Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1632 Ai là người độc ác

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 3903 chữ · khoảng 14 phút đọc

Tất cả những việc này giống như một vở kịch huyền hoặc, nhưng lại thật sự xảy ra trên người của Kaike.

Kaike tuy rằng đối với người ra tay độc ác mà giết đi người kế vị thứ nhất có chút sợ sệt, sợ rằng sau này hắn sẽ vô duyên vô cớ mà đến gây sự với gia tộc mình, nhưng lại có chút cảm ơn hắn, nếu không có hắn ta, thì mình làm sao có thể trở thành tộc trưởng của gia tộc đây?

Bất quá, tất cả những cái này, Kaike chỉ có thể để ở trong lòng, ở trong gia tộc, hắn không có bạn bè gì cả, ngay từ lúc bé mọi người đều đi kết bè kết đảng với người kế vị thứ nhất, ngay cả đứa trẻ không biết gì cũng bị người lớn bắt phải đi chơi với người ta mà không quan tâm gì đến người kế vị thứ hai cảVì vậy thời niên thiếu của Kaike cơ bản là trôi qua trong cô đơn tịch mịch, hắn không có bạn bè gì hết, không có anh chị em nào hợp ý cả, sau khi trưởng thành cầm tiền lập nghiệp cơ bản của gia tộc xa rời quê hương đi đến Hoa Hạ thành lập một công ty. Cũng giống như người kế vị thứ hai thứ ba của các đời trước sau khi trưởng thành đều tự mình kiếm sống.

Trong những người này, có người thành công, cũng không ít người thất bại, đương nhiên cũng có người sau khi người kế nhiệm cùng đời với mình kế vị có thể ở lại trong gia tộc nhận chức vị trưởng lão, đại đa số những thất bại đều quay về gia tộc làm trưởng lão,còn những người có thể làm nên sự nghiệp thì sẽ không quay về.

Vốn Kaike cũng cho rằng mình cả đời này sẽ không trở về gia tộc, nhưng thật là không ngờ, mình lại trở về, mà hơn nữa còn trở về làm tộc trưởng mới của gia tộc.

Nghe các anh chị em trong gia tộc nịnh hót, Kaike cảm thấy rất giả dối, tuy có thể thỏa mãn lòng ham muốn hư vinh, nhưng lại thiếu đi một người có thể nói chuyện.(bốc phét wá đi!bối cảnh nhân vật là ở Châu Âu văn minh làm gì có mấy tình tiết sặc mùi Tàu-(TQ) như thế! Mình mà là dịch giả thì đã cắt phéng đoạn này đi roài,dài dòng văn tự! chả ăn nhập gì với cốt truyện cả!> sorry bác thanhco79 nhá! (BTV_tantana5)

Trong lòng Kaike rất là hưng phấn khi được làm tộc trưởng,nhưng ko thể nói với người khác được.Chẳng lẽ hắn lại nói với người khác,hắn rất cảm ơn con người độc ác kia,đã giết đi người kế thừa thứ nhất để hắn được lên làm tộc trưởng?

Phỏng đoán nếu mình thật sự nói nhưng lời đấy ra sẽ dẫn đến sự phẫn nộ của mọi thành viên trong gia tộc mà trở thành công địch của cả gia tộc.

Đúng lúc Kaike buồn bực không có chỗ phát tiết thì Trần Trí Nghiệp lại gọi điện đến. Người này đã từng là thủ hạ của Kaike, mà Kaike lại rất thích hắn, tuy Kaike biết Trần Trí Nghiệp ít nhiều gì cũng là người hay a dua nịnh hót mình, nhưng lại là người có thể nói chuyện được. Cho nên Kaike liền nói như đúng rồi: ”Trần Trí Nghiệp, cậu biết không? Ta bây giờ đã trở thành tộc trưởng rồi, cái cảm giác này thật là quá tuyệt, so với lúc làm ở công ty sướng hơn rất nhiều.”

“Thật sao…Vậy thì chúc mừng ông chủ.” Trần Trí Nghiệp nịnh bợ nói. Hắn vốn định trực tiếp nói chuyện đầu tư khách sạn, nhưng lại không nói nên lời, sợ nói ra thì Kaike sẽ cự tuyệt. Vì vậy Trần Trí Nghiệp chỉ có thể nói chuyện gia đình với Kaike.

“Đúng vậy, toàn bộ kinh tế của gia tộc đều cho ngươi điều động. Lúc trước không làm tộc trưởng thì không thể biết đến uy phong của gia tộc, bối cảnh của gia tộc so với tưởng tượng của ta còn cường đại hơn rất nhiều. Cho dù là trong làm ăn hay là trong chính trị đều có rất nhiều minh hữu.” Kaike nói: ”Ta cũng trở thành một thành viên trong giới thượng lưu của Châu Âu, cái này lúc trước ta đến nghĩ còn không dám nghĩ nữa.”

“Thực ra, tôi muốn nói cái gì mà kế vị thứ nhất với thứ hai chứ, mọi người đều là người trong gia tộc mà, cái vị trí tộc trưởng này, theo lý thì phải là của ông chủ mà.” Trần Trí Nghiệp nói.

“Ha ha, Trần này, cậu có biết tại sao mà tôi được làm tộc trưởng không? Chuyện này quả là rất thần kì cơ.” Kaike nói: ”Cậu biết không,người kế vị thứ nhất trong gia tộc cũng là con trai độc nhất của tộc trưởng đương nhiệm, ông ngoại hắn là tộc trưởng của một gia tộc siêu cấp vĩ đại ở Châu Âu. Có thân phận như vậy nên hắn ra ngoài hoành hành bá đạo không kiêng nể gì,nhưng hắn cũng thật là đen đủi, cư nhiên đi cướp bạn gái của người còn lợi hại hơn hắn, kết quả thì tốt rồi. không những gia tộc của ông ngoại hắn bị người ta xóa sổ, tự mình cũng tiêu tùng rồi! Ngay cả bố hắn cũng sợ người kia quay lại tìm gia tộc mình gây sự mà không thể không từ bỏ chức vị tộc trưởng của mình. Cho nên chức tộc trưởng mới rơi vào đầu ta. Người nói như thế có thần kì không?”

Trần Trí Nghiệp nghe Kaike thuật lại xong, chuyện này cũng là lần đầu tiên mà hắn biết được do đâu mà Kaike được làm tộc trưởng, nếu đúng như lời Kaike nói thì chuyện nầy đúng là quá thần kì rồi.

“Ông chủ, Chuyện này đúng là rất thần kì nha.” Trần Trí Nghiệp cảm thán nói: ”Bất quá, người kế vị thứ nhất kia cuối cùng là đắc tội phải nhân vật nào vậy? Ngu bức quá vậy, lại có thể xóa sổ một gia tộc siêu cấp như vậy? Cái thực lực này…”

“Chuyện này…Là bí mật của gia tộc. Bất quá, ta có thể nói cho cậu, người đó không phải là người chúng ta bên này, nhưng ở bên này cũng có thể hô phong hoán vũ, ngay cả một gia tộc lâu đời siêu cấp ở bên này cũng có giao tình rất sâu với hắn…” Kaike nói tới con người lợi hại đó không dám có một chút không cung kính, cẩn thận nói.

“Vậy nhân vật đó vẫn là quá lợi hại đi.” Trần Trí Nghiệp thầm nghĩ, cái tầng lớp đó quá xa vời, cho dù cả đời mình cũng không thể nào tiếp xúc được. Mình cũng chỉ cùng một nhân vật nhỏ nhoi như Dương Minh đấu với nhau cũng là lợii hại rồi, nghĩ đến Dương Minh, Trần Trí Nghiệp lại tức đến nghiến răng nghiến lợi. Không để cho Kaike giáo huấn hắn một trận cả đời khó quên là không được.

“Lại còn không lợi hại? Nhưng ở Châu Âu, gia tộc của ta cũng được coi là rất lợii hại đấy, người em kế vị thứ nhất của ta vẫn còn quá trẻ, cũng thật là đen đủi! Ha ha!” Nói đến đây Kaike không nhịn được mà phá lên cười: ”Ta thật muốn cảm ơn con người độc ác kia, không có hắn, ta còn không được làm tộc trưởng. Chỉ là người em kia của ta chết quá thảm đi, ta coi như là dẫm lên xác của hắn mà lên vậy.”

“Hắc, kệ nó đi, cái loại người không có thực lực còn muốn đi cướp bạn gái của người khác,thật là quá ngu đi, có chết cũng đáng! Không tiếc một chút nào! Lúc hắn chêu trọc người đó cũng không nghĩ sẽ có hậu quả như thế nào!” Trần Trí Nghiệp nói đến đây không khỏi nghĩ đến con mình Trần Tiểu Long và Dương Minh trong lòng căm hận nghĩ, Dương Minh, trước khi đắc tội với tao và Trần Tiểu Long mày cũng không nghĩ xem mày có thể đắc tội được không, rồi tao sẽ cho mày xem thế nào gọi là người độc ác.

“Nói cũng đúng, mức độ phức tạp trong tầng lớp thượng lưu của Châu Âu chúng ta nằm ngoài sức tưởng tượng của cậu.” Kaike nói: ”Được rồi, không nói tới hắn nữa, ta chỉ là muốn tìm người nói chuyện, mà lại không có người nào có thể nói chuyện được, Trần, sau này thường xuyên gọi điện cho ta, để cho ta thoải mái một chút.”

“Đương nhiên rồi, ông chủ, tôi cũng muốn thường xuyên gọi điện cho ông, chỉ sợ là sẽ làm phiền đến ông thôi.” Trần Trí Nghiệp nghe Kaike nói mà trong lòng như mở cờ, chính hắn cũng không muốn cắt đứt quan hệ với Kaike, có Kaike làm chỗ dựa lớn như vậy, hắn còn muốn tiếp tục duy trì quan hệ này mãi. Hơn nữa nghe Kaike nói sau khi hắn được làm tộc trưởng còn ngưu bức(?) hơn nữa, trong lòng Trần Trí Nghiệp càng vui sướng hơn, cả đời này mình dựa vào Kaike sẽ không lo cơm ăn áo mặc: ”Lúc nãy gọi điện tôi có có chút lo lắng bất an.”

“Ha ha, không sao, lúc nào cậu thích thì cứ gọi, ta bây giờ cũng chỉ có mình cậu là bằng hữu.” Kaike cười nói: ”Được rồi, Trần, lúc nãy cậu gọi điện có nói dạo này cậu sống cũng không tốt lắm, là có chuyện gì? Công ty xảy ra chuyện gì sao?”

“Công ty không có vấn đề gì, bây giờ tất cả đều tốt….Chỉ là…” Trần Trí Nghiệp nói đến đây liền dừng lại một lúc, nói không ra lời.

“Trần, cuối cùng là xảy ra chuyện gì? Chẳng lẽ là nhà cậu có chuyện gì? Có cần tôi giúp gì ko?” Kaike cũng không ngu, lúc này Trần Trí Nghiệp gọi điện cho mình, e rằng đã xảy ra phiền phức gì không giải quyết được rồi mới cầu cứu mình là ông chủ ngày trước của hắn, nhưng Kaike cũng không phản cảm, hắn bây giờ vừa mới nhận chức vị tộc trưởng, đang buồn vì không được thể hiện quyền lực, đúng vào lúc này Trần Trí Nghiệp lại gọi điện đến cầu cứu mình, nhất định phải cho hắn thấy quyền lực của tộc trưởng.

“Ông chủ vẫn là hiểu tôi.”Trần Trí Nghiệp vẫn không quên nịnh bợ một câu, sau đó mới nói: ”Là thế này ông chủ, ông biết đây, vợ tôi từ lâu đã bỏ tôi chạy theo người khác, vì vậy tôi rất thương yêu thằng con của tôi….”

Vốn Trần Trí Nghiệp muốn bịa ra một chuyện để Kaike đến Tùng Giang đầu tư, nhưng lại sợ sau này Kaike biết được sẽ không tín nhiêm mình nữa, vì vậy cân nhắc mãi rồi quyết định nói thật hết ra, nếu Kaike không đồng ý thì mình cũng phải lây cái mặt già của mình ra mà khóc lóc kể lể cho Kaike động lòng .

“Trần, cậu nói tiếp đi, không cần gấp, từ từ nói.” Sau khi Kaike nghe Trần Trí Nghiệp nói liền nói.

Trần Trí Nghiệp nghe Kaike không có biểu hiện có phản cảm liền thở nhẹ ra một hơi, vội vàng nói tiếp: ”Con của tôi, thích một cô bạn học từ thời tiểu học, hai đứa nó thanh mai trúc mã cùng nhau lớn lên trong một thôn. Vốn lần này tôi dắt nó về quê là muốn cho nó cùng cô bạn học kia đính hôn, nhưng lúc này bên cạnh con bé kia lại lợn lòi ra một thằng nhóc mà lúc trước cũng là bạn học của con trai tôi. Lúc trước ở trong trường học là một thằng du côn lưu manh, vậy mà không biết nó dùng thủ đoạn bì ổi nào mà đoạt được con bé, hơn nữa lại có một thế lực ở địa phương…”

“Ồ, ta hiểu rồi, là có người muốn cướp bạn gái của con trai cậu,đúng không?” Kaike nghe Trần Trí Nghiệp nói liền hiểu ngay.

“Không sai, vì vậy tôi muốn giáo huấn thằng nhóc này một trận, làm cho nó nghèo kiết xác luôn, như vậy thì con bé kia mới quay về với con trai tôi.” Trần Trí Nghiệp nói. (chi tiết này cũng quá hoang đường đi,chả logic tí nào! chuyện tán gái của thằng con mà cũng lôi vào chuyên làm ăn dc, bó tay! bọn TQ chắc đều ấu trĩ,điên điên khùng khùng thế cả!_BTV)

“Giáo huấn? Giáo huấn như thế nào?” Kaike không hiểu hỏi: ”Tôi ở xa ngàn dặm như vậy, làm sao có thể giúp cậu?”

“Là như thế này.thằng nhóc đó có mở một khách sạn, ở quê tôi là thuộc loại cao cấp, nhưng không thể so với phương Nam được, đương nhiên càng không thể so với những khách sạn hào hoa của ngài ở Châu Âu được.” Trần Trí Nghiệp nói: ”Ông chủ, tôi nghĩ, không phải gia tộc của ngài kinh doanh ngành nghề khách sạn sao? Ngài có thể đến đây đầu tư mở một cái khách sạn, vô luận là về giá cả hay là dịch vụ đều tốt hơn của thằng nhóc đó, như vậy khách sạn của thằng nhóc đó sẽ không làm ăn được nữa, phải sập tiệm thôi.” (sao đoạn này chả khác gì bọn trẻ con đi tìm người báo thù vậy! nực cười!_BTV)

“Ơ…Là như vậy.” Kaike cũng không phải là người thô lỗ,sau khi nghe Trần Trí Nghiệp nói xong liền rời vào trầm tư, một lúc sau mới nói: ”Trần, mở một khách sạn, đem cạnh tranh mà ép cho đối thủ phá sản, trong này cần rất nhiều thủ đoạn kinh doanh phức tạp, chứ không phải nói muốn mở khách sạn là thực hiện được ngay đâu.”

“Chuyện này…” Trần Trí Nghiệp nghe Kaike nói xong trong lòng liền căng thẳng, hắn tự nhiên biết cách nghĩ của hắn quá đơn giản, bởi hắn chưa có kinh doanh qua khách sạn,chỉ làm mậu dịch. Mà nghề mậu dịch là như vậy, giá cả của ai có ưu thế thì hàng hõa có đường tiêu thụ, hàng của ai không có ưu thế về giá thì chờ mà sập tiệm đi. Hắn cảm thấy, kinh doanh khách sạn với mậu dịch không khác nhau là mấy, nhưng bây giờ xem ra thì bên trong còn rất nhiều cái mà hắn không biết.(ngu hết chỗ nói! Nói thế thì mình đi làm giám đốc cho nó sướng khỏi phải làm chân biên tập quèn thế này.haiz!!_tantana5)

“Bất quá, Trần, cậu trước tiên đừng nản chí. ”Kaike liền chuyển giọng nở nụ cười: ”Nếu không phải là người hiểu nghề này, đi đầu tư vào nó, chưa cần nói bị đối thủ cho thiệt hài mà tự mình có thể làm được hay không cũng là một vấn đề lớn rồi. Bất quá, cậu lần này coi như tìm đúng người rồi. Gia tộc chúng ta là dựa vào kinh doanh khách sạn mà khởi nghiệp,trong việc quản lí và cạnh tranh của nghề kinh doanh khách sạn đã tích lũy được hơn trăm năm kinh nghiệm.”

“A.” Trần Trí Nghiệp vừa rồi còn buồn nát con tim giờ nghe thấy Kaike nói như vậy liền vui vẻ lên: ”Ông chủ, nói như vậy là ông đồng ý rồi.”

“Ở các thành phố cấp một của Hoa Hạ gia tộc chúng ta đã có khách sạn từ lâu rồi, chỉ có là chưa tính đến đầu tư ở các thành phố cấp hai thôi.” Kaike nói: ”Bất quá, lần này vì cậu, Trần, tôi sẽ đầu tư xây một khách sạn lớn ở quê cậu.”

“Ông chủ, ông đối với tôi thật là quá tốt rồi.” Trần Trí Nghiệp nghe Kaike nói xong mà vui sướng như chết đi sống lại: ”Có gia tộc của ông làm hậu thuẫn, cái khách sạn của thằng nhóc kia đợi mà sập tiệm đi.”

“Khà khà, cũng đừng vội vui mừng quá sớm, tuy gia tộc chúng ta đối với kinh doanh khách sạn rất có lòng tin, nhưng để đánh sập đối thủ là một quá trình chậm rãi mà phức tạp, không phải ngày một ngày hai mà nhìn thấy hiệu quả được đâu.” Kaike nói.

“Tôi hiểu, tôi hiểu mà.” Trần Trí Nghiệp vội nói: ”Chỉ cần có hi vọng là tốt rồi.”

Bây giờ, Trần Trí Nghiệp chỉ là muốn làm cho Dương Minh mẻ đầu sứt trán, như vậy Dương Minh mới không có thời gian bồi tiếp Trần Mộng Nghiên được ,đến lúc đó để cho Trần Tiểu Long tiến vào,như vậy cơ hội sẽ lớn hơn rất nhiều.(chỉ là ăn xái thôi! đồ ngu!)

“Vậy như vậy đi, hai ngày nữa ta sẽ bắt đầu đưa đoàn khảo sát đến đó.” Kaike nói.(sax! vậy là một khách sạn đã ra đời,pó tay với lão tác giả!)

“Vậy thì quá tốt rồi, ông chủ, tôi nhất định sẽ đi đón ông.” Trần Trí Nghiệp kích động hết sức, ông chủ đối với mình thật là quá tốt rồi. Vốn hắn cho rằng phải nói gãy lưỡi ông chủ mới đồng ý giúp mình chuyện này, nhưng không ngờ Kaike lại sảng khoái mà đồng ý như vậy.

Thực ra, Kaike sảng khoái đồng ý như vậy là muốn mượn cớ để mà hiển lộ uy phong của mình trước mặt thủ hạ thôi. Từ sau khi lên làm tộc trưởng, hắn lúc nào cũng muốn có cơ hội để ra oai trước mặt bằng hữu.

Nhưng, Kaike từ nhỏ làm gì có bằng hữu nào, nếu nói là có thì chỉ có duy nhất Trần Trí Nghiệp, tuy không thể nói là bằng hữu, nhưng cũng có thể nói là người mình có thể nói chuyện, vì vậy cũng chỉ có thể trổ oai trước mặt Trần Trí Nghiệp mà thôi.

Trong hội nghị gia tộc, Kaike đưa ra đề nghị xây một khách sạn năm sao ở Thành phố Tùng Giang ở Hoa Hạ, đại đa số người trong gia tộc đều cảm thấy Kaike giống như quan mới lên chức đốt ba đám cháy vậy(ý là mới lên chức phải ra oai), cũng không cảm thấy có gì lạ cả, dù sao thì gia tộc mình cũng dựa vào kinh doanh khách sạn mà phát triển. Đầu tư khách sạn ở đâu chả giống nhau, mà tộc trưởng đã nói là ở Tùng Giang thì ở Tùng Giang đi.

Những thành viên trong gia tộc đều muốn lấy lòng Kaike nên không có nghi ngờ gì, đề nghị của Kaike trong hội nghị gia tộc đều được các trưởng lão bỏ phiếu thông qua. Trong mắt hắn thì chỉ là một cái khách sạn mà thôi, vài trăm triệu đối với gia tộc của hắn mà nói thì cũng chỉ là một cái lông của chín con trâu thôi.( đơn giản thế thôi sao? Cha này tốt nhất là ko nên viết truyện về đề tài kinh doanh thì hơn)

Vì vậy sau khi Trần Trí Nghiệp gọi điện được hai ngày, Kaike liền dẫn đoàn quản lí sản nghiệp khách sạn của gia tộc ngồi máy bay đến Tùng Giang chuẩn bị khảo sát thực địa.

Trần Trí Nghiệp dắt theo Trần Tiểu Long đích thân ra sân bay Đông Hải đón đoàn.

“Ông chủ.” Trần Trí Nghiệp vừa nhìn thấy Kaike bước ra từ cửa ra của sân bay liền gọi. Vì sân bay Đông Hải tuy là sân bay quốc tế, nhưng người nước ngoài đến đây lại không nhiều, vì vậy Kaike trong đám người ở sân bay rất là bắt mắt, mà mấy thành viên trong đoàn khảo sát ở sau lưng Kaike cũng bắt mắt giống như vậy, trong đó còn có một người da đen nữa.

“Trần.” Kaike cũng nhìn thấy Trần Trí Nghiệp nên bước nhanh chân về phía hắn.

“Tiểu Long, mau gọi chú Kaike.” Trần Trí Nghiệp vỗ vào vai Trần Tiểu Long nói nhỏ.

“Chú Kaike.” Trần Tiểu Long lúc trước đối với việc phải gọi một gã người nước ngoài không lớn hơn mình mấy tuổi là chú vẫn cảm thấy không thoải mái. Tiếng gọi chú hôm nay lại là thật tâm.

“Tiểu Long cũng đến à” Kaike cũng biết Trần Tiểu Long nên gật gật đầu với hắn.

Trần Trí Nghiệp đưa Kaike lên xe, đi về Khách sạn quốc tế Tùng Giang.

“Thành phố này, phát triển cũng không tồi a.” Kaike nhìn đường phố qua cửa sổ xe gật đầu nói.

Vốn hắn cho rằng chỗ này là một nơi nghèo đói cơ, tuy đến lúc đó mình kiên trì thì gia tộc cũng phải đầu tư khách sạn ở đây, nhưng đến lúc đó mà không kiếm được tiền thì mặt mũi mình để đi đâu, trên đường Kaike đang nghĩ đến vấn đề này. Kết quả đến đây vừa nhìn đã thấy kiến trúc ở đây không kém thành khố K là bao nhiêu, đầu tư xây một khách sạn năm sao ở đây sẽ có tiền đồ.

“Đúng vậy, ở trong tỉnh kiến trúc của Thành phố Tùng Giang cũng là tiên tiến đấy.” Trần Trí Nghiệp giải thích: ”Tuy không phồn hoa như thành phố trực thuộc tỉnh, nhưng môi trường đầu tư rất tốt. Thành phố trực thuộc tỉnh Đông Hải cũng có mấy khách sạn năm sao, nếu đầu tư nữa vẫn có thể kiếm được tiền, nhưng không thể lũng đoạn tốt như ở đây.”

“Nói như vậy, cái Khách sạn quốc tế Tùng Giang mà cậu nói là có tính chất lũng đoạn thị trường?” Kaike hỏi.

“Đúng vậy, bây giờ Khách sạn quốc tế Tùng Giang ở đây coi như là khách sạn tốt nhất rồi, rất nhiều người có tiền không có lựa chọn nào khác, nên đành phải ở đây thôi.” Trần Trí Nghiệp nói: ”Ngay cả tôi, cũng không thể không ở địa bàn của kẻ địch, ông chủ ông có thể thấy hắn lũng đoạn đến mức nào rồi.”

“Ơ? Nói như vậy, tôi đến đây đầu tư là tìm đúng chỗ rồi.” Kaike tuy một mặt là muốn giúp Trần Trí Nghiệp nhưng mặt khác cũng là muốn kiếm tiền, sao mà không vui chứ?

“Đúng vậy đó.” Trần Trí Nghiệp đắc ý gật gật đầu: ”Ông chủ, lát nữa ông cũng nghỉ ở Khách sạn quốc tế Tùng Giang, tôi đã đặt phòng cho ông rồi, đến lúc đó ông có thể thấy nội thất của nó kém xa với khách sạn hạng nhất.”

“Chúng ta cũng ở đó? Vậy quá tốt rồi! Đúng lúc có thể xem cách kinh doanh và phục vụ của bọn họ.” Kaike cao hứng gật gật đầu nói.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 57

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự