Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1671 Phá quán (một)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1950 chữ · khoảng 7 phút đọc

“Ông chủ phải không? ”Ánh mắt Tất Hải trở nên lạnh lùng: ”Trước khi làm việc gì tốt nhất nên nghĩ đến hậu quả của nó, đừng để làm xong rồi lại hối hận không kịp. Trước khi lừa gạt người khác thì nên tìm hiểu thân phận của người ta đã, xem xem mình có trêu chọc nổi không thì hãy làm. ”

“Vậy sao? Mày còn dám uy hiếp tao? ”Chủ quán nghe Tất Hải nói xong, không có một chút sợ hãi mà còn cười toáng lên!Những lời nói này hắn đã nghe rất nhiều lần rồi, những người bị hắn lừa gạt đều đến từ khắp nói, trong đó cũng có một số người ở địa phương của họ rất có thế lực, nhưng đã đến đây rồi thì cho dù có thế lực đến đâu cũng vô dụng, đây là địa bàn của mình, lời nói của mình là lớn nhất.

“Cho là uy hiếp đi. ”Tất Hải lạnh lùng nói.

“Ha ha, tao mới thật là không sợ uy hiếp!Người uy hiếp tao nhiều rồi, những lời nói thế này tao nghe đã hơn một trăm lần rồi, nhưng bây giờ sao đây? ”Chủ quán cười càng to hơn:

”Bây giờ tao còn đứng ở đây đây!Tao không cần biết mày ở địa phương của mày có thân phận gì, thế lực to đến đâu, đã đến địa bàn của tao rồi, không trử tiền thì đừng có hòng mà rời khỏi đây! ”

“Mày có tin không, tao phá tan cái quán của mày đây? ”Tất Hải lạnh lung nhìn chủ quán nói.

“Ha. Đây là chuyện buồn cười nhất mà tao nghe được!Phá quán? Mày thử xem? Xem mày có thể rời khỏi cái thôn này được không?

”Chủ quán lạnh lùng cười, quay ra phía sau gọi to:

”Đại Pháo, dẫn người ra đây! ”

Lời chủ quán vừa dứt, tên Đại Pháo béo trùng trục lúc nãy vừa khóa xe của Kinh Tiểu Lộ dẫn theo mấy thằng du côn từ phía sau chạy ra vậy quanh Tất Hải và Cát Hân Dao.

“Thế nào? Bây giờ còn muốn phá quán nữa không? ”

Chủ quán đắc ý nhìn Tất Hải, thì ra lúc nãy hắn không sợ hãi gì là vì có đám người này ở bên trong, những người khách bị lừa, lúc đầu còn to tiếng nhưng sau khi tên mập Đại Pháo này dắt một đám du côn ra đều khiếp sợ, cho rằng mình đen đủi mà lấy tiền ra trả thôi.

Cũng vì nguyên nhân này mà chủ quán mới dám ra tay với Tất Hải và Dương Minh bốn người.

Đối phó với một mình tên Đại Pháo này, Tất Hải vẫn có chút chắc thắng, Tất Hải cũng xuất than là côn đồ, lúc đánh nhau không phải chỉ đơn giản dựa vào sức khỏe và thể hình mà dựa vào kĩ năng chiến đấu.

Vì vậy nếu Tất Hải đối phó với một mình Đại Pháo thì không có vấn đề gì. Nhưng ở đây không phải chỉ có một mình Đại Pháo mà bên cạnh hắn còn có mấy thằng du côn nữa, vừa nhìn cũng biết là mấy thằng này không phải là tay vừa. Đây cũng chính là điều mà Tất Hải không dám nắm chắc.

Vào lúc này, sắc mặt Tất Hải thay đổi liên tục, nếu đổi lại đây là Tùng Giang thì chỉ cần một cú điện thoại Tất Hải có thế gọi một phi đội đến phá tan cái quán nướng này, nhưng bây giờ …

“Nói đi? Thằng ôn con, lúc nãy không phải mày to mồm lắn sao? Không phải là muốn phá quán của tao sao? Bây giờ sao không phá nữa vậy? Mày phá đi? Mày mà không phá thì mày là đồ con hoang!

”CHủ quán đương nhiên là nhìn điểm cố kị của Tất Hải nên châm chọc nói.

“Nếu mày đã muốn phá quán như vậy, thì tao thành toàn cho mày. ”

Tất Hải còn chưa kịp nói gì, nhưng một tiếng nói khác lại từ hướng khác đưa đến, khiến cho chủ quán cùng đám người của Đại Pháo và cả những thực khách ở trong quán đều quay đầu lại nhìn.

Người nói chính là Dương Minh, sau khi thấy Đại Pháo dăn mấy thằng du côn ra, Dương Minh biết Tất Hải không phải là đối thủ của đám này, xem ra mình phải địch thân ra tay mới được. Nên mới đứng dậy, từ từ đi về phía chủ quán và Tất Hải, vừa đi vừa nói:

”Mọi người đều nhìn thấy cả, đến lúc đó đứng ra làm chứng giúp, là do chủ quán yêu cầu tôi phá giúp cái quán của ông ta. ”

Tuy những thực khách ở đây không ai dám đắc tội với chủ quán, nhưng cũng không biết Dương Minh có lai lịch như thế nào. Một khi Dương Minh đã dám to mồm như vậy. Nghĩ đi nghĩ lại thì to mồm như vậy chắc cũng phải có bản lĩnh thì mới nói được, vì vậy các thực khách đều không dám nói lung tung, chỉ cúi đầu xuống giả bộ như đang ăn, quyết định chờ lát nữa ai thắng thì sẽ đứng về phía người đấy, trước khi chưa phân thắng bại thì tốt nhất là không nên nói gì cả.

Dương Minh cũng chỉ là thuận miệng nói thôi, căn bản thì cũng không cần ai làm chứng cả. Mình muốn phá quán của ai còn cần phải có lí do sao? Lí do cũng thì cũng chỉ là để an ủi trước khi mình làm cái việc ác độc thôi.

“Thằng ôn con này, tao thấy mày như không muốn sống nữa phải không? ”

Chủ quán sau khi thấy Tất Hải không nói gì mà lại thấy ở đâu chui ra một thằng khác, nghĩ kĩ lại, chủ quán mới có kết luận đây là người cầm đầu của nhóm này:

”Thấy mày là người có lời nói nhất phải không? Chỉ có một câu, trả tiền ăn, bọn mày có thể đi. ”

Dương Minh căn bản không thèm để ý đến gã chủ quán mà đi thẳng đến trước mặt Trương Đại Pháo, đánh giá qua tên này rồi hỏi:

”Mày là Đại Pháo, xe của tao là mày khóa? ”

DƯƠNG MINH cũng không đợi Trương Đại Pháo trả lời mà đưa luôn tay ra bóp cổ Trương Đại Pháo nhấc bổng lên nói: ”Cho mày một giây, nhanh mở khóa xe tao ra! ”

“Ặc ặc…Thằng chó này, dis con mẹ mày! ”

Trương Đại Pháo bị Dương Minh bóp cổ hô hấp liền trở nên khó khăn, lập tức húng hắng ho mấy tiếng:

”Thả tao ra, tao đập chết con mẹ mày. Mấy thằng ngốc kia còn đứng đấy làm gì? Mau ra tay đi. ”

Chỉ trong nháy mắt mà Dương Minh đã túm lấy cổ Trương Đại Pháo làm cho gã chủ quán và mấy thằng du côn ngây hết cả người trơ mắt ra nhìn, bọn chúng không ngờ nổi Dương Minh trước mặt đông người như vậy mà lại dám ra tay.

Mà Dương Minh lại nhỏ con Trương Đại Pháo nhưng lại có thể dung một tay mà nhấc bổng Trương Đại Pháo lên xem ra không phải là người bình thường rồi.

Mấy tên thủ hạ của Trương Đại Pháo đến lúc nghe thấy mệnh lệnh của hắn mới hoàn hồn trở lại, hung hổ chân đá tay đấm xông về phía Dương Minh. Dương Minh cũng không thèm buông Trương Đại Pháo xuống, thậm chí đến cả nhìn cũng không thèm nhìn chỉ giơ một chân lên tùy tiện tung ra mấy cước mấy tên đàn em của Trương Đại Pháo đã lăn lộn trên mặt đất kêu cha gọi mẹ lên rồi.

Bởi vì Dương Minh lúc nãy vừa giết người rồi nên bây giờ không muốn giết thêm nữa nên chỉ đá gẫy xương mấy tên này để trừng phạt một chút mà thôi. Thân thủ này của hắn làm cho gã chủ quán ngây ngẩn, ngay cả tên Trương Đại Pháo đang ngoạc mồm ra chửi cũng im bặt luôn.

Lúc Dương Minh đánh ngã năm tên thủ hạ kia ngay cả gã chủ quán cũng không kịp nhìn thấy gì chỉ thấy trong nháy mắt mà mấy tên kia đã nằm trên đất rồi!Cho dù gã chủ quán co ngốc đến đâu đi nữa thì cũng biết mình hôm nay gặp phải sát tinh rồi!Thân thủ của người ta như vậy, đương nhiên so với mấy tên thủ hạ của mình thì mạnh hơn rất nhiều rồi.

“Mày vừa mới nói cái gì? Mày chửi tao phải không? ”

Tay túm cổ của Trương Đại Pháo không hề buông lỏng, Dương Minh cũng thèm nhìn mấy thằng kia đang lăn lộn trên mặt đất kêu cha gọi mẹ mà nhìn thẳng vào mặt Trương Đại Pháo hỏi.

“Không…Tôi không có… ”Trương Đại Pháo mồ hôi lạnh vã ra đầy người. Loại lưu manh như hắn chính là loại người mềm nắn rắt buông, thấy Dương Minh chỉ trong nháy mắt mà đã đánh gục mấy tên thủ hạ của mình, Trương Đại Pháo không còn chút khí lực nào, thậm chí trong lòng bắt đầu hối hận rồi.

Không biết mấy tên thủ hạ kia bị thương ra làm sao nhưng thấy bộ dạng kêu cha gọi mẹ thảm thiết như vậy thì cũng biết được rằng thương thế không nhẹ, mình là kẻ cầm đầu, vừa rồi lại chửi Dương Minh , vậy không phải mình sẽ rất nguy hiểm sao?

“Binh ”

Dương Minh liền nhấc Trương Đại Pháo lên dí mạnh vào tường, gáy Trương Đại Pháo liền đập thẳng vào tường, khiến cho đầu Trương Đại Pháo máu chảy ròng ròng, cũng may là da đầu hắn cũng dày nên không bị cú đập này làm chết ra đó.

“Tao hỏi lại mày một lần nữa, mày vừa nói tao làm sao… ”Dương Minh hỏi.

“Tôi. . Tôi nói…Tôi dis mẹ tôi. ”Trương Đại Pháo muốn khóc rồi.

“Mau đi mở khóa xe tao ra. ”Dương Minh buông tay ra, cũng không muốn tính toán gì với tên này, lúc nãy tâm trạng của mình đang tót thì bị nó phá hỏng mất rồi.

Trương Đai Pháo ngồi xổm trên mặt đất mà trong lòng sợ hãi không thôi, nhưng Dương Minh bảo hắn đi mở khóa xe, hắn đâu dám chậm trễ, quay đầu nhìn về phía gã chủ quán, gã chủ quán vội lấy chìa khóa đưa cho Trương Đại Pháo.

Trương Đại Pháo cũng không để ý gì đến vết thương ở trên đầu mà ba chân 4 cẳng chạy ra ngoài cửa mở khóa xe của Dương Minh ra, sau đó nhanh chóng chạy trở lại nói với Dương Minh : ”Đại ca, em đã mở ra rồi ạ… ”

“Ừ. ”Dương Minh gật đầu: ”Chậm hơn một giây, nhưng tao không muốn tính toán với mày nữa. ”

“Dạ cám ơn đại ca, cám ơn đại ca. ”Trương Đại Pháo cúi đầu cảm kịch nói. Hắn không hề cảm thấy bị ủy khuất, phải cảm ơn người đánh mình, nhưng ai bảo người ta lợi hại hơn mình chứ.

Không thể không nói, thủ đoạn vừa rồi của Dương Minh đã chấn nhiếp gã chủ quán và Trương Đại Pháo. Bọn họ đều cho rằng đã gặp phải vô địch Tán thủ toàn quốc rồi. Thân thủ này không phải là quá lợi hại sao?

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 2
Lượt đọc 56

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự