Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1610 Tình yêu trên mạng

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1597 chữ · khoảng 5 phút đọc

Tôn Khiết vẫn chưa dậy, hiển nhiên là tối qua đã quá mệt.

Thói quen dậy sớm của Dương Minh đã được hình thành, sau khi dậy đầu tiên là vận động mấy động tác huấn luyện đơn giản, sau đó gọi điện kêu một cốc sữa đậu nành, mở notebook lên mạng.

Đã lâu lắm rồi Dương Minh ko được hưởng cái cảm giác ưu nhàn này, gần đây Dương Minh có cảm giác như mình ngày nào có việc, bận tối mắt tối mũi đã mấy tháng trời nay rồi.

“Hả?”Dương Minh đăng nhập vào QQ liền phát hiện một việc ngoài ý muốn,biểu tượng của Cô giáo dã man cũng chính là Triệu Oánh đang nhấp nháy, Triệu Oánh bình thường cơ bản là để ẩn nick,bất quá,vì có quan hệ tương đối tốt với Thế giới nào có chân tình nên đã để chế độ ẩn nick nhưng vẫn có thể thấy được

“Sao mà sớm thế đã lên mạng rồi?”Dương Minh có chút bồn chồn,nhấp vào nick của Cô giáo dã man rồi gửi đi một hình mặt cười(đểu :61:).

Ko lâu sau, Cô giáo dã man cũng gửi trả lời nhưng là một biểu tượng mệt chết đi được

“Sao lên mạng sớm thế? Hôm nay ko phải đi học à?” Dương Minh hỏi.

Cô giáo dã man cũng trả lời lại với tốc độ rất nhanh:” Cậu ko phải là cũng rất sớm sao?Lại nói, bây giờ cũng tám giờ rồi, sớm gì nữa.”

“Xem ra,cậu sớm đã lên mạng rồi?”Dương Minh nói.

“Cả đêm qua ko ngủ,còn sớm hay ko sớm gì nữa.” Cô giáo dã man hờn trách nói một câu,gửi một biểu tường quả bom đến.

“KO ngủ? KO phải vậy chứ…”Dương Minh trong lòng ngượng ngùng,nghĩ đến tình hình của Triệu Oánh tối hôm qua thì cả đêm ko ngủ cũng là có khả năng,mà mình lại cùng Tôn Khiết vật nhau cả đêm, cũng là có chút nói ko nên lời, khiến cho Dương Minh trong lòng có chút khó chịu.

“Sao lại ko?Được rồi,ko nói cái này nữa,chơi Đại địa chủ với tôi được ko?”Triệu Oánh nói.

“Cái này…Được rồi” Dương Minh ko ngờ lúc này Triệu Oánh cong có tâm trạng để chơi Đại địa chủ,bất quá, nàng đã muốn chơi thì chơi cùng nàng thôi.

“Room 12 server 4 khu Tùng Giang,nhanh lên.”( tự do 6- kênh 6-phòng 6 :71:) Cô giáo dã man nói.

“Đến đây…”Dương Minh đăng nhập vào trò chơi,tìm được room mà Triệu Oánh nói, vào room chỉ có mình Triệu Oánh nên Dương Minh cũng ngồi chờ một lúc sau có một nick là Con dao sắc vào room bắt đầu trò chơi.

Cô giáo dã man ko ra bài, Con dao sắc ngờ nghệch ra bài, Dương Minh lúc này nhận được một tin nhắn của Cô giáo dã man:” Bài tôi ván này về chắc chắn rồi,cậu có bom thì nhanh chóng ra đi nhé.”

“Ờ…”Dương Minh trả lời lại một câu.Sau khi Con dao sắc đánh ra một con 3,Dương Minh liền chặt luôn tứ quí bảy làm cho Con dao sắc ngẩn ra,sững sờ 1 lúc rồi đưa ra một biểu tượng kinh ngạc,trong lòng nghĩ đánh cái kiểu gì thế?KO đánh theo cách thông thường,chẳng lẽ hắn chặt xong là chạy được hết bài luôn?

Đúng lúc Con dao sắc còn đang ngây ngốc, Dương Minh lại đánh ra một con ba.

Lần này Con dao sắc thật sự đã nhìn thấy cài gì được gọi là cao nhân rồi,thầm nghĩ,người này có phải bị cây ba làm cho bực mình ko,vừa chặt tứ quí bây giờ lại đánh ra một cây ba?Cái này thật quá cường đại đi.

“Cậu lộ liễu quá,đánh ra cây bài gì thế? Có phải là đã quên cách đánh phím rồi ko?” Cô giáo dã man ko hài lòng với cách đánh của Dương Minh.

Dương Minh ko nói được gì, cười khổ một lúc,đích thực mình đã lâu rồi ko đánh phím cùng Triệu Oánh,để là cho Triệu Oánh mềm lòng nên vừa nghe Triệu Oánh nói liền kích động đánh luôn bài ra như vậy nên mới có kết quả thế này.

Dương Minh nghĩ một lúc rồi nói:”Sh!t,ấn nhầm rồi.”

Vừa nhìn thấy Dương Minh giải thích, Con dao sắc liền mừng thầm, hóa ra là như vậy,dọa mình chết khiếp, còn tưởng bài hắn to lắm thì ra là đánh nhầm.Xem ra mình gặp phải người ko biết chơi rồi, nhân cơ hội này có thể thắng nhiều một chút.Liền đánh lên mà hình:” Ha ha.”chờ Cô giáo dã man đánh bài ra.

Triệu Oánh gửi cho Dương Minh một cái biểu tượng mắt trắng dã,vốn bài của Dương Minh nàng có thể chặn được nhưng tránh cho Con dao sắc nghi ngờ nàng liền bỏ qua.Con dao sắc liền đánh ra một cây hai, nàng mộtliền phang luôn tứ quí A,lần này Con dao sắc lại ngây người ra,lần này là có ý gì? Chẳng lẽ vị Cô giáo dã man này cũng đánh nhầm?Thế này thật quá sức tưởng tượng chứ?

Đúng lúc hắn đang chờ Cô giáo dã man đánh con bài tiếp theo thì Cô giáo dã man liền đánh hết bài trong tay ra,làm cho hắn bị thua một đền bốn.

Con dao sắc ko nói nên lời, lần này ko phải người ta đánh nhầm mà là đã nắm chắc rồi mới đánh làm cho hắn thua thê thảm.Bất quá,ko có cách nào,ai bảo bài người ta đẹp,muốn trách thì trách Thế giới nào có chân tình vô duyên vô cớ mang tứ quí ra chặt làm thay đổi cả ván bài.Bất quá,Con dao sắc thua thì cũng thua rồi, hắn ko tin ván thứ hai lại gặp phải chuyện quái lạ như vậy nên tiếp tục chơi.

Ván thứ hai Dương Minh ko ra bài, Triệu Oánh cũng ko ra bài, Con dao sắc tiếp tục ra bài

“Cậu ván này cẩn thận một chút a.” Cô giáo dã man nhắc nhở Dương Minh một câu.

“Yên tâm đi,vừa rồi chưa quen.”Dương Minh trả lời.

Ván này tuy Dương Minh và Triệu Oánh có đánh phím với nhau nhưng cũng rất khó khăn mới thắng được,cũng ko để lộ ra cái gì nên Con dao sắc cũng ko nghi ngờ gì cả.Thua rồi thì cũng chỉ tự trách mình đen thôi.

Ván thứ ba để Con dao sắc ko nghi ngờ Dương Minh ra bài,bất quá cuối cùng vẫn là thua.

Ván thứ bốn Triệu Oánh ra bài sau một hồi kịch tính,Triệu Oánh lại thắng Dương Minh một điểm,Con dao sắc lại thua.

Tóm lại cứ đánh mãi thì Dương Minh và Triệu Oánh cũng có thua nhưng là thua rất ít,chỉ có Con dao sắc là thua rất thảm,tự trách mình đen đủi,ko chịu được nữa liền out ra khỏi room.

Cho nên Dương Minh và Triệu Oánh lại phải ngồi chờ một tên ngốc khác vào phòng. Trên thế giới này thiếu rất nhiều thứ ,chỉ có kẻ ngốc là ko có thiếu, một tên ngốc khác có nick là Ngư nhân X2 tiến vào phòng.

Ngư nhân X2 với khí thể hừng hực tiến vào phòng kết quả ko nghĩ cũng biết,thua một mớ liền té luôn.

“Sao rồi?" Hôm nay thắng cũng nhiều rồi? Tâm trạng vui hơn chút nào chưa?”Dương Minh thấy ko còn ai trong phòng nên chat riêng với Triệu Oánh.

“Vẫn tốt…Đúng rồi,sao cậu lại biết tâm trạng của tôi ko tốt?” Cô giáo dã man hoài nghi hỏi một câu.

Dương Minh giật mình,xem lại phần chat của mình, Cô giáo dã man đúng là ko có nói gì đến tâm trạng ko tốt,mà do mình xem nàng như là Triệu Oánh, mình biết Triệu Oánh tâm trạng ko tốt nên mới tự nhiên hỏi như vậy, suýt chút nữa thì lộ hết cả bí mật. Bất quá Dương Minh trong nguy sinh trí liền giải thích:” Cậu cả đêm ko ngủ,vừa sáng ra đã lên mạng,lại còn bảo tôi chơi Đại địa chủ với cậu, nên tôi đoán tâm trạng của cậu khẳng định lại ko tốt.”

Dương Minh cố ý thêm vào chữ “lại”,ý là lúc trước cậu tâm trạng ko tốt cũng như vậy nên tôi mới có thể phán đoán ra được.

“Vậy cũng đúng, xem ra cậu rất hiểu mình.”Triệu Oánh thấy Dương Minh giải thích như vậy nên cũng ko nghĩ gì nhiều.

“Ha ha,vậy cũng đúng, một chúng ta bây giờ cũng xem ra là bạn tốt, mình đương nhiên rất hiểu cậu.”Dương Minh nói.

“Chúng ta quen biết cũng hơn nửa năm rồi, thời gian nhanh thật, loáng một cái mà đã lâu như vậy.”Triệu Oánh cảm khái nói.

“Ừ,nếu cứ thế này mà phát triển,chúng ta liền trở thành tình yêu trên mạng mất.”Dương Minh vui đùa thăm hỏi một câu.

“…”Triệu Oánh liền gửi cho Dương Minh mấy dấu chấm, hiển nhiên đối với câu nói đùa của Dương Minh ko có tức giận gì.

“Sao vậy có vấn đề gì sao?”Dương Minh hỏi.

“Ko sao, ko nói chuyện này nữa.” Cô giáo dã man trong lòng hơi loạn,vừa nhìn câu nói của Dương Minh,nghĩ kĩ một chút ko biết từ lúc nào Thế giới nào có chân tình hình như đã thâm nhập vào cuộc sống của mình. Lúc hắn nói tình yêu trên mạng,Triệu Oánh bỗng nhiên phát hiện dường như ở trên mạng hắn là người bạn trai tốt nhất của mình.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 59

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự