Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 630 Có tiểu nhân giúp đỡ Hạ)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1574 chữ · khoảng 5 phút đọc

Thấy người tổ chức can thiệp, Vương Đại Quang càng thêm điên cuồng, trực tiếp mà kéo, muốn mau chóng kéo Dương Minh xuống.

Chẳng qua Dương Minh đâu dễ bị hắn kéo xuống? Nói Dương Minh là thạch sùng cũng là hạ thấp hắn.

Nhìn trúng cơ hội, Triệu Oánh ở bên dưới không xa, Dương Minh bắt đầu hành động.

Cút mẹ mày đi. Dương Minh thầm mắng một câu sau đó vung chân đá. Vương Đại Quang như con diều đứt dây bay ra ngoài.

Đương nhiên Dương Minh cũng không dùng hết sức, không đá chết hắn. Chẳng qua làm cho thằng này phải chịu khổ.

Vương Đại Quang bay ra khỏi phạm vi túi khí, nhưng bởi vì mông chạm đất nên mặc dù đau nhưng không ảnh hưởng gì mấy.

Dương Minh cũng không muốn có phiền phức không cần thiết, nên dạy một chút là được rồi. Bây giờ Dương Minh còn chuyện quan trọng hơn để làm.

Dương Minh đá Vương Đại Quang xong, cũng ra vẻ thể lực không đủ rơi xuống. Chẳng qua tư thế Dương Minh ngã xuống rất đặc biệt, xoay 180 độ trong không trung, rồi ngã sấp xuống.

Vì thế một cảnh kỳ quái xuất hiện. Dương Minh từ trên ngã xuống, trực tiếp ngã vào người Triệu Oánh, thoáng cái đẩy Triệu Oánh ngã xuống túi khí.

Bởi vì có túi khí nên Dương Minh không sợ làm Triệu Oánh bị thương. Dương Minh chỉ muốn nhân cơ hội ngã lên người Triệu Oánh, chiếm chút tiện nghi. Hơn nữa xem thái độ của Triệu Oánh đối với mình.

Nhưng có một điều không ngờ được là tốc độ rơi quá nhanh, sau khi Dương Minh đẩy ngả Triệu Oánh, miệng Dương Minh vừa vặn hôn vào miệng Triệu Oánh.

Dương Minh dám thề rằng hắn không cố ý. Mặc dù hắn hơi háo sắc, nhưng không đến mức đó. Trùng hợp mà thôi.

Dương Minh kinh ngạc, Triệu Oánh cũng kinh ngạc. Chẳng qua Triệu Oánh cũng biết đây không phải là do Dương Minh cố ý. Cho nên không để ý cái này, chỉ quan tâm nhìn Dương Minh.

Vừa định mở miệng nói thì phát hiện miệng mình đã bị Dương Minh bịt kín.

Triệu Oánh vừa há mồm, Dương Minh liền cảm giác được. Dương Minh đang rất hồi hộp, Triệu Oánh có ý gì? Chẳng lẽ là há miệng chủ động bảo mình hôn.

Thấy vẻ dịu dàng trong mắt Triệu Oánh, Dương Minh trong lòng vừa động, đã không làm thì thôi, đã làm làm cho trói, bây giờ đã như thế này thì làm luôn bước tiếp theo.

Vì Triệu Oánh đã mở miệng, nên Dương Minh rất dễ dàng đưa lưỡi vào trong miệng Triệu Oánh.

“Ô ô” Triệu Oánh đang quan tâm xem Dương Minh như thế nào, lại không ngờ Dương Minh lại hôn mình.

Triệu Oánh hoảng sợ, giật mình muốn mở miệng ra nói. nhưng rất không may Triệu Oánh định nói chuyện thì lưỡi phải nhúc nhích. Cứ như vậy thoáng cái chạm vào lưỡi Dương Minh, giống như nàng phối hợp với Dương Minh vậy.

Chẳng qua trong nháy mắt đó làm cho tim Triệu Oánh đập mạnh, cảm giác tò mò, cảm giác thích thú, lại xấu hổ. Đầu Triệu Oánh nổ tung một cái, trở nên trống rỗng, chỉ khát khao được ở bên người mình yêu.

Nhưng Dương Minh lại không biết, còn tưởng Triệu Oánh đáp lại mình, lập tức tiếp tục hôn nàng. Triệu Oánh mơ mơ màng màng cũng bắt đầu phối hợp.

Mọi người ở bên cạnh bắt đầu vỗ tay, cảnh này thật thú vị.

người tổ chức mặc dù thấy Dương Minh leo núi thất bại, nhưng hiệu quả cũng không kém gì. không khí ở đây đã được Dương Minh kéo lên, cũng thầm cảm thấy cao hứng. Dương Minh đúng là ngôi sao may mắn của mình, xem ra có cơ hội nhất định phải làm quen.

Trong nháy mắt đó Triệu Oánh trở nên mê mang, bị vùi vào trong biển ái. Chẳng qua Triệu Oánh cũng là một người phụ nữ có lý trí, lúc trước xúc động mà vẫn từ chối Dương Minh, điều này có thể thấy rõ.

Nhưng bây giờ đang mơ mơ màng màng thiếu chút nữa phạm sai lầm. mình làm gì thế này. Dương Minh có bạn gái rồi mà, Mộng Nghiên biết thì sao? không thể, tuyệt đối không thể, ít nhất không phải bây giờ.

Nghĩ đến đây Triệu Oánh trở nên tỉnh táo, vội vàng thu lại lưỡi mình, sau đó nghiêng đầu sang bên.

“A...” một tiếng thét tuyệt vọng, đau đớn vang lên.

Dương Minh và Triệu Oánh sợ hãi, bởi vì chủ nhân của tiếng hét quá quen.

Hai hôm nay Trần Mộng Nghiên rất vui vẻ. Hôm qua Dương Minh không ngờ cõng mình leo núi, đây là điều làm cho người ta kích động và hạnh phúc. Hạnh phúc đến độ Trần Mộng Nghiên đêm qua mãi mới ngủ được.

Nàng lần đầu tiên nhớ đến một người, rất nhỡ. Không có lúc nào mà trong đầu không hiện ra hình bóng của Dương Minh. Mặc dù trước kia mình rất yêu Dương Minh nhưng không đến mức điên cuồng như vậy.

Trần Mộng Nghiên lần đầu tiên cảm nhận được cái gì gọi là yêu thương tha thiết. Cảm giác này làm người ta rất hạnh phúc.

Sáng sớm thức dậy Trần Mộng Nghiên nhận được tin nhắn của Dương Minh, nói hôm nay có chuyện. Trần Mộng Nghiên không khỏi Cao cấp Thần vu. Mình hôm qua cũng không quá đau, vốn muốn cùng Dương Minh ... xem ra chỉ có thể đợi vài hôm nữa.

Trần Mộng Nghiên cảm thấy rất kỳ quái với suy nghĩ của mình. Mặc dù trước đây Trần Mộng Nghiên cũng không bài xích có quan hệ thân mật với Dương Minh, nhưng cũng chỉ cảm thấy quan hệ của hai người bước thêm một bước thì có cũng được không có cũng không sao.

Nhưng bây giờ lần đầu tiên Trần Mộng Nghiên cảm thấy muốn trao cho Dương Minh, lúc nào cũng nghĩ đến. nàng mong giây phút đó sớm diễn ra.

Chẳng qua khi Dương Minh nói hôm nay có việc, Trần Mộng Nghiên mặc dù Cao cấp Thần vu nhưng không hề giận. Nàng đã quyết định về sau phải làm một cô gái nghe lời, không được ngang ngạnh, không được gây phiền phức cho Dương Minh.

Cho nên Trần Mộng Nghiên chỉ nói Dương Minh chú ý an toàn, không nói gì thêm.

Ở nhà khá chán, Trần Mộng Nghiên quyết định đi dạo, cho nên đã đến hội chùa. Trần Mộng Nghiên cũng không biết tại sao mình đến đây, có lẽ và nhớ lại kỷ niệm giữa mình và Dương Minh.

Trần Mộng Nghiên cảm thấy mình giống như một cô gái đang rất hạnh phúc, nhớ lại là thấy ngọt ngào. Đến nơi này, Trần Mộng Nghiên liền quyết định đến chỗ leo núi xem một chút.

Trần Mộng Nghiên đang rất hạnh phúc đi tới thì thấy một cảnh làm tim nàng vỡ ra. Nàng thậm chí không thể tin vào mắt mình.

Sao có thể ... người đàn ông trên kia là Dương Minh, mà anh ấy đang hôn một cô gái khác. Điều này không tính, làm cho Trần Mộng Nghiên không thể chấp nhận là Dương Minh lại đang hôn Triệu Oánh.

Điều này làm nước mắt của nàng trào ra như nước vỡ bờ.

Triệu Oánh, đây là người mình kính trọng không đang ở bên dưới Dương Minh. Tại sao có thể như vậy?

Mình dù có tâm sự gì cũng nói với chị ấy. Nhưng chị ấy lại cướp người đàn ông của mình. Điều này Trần Mộng Nghiên không thể tưởng tượng.

Đả kích này quá nặng. nếu người bên dưới Dương Minh là Lam Lăng hay Chu Giai Giai, Trần Mộng Nghiên cũng không tức như vậy. Nhưng đó lại là Triệu Oánh.

Người mình cho rằng không có khả năng nhất nhưng lại như vậy. Trần Mộng Nghiên lớn tiếng hét lên, lấy tay ôm mặt xoay người bỏ chạy.

Trên đời này, mình còn có thể tin ai được nữa? Một là người mình yêu, một là người chị mình kính trọng. mà hai người này lại làm chuyện xấu xa như vậy sau lưng mình.

Trần Mộng Nghiên không thể chấp nhận, không thể giải thích, không thể tưởng tượng.

Nhìn Trần Mộng Nghiên biến mất trong đám đông, Triệu Oánh và Dương Minh đều sợ hãi.

Triệu Oánh đẩy Dương Minh ra, oán trách: “Còn không mau đuổi theo”

“Vậy chị ...” Dương Minh có chút do dự, vừa hôn người ta bây giờ lại đuổi theo một người phụ nữ khác, chuyện này Dương Minh đúng là không làm được.

“Không cần để ý đến chị. Mau đuổi theo Trần Mộng Nghiên đi” Triệu Oánh tức giận nói: “Hai ta không có gì hết, giải thích với cô ấy đi”

“Vậy ...” Dương Minh vẫn có chút do dự.

“Đúng là sợ em đó” Triệu Oánh có chút bất đắc dĩ nói: “Đi, chị và em cùng đi, chị giải thích giúp em một chút”

Vô Ảnh Chân Ma

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 96

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự