Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 597 Kế hoạch công ty ô tô Tùng Giang (Hai)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1607 chữ · khoảng 5 phút đọc

Dương Minh rất buồn lòng. Chuyện này hắn không muốn tham dự. Các công ty nhà nước có quá nhiều tệ nạn. không phải nhét tiền vào là thay đổi được.

Dương Minh lắc đầu không nghĩ nữa. Cầm điện thoại di động lên chuẩn bị gọi cho bạn bè. Mặc dù tối qua Dương Minh đã nhắn tin, nhưng những người có quan hệ đặc biệt vẫn phải gọi.

Dương Minh gọi đến nhà Lưu Duy Sơn trước, đây là bố nuôi mà nên phải ưu tiên. Bên kia không ngờ là Tiếu Tình nghe điện. Dương Minh cười nói: “Bà xã, chúc năm mới vui vẻ”

“Dương Minh?” Tiếu Tình ngẩn ra một chút, lập tức nhỏ giọng nói: “Đừng nói linh tinh, đây là điện thoại bàn nhà bổ mẹ đó”

“Ha ha, đây không phải là chị gọi điện sao, không có gì mà, cũng không ai nghe thấy mà” Dương Minh nói.

“Bỏ đi. Em gọi điện thoại tìm bố à?” Tiếu Tình hỏi. Nàng hỏi như vậy là bởi vì nếu Dương Minh tìm nàng thì không thể gọi điện đến nhà Lưu Duy Sơn, mà trực tiếp gọi vào điện thoại di động: “Vâng, em gọi chúc mừng năm mới bố nuôi” Dương Minh nói.

“Được, em chờ chút. Chị đi gọi bố” Tiếu Tình nói.

Một lát sau Lưu Duy Sơn nghe điện. Dương Minh theo thứ tự chúc mừng năm mới Lưu Duy Sơn và Sở Huệ Phương, sau đó cũng chúc mừng Chung Hàn Lâm và vợ ông ta, sau đó dập máy.

Theo quan hệ với mình, thì còn lại là Tôn Khiết và Lâm Chỉ Vận. Về phần Trần Mộng Nghiên, mình vừa mới từ nhà cô ấy về, không cần phải chúc mừng.

Dương Minh đầu tiên gọi cho Tôn Khiết, không lâu sau Tôn Khiết nghe điện: “Alo, Dương Minh à?”

“Ha ha, là tôi, xem ra chị thuộc số điện thoại của tôi rồi nhỉ?” Dương Minh cười hắc hắc nói.

“Đừng có nói với tôi là cậu không biết điện thoại di động hiện tên người gọi đó” Tôn Khiết có chút tức giận nói: “Tìm tôi có chuyện gì? Mau nói đi”

“Ngất, tôi tìm chị có việc gì chứ?” Dương Minh có chút xấu hổ.

“Tôi hình như nhớ lần nào cậu tìm tôi cũng có việc” Tôn Khiết trêu chọc.

“Lần này không có việc mà, tôi gọi điện chúc mừng năm mới mà thôi ...” Dương Minh nói.

“Thì ra là chúc tết. Cũng chúc cậu năm mới vui vẻ. Ha ha, tôi vừa định gọi điện cho cậu mà cậu đã gọi trước” Tôn Khiết nói: “Đúng, cậu đừng quên chuyện đã đáp ứng tôi đó”

“Chuyện gì?” Dương Minh bị Tôn Khiết hỏi thế không khỏi ngẩn ra một chút.

“Chính là tết này đến nhà giả làm bạn trai của tôi” Tôn Khiết nhắc: “Cậu không phải không chịu thực hiện đó chứ?”

“Ồ. Cái này hả. không vấn đề gì” Dương Minh không sao cả. mình bây giờ giả làm bạn trai rất kinh nghiệm, gần như chuẩn bị giả thành thật, có thêm Tôn Khiết không vấn đề gì. Chỉ là bố mẹ Tôn Khiết khác với Tôn Khiết. Tôn Hồng Quân là người bình thường sao? Dương Minh sợ đến lúc đó sẽ lộ.

“Ừ, vậy vài ngày nữa tôi gọi cho cậu” Tôn Khiết nói: “Tôi còn có chuyện không nói với cậu nữa. Chuẩn bị sẵn sàng đó, đến lúc đó đừng làm lộ, nếu không tôi cho cậu đẹp mặt”

Dương Minh không nói gì. là mình đi giúp cô ta cơ mà. Sao lại còn dọa mình chứ? Chẳng qua Dương Minh muốn nói lý cũng không được vì Tôn Khiết đã dập máy.

Sau đó Dương Minh lại gọi điện chúc mừng năm mới Trương Tân, Điền Đông Hoa, Hầu Chấn Hám, Bạo Tam Lập. Cuối cùng mới gọi đến nhà Lâm Chỉ Vận.

Tại sao cuối cùng mới đến lượt Lâm Chỉ Vận? Thực ra là do hôm nay Dương Minh quyết định hẹn Lâm Chỉ Vận đi chơi. Dù sao mình có thân phận là bạn trai của Lâm Chỉ Vận, về tình về lý cũng phải đến nhà chơi chứ.

May mắn là hôm qua đã đến nhà Trần Mộng Nghiên, nếu không Dương Minh phải học phép phân thân. Dương Minh cũng không gọi điện thoại di động cho Lâm Chỉ Vận mà gọi vào số máy bàn.

“Cô, chúc mừng năm mới” Dương Minh nói. Người nghe điện là mẹ Lâm Chỉ Vận. Trầm Nguyệt Bình nghe thấy là Dương Minh liền nhiệt tình nói: “Dương Minh à, hì hì, cháu gọi điện nhanh thật. Cháu tìm Vận Nhi à? Cô gọi nó nhé”

“Dạ, không cần ạ. Cô và chú vẫn tốt chứ ạ?” Dương Minh hỏi.

“Vẫn tốt, rất tốt mà. Từ lúc Vận nhi quen cháu, nhà chúng ta vui vẻ hơn trước nhiều” Trầm Nguyệt Bình cười nói: “Cháu chờ chút. Vận Nhi lại đây. Vận Nhi, có điện thoại này. Là Dương Minh gọi”

Không lâu sau Lâm Chỉ Vận nghe điện: “Dương Minh, anh tìm em à?”

“Ừ, anh gọi điện chúc mừng em năm mới vui vẻ” Dương Minh nói.

“Năm mới vui vẻ ...” Lâm Chỉ Vận nghe Dương Minh tìm chỉ để chúc tết mình, trong lòng không khỏi có chút mất mát. Các đôi tình nhân khác cứ đến tết là cùng nhau đi lễ chùa mà.

Vừa nãy trên Tv còn chiếu cảnh chùa, Lâm Chỉ Vận thấy không khỏi hâm mộ. Nhưng thật trùng hợp, Trầm Nguyệt Bình ở bên lại hỏi một câu: “Con và Dương Minh chưa đi chùa với nhau phải không?”

Lâm Chỉ Vận cũng không dám đáp. Mặc dù trong lòng nàng rất mong Dương Minh hẹn mình đi. Chẳng qua nàng cũng biết mình và Dương Minh chỉ đóng giả mà thôi. Dương Minh còn có bạn gái cơ mà. Cho nên Lâm Chỉ Vận cũng không thể hy vọng xa vời.

Cho nên mặc dù lúc này Lâm Chỉ Vận rất mong đợi, chẳng qua vẫn không yêu cầu gì Dương Minh, chỉ chút tết hắn mà thôi.

“Lát nữa anh đến nhà em, mọi người có lịch ra ngoài không thế?” Dương Minh đột nhiên nói.

“A?” Lâm Chỉ Vận giật mình: “Lát nữa anh tới nhà em?”

“Ừ, sao thế? Không phải em có chuyện muốn ra ngoài chứ?” Dương Minh.

“Không ... không phải ... anh không đi chơi cùng bạn gái sao?” Lâm Chỉ Vận nhỏ giọng nói.

“Em không phải bạn gái anh sao?” Dương Minh rất tự nhiên nói.

“...” Lâm Chỉ Vận há hốc mồm một lúc lâu không nói được gì. Dương Minh nói vậy là có ý gì. Anh ấy coi mình là bạn gái sao? Hay chỉ là trêu đùa mình mà thôi?

Nếu là tình huống đầu tiên thì Trần Mộng Nghiên sẽ ra sao? Lâm Chỉ Vận không khỏi cảm thấy hoa mắt, bị tình cảm đánh mạnh vào đúng là không dễ chịu.

“Chờ anh đó, anh lập tức sẽ đến. Em nói với mẹ cho anh” Dương Minh cười nói. Hắn bây giờ có thể nghĩ ra vẻ kinh ngạc đáng yêu của Lâm Chỉ Vận.

“Ồ” Lâm Chỉ Vận ngơ ngác nói một câu, sau đó Dương Minh dập máy.

Đã làm trò thì phải làm đến cùng. Dương Minh lấy chiếc áo khoác đôi mà hắn và Lâm Chỉ Vận đã mua ra mặc.

Ra ngoài phòng thấy bố vẫn ngồi trên sô pha hút thuốc lá, khói thuốc bay đầy phòng. Mà mẹ có thể cũng do nói mệt rồi nên ngồi xem Tv, không thèm để ý đến bố.

Dương Minh không khỏi cảm thấy đau lòng. Bố là người trọng tình cảm. Nếu là người khác xí nghiệp tốt xấu quan hệ gì đến mình? Xí nghiệp không tốt thì mình phải bỏ tiền ra sao?

Có lẽ không giải quyết được vấn đề, mà người ta còn nói người nhà mình là ngu.

Xem ra chỉ có thể đợi tâm trạng của bố tốt trở lại rồi mới nói chuyện. Dương Minh nói với bố mẹ đi thăm bạn, sau đó ra ngoài.

Hôm nay trên đường khá ít xe, nhưng xe taxi lại không ít. Dương Minh bắt xe đến nhà Lâm Chỉ Vận. Trầm Nguyệt Bình nghe Lâm Chỉ Vận nói Dương Minh sẽ tới, cho nên Dương Minh vừa gõ cửa thì Trầm Nguyệt Bình đã ra mở cửa cho hắn.

“Cô chú, năm mới vui vẻ” Dương Minh đứng ở ngoài cửa chúc bố mẹ Lâm Chỉ Vận.

“Năm mới vui vẻ, mau vào nhà cho ấm” Trầm Nguyệt Bình kéo Dương Minh vào phòng, sau đó cầm túi hoa quả mà Dương Minh mang tới.

“Không sao ạ....” Dương Minh có chút xấu hổ, đây có gì khác so với con rể tới nhà bố mẹ vợ chứ.

Dương Minh đưa mắt nhìn thoáng qua Lâm Chỉ Vận thấy cô bé đỏ mặt cúi đầu, không biết đang nghĩ gì.

“Ồ?” Trầm Nguyệt Bình đột nhiên có chút kinh ngạc nhìn nhìn chiếc áo khoác của Dương Minh, sau đó kinh ngạc nói: “Dương Minh, chiếc áo này của cháu trông quen mắt thế? Hình như Vận nhi cũng có một cái? Có phải là ....”

“A ... con....” Lâm Chỉ Vận không ngờ mẹ lại tinh mắt đến thế, nhìn ngay ra áo của mình và Dương Minh là áo đôi. Bình thường mình mặc có vài lần mà?

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 98

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự