Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 578 Kết cuộc cuối cùng (thượng)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1569 chữ · khoảng 5 phút đọc

Mặc dù Vương Chí Đào bây giờ không được coi là người đàn ông chân chính nhưng cứ như vậy càng làm hắn trở nên biến thái, càng không thể chịu được.

“Chết. Để nó chết, để Dương Minh cùng chết với nó” Vương Chí Đào tức giận nói.

Vương Tích Phạm lại đang cân nhắc xem làm Dương Minh chết như thế nào. Theo hắn thấy Dương Minh đã là vật trong tay mình. Ở nơi này hắn còn có thể chạy được sao?

Tốt nhất để cho hắn và Chu Giai Giai cùng chết. Nếu như Chu Giai Giai không phải đứa con gái mà Vương Chí Đào yêu, như vậy hắn đã sớm tìm một thằng thuộc hạ xxx Chu Giai Giai, hoặc là tự mình làm.

Nhưng Chu Giai Giai vẫn là đứa con gái mà Vương Chí Đào thích, làm như vậy Vương Chí Đào nhất định không chịu được. Thực ra nếu Vương Chí Đào không bị chuyện đó, như vậy chuyện này tốt nhất là do hắn làm.

Chẳng qua bây giờ tiện nghi cho con ranh Chu Giai Giai này, để nó chết yên ổn.

“Chu Giai Giai?” Dương Minh kinh ngạc nói, nhìn Chu Giai Giai đang bị trói trong phòng giám sát.

Cô ấy sao lại ở đây? Chẳng qua khi Dương Minh thấy rõ tình hình không khỏi cảm động. Chu Giai Giai không ngờ vì mình. Nếu như lúc trước Chu Giai Giai nói thích mình, cô ta có thể là bịa ra để trêu mình. Nhưng bây giờ lại là sự thật.

Cô ấy làm tất cả là vì mình?

Dương Minh thở dài một tiếng, xem ra những chuyện trước đây là thật. Chu Giai Giai không ngờ thật sự yêu mình. Chẳng qua Dương Minh lúc này không vui vẻ gì, ngược lại tâm trạng rất nặng nề.

Chu Giai Giai, mình có tài gì mà một cô gái vì mình như vậy? Dương Minh gãi đầu, dù nói như thế nào cũng phải thoát khỏi đây rồi nói. Bây giờ xem ra Chu Giai Giai đã tìm được chứng cứ của Vương Tích Phạm, hơn nữa đưa đến cho Trần Phi. Cho nên Vương Tích Phạm bị bắt chỉ là vấn đề thời gian mà thôi.

“Két” cửa phòng bị mở ra, ba thằng áo đen đi vào: “Dương Minh, đi ra”

Bọn họ đều là thành viên tổ B đội biệt động Vương gia, hơn nữa là những người xuất sắc trong đội. Vương Tích Phạm đã nghe Vương Chí Đào nói thân thủ của Dương Minh rất cao nên mới phái mấy người đến.

Cho dù bọn chúng không tìm Dương Minh, Dương Minh cũng phải đi tìm Vương Tích Phạm. Hắn không thể nhìn Chu Giai Giai chịu khổ vì mình. Cô gái si tình này mặc dù làm mình đau đầu, chẳng qua Dương Minh không thể bỏ mặc.

Về tình về lý dù là bạn bè bình thường, Dương Minh cũng không thể thấy chết mà không cứu, huống hồ còn có quan hệ đó.

Dương Minh nhìn ba tên áo đen trước mặt không khỏi thấy buồn cười. Ba người này nếu mình muốn ra tay, bọn chúng đã nằm trên đất rồi. Đối với đám người này Dương Minh không thèm để ý.

“Đi thôi” Dương Minh nhún vai mặc áo ngoài rồi nói.

“Chờ chút, cậu muốn đi đâu?” Hạ Tuyết thấy có người đến đưa Dương Minh đi liền chạy tới.

“Tiểu thư Hạ, đây không phải chuyện của cô, mời cô đợi ở đây” Một người áo đen ngăn Hạ Tuyết lại.

“Tại sao tôi không thể đi? Các người không phải là tìm tôi sao?” Hạ Tuyết đưa tay chụp lấy tay của tên kia.

Tay của người áo đen không hề động đậy, giống như cây sắp vậy. Tay Hạ Tuyết bị chấn lại đến tê dại.

“Tiểu thư hạ, ông chủ chỉ mời anh Dương đây, không mời cô, cô đừng làm khó chúng tôi. Nếu không chúng tôi sẽ không khách khí” Tên này lạnh lùng nói.

“Hừ, giấu đầu giấu đuôi” Hạ Tuyết hỏi một câu nhưng không làm gì nữa. Vì chuyên gia vừa động đã biết có hay không. Tên áo đen đã làm Hạ Tuyết hơi sợ.

Mặc dù Dương Minh mạnh hơn đám này nhiều nhưng lúc Dương Minh đấu với Hạ Tuyết thì không dùng toàn lực, chỉ chơi đùa nàng mà thôi. Cho nên Hạ Tuyết cũng không cảm thấy Dương Minh quá lợi hại. Mình thua quá oan uổng. Dương Minh dùng thủ đoạn hèn hạ để thắng.

“Anh Dương, mời” Tên áo đen thấy Hạ Tuyết không gây loạn liền quay đầu lại nói với Dương Minh.

“Hạ Tuyết, chị ở đây chờ tôi, tôi đi xem bọn chúng muốn làm gì” Dương Minh nháy mắt với Hạ Tuyết. Thực ra Dương Minh cũng không hy vọng Hạ Tuyết đi cùng. Cứu một mình Chu Giai Giai, Dương Minh còn có thể được. Nếu có thêm Hạ Tuyết ở bên cạnh làm loạn, vậy sẽ khó khăn hơn nhiều.

Hạ Tuyết rõ ràng yếu hơn tên áo đen, Dương Minh cũng không muốn Hạ Tuyết thành đối tượng uy hiếp của mình.

“Vậy... cậu cẩn thận chút...” Hạ Tuyết mặc dù tức giận với hành vi vừa nãy của Dương Minh với mình, chẳng qua đến lúc này không thể hành động theo tình cảm. Nếu Dương Minh bảo mình ở lại, như vậy hắn nhất định có ý đồ. Vì vậy chỉ biết làm theo lời Dương Minh nói.

Dương Minh đi theo tên áo đen ra ngoài, cửa sắt lại được khóa lại. Chẳng qua trước khi ổ khóa đóng lại, Dương Minh đã lặng lẽ lấy một cây châm nhét vào ổ khóa.

Cứ như vậy cho dù có chìa khóa thì lần sau cũng không thể mở cửa ra được. Dương Minh làm vậy là vì bảo vệ Hạ Tuyết. Ai biết Vương Tích Phạm có dùng Hạ Tuyết uy hiếp mình không?

Cho nên cứ hủy cửa đi, ai cũng không mở ra được. Lúc mình cần sẽ mở ra được.

Đương nhiên động tác của Dương Minh rất nhanh giống như tự nhiên đi ngang cánh cửa, ba tên áo đen không ai phát hiện ra.

Dương Minh đi theo ba tên đến phòng giám sát, thấy Vương Tích Phạm, Vương Chí Đào và Hoàng Hữu Tài.

Chuyện đến nước này Dương Minh cũng không cần giả vờ nữa. Dù sao mình cũng không sợ chúng. Cho dù chúng nhiều hơn nữa, mình muốn an toàn thoát ra cũng quá đơn giản.

Chẳng qua khiến Dương Minh lo lắng là một tay Vương Tích Phạm đang đặt súng trên huyệt thái dương của Chu Giai Giai. Điều này làm Dương Minh không dám làm loạn.

Ở tình huống này, cho dù thân thủ của Dương Minh tốt hơn nữa cũng không thể đảm bảo Chu Giai Giai không gặp chuyện gì. Súng khác với đao. Nếu trong tay Vương Tích Phạm là dao, Dương Minh không phải lo lắng nhiều như vậy. Ít nhất không thể một nhát lấy mạng, nhưng súng thì khó nói.

Dương Minh ra tay nhanh nữa, từ đánh bại Vương Tích Phạm đến lúc giết chết đối phương cũng đủ để Vương Tích Phạm bắn súng.

Hơn nữa súng này sẽ lập tức lấy mạng Chu Giai Giai. Ở trong nước súng ống bị giám sát rất chặt. Vương Tích Phạm không ngờ có.

Chẳng qua nghĩ đến một người làm buôn lậu, lấy được súng cũng không có gì khó khăn.

“Tôi nói Vương Tích Phạm, anh trai ông ở trong tù vẫn ổn chứ?” Dương Minh chỉ có thể làm Vương Tích Phạm mất chú ý, sau đó tìm cơ hội ra tay. “Anh trai tao?” Vương Tích Phạm sửng sốt, chẳng qua súng trên tay không hề di chuyển.

“Tiếu Tình là chị nuôi của tôi. Tự tay tôi đưa Vương Học Phạm vào tù” Dương Minh nói: “Hoàng Hữu Tài, anh không phải rất thoải mái sao? Không ngờ phanh xe lại đột nhiên hỏng”

“Gì? Là mày” Vương Tích Phạm quả nhiên kích động, súng chỉ vào đầu Chu Giai Giai bắt đầu run rẩy” “Quả nhiên là mày, tao sao lại bỏ qua mày nhỉ. Thì ra tất cả đều là mày giở trò. Tao phải giết mày”

Mắt Vương Tích Phạm đỏ lên. Hắn tuyệt đối không ngờ người đưa Vương Học Phạm vào tù, làm Hoàng Hữu Tài tàn phế là thằng thanh niên bằng tuổi con trai mình.

Cơ hội tốt. Dương Minh thấy Vương Tích Phạm bị mình chọc giận, không khỏi thầm cao hứng. Dương Minh đang tập trung tinh thần để cho Vương Tích Phạm một kích.

“.... Dương Minh, mày chết đi” Vương Tích Phạm không nhịn được cơn lửa giận trong lòng, giơ súng nhằm vào Dương Minh.

Rốt cuộc đã động. Dương Minh như quỷ mị xẹt sang một bên, sau đó từ bên cạnh đánh tới Vương Tích Phạm.

“...”

“Dương Minh...”

Máu tươi từ trên trán Chu Giai Giai chảy xuống. Dương Minh ngơ ngác nhìn Chu Giai Giai ngã xuống.

Biến hoá đột ngột làm mọi người trong phòng đều kinh ngạc, Chu Giai Giai không ngờ nhảy vào nóng súng.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 102

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự