Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 649 Gặp mặt.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 2016 chữ · khoảng 7 phút đọc

Bây giờ, trên người của Dương Minh cũng dần dần có loại khí chất này, chính là bình thường do hắn hiền hòa, lại không nghiêm chỉnh, nên được che dấu tốt hơn.

Chẳng qua, Tôn Hồng Quân không cần che dấu, Tôn gia Đông Hải, cho dù có che dấu cũng vô ích, cho nên không bằng cứ tỏ vẻ một chút.

Nhìn thấy khuôn mặt không có gì đặc sắc của Tôn Hồng Quân lại sinh ra một đứa con gái xinh đẹp Tôn Khiết, hoàn toàn là công lao của Tôn mẫu. Tuy rằng đã qua bốn mươi, nhưng vẫn xinh đẹp như cũ, có thể thấy được thời còn trẻ chắc chắn là một đại mỹ nhân.

Chỉ là, bộ ngực của Tôn Khiết giống ai? Dì cũng không to bằng Tôn Khiết... chẳng lẽ do Tôn Khiết uống thuốc đu đủ quá nhiều? Dương Minh đang mải mê suy nghĩ đen tối....

Trong lúc Dương Minh đang đánh giá Tôn Hồng Quân, thì đồng thời Tôn Hồng Quân cũng đang đánh giá Dương Minh.

Thằng nhóc này lớn lên nhìn cũng đẹp trai, chẳng qua Tôn Hồng Quân luôn cười cười cho qua với tướng mạo của đàn ông. Trong mắt của ông, chỉ cần là có bản lãnh, thì mặc kệ bộ dáng bình thường cỡ nào, đều sẽ được người khác kính ngưỡng, ngược lại, người không có bất cứ tài năng gì, thì dù có đẹp trai cỡ nào, cũng chỉ là thằng mặt trắng mà thôi.

Cho nên, ấn tượng đầu tiên của Tôn Hồng Quân về Dương Minh cũng không có gì đặc biệt, tướng mạo của một người không nói lên điều gì. Phải qua được cuộc kiểm tra của mình, thì mới có thể nhìn ra Dương Minh có đủ tư cách làm con rể của mình hay không!

Chẳng qua, cái vẻ tùy ý và bất cần đời của Dương Minh lại làm cho Tôn Hồng Quân nhíu mày, loại khí chất du côn này lại làm cho Tôn Hồng Quân cảm thấy Dương Minh không thể làm được chuyện lớn gì.

Sau khi Dương Minh chào hỏi, Tôn Hồng Quân lặng lẽ gật đầu, sau đó nói : “Lão Tam, kêu hạ nhân châm trà!”

“Lão gia, đã gọi người đi rồi!”Tôn Tam cung kính đáp.

“Không cần phiền, chú Tôn!”Dương Minh nhàn nhàng nói : “Chú Tôn, dì Tôn, năm mới vui vẻ!”

Dương Minh cũng không biết mẹ của Tôn Khiết họ gì, nhưng kêu là dì Tôn chắc chắn đúng, bà ta là vợ của Tôn Hồng Quân, cũng chính là người của Tôn gia mà.

“Năm mới vui vẻ... haha!”Khuôn mặt Tôn Hồng Quân lập tức lạnh xuống : “Hôm nay đã qua mười lăm rồi, còn năm mới được sao?”

“Hắc hắc...”Dương Minh xấu hổ cười.

Tôn Hồng Quân tuy rằng cảm thấy Dương Minh rất hiền hòa, nhưng cũng không nhịn được, dù sao ấn tượng của ông về Dương Minh cũng không được tốt, làm gì có thằng con rể nào ngày mười lăm mới đi thăm cha mẹ vợ? Cái này quả thật không thể chấp nhận được!

“Cậu cao giá thật, làm cho lão già này phải đợi rất lâu!”Tôn Hồng Quân hừ lạnh nói.

Dương Minh cũng nhìn thấy được sự phê bình của Tôn Hồng Quân dành cho mình, nhưng mà hắn vốn không phải loại thích lấy lòng người khác! Tuy rằng Tôn Hồng Quân là lão đại một phương, nhưng mình không phải sao? Nên cũng lạnh lùng đáp : “Chú Tôn, Đông Hải và Tùng Giang tuy gần, nhưng cũng hơn hai tiếng đi đường, vì thế đến mừng năm mới cũng không bình thường. Vả lại nhà ai mà không có việc?”

Ý của Dương Minh chính là, lễ mình năm mới thì kệ mẹ lễ, tui còn có chuyện của tui, không có khả năng vì ông mà bỏ công bỏ việc được!

Dương Minh vừa nói xong, bầu không khí nhất thời lạnh xuống, Tôn Hồng Quân cũng sửng sốt, không ngờ Dương Minh lại đáp một cách lạnh lùng như vậy, không khỏi ngẩn ngơ! Bởi vì Tôn Hồng Quân vốn là nhân vật phong vân tại Đông Hải, cho nên bình thường cho dù là chính khách cũng phải khách khí với ông ba phần, nói chuyện luôn kèm theo mặt cười. Nhưng thật không ngờ rằng Dương Minh trả lời không một chút gì gọi là nể mặt!

Làm cho Tôn Hồng Quân kinh ngạc, đồng thời lại có chút tò mò. Dương Minh chẳng lẽ không biết thân phận của mình sao? Cho dù không biết, thì đối với cha của bạn gái, cũng không biết cung kính sao?

Thật không ngờ, chỉ là một cách phát tiết nho nhỏ của Dương Minh lại làm tăng hảo cảm của Tôn Hồng Quân lên! Người bình thường luôn tìm cách lấy lòng ông rất nhiều, Tôn Hồng Quân đã cảm thấy rất rất nhàm chán từ nhiều năm nay, có rất ít người đám chống đối lại mình, cho dù có, thì cũng sẽ biến mất khỏi trái đất.

Bây giờ, hành động của Dương Minh bây giờ, lại làm cho Tôn Hồng Quân cảm thấy được, Dương Minh có cốt khí. Ít nhất là đến với Tôn Khiết, không phải là vì ham, cũng không phải cô lấy lòng mình!

Chẳng qua, có cốt khí thì đã sao, cái này chỉ làm tăng hảo cảm của Tôn Hồng Quân về Dương Minh thôi, nhưng Tôn Hồng Quân chỉ coi trọng người nào có năng lực thôi.

“Dương Minh...”Tôn Khiết thấy bầu không khí không ổn, có chút oán trách nhìn Dương Minh, nhỏ giọng nói : “Anh nói gì thế, mau xin lỗi cha đi...”

Cha là ai chứ, Tôn Khiết đương nhiên biết, trước kia người đàn ông đã lừa mình, nghe nói là đã biến mất khỏi nhân gian rồi. Dương Minh là bạn trai giả mạo của mình, nàng cũng không hy vọng Dương Minh vì mình mà bị cái gì.

“Haha!”Tôn Hồng Quân đột nhiên cười nói : “Dương Minh nói đúng, nhà ai mà không có chuyện chứ, xin lỗi làm gì!”

Dương Minh vốn muốn nói, nhưng lại có chút không yên, chỉ vì xúc động nhất thời, mà lại phá hủy kế hoạch của Tôn Khiết! Nhưng không ngờ rằng Tôn Hồng Quân lại đột nhiên cười, điều này làm cho Dương Minh có chút bất ngờ.

“Chú Tôn, nhà của con quả thật có chút việc, bằng không đã đến đây sớm rồi”Dương Minh ngượng ngùng giải thích.

“Được rồi, được rồi”Tôn Hồng Quân khoát tay : “Ngồi đi!”

“Được!”Dương Minh gật đầu, ngồi xuống ghế sa *.

Còn Tôn Hồng Quân và Tôn mẫu thì ngồi đối diện Dương Minh, Tôn Khiết ngồi bên cạnh Dương Minh.

“Dương Minh... thôi, để ta gọi con là tiểu Dương đi, không ngại chứ?”Tôn Hồng Quân uống một ngụm trà do Tôn Tam mang lại, sau đó nói.

“Đương nhiên không ngại rồi, chú Tôn vốn là trưởng bối mà”Dương Minh cười nói.

“Con nên gọi ta là bác Tôn đi, dù sao tuổi của ta vẫn lớn hơn cha của con nhiều, tiểu Khiết cũng lớn hơn con sáu tuổi mà. Lúc ta được ba mươi tuổi mới có Tiểu Khiết...”Tôn Hồng Quân nói như vô tình, ám chỉ Dương Minh và Tôn Khiết chênh lệch tuổi với nhau, muốn nhìn xem ý kiến của Dương Minh về chuyện này thế nào.

“Haha, thật không?”Dương Minh cười thoải mái, nói : “Con cảm thấy chú Tôn còn trẻ lắm, chẳng qua nếu ngài muốn con gọi là bác cũng được, dù sao cũng chỉ là cách xưng hô thôi”

Sau đó Dương Minh làm ra vẻ kinh ngạc nói : “Tiểu Khiết lớn hơn con sáu tuổi? Con còn tưởng nàng nhỏ hơn con nữa là!”

“...”Tôn Hồng Quân nghe Dương Minh nói xong, nhất thời cảm thấy choáng quá, tên này nói dối không cần chớp mắt luôn! Không biết tuổi thật của Tôn Khiết sao?? Chẳng qua, Dương Minh nếu đã nói là không biết, thì bản thân ông cũng không thể nói ra là : Nói nhảm! được. vì thế chỉ phải nói : “Haha... tại con lớn lên nhìn trưởng thành quá... vả lại tiểu Khiết bảo dưỡng cũng rất tốt...”

“À, thì ra là vậy!”Dương Minh làm ra vẻ bừng tỉnh, nói : “Gái lớn đeo ba cái vòng vàng trông trẻ ra, không biết đeo kim cương thì thế nào?’

Cái này, làm ngay cả Tôn Khiết đang ngồi bên cạnh nghe được liền toát mồ hôi đâu... tóc thiếu chút nữa đã ướt sững.

Nhìn thấy mọi người đều trợn tròn mắt, Dương Minh ra vẻ không biết gì cả, nói : “Mọi người... làm sao vậy? Con nói không đúng à....vậy thì đeo hai cái vòng thôi...”

“Dương Minh, anh có thể nghiêm túc một chút được không...”Tôn Khiết dùng chân đá Dương Minh một cái, nhỏ giọng nhắc nhở.

Thật ra đây là do Dương Minh cố ý, bình thường cho dù hắn hay tùy ý, nhưng cũng không như thế, nhưng vừa rồi Tôn Hồng Quân đã nói những điều hắn không thích nghe, nữ lớn hơn nam thì đã sao? Không được sao?

Điều này làm cho Dương Minh không nhịn được nhớ đến Tiếu Tình. Cho nên Dương Minh mới nghĩ ra câu chuyện đem vòng vàng vớ va vớ vẫn của mình.... không phải vậy thì mang ruby =))

“Haha... rất có ý tứ!”Tôn Hồng Quân tuy rằng nghe thấy cái lý luận vớ vẫn trên trời rớt xuống của Dương Minh cũng không hiểu gì, nhưng cũng thấy từ trong lòng Dương Minh không có ý bài xích chuyện nữ lớn hơn nam, nên cũng yên lòng.

Ông sợ nhất là giữa hai người do chênh lệch tuổi quá lớn, sẽ không có tiếng nói chung, chẳng qua, thoạt nhìn Dương Minh căn bản không quan tâm mấy cái đó.

“Nghe nói con là sinh viên của đại học Tùng Giang?”Tôn Hồng Quân bắt đầu thay đổi đề tài.

“Đúng vậy, hay là bác Tôn cũng vậy?”Dương Minh hỏi lại.

“Hự... phụt....”Tôn Hồng Quân vừa mới uống một ngụm trà, nghe Dương Minh trả lời xong, xém tí đã sặc chết, ho một hồi lâu mới nói : “Ta lớn như vậy rồi, còn học đại học cái gì? Muốn thì cũng đi học lớp người già thôi! Ta đang nói tiểu Khiết!”

Dương Minh làm sao mà không biết Tôn Hồng Quân không có khả năng học ở đại học Tùng Giang, nhưng chẳng qua Dương Minh lại cố ý nói vậy! Bởi vì mới gặp mặt trong chốc lát, mà trên cơ bản là Dương Minh đã nhìn thấu tính tình của Tôn Hồng Quân, lão già này thích mềm không thích cứng, mày mà càng khách khí với lão, càng nịnh nọt lão, thì lão lại càng không cần mày. Mà mày lại càng tùy ý với lão, thì lại cứ như đi guốc trong bụng lão vậy.

Không thể không nói, lần này Dương Minh nhìn rất chuẩn, người dưới tay Tôn Hồng Quân, ai dám ăn nói với ông ta như vậy? Hơn nữa, Tôn Khiết là con gái, ở nhà biểu hiện là thục nữ, nên không có khả năng nói loạn hay nói giỡn với ông, cho nên ông ta mới mong muốn con gái nhanh nhanh kết hôn, sau đó sinh cho ông một đứa cháu để ông chơi đùa.

Mà bây giờ, Dương Minh lại tùy ý vui đùa với ông, làm cho Tôn Hồng Quân cảm thấy trẻ lại không ít, trong lòng cũng thoải mái rất nhiều.

“À, là Tiểu Khiết à, con còn tưởng rằng hai ta là bạn học chứ!”Dương Minh nói.

“Được rồi, lần tới trước khi con nói chuyện, ta cũng không thể uống nước được, bằng không sẽ sặc chết...”Tôn Hồng Quân khoát tay nói.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 116

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự