống, nếu tiền này đưa mà người ta không chịu nhận, coi như mình đã thiếu nợ Dương Minh một lần rồi, cho nên cầm tiền nhét vào trong tay của người bảo vệ bị đánh, nói : “Đây cũng là ý của Dương Minh...”

Người bảo vệ kia nhìn quản lý, không dám nhận tiền của Hoàng Vinh Tiến.

“Được rồi, nếu đã như vậy, thì cậu cứ cầm đi” Lí quản lý phất tay nói.

Hoàng Vinh Tiến đâu biết rằng Dương Minh kì thật chính là ông chủ sau lưng những người này, còn tưởng rằng không muốn thiếu nợ ân tình gì với Dương Minh, và thấy tiền đã được nhân, cũng an lòng, nói : “Vậy tôi không quấy rầy mọi người nữa, tôi và bạn của tôi về trước”

“Được, tôi tiễn ngài!” Lí quản lý gật đầu nói.

“Sao có thể không biết xấu hổ mà làm phiền ngài được!” Hoàng Vinh Tiến khoát tay nói, hai người từ chối xong liền đi ra cửa khách sạn, Hoàng Vinh Tiến và Kỉ Tiểu Hạp cùng nhau leo lên xe của Vương Tê Lợi, còn Lí quản lý cũng trở vào trong.

“Mày thật là, không biết làm cho tao bớt lo sao! Nếu hôm nay không phải vừa quen biết với một người bạn lợi hại, thì chuyện này khẳng định là không chấm dứt dễ dàng như vậy!” Hoàng Vinh Tiến tức giận mắng Kỉ Tiểu Hạp.

“Xin lỗi, Hoàng ca...” Kỉ Tiểu Hạp cũng nhìn ra thái độ của bảo vệ đối với Hoàng Vinh Tiến trước và sau đó, hắn cũng chỉ là nhất thời xúc động, lúc ấy trong mắt chỉ có Thư Nhã mà thôi, làm gì mà nghĩ đến nhiều chuyện như vậy.

“Được rồi, không nói cái này, để tao gọi điện cho Dương Minh lão đệ, nói cảm ơn trước” Hoàng Vinh Tiến móc điện thoại ra, bấm số của Dương Minh.

Trong phòng an ninh của Thiên Thượng Nhân Giang, người bảo vệ bị đánh thấy quản lí đã về, liền vội vàng lấy bao thư đựng tiền ra, nói : “Lí quản lý, đây là tiền vừa rồi...”

“Đưa tôi làm gì?” Lí quản lý cũng khoát tay nói : “Đây là tiền của cậu, cậu cầm đi, Dương ca cũng có ý này! Dương ca nói cậu làm đúng, cho nên tiền này cậu cứ cầm!”

“Thật sao?” Người bảo vệ kia nghe xong, hai mắt nhất thời tỏa sáng, tuy rằng thân phận của Dương Minh bọn họ cũng không rõ ràng, nhưng trong công ty bảo an, Dương Minh cũng rất có danh tiếng.

Bởi vì những huấn luyện viên được phái đến để huấn luyện họ, nghe nói đều là đồ đệ của Dương ca! Cho nên, những người này sao có thể không sùng bái Dương Minh được? Hơn nữa, Dương Minh còn có quan hệ rất tốt với Hầu Chấn Hám và Bạo Tam Lập, mà cũng thuộc loại lãnh đạo của họ, cho nên, chỉ cần một câu nói của Dương Minh, cũng làm cho nhân viên cấp dưới nhất thời vui vẻ.

“Chỉ là, tiền này nhiều quá, tôi chỉ bị bầm một chút thôi, về dùng khăn nóng đắp một chút là khỏi, vốn không có vấn đề” Người bảo vệ khó xử nói.

“Như vậy, đi, nếu cậu cảm thấy nhiều, thì sau khi ra về cứ rủ hết cả đám anh em đi uống rượu, được không?” Lí quản lý cười nói.

“Đương nhiên không thành vấn đề, vậy hôm nay đi, mọi người có rãnh không?” Người này vội hỏi xung quanh.

“Có!”

“Hay lắm, tối nay không say không về!”

Mọi người đều cao hứng trong nháy mắt đã quên hết chuyện không vui khi nãy.

“Dương Minh, ôm em đi!” Trần Mộng Nghiên nhìn thoáng qua bộ dáng thân mật của Vương Tuyết và Điền Đông Hoa, trong lòng có chút ghen tị, liền chủ động nói với Dương Minh.

Dương Minh sửng sốt, nhìn bộ dáng của Trần Mộng Nghiên, liền biết nàng vì hai cuộc gọi trước kia mà tức giận.

“Được, đừng nói là ôm, xoay tròn còn được!” tm cười cười, ôm Trần Mộng Nghiên lên, xoay tròn giữa không trung một vòng.

“A... làm em sợ muốn chết...” Trần Mộng Nghiên nhắm hai mắt lại nói : “Cẩn thận, anh không sợ em lọt xuống biển sao?”

“Lọt xuống cũng tốt, vừa đúng lúc là mùa đông, em là lọt xuống, thì anh nhảy xuống theo, cho giống Jack và Rose!” Dương Minh cười nói.

“Chán ghét! Vậy không phải là ngớ ngẩn sao? Em té xuống biển, anh không cứu em, ngược lại còn nhảy xuống theo, rõ là bị thần kinh!” Trần Mộng Nghiên oán trách.

“Hắc hắc, không phải muốn như vậy sao, có anh ở đây, sao em có khả năng té xuống biển được!” Dương Minh cười nói.

“Anh cứ ba hoa đi!” Trần Mộng Nghiên lấy tay chỉ vào trán của Dương Minh, nhưng mà, bỗng nhiên nàng cảm thấy kì quái, nhìn bốn phía, nhíu mày kinh ngạc nói : “Dương Minh, xung quanh chúng ta sao không có một chiếc thuyền nào hết vậy?”

Bởi vì đã có người lái thuyền, cho nên Dương Minh cũng không để ý đến đường đi của con thuyền, bây giờ nghe Trần Mộng Nghiên nói vậy, mới chú ý! Quả nhiên, Trần Mộng Nghiên nói đúng, bốn phía xung quanh đều là biển lớn, không một bóng thuyền qua lại!

Trước đó, tuy rằng không thấy bờ biển, nhưng cũng thấy tàu thuyền qua lại, dù sao du thuyền này cũng là của công ty, đều phải đi lại trong khu vực đã quy định, cho nên gặp nhau là chuyện bình thường, nhưng tuyệt đối sẽ không giống như bây giờ, không gặp một chiếc thuyền nào cả!

Dương Minh nhíu mày, dùng dị năng nhìn bốn phía, quả nhiên, xung quanh thật sự không có con thuyền nào, gần nhất cũng chỉ có chiếc du thuyền câu lạc bộ trên biển mà thôi! Mà chiếc thuyền của hắn cách rất xa chiếc du thuyền này!

Trong lòng Dương Minh giật mình, tuy rằng hắn có dị năng, hơn nữa thân thủ cũng rất cao, nhưng dù sao cũng trên biển lớn, khó tránh khỏi hoảng hốt! Dù sao nếu đã ở trong tình trạng này thì khẳng định rằng nhân tố con người không thể khống chế tốt được!

Dương Minh nhanh chóng nhìn về khoang thuyền, vừa nhìn làm cho hắn kinh hãi, người lái thuyền trước đó đã biến mất không thấy đâu!

Thấy Dương Minh nhíu mày, Trần Mộng Nghiên cũng hoảng, nói : “Dương Minh, sao thế?”

“Không có gì...” Sợ Trần Mộng Nghiên lo lắng, Dương Minh cố gắng cười nói : “Em chờ anh một chút, để anh đi xem thử”

Cũng may mình có học qua kỹ thuật lái thuyền, cho nên cũng không đến mức rối loạn! Hơn nữa, dựa vào nhãn lực siêu cường của mình, muốn lạc đường cũng khó! Trực tiếp đi về hướng bờ biển là được! Về phần đá ngầm, trong mắt Dương Minh căn bản là không tồn tại!

Cho nên, tuy rằng Dương Minh không biết đang ở trong tình trạng gì, nhưng cũng không cần lo lắng, dù sao tình huống này vẫn có thể khống chế được.

Dương Minh bước nhanh vào khoang lái, nhưng đáng tiếc là, lượng dầu đã xuống ở mức đỏ! Nói cách khác, chiếc du thuyền này sẽ không thể hoạt động được nữa, và nếu không lái được, thì hiển nhiên là không có khả năng trở về!

Cái này rốt cục là thế nào? Dương Minh không khỏi lâm vào trầm tư, nếu như nói người lái thuyền biến mất là ngoài ý muốn, vậy thì còn dầu tại sao lại hết? Điều này giải thích như thế nào?

Tất cả những cái này không thể không làm cho Dương Minh sinh hoài nghi, phương diện này tựa hồ như có âm mưu! Chiếc du thuyền này, trừ cái khoang điều khiển này ra chỉ còn lại khoang thuyền, cho nên căn bản là không có chổ ẩn thân, vậy người lái thuyền khẳng định là không thể trốn được!

Dương Minh nhanh chóng chạy ra boong thuyền, kêu Điền Đông Hoa : “Lão Điền! Mau đến đây, có chuyện quan trọng”

“A!” Điền Đông Hoa đang cùng Vương Tuyết thân thiết với nhau, nghe Dương Minh kêu như vậy, bất mãn quay đầu lại : “Chuyện giè! Sao lại gấp như vậy? Mày không thể đợi một lát nữa sao? Không có mắt nhìn gì hết!”

“Còn đợi?” Dương Minh cười khổ : “Đợi thêm một lát nữa chỉ sợ tình huống càng thêm nguy hiểm” Mắt thấy chiếc thuyền bị nước biển cuốn đi, có trời biết là sẽ đi đến đâu.

“Có ý gì?” Điền Đông Hoa sửng sốt : “Mày đang nói cái gì thế? Nguy hiểm gì? Sao thế?”

Mà Vương Tuyết và Trần Mộng Nghiên bên cạnh nghe Dương Minh nói vậy xong, trên mặt nhất thời cũng lộ ra vẻ nghi hoặc và lo lắng.

“Người lái thuyền biến mất! Bây giờ thuyền không ai lái...” Dương Minh thở dài, biết chuyện này không thể giấu Trần Mộng Nghiên và Vương Tuyết nữa rồi, cho nên nói ra luôn.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 3
Lượt đọc 113

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự