Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 777 Lễ tình nhân (Trung). (P2)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 2320 chữ · khoảng 8 phút đọc

Phát hiện thấy vị thiếu gia cho tiền mình hôm qua xám xịt rời đi, trong lòng nhất thời cả kinh! Ngày hôm qua, Âu Dương Quân Viễn tỏ vẻ là thiếu gia nhà có tiền có quyền, nhưng bây giờ lại co đuôi lên chạy, vậy thì, hai người thiếu niên trước mặt này càng không thể trêu vào sao?

Quản lý âm thầm hối hận vì hành động khi nãy, ông ta cũng không phải đầu đất, suy nghĩ một hồi liền hiểu được mọi chuyện! Đây nhất định là chuyện đấu đá của mấy vị thiếu gia, có lẽ Điền Đông Hoa và Âu Dương Quân Viễn có thế lực ngang nhau, cho nên không thể làm gì lẫn nhau, vì thế ngày hôm qua Âu Dương Quân Viễn mới dùng nhiều tiền để bao thuyền của Điền Đông Hoa, nhưng mà, người thiếu niên kia ngay cả Âu Dương Quân Viễn cũng không thể trêu vào, cho nên mới xám xịt rời đi!

Nghĩ đến đây, quản lý vội vàng cười cười, nói với Dương Minh và Điền Đông Hoa : “Hai vị, xin lỗi, là lỗi của tôi, tôi không nên đem thuyền của mọi người cho người khác thuê, cho nên tôi quyết định toàn bộ sẽ miễn phí, để bồi thường lại lỗi của tôi”

“Vậy là xong sao?”Dương Minh không thèm nhìn một cái, nhàn nhạt hỏi.

“Cái này...” quản lý cũng biết Dương Minh không phải là người tốt lành gì, nhất thời do dự, xem ra chuyện hôm nay không dễ dàng kết thúc như vậy rồi.

“Mày nói nên làm thế nào bây giờ?” Dương Minh không có hứng thú đánh tiểu nhân vật, vừa rồi lên tiếng cũng bởi vì nhìn thấy Âu Dương Quân Viễn.

Điền Đông Hoa bây giờ cũng đã hết giận, cũng không muốn so đo với tiểu nhân vật, vì thế hỏi Vương Tuyết : “Em cứ nói đi!”

“Được rồi...” Vương Tuyết cũng không muốn đánh đánh giết giết trong lễ tình nhân.

Thấy mọi người không có ý định so đo với mình, quản lý nhất thời thở phào nhẹ nhõm, nói : “Vậy mọi người cứ việc chơi vui vẻ, tôi không quấy rầy, hơn nữa, tôi tặng cho mỗi người một thẻ khách VIP, về sau đến mướn thuyền sẽ được giảm giá 20%”

Dương Minh gật đầu, phất tay nói : “Ông tìm người mang chúng tôi lên thuyền đi”

Quản lý vội vàng tìm người lái tốt nhất, rồi cùng đám người Dương Minh lên thuyền.

Lúc ở châu Âu Dương Minh cũng đã học lái thuyền, nhưng mà, bây giờ là lúc để hưởng thụ, cho nên không chủ động yêu cầu tự lái, hơn nữa, nếu mà hắn lái thuyền, vậy Trần Mộng Nghiên sẽ làm gì?

Có thể bởi vì đã dặn trước, cho nên người lái thuyền lúc bắt đầu cũng rất cung kính, ăn nói vô cùng cẩn thận, làm cho Dương Minh nhìn thấy không được tự nhiên, vì thế nói : “Anh bạn, anh không cần như vậy, tôi thấy quản lý của anh không vừa mắt, đó là chuyện của tôi và ông ta, không có liên quan đến anh, anh cũng không cần phải kiêng nể như vậy, làm cho tôi không được tự nhiên”

Lúc đầu, người lái thuyền đương nhiên là không dám rồi, Dương Minh hỏi cái gì, hắn đáp cái đó, dĩ nhiên là Dương Minh chỉ hỏi về cách lái thuyền thôi, tuy rằng hắn có học trước đó,nhưng mà, bởi vì thời gian vội vàng, học cũng không cẩn thận, cho nên bây giờ hỏi thêm để biết thêm.

Nhìn thấy Dương Minh hiền hòa, cho nên người lái thuyền cũng bắt đầu lớn mật hơn, cười cười nói nói nhiều hơn.

Chiêc du thuyền dần dần hướng ra ngoài biển lớn.

“Chúng ta ra boong xem biển nha?” Trần Mộng Nghiên nhìn ra ngoài cửa số, đề nghị.

“Tốt!” Vương Tuyết là người đầu tiên hưởng ứng.

Con gái luôn cảm tình như vậy đó, còn Dương Minh và Điền Đông Hoa thì có khuynh hướng đi vào bên trong thuyền để nhìn, dù sao bên trong cũng ấm áp, ra ngoài gió lạnh bỏ mịa.

Sau khi đi dạo một vòng, chỉ còn lại buồng dành cho phụ nữ là không thể vào, bốn người cùng lên trên boong để ngắm biển, biển mùa đông đặc biệt xanh, vô cùng tinh thuần.

Khi lên boong thuyền, Dương Minh mới bội phục đề nghị của Trần Mộng Nghiên, vì ở đây ngắm biển, quả thật rất khac! Bất luận là cảm giác hay tâm lý, đều có một loại thoải mái vô cùng!

Hơn nữa, cùng với gió biển và mặt trời, làm cho Dương Minh có cảm giác như trở về tự nhiên!

“Cảm giác ở đây thật tốt....” Trần Mộng Nghiên nói : “Ở Tùng Giang sinh sống nhiều năm như vậy, vẫn là lần đầu tiên ra ngắm biển vào mùa đông!”

“Đúng vậy, khác với mùa hè huyên náo, biển mùa động thật sự rất đẹp” Dương Minh quay đầu qua, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của Trần Mộng Nghiên bị gió biển thỏ đến đỏ bừng, không khỏi rung động.

Dương Minh nhẹ nhàng ôm lấy Trần Mộng Nghiên, thầm nghĩ, hèn chi trong phim Titanic hai nhân vật chính thích ôm nhau như vậy, tiếp theo là xxoo, quả thật là tâm tình không giống như trên mặt đất.

Trần Mộng Nghiên cũng không cự tuyệt, hơi hơi nhắm mắt lại, nàng biết Dương Minh sẽ làm cái gì với mình, cho dù không biết, có Điền Đông Hoa và Vương Tuyết là hai tấm gương trước mặt, thì cái gì cũng hiểu!

Hai người này đã ôm nhau rồi, và đang hun nhau đắm đuối, chỉ có Dương Minh và Trần Mộng Nghiên là không có làm gì thôi.

Dương Minh mìm cười, nhẹ nhàng nâng khuôn mặt của Trần Mộng Nghiên lên, hôn xuống. Hô hấp của Trần Mộng Nghiên lập tức trở nên dồn dập...

Lâu thật lâu sau, hai người mới tách ra, bốn mắt nhìn nhau, cười hiểu ý. Trong lòng Dương Minh và Trần Mộng Nghiên đều hiểu được, nếu có Lâm Chỉ Vận cùng đi, thì ba người sẽ không thể làm như vậy được.

Điền Đông Hoa và Vương Tuyết hình như bị ngắt dây thần kinh lạnh tạm thời rồi, vẫn còn đang đứng hôn nhau một cách đắm đuối! Dương Minh ho khan hai tiếng, nhưng mà vẫn không có hiệu quả, không khỏi lắc đầu kéo tay Trần Mộng Nghiên đi về hướng boong khác.

“Ô” Một tiếng còi hơi, chiếc du thuyền chậm rãi dừng lại, người lái thuyền chạy lên boong, nói với Dương Minh : “Dương ca, phía trước là câu lạc bộ trên biển, các người có cần dùng cơm không?”

“Câu lạc bộ trên biển? Là cái gì?” Dương Minh lần đầu tiên nghe thấy thứ này.

“Là một thương nhân ở Macao đầu tư thành lập một nơi ăn uống giải trí trên biển, thật ra chính là một chiếc du thuyền lớn, đứng giữa biển, cung cấp những phục vụ đó”

“Ồ, vậy đi xem thử!” Dương Minh cũng có chút tò mò, trước kia có xem qua một bộ phim hoạt hình tên là Vua Hải Tặc, cũng có một nhà ăn trên biển, nhưng không ngờ ngoài hiện thực cũng có. ( Láo, One Piece mới đúng, ai coi OP sẽ biết về con thuyền đó và đầu bếp Sanji hắc cước, hix, mỗi tuần em ngồi đợi OP ra 1 chap để coi, thật là đau khổ =((, có khi nó buồn nó cho cả tháng ra 1 chap, chết vì đợi luôn )

“Được” Người lái thuyền chạy về khoang điều khiển, khởi động thuyền.

Không lâu xa, một chiếc du thuyền khổng lồ xuất hiện cách đó không xa, khi thuyền của Dương Minh đến gần, thì chiếc thuyền kia càng lúc càng hiện rõ rà, là một chiếc du thuyền cực kì hùng vĩ và xa hoa!

Một bên của thuyền, cũng là một bến thuyền, bây giờ đang có không ít du thuyền lớn nhỏ và ca nô cập bến, thuyền của Dương Minh vừa cập sát vào, lập tức có người gọi nhân viên đến đồng thời tiến hành chỉ huy việc cập bếp.

Lúc này, Điền Đông Hoa và Vương Tuyết mới tỉnh lại từ trong nụ hôn nồng nàn của mình, ngơ ngác nhìn xung quanh, ngạc nhiên nói : “Sao chúng ta lại đến đây?”

“Tao và Mộng Nghiên đói muốn chết, muốn đi ăn một chút, còn hai người phỏng chừng đã ăn nước miếng của nhau no rồi...” Dương Minh chế nhạo.

Điền Đông Hoa và Vương Tuyết lập tức đỏ mặt, ngượng ngùng đứng lên, nhất là Vương Tuyết, khuôn mặt còn đỏ hơn ánh mặt trời.

“Cùng nhau đi ăn?” Dương Minh hỏi người lái.

“Không được, Dương ca, em có bơ gơ rồi, vả lại công ty có quy định, bọn em không thể rời thuyền” Người lái khoát tay nói : “Cảm ơn anh”

Dương Minh cũng không miễn cưỡng, bởi vì làm cái gì cũng có quy định của nó, nếu người ta đã nói như vậy, thì miễn cưỡng sẽ không có hạnh phúc.

“Hoan nghiên đến câu lạc bộ trên biển” Đám người Dương Minh vừa bước xuống khỏi thuyền, lập tức có hai người phục vụ đến chào hỏi.

Đi vào bên trong, cho dù Dương Minh đã quen mắt với những thứ này, cũng không khỏi rung động! Bên trong được trang hoàng vô cùng xa hoa, quả thật giống như hoàng cung vậy!

Không biết ai là người thiết kế ở đây nhĩ, chẳng qua rất có phong cách châu Âu.

“Thưa ngài, thưa cô, xin hỏi đến dùng cơm hay giải trí?” Vừa vào cửa, đã có một cô phục vụ đi đến hỏi.

“Dùng cơm trước đi, những cái khác để sau khi ăn xong rồi tính” Sáng nay Dương Minh vẫn chưa ăn gì, cho nên đã rất đói bụng.

“Vâng, xin mời theo tôi” Cô phục vụ nói.

“Đúng rồi, có phòng riêng không?” Dương Minh thuận miệng hỏi.

“Xin tiên sinh chờ một chút, để tôi hỏi giúp ngài” Cô phục vụ lấy bộ đàm ra nói vài câu, một lát sau, bên trong truyền ra lại giọng nói, cô ta nghe xong liền nói với Dương Minh : “Phòng riêng thì có, nhưng chỉ còn lại những phòng vip, phòng bình thường đều có người đặt hết rồi”

“Không sao, cô dẫn chúng tôi đi đi” Dương Minh không hề có cảm giác với giá cả, dù sao cũng là lễ tình nhân, không thể keo kiệt được.

“Vâng” Cô phục vụ gật đầu, mang đám người Dương Minh và trong thang máy, thang máy này là loại trong suốt, có thể nhìn thấy cảnh bên ngoài.

Chẳng qua, thang máy không phải đi lên trên, mà là đi xuống, khi thang máy dừng lại hoàn toàn, thì Dương Minh thấy rằng mình đang ở dưới nước biển, có thể nhìn thấy cảnh bên ngoài thế nào, thậm chí còn có thể nhìn thấy cá bơi qua bơi lại.

Mà phòng vip cũng là thiết kế cùng loại, mang đậm phong cách châu Âu, có thể trực tiếp nhìn ra cảnh biển bên ngoài, thấy những đàn cá bơi qua bơi lại, làm cho người trong phòng có cảm giác như đang ở giữa biển rộng vậy.

Thiết kế kiểu này quả thật làm cho người ta có một cảm giác mới lạ.

“Nơi này, giống như một quán ăn của hải tộc vậy!” Trần Mộng Nghiên tò mò nhìn ra ngoài cửa kính, nhìn những đàn cá nhỏ bơi qua bơi lại, khen một câu : “Đẹp quá”

“Đúng vậy, nơi này thật đẹp!” Vương Tuyết cũng không khỏi gật đầu.

“Các vị muốn dùng gì?” Cô phục vụ thấy đám người Dương Minh rất hài lòng, cũng cao hứng, dù sao thái độ của khách hàng cũng liên quan trực tiếp đến tiền lương của mình mà.

“Chúng ta lần đầu tiên đến đây, ăn vài món đặc sắc thử xem” Dương Minh đã rất đói bụng rồi, cũng lười lật thực đơn để xem, dù sao cũng không biết nơi này có gì ngon, không bằng cứ để phục vụ tự đề cử. Mà cô phục vụ vì muốn đám người Dương Minh trở thành khách quen, cho nên cũng không thể tùy tiện đề cử những thứ rác rưởi.

Cô phục vụ gật đầu, đi ra khỏi phòng, Dương Minh và Điền Đông Hoa ngồi trên ghế salon, còn Trần Mộng Nghiên và Vương Tuyết thì cứ ngồi nhìn đàn cá bên ngoài.

“Dương Minh, về sau chúng ta xây nhà trên biển giống như vậy được không?” Trần Mộng Nghiên hiển nhiên là đã yêu thích hoàn cảnh nơi này rồi.

“Được, nhưng mà, chỉ có hai chúng ta hình như có vẻ hơi bị cô độc” Dương Minh cười nói.

Trần Mộng Nghiên ngạc nhiên, lập tức hiểu được ý của Dương Minh, trách : “Em đâu có nói là người khác không được ở”

Dương Minh và Trần Mộng Nghiên nói, đương nhiên là nói về Lâm Chỉ Vận, Chu Giai Giai và Lam Lăng các nàng rồi, nhưng Điền Đông Hoa thì không hiểu, dày mặt hỏi : “Tao và Vương Tuyết đến ở được không?”

Dương Minh không nói gìm chẳng qua, nhìn vẻ mặt chờ mong của hắn, cũng không muốn đả kích hắn, chỉ đành nói : “Được, không thành vấn đề...” Dù sao bây giờ cũng chỉ là ý tưởng thôi, chờ đến lúc xây được rồi tính.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 110

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự