Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 457 Hồ ly và bào tử.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1789 chữ · khoảng 6 phút đọc

cái, Tôn Khiết là đại tiểu thư Tôn gia, thủ đoạn còn ghê gớm hơn Tôn Chí

Vĩ nhiều! Hơn nữa, lão gia tử Tôn gia buộc Tôn Khiết phải tìm chồng, mà

Tôn Khiết lại không muốn như vậy, không ngừng đề cao năng lực của mình,

làm bản thân trở thành một người phụ nữ mạnh mẽ, có thể tiếp quản mọi

chuyện của Tôn gia!

Cho nên, nếu Tôn Khiết xử phạt bọn họ, thì hai người này thảm rồi! Nhưng

Tôn Khiết sở dĩ không truy cứu trách nhiệm, cũng bởi vì lo lắng cho Tôn

Chí Vĩ, cho dù Tôn Chí Vĩ là một người như vậy, nhưng cũng là người của

Tôn gia! Cho nên, Tôn Khiết chỉ đem hành vi của hai người quy thành tội

cùng làm loạn với Tôn Chí Vĩ, cảnh cáo một chút, về sau không được lập

lại nữa.

Vừa rồi, lúc Tôn Chí Vĩ đá văng cánh cửa, phục vụ lầu hai đã đi báo cho

quản lý biết, nhưng quản lý thấy bọn họ rất lưu manh, nào dám lên can!

Một bên thì quen biết Bạo Tam Lập, bên kia thì có vẻ rất hung ác, đến

cuối cùng mới kinh ngạc phát hiện ra, hai bên là thân thích...

Tôn Chí Vĩ mặt mày xám xịt đi ra, quản lý thấy vậy, mới dám đi vào, dặn

người phục vụ dọn dẹp đồ đạc trên bàn, sau đó lại mang đồ ăn lên.

Chờ Tôn Chí Vĩ đi rồi, Dương Minh mới kỳ quái hỏi Tôn Khiết : “Cái tên ngốc vừa rồi là em của cô?”

“... Nói chuyện dễ nghe một chút không được sao? Chí Vĩ mặc dù có chút

trẻ con, nhưng cũng không thể gọi là ngốc được”Tôn Khiết nghe xong tức

giận nói : “Cậu có thể chừa cho tôi chút mặt mũi được không?”

“Tôi chỉ ăn ngay nói thật thôi. Hai người, một là hồ ly tinh, một là bào tử ngốc...”Dương Minh lắc đầu : “Chênh lệch lớn quá!”

“Nói rõ ràng một chút, ai là hồ ly tinh? Ai là bào tử ngốc?”Tôn Khiết

nghe xong lập tức nói : “Có phải cậu muốn mắng của nhà tôi là vườn bách

thú không?”

“Vậy cô nguyện ý làm hồ ly tinh hay làm bào tử ngốc/”Dương Minh cười hỏi.

“Cái gì cũng không muốn, sao cậu lại dám nói vậy?”Tôn Khiết trừng mắt nhìn Dương Minh một cái.

“Tôi nói cái gì, nói cô khôn khéo đó!”Dương Minh không cho là vậy, nói

“Nhất định là cô hiểu sai rồi, hồ ly tinh không phải là cái ý mà cô nghĩ

đâu!”

“Tôi nghĩ cái gì? Làm như cậu có năng lực nhìn thấu suy nghĩ của tôi vậy!”Tôn Khiết bĩu môi nói.

“Ha...”Dương Minh cười ha ha, nghĩ thầm, tôi đúng là có năng lực đó, nhưng chưa hiểu được thôi.

“Được rồi, hai người đừng cãi nhau nữa... lúc trước em và Dương Minh gặp

mặt là cãi, bây giờ đổi thành hai người...”Dương Lệ thấy Dương Minh và

Tôn Khiết đối chọi gay gắt, nhanh chóng giảng hoàn, nàng cũng không biết

hai người tức giận chỉ vì chuyện như vậy...

“Quên đi, anh đẹp trai không đấu với em gái...ặc..”Dương Minh còn chưa

nói xong, liền cảm thấy đau đớn, bởi vì chân của hắn như bị ai đó dùng

sức mà đạp lên, hơn nữa còn dày vò cái bàn chân của hắn... Dương Minh

không cần nghĩ cũng biết đó là Tôn Khiết đạp, nơi này chỉ có ba người,

Dương Lệ thì không thể nào, theo thái độ của Dương Lệ bây giờ, nàng ta

tựa hồ như rất sợ mình, cho nên không thể nào đạp chân mình, cái đạp

chân kiểu này, tựa hồ như chỉ có quan hệ thân mật cố định mới làm

được...

Chảng qua, vì để bảo hiểm, Dương Minh vẫn cúi đầu dùng dị năng nhìn

thoáng qua, quả nhiên là Tôn Khiết dùng chân đạp chân mình! Giày cao gót

đó nha.... muốn giết người hả???

Dương Minh cười xấu xa, tay trái không cầm đũa trực tiếp mò xuống bàn,

đặt lên hai chân của Tôn Khiết, ở trên mặt vuốt ve qua lại, mặc dù vẫn

còn cách lớp vải, nhưng hành động to gan này của Dương Minh vẫn đủ để

cho Tôn Khiết nhăn mặt, nhanh chóng rút chân về, khép chặt hai chân lại,

mặt cũng đỏ lên.

Dương Minh vẫn không để ý đến nàng, vẫn làm theo ý mình, làm cho Tôn

Khiết gấp đến nổi đưa tay đẩy tay hắn ra, chẳng qua, sức của Tôn Khiết

làm sao có thể so với v! Cho nên đành phải đầu hành, thừa dịp Dương Lệ

không chú ý, nhỏ giọng nói với Dương Minh : “Mau lấy ra đi, quá đáng

quá...”

“Cô kẹp lấy tay tôi, làm sao tôi rút ra?’”Dương Minh vô cùng mờ ám nói.

Tôn Khiết bó tay, đành phải buông tay chân ra, Dương Minh nhân cơ hội

này vuốt thêm một cái nữa rồi mới rút tay ra, làm cho Tôn Khiết tức giận

hộc máu, nhưng không dám đưa chân qua dẫm đạp Dương Minh nữa, chỉ đành

phát tiết lên con cá nằm trên bàn, dùng đũa không đừng đâm, chọt, rỉa

thịt con cá... con cá này thật là xui...

Dương Lệ tuy rằng cũng nhìn ra biểu tình kỳ quái của Dương Minh và Tôn

Khiết, nhưng không biết hai người có hành động mờ ám, còn tưởng rằng bọn

họ âm thầm phân cao thấp, vì thế nói : “Dương Minh, em là con trai,

cũng nên nhường Tôn Khiết một chút đi!”

“Được, vậy em sẽ nhường!”Dương Minh cười thầm.

Tôn Khiết bây giờ đã khôi phục bình tĩnh, nàng sợ Dương Lệ sẽ nhìn ra

cái gì đó, tuy rằng tức giận, nhưng vẫn bình thản nói : “Dương Minh, Tôn

Chí Vĩ chỉ bị người ta mê hoặc, hy vọng cậu nể mặt tôi, không đi tìm nó

trả thù... hơn nữa, tôi cũng nhắc nhở cậu, tuy rằng chúng ta là bạn

tốt, nhưng nếu cậu đụng vào Chí Vĩ, vậy thì mọi chuyện sẽ rất phiền

phức...”

Dương Minh cũng biết Tôn Khiết nói như vậy vì tốt cho hắn, nhưng mà, cái

hương vị cảnh cáo này, lại làm cho Dương Minh vô cùng không thoải mái!

Dương Minh là ai? Hắn sợ cảnh cáo? Chẳng qua, nói thế nào cũng phải nể

mặt Tôn Khiết, không vì cái gì, vì quan hệ không thể nói rõ ràng của hai

người ra. Dương Minh thật đúng là không thể nào ra tay với Tôn Chí Vĩ,

dù sao tên kia cũng có thể là em vợ tiện nghi của hắn mà!

“Tôi chưa bao giờ so đo với con nít!”Dương Minh cưới cười : “Yên tâm đi,

tôi nghe hắn nói là Vương Chí Đào, đã biết chuyện gì rồi! Chẳng qua,

hình như em của cô có cái đầu không được to...”

“Chuyện này tôi, tôi sẽ dạy dỗ nói, không cần cậu nhúng tay vào!”Tôn

Khiết bực mình, giở trò với mình, rồi còn chửi em mình, nói thế nào cũng

không bỏ qua...

“Cô nói tôi nên làm thế nào đây?”Dương Minh cười như không cười, nhìn Tôn Khiết. Biểu tình này dễ làm cho người ta nghi ngờ.

“Chuyện của Vương Chí Đào là sao? Chí Vĩ nói có đúng không?”Tôn Khiết

đổi đề tài, tuy rằng nàng cũng không biết rõ sẽ cùng Dương Minh phát

sinh chuyện gì, nhưng Tôn Khiết cuối cùng vẫn là đàn bà, có đôi khi,

nàng rất có lý trí, nhưng cũng có đôi lần, nàng ghen... giống như vừa

rồi, nghe nói Dương Minh có người khác, Tôn Khiết vẫn có chút khó chịu.

Mặc dù nàng không thừa nhận, nhưng sự thật vẫn là sự thật. Chẳng qua,

Tôn Khiết vẫn chưa cho rằng mình thích Dương Minh, chỉ là cái suy nghĩ

của phụ nữ với người đàn ông đầu tiên của mình!

“Chuyện gì? Cô nói chuyện tôi đoạt gái của Vương Chí Đào?”Dương Minh lập tức dõng dạc nói : “Hắn thúi lắm!”

“Sao vậy? Ý của cậu là không có chuyện n ày?”Tôn Khiết không biết vì sao trong lòng hơi có chút cảm giác nhẹ nhõm.

“Cái gì mà gái của Vương Chí Đào? Đó là bạn gái của tôi, Vương Chí Đào

theo đuổi thất bại, liền muốn dùng ám chiêu để hại tôi! Cô cũng không

phải không biết, có vài người, bản thân không thể tán gái, nên đổ tội

lên đầu người khác!”Dương Minh cười nói : “Đúng rồi, lần trước hình như

là Quách Kiện Siêu phải không ta? Kua cô không được, liền nhảy ra trước

mặt tôi giả làm siêu nhân!”

Tôn Khiết nghe Dương Minh nói vậy dở khóc dở cười, sao tự nhiên lôi mình vào cuộc?

“Vậy ý của cậu là, cậu và Chí Vĩ không có mâu thuẫn?”Tôn Khiết hỏi.

“Tôi không biết có tính là mâu thuẫn hay không? Dù sao tôi cũng không

chấp nhất hắn. Chỉ là hắn liên tiếp muốn giở quyền uy lớp trưởng ra

trước mặt tôi, tôi nói cô nè, đây là đại học, chứ không phải tiểu học

đâu!”Dương Minh chăm chọc : “Tôi cứ cảm thấy Tôn Chí Vĩ giống như là cán

bộ tiểu học vậy!”

“...”Dương Minh nói đúng suy nghĩ trong lòng của Tôn Khiết, em trai của

mình có dạng gì, nàng rất rõ : “Được rồi, Dương Minh, dù sao cũng nể

mặt tôi một chút. Nếu Chí Vĩ đến tìm cậu nữa, cậu cứ nói cho tôi

biết...”

“Cái gì, trông tôi giống thằng bám váy lắm sao?”Dương Minh nghe xong có chút không tự nhiên.

“Dương Minh, không phải em có chuyện cần nhờ chị Tôn Khiết sao? Đây là

thái độ cầu người hả?”Dương Lệ nghe vậy, không nhịn được mở miệng nói,

nàng đâu biết rằng, một câu nói này của Dương Minh có nhiều nghĩa đâu.

“Được rồi, được rồi, tôi biết rồi, tôi nhắm mắt để hắn đi lòng vòng là

đượ chứ gì!”Dương Minh thở dài nói : “Tôi không thể trêu vào được rồi,

Tôn gia của các người rất ghê gớm mà...”

“Tôi cũng không nói như vậy”Tôn Khiết cười nói : “Dương Lệ không phải quen biết lão đại Tùng Giang sao?”

Dương Lệ cũng không biết quan hệ giữa Dương Minh và Bạo Tam Lập, cho nên

Tôn Khiết cũng không biết Dương Minh quen biết với Bạo Tam Lập.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 134

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự