Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY nhé! Chỉ mất 1 phút của bạn thôi. Thành viên sẽ có thêm nhiều chức năng hay lắm. (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 336 Rung động

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Phiên bản Dịch · 1601 chữ · khoảng 5 phút đọc

“Sớm lấy chồng rồi, ngươi còn mong nó thủ tiết đợi mình sao?” Vương Tung Sơn trừng mắt nhìn Phương Thiên một cái.

“Không phải, ta biết cô ấy đã lập gia đình, yên tâm rồi. Nếu không chẳng phải hại cô ấy cả đời sao?” Phương Thiên lắc đầu nói.

“Em gái ta gả cho một người mạnh hơn ngươi nhiều. Là người thừa kế chức tộc trưởng gia tộc Hồ Đặc Tư” Vương Tung Sơn nói.

“Ta cần gì biết hắn là ai, chẳng có quan hệ gì với ta” Phương Thiên nói.

“Phương tiểu tử, sau này nghe nói người vào tù, rốt cuộc là có chuyện gì? Với thân thủ của ngươi, dù muốn trốn khỏi nơi đó chắc cũng không vấn đề gì mà?’ Vương Tung Sơn có chút khó hiểu.

“Ta cố ý mà, ta đang nhìn người” Phương Thiên thản nhiên nói.

“Nhìn người? Nhìn ai?” Vương Tung Sơn tò mò.

“Ngươi không quen, một người giỏi dùng mưu” Phương Thiên nói.

“Phương tiểu tử, ngươi từ lúc nào thích dùng mưu vậy?” Vương Tung Sơn châm chọc.

“Ha ha, tuổi chúng ta đã không nhỏ, chẳng lẽ ngươi trước mặt người khác cũng là như vậy sao?” Phương Thiên cười nói.

“Đương nhiên không phải” Vương Tung Sơn cũng cười: “Thấy ngươi, ta nghĩ đến chuyện khi còn trẻ, thời gian qua nhanh thật”

“Đúng vậy, thoáng cái đã hơn bốn mươi năm qua đi, hai ta đều già rồi” Phương Thiên nói.

“Định ở đây bao lâu?” Vương Tung Sơn hỏi.

“Không biết, phải xem hành tung của người kia” Phương Thiên nói

“Chính là kẻ hại ngươi, làm ngươi vào trại sao?” Vương Tung Sơn hỏi: “Người đó không phải bị xử bắn rồi sao?”

“Hắn không phải kẻ chủ mưu, đó là kẻ khác” Phương Thiên nói.

“Là ai?” Vương Tung Sơn hỏi.

“Ta cũng không biết” Phương Thiên lắc đầu: “Cho nên ta vẫn đang nhìn”

“Mặc ngươi. Muốn giúp thì nói một tiếng” Vương Tung Sơn gật đầu nói.

“Không nói cái này nữa, uống” Phương Thiên giơ chén rượu lên, hai người chạm.

Dương Minh về đến phòng ngủ đã rất muộn. Điền Đông Hoa đi lên đón, nói đầy dâm đãng: “Dương Minh, vừa nãy có một người đẹp đến tìm mày. Xem ra quan hệ không bình thường với mày”

“Người đẹp?” Dương Minh ngẩn ra.

“Đừng nghe hắn nói, là cô Triệu Oánh tìm mày” Trương Tân nói: “Cô ấy tìm mày hình như có việc. Thấy mày không có ở đây liền lưu lại số điện thoại, bảo mày về thì gọi cho cô”

“Triệu Oánh?” Dương Minh nghe xong trong lòng vừa động, hắn đang muốn tìm Triệu Oánh, vì thế vội vàng nói: “Số máy đâu?”

“Ở đây” Trương Tân đưa một tờ giấy cho Dương Minh. Dương Minh nhìn thoáng qua đúng là chữ viết của Triệu Oánh. Nét chữ này Dương Minh rất quen. Sau giờ học, Triệu Oánh đều dùng nét chữ này phê bài cho hắn.

Nhìn tờ giấy trước mặt, Dương Minh cảm thán trong lòng. Gật đầu với Trương Tân, đứng dậy đi vào phòng mình.

“Nó sao thế?” Điền Đông Hoa kỳ quái hỏi.

“Hỏi thế gian tình là gì. Triệu Oánh kia là cô giáo môn toán hồi cấp ba của bạn tao. Cô ấy và Dương Minh....” Nói đến đây Trương Tân lắc đầu.

“Mẹ nó. Không phải chứ? Cô giáo? Dương Minh ngưu thật, ngay cả cô giáo cũng *?” Điền Đông Hoa không thể tin nổi.

Dương Minh cố gắng làm mình bình tĩnh lại, ấn số trên từ giấy, điện thoại reo lên hai tiếng, đầu bên kia truyền đến giọng nói rất quen tai: “Alo.... ai đó”

“Chị Oánh, là em, Dương Minh” Dương Minh hít sâu một hơi, chẳng qua hắn cảm thấy tim hắn đập mạnh, tay cầm điện thoại đang run lên.

“Dương Minh? Em đã về?” Triệu Oánh nghe ra giọng Dương Minh, vui mừng nói.

“Đúng, em vừa về. Trương Tân nói chị đến tìm em” Dương Minh nói.

“Ừ, chị đi tìm em. Đúng, em biết không, chị bây giờ đang là nghiên cứu sinh của trường đó” Triệu Oánh nói.

“Em biết, hôm trước em đến chỗ cô Lý, nghe cô nói” Dương Minh gật đầu. Không biết tại sao hắn và Triệu Oánh đột nhiên có một cảm giác xa lạ, là do lâu rồi không liên lạc? Hay là do mình cố ý trốn tránh? Hay đó chỉ là ảo giác của mình?

“Mai rảnh không, gặp nhau chứ?” Triệu Oánh hỏi.

“Chị Oánh, Kim Cương kia?” Áp lực rất lâu, Dương Minh rốt cuộc hỏi ra câu này. Đúng, từ lần trước khi thấy Triệu Oánh và Kim Cương đi với nhau, Dương Minh vô cùng đau lòng, trong lòng như có một tảng đá đè vào vậy.

Không sai, chính là Kim Cương. Dương Minh đã hiểu, quan hệ giữa mình và Triệu Oánh có khoảng cách chính là vì Kim Cương.

“Kim Cương? Chắc vẫn đang dạy học ở trường?” Triệu Oánh có chút kỳ quái tại sao Dương Minh lại hỏi như vậy: “Sao lại đột nhiên nhắc đến hắn thế?”

“Chị, chị không phải cùng với Kim Cương... sao?” Dương Minh có chút kỳ quái, nghe Triệu Oánh nói giống như không có quan hệ gì với Kim Cương.

“Cùng với hắn...? Chị ghét hắn còn không hết, sao có thể cùng hắn chứ?” Triệu Oánh dở khóc dở cười.

“Vậy lần trước chị và Kim Cương ở siêu thị...” Dương Minh chần chờ hỏi.

“Em nói lần đó hả, trường phái chị và hắn ra mua đồng phục mới cho học sinh” Triệu Oánh ấm áp trong lòng. Xem ra Dương Minh vẫn để ý đến mình. Bởi vì hắn ghen, hắn ghen với Kim Cương.

Chẳng qua sau đó Triệu Oánh lại buồn. Dương Minh nghĩ đến nàng thì sao chứ? Bây giờ có Trần Mộng Nghiên ở phía trước. Dương Minh cho dù thích mình cũng không thể bỏ Trần Mộng Nghiên mà ở bên mình được.

“A. Là vậy à...” Dương Phụ thở phào nhẹ nhõm, nỗi buồn trong lòng trong nháy mắt đã biến mất không còn.

“Vậy em muốn thế nào?” Hai người nói xong mấy câu, hình như lại có cảm giác năm xưa, không còn xa lạ như trước nữa.

“Chị Oánh, em muốn gặp chị” Dương Minh do dự một lát, đột nhiên nói.

“Gặp chị? Bây giờ?” Triệu Oánh sửng sốt.

“Đúng, bây giờ” Dương Minh kiên quyết nói. Trong lòng Dương Minh, tình cảm đó đã bùng phát.

“Muộn lắm rồi, chị cũng buồn ngủ rồi...” Triệu Oánh nói.

“Thời gian trước đây hai chúng ta không phải học cùng nhau sao” Dương Minh nói.

“Được, ở đâu?” Triệu Oánh thở dài. Nàng đúng là rất nhớ Dương Minh. Phải biết rằng nàng thi nghiên cứu sinh ở đây hoàn toàn là vì Dương Minh.

Nhưng trước đây nàng suy nghĩ quá đơn giản. Sau khi nàng gặp Trần Mộng Nghiên mới biết chuyện vô cùng phức tạp. Bên cạnh Dương Minh đã xuất hiện ba người phụ nữ.

“Em đang trong ký túc, chị ở đâu?” Dương Minh hỏi.

“Như vậy đi, em đợi chị ở khu thương mại trước ký túc, thế nhé” Triệu Oánh nói.

Mười phút sau, Dương Minh ở trước cửa khu thương mại cách ký túc không xa, hắn gặp được Triệu Oánh. Triệu Oánh vẫn như xưa, vẫn xinh đẹp, trẻ trung. So với vẻ gợi cảm trước đây, Triệu Oánh bây giờ có thêm khí tức của sinh viên, có vẻ bồng bột hơn.

“Chị Oánh” Dương Minh bước nhanh tới.

“Dương Minh, em trưởng thành lên nhiều” Triệu Oánh nhìn Dương Minh từ trên xuống dưới, một lúc sau mới thì thào nói: “Em trưởng thành rồi”

“Chị Oánh, em rất nhớ chị” Dương Minh nói thẳng không che giấu.

“Ừ, chị cũng nhớ em. Em là em vẫn nhớ bà chị này sao?” Triệu Oánh cố gắng xác định quan hệ chị em giữa hai người.

“Đương nhiên, em chưa bao giờ quên chị” Dương Minh đưa một chiếc túi cho nàng: “Cho chị. Chị Oánh, đây là một món quà em mua từ Hongkong để tặng chị”

Dương Minh không cảm thấy xưng hô chị em có vấn đề gì. Chị thì sao chứ. Có vết xe đổ của chị “nuôi” Tiếu Tình, Dương Minh cảm thấy chị em rất tốt.

“Dùng tiền đâu đâu” Triệu Oánh nhận lấy món quà của Dương Minh: “Sao, sống ở đại học tốt chứ?”

“Ừm, dễ dàng hơn cấp ba nhiều, cả ngày không có chuyện gì” Dương Minh gật đầu nói: “Chị Oánh, sao chịu lại đi thi nghiên cứu sinh? Làm giáo viên trong trường không phải rất tốt sao?’

“Hì hì, chị nói chị không yên tâm về em nên mới theo đến đây, em có tin không?” Triệu Oánh ra vẻ mình đang nói đùa.

“Tin” Dương Minh gật đầu, đột nhiên quay đầu nhìn thẳng vào hai mắt Triệu Oánh: “Chị Oánh, chị nói thật với em đi, chị vì em đúng không?” Triệu Oánh bị Dương Minh nhìn như vậy, trong lòng rung lên, nàng lắc đầu nuốt xuống chữ “đúng” đã trào lên miệng: “Nói đùa với em một chút thôi mà đã tin à. Chị cảm thấy nhân lúc còn trẻ nên học thêm”

“Hắc hắc” Dương Minh cười, xem ra lần này mình hiểu lầm rồi.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 82

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự