Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 776 Lễ tình nhân (Trung). (P1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 2110 chữ · khoảng 7 phút đọc

“Đúng vậy, thuê hay không thuê là chuyện của ông, nhưng hôm qua ông không nên đem thuyền cho tôi thuê, rồi lại cho người khác thuê được!” Giọng nói của Điền Đông Hoa đã lộ vẻ tức giận, nhìn là muốn phát tác rồi.

“Hừ, được rồi, tôi biết cậu có ý gì, không phải là muốn nhiều tiền hơn sao? Được rồi, tiểu Trương, trả cho cậu ta hai lần tiền thế chấp, coi như là đền bù!” Quản lý nói.

“Tôi không cần tiền thế chấp, hôm nay nếu ông không giải quyết chuyện này, thì tôi không để yên đâu!” Điền Đông Hoa lạnh lùng nhìn chằm chằm thằng cha quản lí.

“Mẹ kiếp!” Quản lý mắng một câu : “Không để yên thì sao? Tôi làm theo quy định trong hợp đồng, trả lại hai lần tiền, cho dù cậu có kiện ở đâu thì cũng như không”

“Tôi kiện ông làm gì?” Điền Đông Hoa khinh thường nói : “Tôi lập lại một lần nữa, trong vòng mười phút mà không giải quyết,chúng ta chờ mà xem!”

“Mẹ mày, tao sợ mày à?” Quản lý cười chế nhạo Điền Đông Hoa : “Mày cứ tùy tiện! Nhưng mà tao nói cho mày biết, bây giờ tao đang vui nên trả lại hai lần tiền cho mày, mày không muốn thì đừng trách người khác!”

Nói xong, quản lý cũng không phản ứng gì nữa, xoay người vào trong, chỉ để lại người nhân viên với bộ dáng khó xử.

“Được!” Điền Đông Hoa buồn bực móc điện thoại ra, bắt đầu dò trong danh bạ của mình, chuẩn bị gọi điện, Dương Minh cũng đầy hứng thú nhìn qua Điền Đông Hoa, nếu kêu người từ Đông Hải đến thì không được rồi, không biết hắn có quen biết gì ai ở Tùng Giang không? Trong lúc Điền Đông Hoa đang chuẩn bị gọi điện, thì cách đó không xa, một thằng thanh niên mặc đồ sặc sỡ đi đến, nhìn thấy Điền Đông Hoa, khuôn mặt nhất thời lộ ra vẻ kì quái : “Ơ, đây không phải là Điền đại thiếu gia sao? Sao lại rãnh rỗi chạy đến đây vậy?”

Điền Đông Hoa quay đầu lại nhìn, nhíu mày, cũng không trả lời hắn, người này cũng là dân xã hội đen, chẳng qua, luôn nghĩ cach đối phó với Điền gia, phương diện này đương nhiên là có duyên cớ của Tôn gia rồi, bởi vì đây chính là người mà Dương Minh đã chặt tay tại ngay nhà của Tôn Hồng Quân, Âu Dương Quân Viên, nhị thiếu gia của Âu Dương gia hắc đạo tỉnh P!

Có lẽ bởi vì bây giờ Dương Minh mặc một bộ đồ bình thường, bên cạnh lại không phải Tôn Khiết, cho nên Âu Dương Quân Viễn không chú ý đến hắn.

“Chuyện không phải của mày, muốn làm gì thì đi làm đi” Điền Đông Hoa bây giờ đang suy nghĩ cách giải quyết vấn đề, cho nên không có rãnh tranh cãi với Âu Dương Quân Viễn.

Âu Dương Quân Viễn lần này đến Tùng Giang, đương nhiên là vì buổi trình diễn của Thư Nhã, chỉ là, hắn vốn có một công ty điện ảnh truyền hình, đang cân nhắc xem nên tạo quan hệ với Thư Nhã thế nào để được âu yếm, chẳng qua, sau vài lần tiếp xúc với nhân viên công tác bên cạnh Thư Nhã, vẫn không có cơ hội để phát triển.

Không phải chuyện của tao? Haha, mày vì chuyện chiếc thuyền mà làm ầm ĩ lên sao?” Âu Dương Quân Viễn trêu tức Điền Đông Hoa, sau đó móc trong túi áo ra một tấm biên lai, giơ lên nói : “Thuyền của mày đã bị tao bao rồi, ha ha ha!”

Lúc Âu Dương Quân Viễn thuê thuyền đã không còn chiếc nào, chẳng qua, vốn hắn cũng chẳng có hứng thú gì nhiều, chuẩn bị bỏ đi, thì chợt thấy trên bàn đăng kí có tên của Điền Đông Hoa, lập tức tìm cho được quản lý, nói sẽ cho hắn nhiều chổ tốt, rồi cuối cùng thuận lợi lấy được chiếc thuyền của Điền Đông Hoa.

Điền Đông Hoa nghe Âu Dương Quân Viễn nói xong, nhất thời tím mặt, náo loạn cả nửa ngày, thì ra là do tiểu tử này làm khó dễ! Chẳng qua, mình không thể gọi điện được nữa rồi!

Thân phận của Âu Dương Quân Viễn rất đặc biệt, có thể nói là giống như mình, Điền Đông Hoa tuy rằng không đối phó nổi hắn, nhưng nếu một thằng bỏ mạng thì thằng kia cũng què cả đời! Huống chi, ở đây lại là Tùng Giang, chứ không phải Đông Hải, nếu thật sự gây ầm ĩ, mình cũng không thể chiếm nhiều tiện nghi.

Âu Dương Quân Viễn chắc hẳn đã tính đến chuyện này, cho nên làm ra vẻ không kiêng nể gì, huýt sáo, đắc ý nhìn Điền Đông Hoa.

Vô luận là Tôn gia sai Điền gia đi đến tỉnh P đánh Âu Dương gia, hay là Âu Dương gia kéo người xuống Đông Hải, đều không chiếm được chổ tốt gì. Dù sao cũng là địa bàn người ta, chiến tuyến và tiếp viện đều không đến kịp, muốn làm gì cũng khó.

Cũng bởi vì rõ ràng điều này, cho nên hai nhà chỉ có va chạm nhỏ chứ không có xung đột quy mô lớn. Tuy rằng Âu Dương Quân Viễn bị Dương Minh chặt một ngón tay, trong lòng rất muốn trả thù, nhưng hắn cũng không ngốc, biết thế lực của Âu Dương gia còn chưa mò đến đây, cho nên chỉ có thể nhẫn nhịn chờ thời cơ trả thù.

Chẳng qua, Âu Dương Quân Viễn cũng hiểu được, lần trước mình đắc tội với con gái của Tôn Hồng Quân, bị chém một ngón tay, mà Tôn gia cũng không dám lấy mạng mình, vì thế khi vết sẹo lành, Âu Dương Quân Viễn liền quên đau, thấy gái đẹp là bu lại.

Âu Dương Quân Viễn đang đắc ý, chớp mắt một cái thì nhìn thấy Trần Mộng Nghiên, tập trung nhìn vào, chính là cô bé đã cùng lên hát với Thư Nhã ngày ấy, nhất thời sắc tâm kinh động!

Thế lực của Âu Dương gia chưa đến được đây, cho nên hàng khách vip không có phần hắn, hắn chỉ có thể ngồi ở phía sau, về phần những ngày sau, cũng có hàng khách vip, Âu Dương Quân Viễn cũng có một tấm vé, nhưng mà, những ngày sau không tổ chức long trọng bằng ngày đầu, mà những tiết mục hay cũng không xuất hiện nữa.

“Xin chào người đẹp, anh là Âu Dương Quân Viễn, anh đã xem qua em và Thư Nhã cùng biểu diễn...” Âu Dương Quân Viễn quay đầu lại, bắt đầu trò chuyện với Trần Mộng Nghiên.

“À.... xin chào...” Trần Mộng Nghiên không biết ân oán giữa Âu Dương Quân Viễn và Dương Minh, nhưng chỉ cần nhìn vào sự việc giành thuyền này, cũng thấy được, người này và Điền Đông Hoa có mâu thuẫn, nên Trần Mộng Nghiên cũng đặc biệt lạnh lùng.

“Người đẹp, hắn không được tốt, bây giờ thuyền đã bị anh bao rồi, thế nào, có hứng thú muốn đi chơi với anh không?” Âu Dương Quân Viễn nhìn Trần Mộng Nghiên đắm đuối, đánh giá từ trên xuống dưới, bộ ngực không lớn không nhỏ, quả thật là cực phẩm.

Trần Mộng Nghiên thấy người này căn bản là không thể nói chuyện, cho nên cũng lười nói thêm gì với hắn, quay đầu đi, không thèm để ý.

Nhưng Âu Dương Quân Viễn thì không tự biết mình, thấy Trần Mộng Nghiên không để ý đến mình, vẫn dày mặt nói : “Đã quên tự giới thiệu, anh là giám đốc công ty truyền hình điện ảnh, anh thấy em có tiềm chất làm ngôi sao, anh cam đoan, có thể biến em thành siêu sao không thua kém gì Thư Nhã!”

“Tỉnh táo lại đi, thằng ngu” Dương Minh lạnh lùng chặn lời của Âu Dương Quân Viễn, nói ; “Trừ cái lý do này ra, mày không còn lời khác để nòi à? Mày không biết là lời nói của mày rất dễ bị ăn đòn sao?”

“Mẹ mày...” Âu Dương Quân Viễn thấy có người mắng mình, nhất thời nổi giận, chẳng qua, sau khi nhìn rõ bộ mặt của Dương Minh, nhất thời cả kinh, chỉ vào Dương Minh, há to miệng nói : “Sao... sao lại là mày?”

Bởi vì Tôn Khiết không có ở đây, cho nên Âu Dương Quân Viễn cũng không nghĩ Dương Minh ở đây, dù sao hôm nay cũng là lễ tình nhân, đều là ngày những cặp tình nhân đi với nhau, mà bên cạnh Dương Minh lại có một cô gái, cho nên Âu Dương Quân Viễn cũng không chú ý nhiều đến Dương Minh, bây giờ nghe Dương Minh nói vậy, cẩn thận nhìn lại, mới nhất thời hoảng sợ!

Nói thật, Âu Dương Quân Viễn vẫn còn rất sợ hãi Dương Minh, tuy rằng trong lòng thề sẽ có một ngày băm vầm hắn ra làm trăm vạn mảnh, nhưng dù sao cũng không phải là ngày hôm nay!

“Tao thấy trí nhớ của mày hình như không được tốt? Cảm thấy ngón tay của mình hơi bị thừa, muốn vứt bỏ thêm vài cái?” Dương Minh đùa cợt nhìn bàn tay bị cụt của Âu Dương Quân Viễn.

Sắc mặt của Âu Dương Quân Viễn lập tức trở nên xám xịt, muốn xé Dương Minh ra thành từng mảnh nhỏ, nhưng lần trước chịu thiệt rồi, mà lần này tuy rằng có mang người, nhưng không cam đoan là có thể đánh lại Dương Minh và Điền Đông Hoa, cho dù muốn đánh thật, thì phỏng chừng cũng không chống đỡ được bao lâu.

Cân nhắc một chút, hừ lạnh một tiếng, Âu Dương Quân Viễn nói với những tên hầu phía sau : “Chúng ta đi!”

“Khoan đã!” Dương Minh khoát tay chặn đường Âu Dương Quân Viễn.

“Mày... muốn gì?” Âu Dương Quân Viễn âm thầm đề phòng, người trước mặt giống như kẻ điên vậy, mà thế lực của mình lại mỏng, trêu chọc hắn quả thật không phải là quyết định sáng suốt! Tuy rằng bộ não của Âu Dương Quân Viễn không được lớn, nhưng cũng không phải là đồ ngốc, lần trước bị chặt hết một ngón tay, sao lại có thể chịu thêm lần nữa?

“Để thuyền lại, mày có thể đi” Dương Minh nói như ra lệnh : “Nếu không, tự gánh lấy hậu quả”

Đối mặt với sự uy hiếp trắng trợn này, Âu Dương Quân Viễn tức muốn nổ phổi, nhưng rồi, không có cách nào, hôm nay mình nhất định mất hết mặt mũi rồi, vốn muốn làm nhục Điền Đông Hoa một chút, không ngờ Dương Minh cũng có mặt!

Đối với Dương Minh, Âu Dương Quân Viễn cũng còn rất sợ hãi, do dự một hồi, liền cầm tờ biên lai đặt lên cửa sổ, sau đó xoay người nhanh chóng rời đi.

Nhưng trong lòng lại thề, mày không phải rất nguy hiểm sao? Vậy cho mày nguy hiểm thêm vài ngày, chờ xem đi! Tuy rằng tao không thể tự làm mày gặp phiền toái, nhưng sẽ có sát thủ đi giết mày!

Mày có thể đánh, nhưng là đối thủ của sát thủ sao?

Sau khi tính toán xong, Âu Dương Quân Viễn chọn lựa tạm thời lui trận.

Điền Đông Hoa có chút kinh ngạc, vì sao Âu Dương Quân Viễn lại sợ Dương Minh, nói mấy câu liền xám xịt rời đi, còn trả cả thuyền lại! Nói thật, nếu không phải Dương Minh ra mặt, thì Điền Đông Hoa hôm nay quả thật là mất hết mặt mũi rồi.

Điền Đông Hoa vừa rồi nhất thời xúc động, mới nói ra những lời đó, chẳng qua lúc cầm lấy điện thoại mới ý thức đây là Tùng Giang chứ không phải Đông Hải, cho dù mình có gọi người, thì lâu lắm mới đến đây, khi đó lễ tình nhân đã trôi qua hơn nửa ngày!

Cũng may, Dương Minh ra mặt giải quyết, cho nên giúp Điền Đông Hoa tránh được một kiếp, vừa rồi, lão quản lý ở bên trong cũng bị người nhân viên tên Tiểu Trương kêu ra, chứng kiến cảnh này.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 122

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự