Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1569 Chương 1647 -1648

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1681 chữ · khoảng 6 phút đọc

Hiện tại tình thế phức tạp, thế lực thần bí đứng phía sau Hữu trưởng lão, rồi lại thêm Trung tâm gì đó. Phía trước sói cản mà phía sau hổ rình. Lúc này lộ thực lực ra không phải một hành động sáng suốt.

Còn việc Hắc Ưng bang bán ma túy cho nước khác. Dương Minh đâu phải cảnh sát hình sự quốc tế hoặc là siêu nhân giữ gìn nền hòa bình thế giới nên quản hết được sao?

Trong lòng Dorodenko cũng đang có tính toán, nếu thân phận người này là giả thì hắn lập tức trở mặt, khiến đối phương vĩnh viễn nằm lại nơi đây. Chỉ thấy hắn lấy điện thoại bấm số, sau đó lẳng lặng chờ đợi.

"Ngài khỏe chứ, Chu quản gia?" Khác với lúc đối thoại cùng Dương Minh, giọng điệu của Dorodenko trở nên nịnh hót.

Sự thay đổi này khiến Dương Minh sinh lòng khinh bỉ, khi trước còn tưởng rằng tên này là một kẻ làm đại sự hơn hẳn Victor De Ruff. Thì ra là chưa rõ thân phận Dương Minh nên mới bình tĩnh như thế.

Chỉ nghe điện thoại bên kia thản nhiên hồi đáp: "Hơn một tháng trước Chu quản gia đã cáo lão hồi hương, anh là ai? Tìm lão có việc gì?"

Lập tức Dorodenko liền biến sắc nói: "Cái gì? Chu quản gia cáo lão hồi hương sao? Sao có thể thế được, người trong gia tộc sát thủ không phải là cả đời cũng không thể rời đi sao?"

Dorodenko là đại hắc đạo nên cũng biết một chút về quy củ này. Đừng nói việc của Chu quản gia vô cùng kỳ quái. Như trong Hắc Ưng bang của hắn, các thành viên quan trọng muốn nghỉ cũng không phải dễ dàng, nhất định phải chịu sự của giám thị bang phái.

"Việc này chúng tôi không cần giải thích với anh!" Chỉ nghe đối phương lạnh lùng nói: "Anh là ai? Gọi đến đây có việc gì?"

Dorodenko thầm rùng mình nghĩ lại thân phận của mình, người ta là sát thủ gia tộc căn bản không cần giải thích cùng hắn, vội vàng nói: "Tôi là Nicolas Dorodenko tại trấn Meillat ở nước Nga. Là người thường hay liên lạc với quý tổ chức, xin hỏi có thể mời lão Charles tiên sinh nghe điện một lần được không?"

"Lão Charles tiên sinh đang bề bộn nhiều việc. Anh rốt cuộc có chuyện gì?" Giọng nói bên kia không vui và lại còn có vẻ thiếu kiên nhẫn.

"Xin hỏi ngài là quản gia mới sao? Ngài họ gì?" Nhất thời Dorodenko lâm vào khó khăn. Nếu nói thẳng là muốn nhờ lão Charles tiên sinh xác nhận điều gì thì chắc chắn đối phương không cần suy nghĩ liền cúp điện thoại!

"Tôi họ Kim, anh còn gì muốn nói không hả bang chủ Hắc Ưng bang?" Đối phương rất nhanh đã thông qua máy tính tra được thân phận của Dorodenko, bất quá ngữ khí vẫn lạnh như băng.

"Ngài họ Kim? Điều này..." Dorodenko còn chưa nghe nói qua người này, trong lúc nhất thời lâm vào thế bí, không biết nên tiếp tục ra sao.

"Đưa điện thoại cho tôi." Dương Minh nhìn thấy hắn chảy mồ hôi đầu đầy thản nhiên cười nói.

"Đưa cho anh?" Dorodenko lặng đi một chút, bất quá cuối cùng đem điện thoại đưa cho Dương Minh.

"Kim Ngưu à, là tôi!" Dương Minh cười cười nói vào điện thoại.

"A! Thủ lĩnh! Là ngài sao! Tôi không biết ngài ở một bên nên đắc tội, xin ngài thứ lỗi..." Kim quản gia vừa nghe thanh âm của Dương Minh , nhất thời cả kinh hãi vội vàng kinh hô.

Kim quản gia này dĩ nhiên là Kim Ngưu thuộc tổ sát thủ Hắc Hồ Điệp, sau khi đại bộ phận sát thủ Hắc Hồ Điệp đi Châu Phi phát triển. Dương Minh liền phái Kim Ngưu đến gia tộc Charles làm quản gia.

Dù sao lão Charles cũng chuẩn bị chuyển giao nghiệp vụ gia tộc cho tổ sát thủ Hắc Hồ Điệp. Kim Ngưu là người được Dương Minh xem trọng, vừa lúc phụ thân của Chu Giai Giai của về hưu, để cho hắn tiếp nhận vị trí này xem như là rèn luyện.

"Đi gọi lão Charles, nói tôi tìm lão."

"Vâng! Thủ lĩnh." Kim Ngưu vội vàng nói.

Dorodenko ở một bên tuy không nghe Kim quản gia nói cái gì, nhưng Dương Minh có thể gọi thẳng kỳ danh, thậm chí nói như ra mệnh lệnh đối với Kim quản gia khiến hắn vô cùng sợ hãi. Giờ phút này hắn đã trăm phần trăm tin tưởng thân phận của Dương Minh. Vừa nghĩ đến đây hắn có chút hối hận vì gọi cú điện thoại này, dám hoài nghi thân phận thì chắc chắn đã khiến Dương Minh tức giận!

"Lệ tiên sinh, ngài không cần phiền lão Charles tiên sinh, tôi đã tin tưởng ngài..." Dorodenko cẩn thận nói, tận lực bù lại sai lầm.

"Phiền lão một lần cũng không sao." Dương Minh cười như không cười nhìn Dorodenko thản nhiên nói: "Hơn nữa, tôi nghe điện thoại lão sẽ rất thích".

Đối phương còn thân thiết với cả lão Charles sao? Nghĩ tiếp mà sự hoảng sợ khiến khóe miệng Dorodenko giật giật, không nói gì lẳng lặng nghe.

Rất nhanh lão Charles đón nghe điện thoại: "Dương tiên sinh?"

"Mr. Charles, là tôi, Lệ Mộc Dịch."

"A... Là Lệ tiên sinh a! Xin hỏi, ngài tìm lão phu có sự tình gì?" Lão Charles vô cùng thông minh lập tức nhận ra ý của Dương Minh, biết là hắn không thích dùng thân phận thật của mình!

Lão Charles đã được Kim Ngưu xác nhận, thêm thanh âm này nữa thì hoàn toàn chắc chắn đây là Dương Minh.

"Là như vậy, người có biết một gã là Dorodenko bang chủ Hắc Ưng không?" Dương Minh hỏi.

"Ồ, người này à, lão cùng với hắn có gặp nhau vài lần, hắn có nhờ gia tộc Charles chúng ta làm một chút chuyện cỏn con. Dương... Lệ tiên sinh hỏi hắn làm gì?"

"Nếu biết thì dễ, người chỉ cần giúp tôi chứng minh thân phận của tôi thuộc gia tộc Hồ Điệp là được."

"Sao?... Được thôi" Tuy có chút buồn bực vì không hiểu sự tình song Dương Minh đã có yêu cầu đương nhiên lão Charles trực tiếp đồng ý.

Dương Minh tùy tiên đem điện thoại trả lại cho Dorodenko rồi nói: "Được rồi, ông nói cùng lão Charles đi!"

".. Là lão Charles tiên sinh tôn kính sao...." Nicolas Wies cẩn thận tiếp nhận điện thoại, sắc mặt khẩn trương.

" Dorodenko, tôi đây. Lệ tiên sinh chính là người tới từ gia tộc Hồ Điệp!" Lão Charles nói: "Anh còn nghi ngờ gì chăng?"

"Không có!" Dorodenko vội vàng trả lời. Hắn nào dám còn cái gì đáng nghi?

"Không có là tốt rồi, tôi không biết Lệ tiên sinh sao lại làm thế, nhưng tốt nhất anh nên cẩn thận một chút, đừng để ảnh hưởng đến hòa khí." Lão Charles mơ hồ đoán được nguyên do, âm thầm cảnh cáo hắn một câu.

"Vâng! Lão Charles tiên sinh yên tâm, tôi biết phải đối xử thế nào!" Dorodenko rùng mình. Hiện tại hắn biết địa vị Dương Minh tuyệt đối không thấp. Dám dùng khẩu khí như thế nói với cùng Kim quản gia cùng lão Charles. Không thể nghi ngờ, nhất định phải là nhân vật cao cấp trong gia tộc Hồ Điệp!

"Được rồi, Dorodenko tiên sinh, hiện tại ông thả người được chưa?"Dương Minh thản nhiên hỏi.

"Điều này... là đương nhiên!" giờ phút này trong lòng Dorodenko đau khổ vội vàng đáp: "Để tôi điện cho thư ký, bảo hắn đưa hai vị tiểu thư lại đây!"

"Không cần, cứ chuẩn bị một con tàu nhỏ rồi đưa các cô ấy tới đó, tôi cũng đến đó luôn!" Dương Minh khoát tay áo phân phó.

"Vâng, để tôi đi chuẩn bị!" Dorodenko vội vàng nói.

"Đừng có động chân động tay trên tàu. Tôi nghĩ ông cũng không ngu ngốc làm vậy phải không?" Đột nhiên, toàn thân Dương Minh tỏa ra sát khí nhắc nhở một câu. Nếu tàu có vấn đề hắn vẫn có thể thoải mái bơi trở về, nhưng không thể để Trần Mộng Nghiên cùng Victoria chịu đựng trong nước biển lạnh như băng mùa này.

"Tôi sao dám!" Dorodenko cười khổ có chút tự giễu nói:" Hắc Ưng bang nhỏ bé này trong mắt gia tộc Hồ Điệp hay gia tộc Charles chẳng khác nào một con kiến."

"Tốt lắm, nhưng tôi còn một lời khuyên, chẳng biết ông có muốn nghe không?" Dương Minh thỏa mãn gật đầu đứng lên, chuẩn bị xuống xe bỗng nhiên nghĩ tới điều gì xoay người hỏi.

"Lệ tiên sinh, tôi đang chăm chú lắng nghe!" Dorodenko nghiêm sắc mặt nói.

Dương Minh lạnh lùng nói: "Lần này tôi không truy cứu nữa. Nhưng mà sau này còn để tôi thấy người Hắc Ưng bang các ông buôn ma túy ở Hoa Hạ thì tự biết hậu quả!"

"Điều này... Được rồi, tôi biết nên làm như thế nào!" Dorodenko đâu muốn bị diệt bang, tuy rất đau lòng nhưng sau này đành phải bỏ lại một thị trường rộng lớn vậy.

"Hy vọng ông nói được thì làm được, Nếu không thì... Hắc hắc, quên nói cho ngươi biết ta thường ở Hoa Hạ đó." Dương Minh vỗ vai Dorodenko sau đó rời khỏi xe. Hắn cười khổ rồi cũng xuống theo, phân phó vài câu với gã thư ký sớm đợi ở ngoài...

Tên thư ký không rõ vì sao Bang chủ lại phân phó như thế, chỉ dám dùng ánh mắt kinh nghi bất định liếc Dương Minh một cái rồi bước nhanh đi chấp hành mệnh lệnh!

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 64

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự