Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 650 Thêm một cái nữa.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1884 chữ · khoảng 6 phút đọc

Dù sao sản nghiệp của Tôn gia rất lớn, hơn nữa trách nhiệm rất nặng, Tôn Hồng Quân cũng sợ Dương Minh là loại người lừa gạt tình cảm của đàn bà con gái, muốn mưu cầu tài sản của Tôn gia. Dù sao tuổi của hai người cũng chênh lệch quá lớn, làm cho Tôn Hồng Quân không thể không để ý.

Trước đó, con gái đã bị một thằng bạn trai lừa gạt, thoạt nhìn có vẻ thành thật, nhưng lại chỉ muốn tiền của Tôn gia!

Cho nên, Tôn Hồng Quân vô cùng cẩn thận trong việc lựa chọn con rể của mình : “Tiểu Dương, ta cũng không gạt con, trước đó ta cũng đã điều tra đơn giản về gia đình của con, theo ta được biết, hoàn cảnh nhà con cũng không phải tốt, mẹ thì bị giảm biên chế, cha thì làm công nhân, con cảm thấy tiểu Khiết đi theo con, có bị chịu ủy khuất hay không?”

“Có ý gì chứ?”Dương Minh cũng biết Tôn Hồng Quân sẽ điều tra hoàn cảnh nhà mình, nhưng lại không hiểu được ý của Tôn Hồng Quân.

“Sản nghiệp của ta, trong tương lai chuẩn bị cho cháu của ta là Tôn Chí Vĩ, tiểu Khiết nếu theo con, thì sẽ là người của Dương gia, con cảm thấy con có đủ năng lực để cho nó hạnh phúc hay không?”Tôn Hồng Quân giải thích.

“Haha...”Dương Minh cười cười : “Bác Tôn, không biết theo ngài thì cái gì mới tính là hạnh phúc?”

Dương Minh cũng sắp thành tinh rồi, sao mà không biết ý tứ của Tôn Hồng Quân! Hắn cho mình một dự phòng, cũng muốn nói với mình rằng, nếu muốn tài sản của Tôn gia, đó là điều tuyệt đối không có khả năng. Hơn nữa, chẳng những không có ưu đãi gì, mà còn phải nuôi đại tiểu thư của Tôn gia... đây chính là một tiểu thư từ nhỏ đã sống quen trong sự giàu có, nhìn xem mình sẽ làm gì bây giờ.

Nhưng mà, nói thật, một chút sản nghiệp của Tôn Hồng Quân, Dương Minh bây giờ không coi ra gì, một chút tiền của ông ta, cũng không bằng được số lẻ trong tài khoản ngân hàng tại Thụy Sĩ của mình nữa!

Hơn nữa, thế lực hắc đạo trong tay của Tôn Hồng Quân, Dương Minh cũng không động tâm, bây giờ tổ chức của mình cũng đã đủ rồi, có đám người Lý Cường rồi, cũng đủ thành lập một thế lực rồi.

“Có tiền? Có nhà? Có xe?”Dương Minh cười như không cười nhìn Tôn Hồng Quân, sau đó nói : “Hay là cả hai yêu thương lẫn nhau?”

“Cái này....”Tôn Hồng Quân không ngờ Dương Minh lại quay sang hỏi mình vấn đề này! Ông đâu biết rằng, từ thời trung học Dương Minh đã nổi tiếng là “cao thủ võ mồm”rồi, luôn luôn hỏi lại người khác như thế.

“Đương nhiên là hai người yêu thương lẫn nhau, nhưng tối thiểu, cũng phải có vật chất để cam đoan...”Tôn Hồng Quân nghĩ một hồi rồi nói : “Bây giờ con chỉ là một sinh viên, con cảm thấy con có thể làm trụ cột gia đình sao?”

“Vậy trụ cột gia đình là gì? Có tiền?”Dương Minh nói : “Thành thật mà nói, mấy cái đó con không coi trọng!”

Dương Minh nói đúng, với đồng tiền hắn không coi nặng lắm, nói cách khác, nếu như là người để ý tiền bạc thì sẽ không có khả năng móc hết ba ngàn đồng trên người đưa cho Lâm Chỉ Vận khi ấy.

“Không coi trọng tiền, thật ra không có gì sai, nhưng trên đời này, có những việc không có tiền là tuyệt đối không thể làm được!”Tôn Hồng Quân nhìn Dương Minh, nói từng chữ từng câu. Theo ông thấy, Dương Minh vẫn là người theo chủ nghĩa lý tưởng, là một sinh viên chưa va chạm với xã hội mà thôi. Tin tưởng rằng tình yêu lớn hơn tất cả, còn chưa nếm được mùi vị của cuộc sốn gian khổ.

“Haha, con chỉ nói là con không coi trọng tiền thôi, chứ không nói là con không có năng lực kiếm tiền”Dương Minh cười nói : “Bác Tôn, nếu đã điều tra con, thì nên biết, thân phận bây giờ của con cũng không có gì, nhưng chẳng qua chỉ là vẻ bề ngoài thôi. Con và một người bạn đang mở công ty châu báu, tuy rằng không thể so với gia nghiệp của bác, nhưng con nghĩ, nếu muốn nuôi tiểu Khiết thì vẫn có thể”

Tôn Hồng Quân gật đầu, ông đương nhiên cũng biết Dương Minh sẽ nói chuyện này. Tuy rằng Tùng Giang không phải là phạm vi thế lực của Tôn Hồng Quân, nhưng chuyện mở công ty châu báu lớn như vậy, còn chưa khai trương, mà trong nước mọi người đều đã biết, Tôn Hồng Quân làm sao có thể không nghe được chứ?

Nhìn chằm chằm Dương Minh thật lâu, thấy trong ánh mắt của Dương Minh không chút dối trá, Tôn Hồng Quân mới yên lòng. Ông chỉ sợ Dương Minh đến với Dương Minh là có mưu đồ, chỉ cần không phải thứ kia, thì những thứ khác đương nhiên không cần nói.

“Tiểu Dương, con hẳn là cũng biết, Tôn gia chúng ta đang làm gì chứ?”Tôn Hồng Quân vẫn rất quan tâm đến người nối nghiệp, trước kia ông dã có ý muốn đưa chuyện này cho Tôn Chí Vĩ, nhưng bây giờ vẫn muốn nhìn phản ứng của Dương Minh một chút.

Chẳng qua, nhìn thấy Dương Minh không hề để ý đến chút nào, Tôn Hồng Quân mới âm thầm yên tâm, nhưng lại có chút tiếc nuốc, xem ra Dương Minh là một người không thích phân tranh, người như vậy, có thể làm lãnh đạo hắc đạo Đông Hải sao?

Theo ông thấy, Dương Minh tranh cũng tốt, mà không tranh cũng được, nhưng chỉ làm cho Tôn Hồng Quân hơi khó xử một chút thôi. Thật ra thì... ông đâu biết rằng, Dương Minh không phải không tranh, mà căn bản là không coi sản nghiệp của ông ra gì!

Nếu Dương Minh muốn có đại sản nghiệp, thì căn bản không hề kém hơn gia sản của Tôngg gia. Hởn nữa, tính cách làm người của Dương Minh chính là, người kính ta một thước, ta kính người một trượng, người không đụng ta, ta không đụng người, nếu người phạm ta, ta giết chết người.

Nghe Tôn Hồng Quân hỏi về vấn đề này, Dương Minh do dự một chút, cũng không giấu diếm, nói : “Nghe nói thế lực hắc đạo Đông Hải, đều nằm trông tay của bác Tôn, phải không?”

“Không sai!”Tôn Hồng Quân cũng không phủ nhận, gật đầu nói : “Nếu con đã biết, vậy con có sợ không?”

“A...”Dương Minh cười cười nói : “Tại sao con phải sợ? Bác chưa xem phim “Vợ tôi là gangter à? ( My wife is gangter). Con đề nghị bác nên xem đi, bộ phim ấy rất vui...”Tôn Hồng Quân bó tay rồi, Dương Minh đây là thật sự không sợ, chứ không phải là bị bại não!

“Chỉ đùa một chút thôi!”Dương Minh cười nói : “Bác Tôn không phải nói muốn đem mấy thứ này cho Tôn Chí Vĩ sao. vậy thì có quan hệ gì với con? Tiểu Khiết và con quay về Tùng Giang, đương nhiên là không cần mấy cái này”

Tôn Hồng Quân nhìn Dương Minh, giật mình nói : “Đúng rồi, con và thằng cháu của ta Tôn Chí Vĩ là bạn học mà... thì ra con đã rõ ta không có khả năng đem gia nghiệp cho tên bại gia tử kia... thì ra là thế!”

Tôn Hồng Quân cũng đã hiểu lầm, cho rằng biểu hiện của Dương Minh là giả vờ, muốn giành được cảm tình của mình.

Chẳng qua, cái kiểu “thì ra là thế”của ông làm cho Dương Minh không thích nghe, mình quang minh lỗi lạc như vậy, mà lão gia hỏa này lại nghĩ mình đáng khinh như vậy, vì thế lạnh lùng nói : “Bác Tôn, nói thật, con cũng không có hứng thú gì với hắc đạo. Con nói cái này, bác không thích thì cũng chịu, nếu đã muốn làm xã hội đen, thì tại sao bác không tự mình làm, mà lại cho Điền gia đi xử lý?”

“Trong mắt của con, hắc đạo chính là vì đạt được mục đích mà không từ thủ đoạn. nhưng thứ này, con thật sự không coi ra gì! Nếu con thật sự muốn ham vui, thì con ở Tùng Giang cũng có thể lăn lộn được, cần gì phải chạy đến Đông Hải chi cho xa vậy?”

Tôn Hồng Quân nghe Dương Minh nói xong, nhất thời cảm thấy căm tức : “Tiểu tử, khẩu khí của con cũng không nhỏ? Theo ý của con là, con xem thường hắc đạo?”

“Con cũng không nói như vậy!”Dương Minh lắc đầu : “Nhưng con cũng không cảm thấy hắc đạo có chổ gì đặc biệt hơn người”“Nói nhảm, vậy theo ý của con, nếu con muốn làm thì sẽ làm được sao? Tốt lắm!”Tôn Hồng Quân cũng bị Dương Minh chọc cho giận lên, vì thể nổi giận : “Những lời hôm nay ta nói được nhất định sẽ làm được! Không phải con cảm thấy làm hắc đạo rất dễ dàng sao? Được, vậy con thống nhất hắc đạo Tùng Giang cho ta, Tôn Hồng Quân ta sẽ không nói hai lời, lập tức đồn gý gả con gái cho con! Nếu không được, việc hôn nhân này ta là người đầu tiên phản đối!”

Tôn mẫu thấy chồng phát hỏa, nhất thời sửng sốt, mới vừa rồi còn nói chuyện vui vẻ mà, sao bây giờ lại thành thế này? Ấn tượng của Tôn mẫu về Dương Minh vẫn vô cùng tốt.

Bà thì không có nhiều băn khoăn như Tôn Hồng Quân vậy, theo bà thấy, chỉ cần thái độ làm người của Dương Minh hiền hòa, hơn nữa con gái thích, thế là tốt rồi! Vì thế vội vàng khuyên : “Hồng Quân, ông làm vậy không phải là làm khó đứa nhỏ sao?”

“Hừ! Làm khó? Đây là chính miệng nó nói, không phải tôi làm khó nó!”Tôn Hồng Quân hừ lạnh nói.

“Ông mất bao nhiêu sức, dùng bao nhiêu năm, mới có được cục diện tại Đông Hải bây giờ chứ?”Tôn mẫu oán giận nói : “Ông còn kêu thằng con rể của mình đi thống nhất hắc đạo Tùng Giang, có phải ông nói giỡn hay không?”

Tôn Khiết cũng thấy rằng, đã đâm lao thì phải theo lao, nhưng mà, Dương Minh này cũng thật là! Ngạo khí cao quá, chủ nghĩa đại nam tử cực cao, không thể nhẫn nhịn một chút được sao?

Chẳng qua, thật là bất ngờ, khi nghe Dương Minh nhàn nhạt nói : “Tùng Giang à, chỉ là một thành phố nhỏ, có cần thêm một thành phố khác không? Ví dụ như ... Cát Đốn?”

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 105

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự