Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 778 Lễ tình nhân (Trung). (P3)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1816 chữ · khoảng 6 phút đọc

Quả nhiên, đồ ăn do phục vụ đề cử cũng không tệ, hương vị rất ngon, hơn nữa rất đặc sắc, làm cho đám người Dương Minh ăn mà khen không dứt miệng.

Sau khi dùng cơm, bốn người rãnh rỗi không có gì làm, quyết định đi dạo trên thuyền, xem có gì thú vị.

Phục vụ nơi này đã được đào tạo theo bài bản, một khi bắt đầu tiếp đã đám người Dương Minh, liền phụ trách tất cả các dịch trên trên thuyền cho Dương Minh, cho nên khi đám người Dương Minh đi mới thôi.

“Các vị muốn chơi gì?” Phục vụ hỏi.

“Ở đây có cái gì chơi? Cô cũng biết, chúng tôi lần đầu tiên đến, cho nên không quen thuộc chổ này, không bằng cô cứ giới thiệu cho chúng tôi đi” Dương Minh nói.

“Nơi này có sân chơi bowling, phòng tập thể thao, khu trò chơi điện thử, câu lạc bộ bi da, khu bơi lội, cùng với khu lặn sâu...” Cô phục vụ giới thiệu.

“Tôi nghe nói ở đây có...” Điền Đông Hoa đột nhiên nói xen vào, hơn nữa còn làm động tác đổ xúc xắc.

Cô phục vụ biến sắc, chẳng qua, lập tức khôi phục lại bình thường, nói : “Tiên sinh, ngài nói cái gì?”

“Sòng bạc, đừng nói với tôi rằng cô không biết!” Điền Đông Hoa cười hắc hắc nói.

“Tiên sinh, ngài đang nói giỡn sao, ở chổ chúng tôi làm sao có sòng bạc?” Cô phục vụ lắc đầu, cười nói : “Chúng tôi không phải là thuyền cờ bạc, có lẽ ngài đã xem nhiều phim ảnh HongKhôngng quá rồi...”

“Được rồi, đừng giả bộ ngớ ngẩn với tôi nữa, cô hỏi ông chủ của cô, có biết Điền Đông Quang không?” Điền Đông Hoa chỉ là ngẫu nhiên nghe em trai mình nói về nơi này thôi, cho nên rất thích, không khác gì những sòng bài bên Macao.

Đông Hải tuy rằng cũng có sòng bạc ngầm, nhưng Điền Đông Hoa chưa từng đi chổ nào có quy mô lớn, nghe em trai nói thế, trong lòng tự nhiên ngứa, lúc này sao mà bỏ qua được?

Cô phục vụ sửng sốt, không dám chậm trễ, vội vàng lấy bộ đàm ra, nói vào bên trong vài câu, liền chuyển đến giám đốc của chổ này này.

“Niếp tổng, tôi là tiểu Lưu, nhân viên tiếp tân số 063, có một vì khách nhờ tôi hỏi ngài rằng, có biết Điền Đông Quang không...” Cô phục vụ báo cáo.

“Ồ? Điền nhị thiếu gia?” Niếp tổng vừa nghe đến tên của Điền Đông Quang, lập tức nói : “Tôi đương nhiên biết, có chuyện gì?”

“Niếp tổng, ngài ấy nói muốn đi sòng bạc...” Cô phục vụ nhỏ giọng xuống, nếu không phải Dương Minh có thính lực tốt, thật đúng là không nghe được gì.

“Ồ? Chờ tôi một chút, tôi tự mình đi qua, cô đang ở đâu?” Niếp tổng không dám chậm trễ, dù sao sòng bạc không phải là nơi mà ai muốn vào là vào, bằng không thì mọi người đều biết, sớm muộn gì cũng bị thó.

Tuy rằng Điền gia ở Đông Hải, và câu lạc bộ trên biển này thuộc vùng biển Tùng Giang, nhưng thế lực của Điền gia không phải là cái mà Niếp tổng có thể đắc tội nổi, dù sao đến đây cũng để phát tài, lỡ như làm cho người ta không vui, vậy thì khỏi cần làm ăn gì nữa.

Cho nên, khi Nhị thiếu gia Điền gia đến chơi, Niếp tổng chẳng những miễn phí toàn bộ, còn tặng cho Điền Đông Quang một số thẻ bạc để vào sòng bạc chơi, còn đối với Bạo Tam Lập, Niếp tổng còn cẩn thận hơn, chẳng những mỗi quý mỗi tháng đều gửi tiền biếu không ít, hơn nữa còn tặng thẻ khách vip, chỉ là Bạo Tam Lập và Hầu Chấn Hám không có rãnh để đến đây chơi thôi.

Mà bây giờ, vị đại gia bên dưới không biết có quan hệ gì với Nhị thiếu gia Điền gia Điền Đông Quang nữa, Niếp tổng không dám chậm trễ, tự mình đi xuống, nhìn một chút rồi mới quyết định.

Rất nhanh, Niếp tổng đã xuống đất đây, nhìn thoáng qua cô phục vụ, rồi nhìn đám người Dương Minh cười nói : “Bỉ nhân là tổng giám đốc nơi này, Niếp Đại Vũ, xin hỏi các vị là...”

“Tôi là Điền Đông Hoa, là anh của Điền Đông Quang!” Điền Đông Hoa nói thẳng ra, bởi vì lúc thuê thuyền, Điền Đông Hoa cảm thấy rất mất mặt với Vương Tuyết, cho nên bây giờ nhanh chóng muốn tìm lại mặt mũi.

“A!” Niếp Đại Vũ sửng sốt, lập tức tươi cười nói : “Thì ra là Điền đại thiếu gia, thất kính thất kính! Ngài đã tới, sao không nói sớm một tiếng, để tôi tự mình tiếp đãi!”

“Không cần, tôi chỉ vừa ghé qua thôi, nghe nói sòng bạc ở đây rất tốt, cho nên muốn đi nhìn một chút” Điền Đông Hoa nói.

“Đâu có, đâu có, để tôi đưa mọi người qua” Niếp Đại Vũ vội vàng nói, với Dương Minh, ông cũng không hỏi nhiều, nghĩ rằng cũng là bạn của Điền Đông Hoa, nhưng thân phận không lợi hại bằng Điền Đông Hoa, bằng không sao lại lấy tên Điền Đông Quang ra trước?

Dương Minh đương nhiên là không biết Niếp Đại Vũ mỗi lần lễ tết gì đó đều tặng tiền biếu rất lớn cho công ty Danh Dương, ccho nên cũng không nói thêm gì, vả lại hắn cũng không phải loại người thích khoe mẻ.

Niếp Đại Vũ tự mình đưa bốn người lên sòng bạc nằm trên tầng cao nhất, bên ngoài nhìn vào, thì thấy đây chỉ là văn phòng bình thường mà thôi, trên thực tế hơn phân nửa là sòng bạc, văn phòng chỉ chiếm một phần rất nhỏ.

Dương Minh muốn đổi thẻ bài, Niếp Đại Vũ lập tức nói không cần, trực tiếp cầm một triệu đưa cho mọi người. Một triệu tuy rằng không tính là lớn, nhưng cũng không nhỏ. Dương Minh thầm nghĩ Niếp Đại Vũ thật biết cách làm người.

“Chúng ta... tới đây, có tốt không?” Từ nhỏ Trần Mộng Nghiên đã được giáo dục nghiêm khắc, hơn nữa bởi vì thân phận đặc biệt của Trần Phi, cho nên vừa vào sòng bạc, đã cảm thấy không tự nhiên.

“Coi như là đi cùng với Điền Đông Hoa đi, nếu em không thích, thì nhìn một lát rồi đi ra” Dương Minh biết Trần Mộng Nghiên không thích những thứ này, cho nên cười khuyên giải.

“Được” Dương Minh đã nói vậy, Trần Mộng Nghiên cũng không muốn vì suy nghĩ của mình làm ảnh hưởng đến người khác.

Điền Đông Hoa thì không quan tâm, kéo Vương Tuyết đi chơi quay đĩa, mà Dương Minh chỉ lấy một ít thẻ thôi, còn lại để cho Điền Đông Hoa hết.

“Có trò nào không mang nhiều tính chất cờ bạc không?” Dương Minh thấy Trần Mộng Nghiên không có hứng thú, vì thế hỏi cô phục vụ bên cạnh.

“Bên kia có quay số và đua ngựa, tiên sinh có thể đi nhìn...” Cô phục vụ chỉ vào cách đó không xa...

“Ồ, nơi này mà cũng có đua ngựa nữa hả?” Dương Minh sửng sốt,tò mò nhìn Trần Mộng Nghiên, nói : “Hay là chúng ta đi xem thử?”

“Đua ngựa à?” Trần Mộng Nghiên tuy không thích cờ bạc, nhưng đua ngựa thì khác, dù sao từ nhỏ coi phim HongKhôngngg, thấy chơi đua ngựa là hợp pháp. Nếu là hợp pháp, thì trong lòng Trần Mộng Nghiên cũng không nghĩ nhiều nữa, huống chi, Trần Mộng Nghiên cũng muốn chơi cho biết như thế nào là đua ngựa, vì thế noài : “Được, vậy đi coi thử”

“Xin mời đi theo tôi” Cô phục vụ dẫn Dương Minh và Trần Mộng Nghiên vào khu vực chơi quay số và chơi đua ngựa, có lẽ đây được kết nối với bên một trường đua ngựa ở HongKhôngng, có thể đặt cược trực tiếp.

“Thế nào, chúng ta đặt nhé?” Dương Minh nhìn lên màn hình TV lớn, hỏi Trần Mộng Nghiên.

“Hay là xem một chút đi...” Trần Mộng Nghiên lắc đầu, nàng là một người có lý trí, sẽ không vì mấy cái này mà mất đi lý trí được.

“Được!” Dương Minh gật đầu, kì thật Dương Minh cũng chẳng có máu đỏ đen trong người, bây giờ hắn có năng lực nhìn thấu thôi, chứ không thể nhìn trước tương lai, lao vào trò đua ngựa này, hắn cũng sẽ giống như những người khác, bị bịt mắt mà đi.

Nghĩ đến đây, Dương Minh đột nhiên nhớ ra một chuyện, chính là trước đó Ngô Minh phá hư thắng xe BMW, mình tựa hồ như đã nhìn thấy trước tương lai!

Còn có một lần ở nhà Trần Phi, đột nhiên nhìn “thấy” Tô Đại Trí cả người đầy máu bị giết, rồi bị ném xuống hố.

Đối với năng lực của bản thân, Dương Minh vẫn chưa nắm hết được, chẳng qua, cũng không thể nắm rõ nguyên tắc hoạt động ra sao, vì thế, có vài dị năng lúc có lúc không vậy.

“Số 3 số 3 số 3....”

“Số 8, số 8 số 8...”

Bên cạnh đột nhiên truyền đến những âm thanh ồn ào, thì ra, vòng đua đã bắt đầu, mà những người đặt cược đang cổ vũ cho con ngựa của mình.

Nhìn thấy cảnh tượng ồn ào này, Dương Minh không khỏi cười khổ, đánh bạc có thể làm cho con người ta hưng phấn vui vẻ như vậy, không biết mình lao vào chơi có được tâm lý của dân cờ bạc giống như vậy không?

Không đợi Dương Minh và Trần Mộng Nghiên nhìn xong, thì cách đó không xa truyền đến từng tiếng kinh hô, khi Dương Minh vừa định ngẩng đầu lên, thì cô phục vụ liền nói : “Điền tiên sinh đang đấu với người khác!”

“Ồ>: Dương Minh ngẩng người, không ngời Điền Đông Hoa lại di đấu bài với người khác, hơn nữa, cò vẻ không nhỏ, vì thế nói với Trần Mộng Nghiên : “Chúng ta qua xem”

“Được” Trần Mộng Nghiên vốn chỉ có tò mò với đua ngựa thôi, chẳng qua, nhìn một hồi, phát hiện ra trò nảy chẳng có gì thú vị, thật nhàm chán, cho nên làm theo lời của Dương Minh nói.

Dương Minh và Trần Mộng Nghiên đi về hướng đám người, thấy Điền Đông Hoa và một người trẻ tuổi đang ngồi trên bàn

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 111

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự