Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 647 Giải quyết vấn đề.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 2031 chữ · khoảng 7 phút đọc

Cửa mở, Lý Cường Lưu Siêu còn có Vương Bằng Lô Tân Dân cùng nhau nối đuôi vào, mà trong tay bọn họ còn có ba người đang bị trói.

“Ông chủ, nhiệm vụ đã hoàn thành thuận lợi, bốn bãi của Kim Tiền bang đã dọn xong, tòa nhà Kim Nghiệp cũng bị người của chúng ta chiếm lấy! Hành động lần này không ai bị thương vong!” Lý Cường lớn tiếng nói.

Nhưng mà, Quách Kim Bưu đứng bên đã mặt đã đổi thành màu đất rồi! Nếu chỉ nghe nói là địa bàn của Kim Tiền bang bị dọn sạch, tổng bộ bị chiếm, thì khẳng định sẽ không tin tưởng!

Vì cái gì, rất đơn giản, sản nghiệp lớn như vậy và có rất nhiều người, hơn nữa Cát Đốn là địa bàn của Kim Tiền bang, làm sao có thể nói chiếm là chiếm chứ? Cho nên nếu có ai đó nói điều này thì Quách Kim Bưu sẽ chửi là thằng ngu!

Nhưng bây giờ thì khác, bởi vì ba người bị trói kia, chính là hai phụ tá đắc lực và quân sư của mình! Ba người này có thể nói là chủ lực trong bang, mà đồng thời bị bắt đến đây, có ý gì đương nhiên không cần phải hỏi.

“Mày.... mày dám không nói đạo nghĩa giang hồ...” Quách Kim Bưu lúc này mới hoàn toàn sợ, đúng vậy, theo ý của Dương Minh biểu hiện ra, thì quả thật là hôm nay sẽ không bỏ qua cho hắn!

“Đạo nghĩa giang hồ?” Dương Minh nghe xong, liền cười vui vẻ : “Cái gì là đạo nghĩa giang hồ? Mày vừa rồi còn mới hù tao xong, nói muốn cùng cha vợ của tao đi đánh địa bàn của tao mà? Sao bây giờ lại biến thành tao không nói đạo nghĩa giang hồ?”

Sắc mặt Quách Kim Bưu lại thay đổi nữa, hắn không ngờ rằng hôm nay lại có kết quả như vậy, đúng thế, Dương Minh nói rất đúng, cái gì mà đạo nghĩa giang hồ? Chỉ là che mắt dấu tai người ta thôi, chân lý giang hồ thật sự chính là kẻ thắng làm vua.

“Tiểu huynh đệ... không, Dương lão đại, trước đó là tôi không đúng, không biết rõ chân tướng sự việc, cho nên mới tùy tiện đòi bồi thường, bây giờ tôi xin lỗi ngài...” Quách Kim Bưu cầu xin tha thứ, không còn cách nào, dưới tình huống này không thể không cúi đầu.

“Quách Kim Bưu, tao nói mày thấy mày ngu chưa?” Dương Minh hừ lạnh nói : “Mày nghĩ rằng chỉ nói một câu là xong việc sao? Trước đó tao đã cho mày cơ hội, nếu mày không dây dưa với tao, tao cũng lười chạy đến Cát Đốn quản mày, nhưng mày cứ lặp đi lặp lại cái điều kiện chó má kia để đến làm phiền tao, làm kiên nhẫn của tao lên đến cực điểm!”

“Dọn hết đi, tôi không muốn nhìn thấy hắn nữa!” Dương Minh khoát tay, nói với Bạo Tam Lập.

“Vâng, Dương ca!” Bạo Tam Lập vung tay lên, vài tên tiểu đệ liền vọt lại hướng Quách Kim Bưu, lôi hắn ra ngoài...

“Mày... bọn mày muốn làm gì? Bọn mày không thể làm vậy... thả tao ra...!” Quách Kim Bưu kinh hãi, nhìn thấy Dương Minh thật sự muốn xử lý mình, lập tức khẩn trương lên.

Dương Minh đã không có ý định tha, thì Bạo Tam Lập đương nhiên sẽ không đồng tình cho Quách Kim Bưu, gần đây Quách Kim Bưu ỷ vào Thất gia đến làm trò trước mặt mình, Bạo Tam Lập cũng đã chịu đựng đủ rồi, ước gì Dương Minh nói một câu, để chạy đi chém chết mẹ tên này.

“”Tôi có thể cho mọi người tiền... đừng giết tôi...” Quách Kim Bưu sợ, đương nhiên, hắn không phải dạng đầu trâu mặt ngựa như vẻ bề ngoài của hắn, hắn rất sợ chết. Thấy Dương Minh không nói lời nào, Quách Kim Bưu lại tiếp tục nói : “Tôi có thể từ bỏ sản nghiệp ở Cát Đốn, ngài hãy buông tha cho tôi, tôi sẽ đi thật xa, không bao giờ trở lại nữa... tôi sẽ ra nước ngoài...”

“Ồ? Mày còn có tiền ra nước ngoài sao?” Dương Minh quay đầu lại nhìn, sau đó nói : “ Khoan đã!”

Quách Kim Bưu nghĩ rằng Dương Minh sẽ tha cho hắn, lập tức vui vẻ trong lòng, đang muốn nói chuyện, thì nghe Dương Minh nói.

“Hắn có vẻ như rất có tiền!” Dương Minh nói : “Nghĩ biện pháp môi tiền của hắn ra!”

“Hiểu rồi, hắc hắc hắc...” Bạo Tam Lập cười gian nói...

Quách Kim Bưu thất vọng vô cùng, mình thật sự đã không chạy khỏi một kiếp này, cũng không cần nữa, mắng to : “Tao chửi dòng họ tổ tiên của mày, bọn mày sẽ không được chết tử tế...”

“Hừ!” Dương Minh vốn không muốn so đo với hắn, nhưng nghe cái miệng hắn nói bậy như vậy, lập tức nổi giận, tùy tay chụp lấy chén trà trên bàn ném về hướng Quách Kim Bưu.

Bị điểm huyệt đạo rồi, Quách Kim Bưu nhất thời giống như một người mắc bệnh phong, giãy dụa điên cuồng rồi bị Bạo Tam Lập kéo đi.

Về phần ba người kia, Dương Minh cũng phất tay để cho Hầu Chấn Hám xử lý, xử lý như thế nào, trong đầu Hầu Chấn Hám đều biết. Loại nhân vật cao cấp của Kim Tiền bang thì không nên giữ lại.

Chờ bọn họ đi ra ngoài, Dương Minh mới quay sang tán thưởng đám người Lý Cường : “Không tồi! Không để tôi thất vọng!”

“Cái gì chứ, ông chủ, những tên đó thật sự quá yếu, các anh em đều đang oán giận kìa. Còn chưa bắt đầu mà những tên đó đã giả chết, chạy trốn gần hết, một đám ô hợp! Ngẫu nhiên có một hai người chống lại, nhưng chỉ là thứ chân tôm, không chịu nổi một đấm!” Lý Cường cười khổ.

“Haha...” Dương Minh nghe xong, lắc đầu, cũng có thể tưởng tượng được cảnh đó, người của hắc bang bình thường chỉ có năng lực hù dọa dân chúng mà thôi, nếu có đối thủ cường thế xuất iện, bọn họ còn chạy nhanh hơn người thường nữa.

“Được rồi, mặc kệ thế nào, nhiệm vụ hoàn thành tốt!” Dương Minh nói : “Mỗi anh em được phát một ngàn đồng tiền thưởng, Còn các anh, bốn người mỗi người được ba ngàn, lát nữa đi đến chổ tài vụ lãnh tiền”

“Cảm ơn ông chủ!” Lý Cường vô cùng cảm kích nói, đã cầm tiền lương, đi làm nhiệm vụ mà còn có tiền thưởng, ông chủ đối với bọn họ thật sự quá tốt! “Nhưng mà, chúng tôi chỉ lấy một ngàn thôi, cho bằng với các anh em...”

“Tùy mọi người!” Dương Minh nói : “Làm việc tốt thì tôi sẽ không bạc đãi mọi người”

Quách Kim Bưu thật sự là đồ hèn, vô cùng hèn hạ, bị Dương Minh điểm huyệt đạo không chịu nổi, không đợi đi được vài bước, đã nói ra tài khoản và mật mã của mình, cũng không cần cái gì, chỉ cầu được chết, chết nhanh chóng, hắn thật sự không chịu nổi.

Còn địa bàn ở Cát Đống, Hầu Chấn Hám đã phái người đến lấy, về phần chuyển tài sả, đương nhiên là có luật sư chuyên môn phụ trách rồi. Thuận tiện nói thêm một câu, tập đoàn Vương thị bây giờ đã thuộc về công ty Danh Dương rồi, đám luật sư chuyên xử lý như vụ việc của hắc bang như vậy, đương nhiên là dễ dàng chiếm đoạt tài sản của người khác rồi.

Quách Kiện Siêu bây giờ là chủ tịch của tập đoàn Vương thị, à không, cái tập đoàn Vương thị này bây giờ đã đổi tên thành công ty tư nhân hữu hạn giải trí cổ phần Danh Dương ( Cái tên là vậy, TNHH mà, nếu có bạn nào biết chính xác thì nói cho mình để sửa lại) Chuyên kinh doanh khách sạn, hộp đêm cũng như những loại hình ăn chơi khác.

Tuy rằng Quách Kiện Siêu trên danh nghĩa là chủ tịch, nhưng thật ra cổ phần công ty vẫn do Hầu Chấn Hám nắm giữa. Chẳng qua, Quách Kiện Siêu cũng đã thỏa mãn với điều này, ít nhất là còn tốt hơn so với trước kia, hơn nữa lại có hắc bang chống lưng, cho người mọi người trong ngành cũng phải kính hắn ba phần.

Nhưng mà hắn không dám kiêu ngạo, bởi vì hắn biết, mình chỉ là con chó của Dương Minh, cho nên hắn luôn nhắc nhở bản thân, phải kín đáo, bằng không sẽ có ngày có kết cục giống như Vương Tích Phạm.

Bình định Cát Đốn, chỉ là ý tưởng lâm thời của Dương Minh mà thôi, hắn không muốn dính đến hắc đạo quá nhiều, khống chế hắc đạo chỉ vì muốn nắm chặt nhân tố không an toàn này trong tay mà thôi.

Lúc về đến nhà, cha mẹ vẫn chưa đi ngủ, Dương Minh thở dài, bất đắc dĩ ngồi xuống cạnh hai người, mình vừa về đến nhà lại đi tiếp, hai người nhất định là muốn gặp mình nên mới không đi ngủ.

“Cha, mẹ, sao còn chưa ngủ?” Dương Minh hỏi.

“Chờ con trở về mới ngủ” Dương Đại Hải vỗ vai Dương Minh nói : “Đại Minh, lần này ra nước ngoài thế nào? Mọi chuyện có thuận lợi không?”

“Dạ có, trên cơ bản là thuận lợi” Dương Minh nói : “Con tìm được một quặng kim cương ở Nam Phi, sau này trực tiếp lấy kim cương từ đó!”

“Ồ, thuận lợi là tốt rồi” Dương Đại Hải gật đầu. “Ở đó chỉ có chính phủ lâm thời thôi, con tìm được quặng mỏ như vậy, có gặp nguy hiểm gì không?” Dương mẫu lo lắng hỏi : “Nếu quặng mỏ bị thu về thì làm thế nào?”

Dương Minh thầm nghĩ, trừ phi là tên lãnh đạo của chính phủ lâm thời kia hết muốn sống! Cái quặng mỏ này đưa cho ai? Chính là tiền thù lao của vua sát thủ! Còn muốn thu về, quả thật là hết yêu đời rồi! Mấy thứ này căn bản không phải là bí mật gì, cho dù có thay đổi chính phủ một lần nữa, thì có kêu bọn chúng động đến, bọn chúng cũng không dám động. Bọn chúng không muốn tự tìm phiền toái cho mình.

Chẳng qua, Dương Minh không thể giải thích điều này, vì thế nói : “Mấy thứ này là đầu tư phiêu lưu, quặng mỏ của con nằm ở quốc gia tương đối ổn định, hẳn là không có vấn đề”

“Vậy con cần phải cẩn thận nha, nếu mà bị thu trở về thì con cũng không nên đi gặp người ta làm gì!” Dương mẫu dặn dò.

“Mẹ, mẹ yên tâm, con đâu phải là con nít nữa, làm việc sẽ có chừng mực mà” Dương Minh bất đắc dĩ nói.

Không biết từ lúc nào, mà người nhà này đã nói chuyện với nhau nghiêm túc hơn. Trong mắt Dương Đại Hải, con trai đã trưởng thành rồi. Nói chuyện thêm một chút về chuyện của công ty, bây giờ công ty đã thay đổi chế đạo, đi vào quỹ đạo hoạt động, công văn cũng đã được phê chuẩn, bắt đầu tổ chức lại công ty.

Dương Minh hoàn toàn để cho cha tự quyết định, cho nên không quan tâm đến việc này. Cho đến khuya, mọi người mới đi ngủ, nhưng mà, khi biết sáng hôm sau Dương Minh phải đi ngay, Dương mẫu nổi giận lên, trách là tại sao Dương Minh không nói sớm, nếu biết hắn phải đi sớm thì sẽ không nói chuyện phiếm lâu như vậy.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 106

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự