Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1672 Phá quán (hai)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1746 chữ · khoảng 6 phút đọc

Dương Minh tiện tay kéo một cái ghế tới ngồi lên trên, sau đó nhìn gã chủ quán và Trương Đại Pháo.

“Chuyện này…”Gã chủ quán vốn cho rằng Dương Minh sau khi đánh mấy tên thủ hạ xong, xe cũng mở ra rồi thì chuyện này thế là xong, không ngờ Dương Minh vẫn còn nhớ đến chuyện phá quán.

“Thế nào? Lúc nãy không phải bảo tao phá thử xem sao? Bấy giờ lại không cho thử nữa? ”Dương Minh chẩm chọc nhìn gã chủ quán nói.

“Không phải thế đâu ạ. Đại ca, ngài xem đây là chúng tôi có mắt không tròng, không biết ngài là cao nhân đến đây, còn không biết sống chết muốn lừa tiền của ngài, ngài đại nhân đại lượng, xin đừng tính toán với bọn tiểu nhân chúng tôi…”Gã chủ quán cẩn thận nói:”Đại ca, ngài xem, bữa này chúng tôi mời có được không ạ? ”

“Không tính tiền? Sao lúc trước không nghe thấy ông nói như vậy? ”Dương Minh không nể mặt chút nào:”Lúc nãy bạn tôi đã cảnh cáo ông rồi, đã thương lượng với ông rồi vậy mà ông không đồng ý, chờ đến lúc tôi ra tay rồi ông mới xin tha, ông nói có phải ông quá rỗi việc rồi không? ”

“Oạch…”Gã chủ quán trong lòng thầm kêu khổ, nếu mà biết mày lợi hại như vậy, tao còn đi lừa mày sao, tao không có rỗi hơi như vậy, tao không phải là rỗi hơi mà là đầu óc có vấn đề rồi mới làm như vậy. Trong tình huống rã ràng biết mình không phải là đối thủ của người ta, còn đi gây chuyện, đấy không phải là ngu sao?

Nhưng, gã chủ quán tuy là nghĩ như vậy, nhưng lại không dám nói như vậy, gã sợ rằng sau khi nói như vậy xong Dương Minh sẽ tẩn cho hắn một trận, nên đánh phải nói:”Đại ca, hay là ngài ăn thêm đồ gì đi? ”

“Ăn nó rồi, còn ăn cái gì nữa? ”Dương Minh cảm thấy buồn cười:”Bây giờ cho ông hai con đường để lựa chọn, một là tôi sẽ đánh cho ông và Trương Đại Pháo một trận đến nỗi không cử động nổi rồi sau đó sẽ tự tay phá cái quán này. ”

“Còn cách kia…”Gã chủ quán lo lắng hỏi. Điều thứ nhất đơn giản là muốn lấy cái mạng già của hắn rồi, hắn đương nhiên không thể lựa chọn.

“Điều còn lại là các người tự tay phá quán. ”Dương Minh cười cười nói:”Tôi cũng lười động tay động chân. ”

“Chuyện nay. . ”Gã chủ quán nghe xong liền cười khổ, sao vẫn phải phá quán chứ!:”Có thể không phá quán được không? ”

“Ông nói đi? ”Dương Minh hỏi ngược lại.

“Tôi nói…Ài…”Gã chủ quán thở dài thườn thượt, trong mắt lóe lên một tia độc ác:”Đại ca, ngài xác định rồi chứ, chuyện này không thể vãn hồi được sao? ”

“Lúc trước đã cho ông cơ hội rồi mà ông không biết nắm bắt, bây giờ cơ hội đã không còn nữa thì coi như là cho ông một bài học đi. ”Dương Minh không phải là loại người không nói lí lẽ, chỉ là gã chủ quán này làm việc quá đáng quá, lúc trước Tất Hải đã cảnh cáo lão ta nếu làm như vậy sẽ phải gánh chịu hậu quả, nhưng lão không nghe, bây giờ còn có thể trách ai được nữa chứ?

“Đập, Trương Đại Pháo, ra tay đi!”Trong mắt gã chủ quán lại lóe lên tia độc ác, chỉ hơi lóe lên mà thôi, giơ tay lên vẫy Trương Đại Pháo:”Đi lấy cái búa ra đây. ”

“Hả? ”Trương Đại Pháo ngạc nhiên gã chủ quán:”Đập thật hả? ”

“Nếu không đập thì chúng ta bị người ta đập!Đừng nói nữa, đi lấy ra đây!”Gã chủ quán ra lệnh cho Trương Đại Pháo.

“Chuyện này…Dạ. Ông chủ. ”Trương Đại Pháo đành đi vào bếp, ngay cả mấy ten thủ hạ đang đau đớn lăn lộn ở dưới đất hắn cũng thèm để ý đến, hắn bây giờ chỉ biết lo cho bản than mình thôi.

“Vị đại ca này, hôm nay ngài đúng là độc ác, ngài đã muốn phá quán, vậy tôi phá cho ngài xem.

”Gã chủ quán nhìn Dương Minh nói:”Nhưng tôi cũng muốn khuyên ngài một câu, nếu tha được người thì nên tha, đừng có làm quá tuyệt tình như vậy, không ai có thể ngưu được suốt đời đâu. ”

Dương Minh hừ lạnh một tiếng, hắn đương nhiên là nghe ra trong lời nói của gã chủ quán có mùi vị uy hiếp, hắn muốn mình tha cho hắn một lần. Nhưng Dương Minh không định dễ dàng mà buông tha cho gã như vậy:”Câu nói này nên để dành cho ông đi, nếu tha được thì tha, lúc nãy không biết là ai làm cái chuyện tuyệt tình này vậy!”

“Được, nếu đã như vậy, tôi cũng không nói nhiều nữa. ”Gã chủ quán gật đầu quay sang hét lên với Trương Đại Pháo:”Trương Đại Pháo, còn chần chừ gì nữa mà chưa lấy búa ra đây? ”

“Đến ngay đây, ông chủ. ”Trương Đại Pháo từ nãy đến giờ nấp ở sau bếp để nghe ngóng tình hình, thấy ông chủ nói nhiều như vậy mà cũng không có tác dụng liền biết rằng hôm nay mà không phá quán là không xong.

“Kính thưa các quí khách đến ủng hộ quán chúng tôi, vì hôm nay chúng tôi có chuyện đắc biệt, xin mọi người giải tán cho!Quán phục vụ chưa được chu đáo mong các vị thong cảm cho. Hôm nay mọi người không cần phải thanh toán mà để tôi mời hết. ”Gã chủ quán nói với các thực khách ở trong quán.

Những khách hàng này đã ăn xong từ lâu rồi, chỉ là muốn ngồi lại để xem náo nhiệt thôi, bây giờ lại nghe thấy không cần phải thanh toán đều rất vui mừng, nhao nhao lên kêu được, tuy rằng không được xem náo nhiệt nữa, nhưng như vậy cũng là quá tốt rồi.

Hơn nữa, nếu đúng là phá quán thì cũng phải rời đi để tránh khỏi sứt đầu mẻ trán, vì vậy mọi người đều nhao nhao rời khỏi bàn ăn. Cách nghĩ của mỗi người đều không giống nhau. Có người đồng tình thì cho rằng chủ quán quá đen đủi. Có người cho rằng, chủ quán cứ làm ăn kiểu lừa đảo thế này thì sơm muộn cũng gặp chuyện thôi. Chuyện hôm nay coi như là cho lão ta một bài học.

Đợi người khách cuối cùng ra khỏi quán, gã chủ quán liền vẫy tay với Trương Đại Pháo:”Bắt đầu đập đi. ”

“Dạ, ông chủ. ”Trương Đại Pháo bắt đầu giơ búa lên đập quán, nhưng chỉ là đập những thứ không quan trọng như chia bia hay bát đĩa thôi.

“Muốn đập thì phải đập cho ra đập chứ. ”Chủ quán liền xông ra giằng lấy cái búa của Trương Đại Pháo đập thẳng vào cái tivi, chỉ nghe “Binh” một tiếng cả cái tivi màn hình phẳng bị đập tan tành, cả cái tivi loảng xoảng rơi xuống đất.

Có thể thấy gã chủ quán đã quyết tâm phá quán rồi, Trương Đại Pháo nhìn thấy mà trong lòng hoảng sợ, cái tivi màn hình phẳng này cũng hơn bảy ngàn, cứ thế mà phá đi sao? Màn tinh thể lỏng này, cái màn hình là giá trị nhất, nếu đã vỡ rồi thì chẳng còn cái giá trị gì nữa, vì vậy ông chủ làm như vậy là đã nghĩ không cần lưu lại cái gì nữa rồi, cũng không nghĩ sau này cần phải sửa chữa nữa.

Trương Đại Pháo cũng vác búa lên đập cùng với ông chủ, lúc mới đầu trong lòng còn có chút xót của, có cảm giác như là đang đập tiền vậy. Nhưng sau khi đập được một lúc, trong lòng liền có cảm giác rất là kích thích, cảm thấy đập phá rất là sảng khoái, mình chỉ cần giơ tay lên là “binh” một tấm kính hay là máy đếm tiền đều bị phá tan tành, cái cảm giác này thật là tuyệt vời.

Thực ra trong lòng mỗi người đều có ít nhiều cái loại cảm giác muốn bùng nổ, một khi cái cảm giác này được châm ngòi lên rồi thì không có cách nào ngăn lại được.

Lúc đầu chủ quán và Trương Đại Pháo phá quán cũng chỉ là để đối phó với Dương Minh mà thôi, nhưng càng đập càng thấy sảng khoái, đập đến nỗi hưng phấn mà không thể dừng tay lại được.

“Được rồi, cũng không đến nỗi nào. ”Dương Minh thấy mảnh kính vỡ văng đầy sàn nhà nên cũng cảm thấy được rồi, nói với gã chủ quán một câu rồi đứng lên đi ra khỏi quán.

Tất Hải Cát Hân Dao và Kinh Tiểu Lộ thấy Dương Minh đi ra nên cũng lục tục đi theo Dương Minh ra ngoài.

“Ông chủ, đại ca bảo chúng ta không cần phải đập nữa, chúng ta có thể không phá nữa rồi. ”Trương Đại Pháo nghe Dương Minh nói xong liền dừng tay lại, tuy cảm thấy mình đập đang sướng tay, nhưng cái quán này đều là tiền nên có gắng kìm chế dừng tay lại.

“Ồ. ”Gã chủ quán đáp lại một tiếng, nhưng tay cầm búa vẫn vung lên không ngừng, thấy cái gì đập cái đấy, khắp phòng chỉ vang lên tiếng binh binh bang bang của đồ vật bị đập vỡ.

“Ông chủ…Chúng ta không cần phá nữa. ”Trương Đại Pháo nói.

“Không cần phá nữa? ”Chủ quán lắc lắc đầu:”Đã phá rồi, thì phá tiếp đi, tao đang sướng tay. ”

“Hả? ”Trương Đại Pháo ngây người, ngạc nhiên nhìn ông chủ:”Vậy còn tôi thì sao? ”

“Mày cũng đập tiếp đi. ”Gã chủ quán nói:”Mày không đập, tao đập một mình cũng không sướng. ”

“Ồ? Vậy tôi đập. ”Trương Đại Pháo nghe xong cũng vui mừng, lúc nãy đập còn chưa tận hứng, vì xót của nên mới có gắng kiềm chế lại , lần này là ông chủ cho phép đập nên Trương Đại Pháo thích chí vác búa lên đập tiếp.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 54

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự