Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 596 Kế hoạch công ty ô tô Tùng Giang (một)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1794 chữ · khoảng 6 phút đọc

“20 triệu?” Dương phụ bất đắc dĩ lắc đầu nói: “Giám đốc Phùng, chuyện này tôi sợ không giúp gì được ngài”

“lão Dương, lão chưa thử sao biết không thể giúp? Hơn nữa cũng không phải là giúp không công. Chúng tôi có thể lấy cổ phần ra đổi mà. Bây giờ cải tổ xí nghiệp rất cấp bách. Sau khi cải tổ xong xí nghiệp sẽ làm ăn có lãi, đến lúc đó sẽ nhận được tiền phần trăm mà” Phùng Vạn Giang nói.

“giám đốc Phùng, chuyện này tôi thực sự không biết nên làm như thế nào mà” Dương phụ mặc dù không hiểu quá cụ thể, nhưng cũng biết Dương Đại Sơn gần đây dồn rất nhiều tiền vào câu lạc bộ giải trí. Bây giờ Dương Đại Sơn lấy đâu ra tiền mà đầu tư vào xí nghiệp?

Hơn nữa xí nghiệp này nói đơn giản là động không đáy. Bây giờ dồn bao nhiêu cũng không biết.

“lão Dương, Dương tổng chưa từ chối mà anh đã từ chối. Có phải là nhà anh bây giờ tốt rồi nên quên mọi người?” Phùng Vạn Giang có chút khó chịu. Có được hay không thì lão cũng đi hỏi một câu chứ sao đã từ chối rồi.

“Giám đốc Phùng, chuyện nhà tôi, tôi hiểu rõ nhất. Anh trai tôi mở câu lạc bộ bề ngoài thì oai lắm, nhưng trên thực tế đang nợ ngân hàng. Hơn nữa câu lạc bộ cũng không phải một mình anh tôi mở ra, đâu có tiền đầu tư vào xí nghiệp chúng ta” Dương phụ cười khổ nói.

“Thì ra là như vậy...” Phùng Vạn Giang đến đây đã hỏi thăm trước. Dương phụ nói rất đúng, hơn nữa Phùng Vạn Giang cũng không mong chờ Dương Đại Sơn sẽ đầu tư. Nói ra Dương Đại Sơn chỉ là dẫn dắt mà thôi. Tiếp theo vẫn còn chuyện để nói mà. Vì thế Phùng Vạn Giang nói tiếp: “Anh và Dương Đại Sơn dù sao cũng là anh em ruột, hơn nữa cũng đã tách ra nhiều năm. Nên chắc cũng không thuyết phục được Dương Đại Sơn”

“Đúng là như vậy, cảm ơn giám đốc đã hiểu” Dương phụ thở dài một tiếng.

“Ha ha, điều này mọi người đều hiểu mà. Nếu là chuyện nhà anh, anh nhất định không thể từ chối. Nhưng chuyện chỗ Dương Đại Sơn, anh không thể làm chủ đúng không?” Phùng Vạn Giang cười ha hả nói.

“Đúng thế, đúng thế” Dương phụ vội vàng nói.

“Ha ha” Phùng Vạn Giang phất tay chỉ vào Dương Minh rồi nói: “Đây là con trai anh hả?”

“Đúng thế, nó là Dương Minh” Dương phụ nói: “Lúc còn bé nó hay đến xí nghiệp chơi”

“Ừ, thằng bé thật đẹp trai. Năm nay bao nhiêu tuổi rồi?” Phùng Vạn Giang gật đầu nói.

“Ồ, 19....” Dương Minh thầm đề phòng, ai biết Phùng Vạn Giang giở trò gì.

“19? Không tệ, không tệ. Thằng bé nhà bác đã 25 tuồi mà chẳng biết gì hết, vùi đầu vào đọc sách muốn làm tiến sĩ. Học đến độ đầu óc choáng váng” Phùng Vạn Giang thở dài một tiếng: “Lão Lương, thằng bé nhà lão thì sao?”

“Bỏ đi, thằng ranh đó suốt ngày chỉ biết chơi game. Bây giờ tôi đang xin cho nó vào một cơ quan nhà nước làm mà sống qua ngày” Lương Ngạn Quân nói.

“Xem ra chỉ có lão Dương là biết dạy con” Phùng Vạn Giang nói: “Không phục không được”

“Ha ha, thằng bé này có gì tốt đâu. Suốt ngày làm việc linh tinh” Dương phụ mặc dù nói như vậy chẳng qua người ta khen con mình, ai lại không thích?

“Nghe nói cậu ta đang cùng bạn mở công ty phải không? Đầu tư rất lớn, là công ty châu báu?” Phùng Vạn Giang đi vào chuyện chính, đây mới là mục đích thật của lão.

“Đúng, làm ăn nhỏ mà thôi” Dương phụ khoát tay nói.

“Gì mà làm ăn nhỏ. Công ty châu báu đó. Nghe nói đầu tư mấy chục triệu đó?” Phùng Vạn Giang nói: “Quy mô này không nhỏ mà”

“Cái này ... tôi cũng không rõ lắm” Dương phụ mặc dù thành thật nhưng bây giờ đã nghe ra ý của Phùng Vạn Giang. Lão ta muốn Dương Minh đầu tư.

“Tôi có một người bạn cũng mở công ty châu báu. Người này nói với tôi” Phùng Vạn Giang cười nói: “Dương Minh à, cháu thật sự là quá lợi hại”

“Chú nói quá lời rồi” Dương Minh cũng hiểu chuyện không đúng, sao lại bò lên người mình?

“Dương Minh, bây giờ xí nghiệp của các chủ đang gặp nạn, cháu có thể giúp chú một chút không? Cháu xem một chút, công ty châu báu lúc nào mở cũng được mà. Nhưng xí nghiệp của chú bắt buộc phải cải tiến công nghệ, mà lại không có tiền đầu tư. Như vậy xí nghiệp sẽ phải phá sản” Phùng Vạn Giang rất chân thành mà nói: “Hơn nữa đầu tư vào không phải là mất tiền. Xí nghiệp có thể cho cháu cổ phần. Xí nghiệp làm ăn tốt, cháu sẽ kiếm được tiền. Cái này tốt hơn nhiều so với cháu vất vả tự mở công ty mà.

“...” Dương Minh không nói gì, nghĩ mình là đứa trẻ sao? Những lời này có thể lừa mình sao? Nếu xí nghiệp tốt đẹp như vậy thì cần gì phải chạy loạn như vậy? Sớm đã có công ty thu mua hoặc đầu tư rồi. Còn chờ đến bây giờ sao?

Chẳng qua lời này Dương Minh không thể nói ra, dù sao cũng là lãnh đạo của bố. Dương Minh đành phải khéo léo từ chối: “Chú, công ty của này là do cháu và bạn học cùng mở. Sao cháu có thể nói không làm là không làm? Hơn nữa thủ tục đã làm xong, cũng đã tìm được chỗ thuê nhà, không thể giữa đường bỏ dở”

“Dương Minh, cháu coi như còn con cháu của xí nghiệp, sao cháu có thể nói như vậy?” Phùng Vạn Giang ra vẻ mất hứng rồi nói: “Công ty kia của cháu làm nhỏ một chút được không? Cả xí nghiệp dựa hết vào cháu đó”

“Xin lỗi chú, cháu không thể giúp. Đầu tư đâu phải trò đùa. Hơn nữa tiền không phải là của cháu, mà là bố nuôi cháu bỏ ra. Làm gì cũng không phải do cháu nói là được” Dương Minh lắc đầu từ chối.

“lão Dương, anh không phải vừa nãy đã nói chuyện nhà mình, anh sẽ làm chủ sao. Chuyện anh trai anh, tôi không ép anh. Nhưng Dương Minh là con trai anh, anh nói chẳng lẽ nó không nghe sao?” Phùng Vạn Giang thầm nghĩ thằng ranh không đồng ý hả? Cũng không sao, chỉ cần đả thông tư tưởng bố mày, xem mày có đầu tư không?

Phùng Vạn Giang vẫn nghĩ Dương Minh là trẻ nhỏ, cho nên lão cho rằng chỉ cần Dương phụ đồng ý, Dương Minh không thể phản đối.

“Cái này...” Dương phụ bị Phùng Vạn Giang nói làm cho ngây ra. Tất nhiên trước đó Dương phụ đúng là nói như vậy. Nhưng không ngờ Phùng Vạn Giang lại lấy lời đó ra bắt bí mình.

“Dương Minh, cháu không thể trơ mắt nhìn xí nghiệp phá sản như vậy chứ?” Phùng Vạn Giang nói tiếp: “Chúng ta có nhiều công nhân như vậy cơ mà. Nhà cháu trước kia lúc chưa phát đạt không phải cũng rất khó khăn sao?’

“Cháu cảm thấy vẫn ổn” Dương Minh nói: “Trước kia cháu chẳng thấy khó khăn gì cả, rất vui vẻ” Dương Minh hiển nhiên không thể nói khác, chỉ có thể coi tình hình rất tốt.

“Tốt gì mà tốt?” Lương Ngạn Quân nói: “Cháu hỏi bố mình xem, ngày trước có khổ hay không? Lão Dương, lão nói thật lòng xem, cuộc sống của nhân viên trong xí nghiệp bây giờ như thế nào?”

“Cái này ... đúng là không có gì đặc biệt” Dương phụ thở dài một tiếng.

Dương Minh lắc đầu. Bố quá thành thật. Dương phụ đã nói như vậy, mình còn biết nói gì nữa. Đúng thế, cuộc sống của nhân viên xí nghiệp ô tô Tùng Giang rất khổ cực. Như mình trước đây, đến nhà hàng ăn uống là quá xa xỉ. Điều này Dương Minh hiểu rõ, nhưng mình cũng không phải nhà từ thiện. Mặc dù trong tay có tiền nhưng không thể lãng phí.

“Thấy chưa, bố cháu nói thật đó” Lương Ngạn Quân nói: “Dương Minh, cháu không thể mặc kệ được”

Thấy vẻ mặt nhăn nhó của Dương Minh, Dương phụ không chịu được. Dù sao đây là chuyện liên quan đến xí nghiệp của mình, vì thế nói: “Được rồi giám đốc, chuyện này chúng ta không nói nữa. Lát nữa tôi bàn với Dương Minh, còn cả bố nuôi của nó nữa”

“Cũng được, vậy phiền lão Dương, nhất định phải thành công” Phùng Vạn Giang thấy Dương phụ nói như vậy liền vui vẻ: “Cứ quyết định như vậy đi, tôi và lão Lương không làm phiền nữa”

Vừa nói hai người liền đứng dậy chào. Phùng Vạn Giang và Lương Ngạn Quân đều biết chuyện này không thể ép quá chặt, dừng ở đây là tốt nhất. Lão Dương là người trọng tình trọng nghĩa, có tình cảm với xí nghiệp. Cho nên chỉ cần đả thông tư tưởng của lão Dương, chuyện này không khó giải quyết.

“Giám đốc Phùng đi cẩn thận” Dương phụ đứng dậy tiễn. Dương Minh và Dương mẫu không đứng dậy. Dương mẫu không muốn Dương Minh đầu tư, tiền đâu phải lá cây chứ.

Phùng Vạn Giang và Lương Ngạn Quân rời đi, Dương phụ mới đóng cửa thì Dương mẫu đã mở miệng nói: “lão Dương, chuyện này ông không thể đáp ứng bọn họ. Xí nghiệp ô tô Tùng Giang là cái động không đáy, đầu tư bao tiền cũng không đủ. Đại Minh nhà chúng ta khó khăn lắm mới có chút tiền gây dựng sự nghiệp. Ông không thể hại con”

“Cái này tôi biết mà...” Dương phụ thở dài một tiếng rồi ngồi xuống ghế: “Nhưng bây giờ...”

“Cái gì cũng không thể? Chuyện này tôi nói rồi đó, không thể” Dương mẫu lập tức phản đối: “Lão đừng có mà nghĩ đến. Dương Minh, mau về phòng, đừng để ý đến bố con”

“Ai” Dương phụ khó khăn kêu lên một tiếng, cầm điều thuốc lá lên châm hút.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 90

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự