Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1531 Chương 1571-1572

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 3633 chữ · khoảng 13 phút đọc

Kinh Tiểu Lộ có chút khẩn trương hít sâu một hơi, đã sớm dự định được kết quả hẳn là không sai biệt lắm so với dự đoán của mình, thế nhưng mọi chuyện khó liệu, ai cũng không dám chắc chắn không có chuyện phát sinh ngoài ý muốn, cho nên giờ phút này Kinh Tiểu Lộ rất khẩn trương.

Bạo Tam Lập cũng không thoải mái gì, Dương Minh không ở nhà, hắn lại rơi vào một cạm bẫy lớn, tuy chuyện này trách nhiệm phần lớn là của Kinh Tiểu Lộ, nhưng mà mình là tổng giám đốc, mình phụ trách toàn bộ mọi chuyện, huống chi người ký tên cuối cùng là mình, nếu như nói trách nhiệm, vậy trách nhiệm của mình với chuyện này đã chiếm hơn phân nửa rồi! Lúc trước xuất hiện vài thành viên tổ chức trung thực mang theo khoản tiền trốn đi đã khiến Bạo Tam Lập kinh sợ, tuy Dương Minh không có tiếp tục lấy chuyện này làm khó hắn, thế nhưng trong lòng Bạo Tam Lập vẫn cảm thấy không được tự nhiên!

Cho nên hắn rất sợ làm sai chuyện, nhưng sợ cái gì nó lại tới cái đó, chính mình dù sao cũng đã rất cẩn thận rồi, hơn nữa đột nhiên lại giáng xuống một công ty hợp tác, vốn tưởng rằng thông qua cuộc hợp tác này, có thể nở mày nở mặt trước mặt Dương Minh! Nhưng mà nghĩ thì tốt đấy, không ngờ hợp đồng lại bị đối phương đưa vào thế bất lợi!

Cho nên giờ phút này dấu vân tay có thể nói là vấn đề mấu chốt giải quyết mọi chuyện! Nếu quả thật giống như Kinh Tiểu Lộ suy đoán, cho dù đối phương không đồng ý sửa đổi hợp đồng. cũng có thể dùng luật để giải quyết.

"Trần cục, thế nào rồi?" Kinh Tiểu Lộ có phần lo lắng đứng dậy, nhìn báo cáo trên tay Trần Phi, hỏi.

"Kinh phó tổng, quả nhiên không ngoài sở liệu của cô, có vấn đề trên mặt một tờ, không có vân tay của Hứa Tiểu Bân." Trần Phi đưa báo cáo trong tay cho Bạo Tam Lập, sau đó quay đầu nói với Kinh Tiểu Lộ.

Đối với cô bé Kinh Tiểu Lộ này, Trần Phi tương đối tán thưởng, từ lúc cho rằng nàng dựa vào quan hệ để thăng chức, đến hiện tại mà xem, xem qua báo cáo đều nói rõ hết thảy, Kinh Tiểu Lộ là người rất có năng lực.

"Thật sao?" Kinh Tiểu Lộ tiếp nhận báo cáo từ trong tay Bạo Tam Lập, sau khi thấy kết quả xét nghiệm, rốt cuộc nàng mới thở dài một hơi, khối đá đè nặng trong lòng cuối cùng cũng được cởi bỏ. Chỉ cần có phần này báo cáo phần này, mọi chuyện đều dễ dàng giải quyết!

"Tự nhiên là thật thật rồi, cô bé này, thật có tố chất làm cảnh sát hình sự!" Trần Phi cười nói với Kinh Tiểu Lộ, nhưng mà nói xong lại cảm nhận có điểm không đúng, Kinh Tiểu Lộ người ta tuy không lớn tuổi lắm, thế nhưng nói thế nào cũng là phó tổng, bản thân mình lại dùng ngữ khí trưởng bối để nói, ngược lại có phần không ổn.

Thế giới này, có thể nói là cường giả đầu tiên, tuổi trái lại là thứ yếu, lão có chút xấu hổ nói: "Kinh phó tổng, thật xấu hổ, tôi không tự giác được lại coi cô là cô bé, cô cũng không lớn hơn con gái tôi bao nhiêu mà, thuận miệng lại nói như vậy..."

"Không sao mà!" Kinh Tiểu Lộ nào có để ý tới chuyện này? Trần Phi coi nàng là hài tử, lại là việc mà Kinh Tiểu Lộ rất thích ý, nếu không mình cùng Trần Mộng Nghiên chị em nói chuyện, lại xưng hô với là "Trần cục" "Kinh phó tổng", thật là không được tự nhiên!

Cho nên Kinh Tiểu Lộ liên tục khoát tay nói: "Thật ra cháu là bạn học với chị Mộng Nghiên, quan hệ của bọn cháu cũng không tệ! Chú gọi cháu là Kinh phó tổng, cháu mới cảm thấy không quen đó! Nếu không chú gọi cháu là Tiểu Lộ là được, cháu gọi chú là chú Trần?"

"A? Cháu là bạn tốt của Mộng Nghiên sao?" Trần Phi có chút kinh ngạc, liếc mắt nhìn Kinh Tiểu Lộ, lại như có điều suy nghĩ. Không thể không nói năng lực quan sát của Trần Phi rất nhạy cảm, từ một câu "chị Mộng Nghiên " lão có thể nghe ra một chút vấn đề. .

Công ty Danh Dương trên thực tế cổ phần là do Dương Minh ở phía sau khống chế, mà Kinh Tiểu Lộ lại làm việc ở đây, địa vị lại là phó tổng, mà nàng chính là bạn học của con gái Trần Mộng Nghiên nhà mình, khẳng định là Dương Minh cũng biết. Mà cách xưng hô của nàng đối với Trần Mộng Nghiên... Tất cả mọi chuyện đã chứng mình, cô bé này có quan hệ không tồi với Dương Minh.

"Đúng vậy" Kinh Tiểu Lộ trái lại không có đề phòng, tuy nàng có chút tâm kế, nhưng cũng không thể nghĩ tới vấn đề mà giờ phút này Trần Phi đang nghĩ. "Cháu rất thân với chị Mộng Nghiên chúng cháu thường xuyên đi dạo phố cùng nhau mà."

Trần Phi nhẹ gật đầu, mỉm cười nói: "Tốt lắm, sau này chú gọi cháu là Tiểu Lộ, cháu gọi tôi là chú Trần là được rồi, cũng không phải khách sáo."

Kinh Tiểu Lộ có quan hệ với Dương Minh, Trần Phi đại khái cũng thấy được chút manh mối, tuy trong lòng có phần khó chịu, nhưng mà lại không quá mức tức giận.

Nữ nhân bên cạnh Dương Minh, Trần Phi rất rõ, ngoại trừ con gái mình ra, còn có một Lâm Chỉ Vận cùng một Chu Giai Giai nữa.

Nếu nói, để con gái mình chung chồng với mấy nữ nhân khác, quả thực là một chuyện cực kỳ hoang đường, Trần Phi tự nhiên sẽ không đáp ứng. Thế nhưng Lâm Chỉ Vận cùng Chu Giai Giai lại rất đặc thù, vì là đặc thù cho nên Trần Phi mới tạm thu bất mãn vào trong lòng!

Cái ơn của Lâm Chỉ Vận đối với Dương Minh, Trần Phi có thể là người rõ ràng nhất, vụ án năm đó Trần Phi đích thân làm, đối với chuyện Dương Minh mờ ám bị hãm hại, khiến Lâm Chỉ Vận cũng bị cuốn vào, điều này Trần Phi rất rõ. Cho nên nói, trong chuyện này Dương Minh cũng tốt Lâm Chỉ Vận cũng tốt hai người đều là kẻ bị hại! Mà Lâm Chỉ Vận cuối cùng cũng không truy cứu trách nhiệm với Dương Minh, vụ án bị hủy, điều này cũng cứu Dương Minh thoát khỏi một kiếp! Bằng không giờ phút này, Dương Minh có lẽ đang ở trong tù. Tuy Lâm Chỉ Vận nói ra một cái lý do rất hoang đường đó là hai người vốn là người yêu, chỉ vì cãi nhau, mình mới tới báo án, lý do này thật có phần không tưởng, nhưng mà chính Lâm Chỉ Vận đã nói như vậy, cho nên mới cứu được Dương Minh.

Cho nên đối với Lâm Chỉ Vận hiện tại mới ở bên người Dương Minh, Trần Phi thật không thể nói gì! Trần Phi cho Trần Mộng Nghiên quyền quyết định tất cả, chỉ cần con gái không nói gì, Trần Phi cũng không nói gì, dù sao bọn nó cũng không còn nhỏ nữa!

Về phần Chu Giai Giai xuất hiện phía sau, Trần Phi càng không thể can thiệp! Cô bé này đúng là có rất nhiều thủ đoạn khiến Trần Phi mặc dù là một hán tử thiết huyết cũng không nhịn được phải rơi lệ!

Càng đặc biệt chính là, Chu Giai Giai vì Dương Minh mà bị thương, cũng hoàn toàn là bởi vì vụ án của mình! Nếu không phải mình phái Chu Giai Giai đi nằm vùng, nếu không để Chu Giai Giai đi mạo hiểm? Nàng sao có thể đỡ phát súng đó thay cho Dương Minh?

Cho nên đối với cô bé trợ giúp mình một cái án lớn này, lại thay Dương Minh ngăn cản một viên đạn. Trần Phi thật đúng là khó mà nói! Một câu cũng khó nói! Lão cũng không thể nói! Làm người, không thể vong ân phụ nghĩa!

Nếu như mình mình có ý kiến với Chu Giai Giai, đó chính là vong ân phụ nghĩa, để Dương Minh rời xa Chu Giai Giai cũng là vong ân phụ nghĩa, hai cái khó này, khiến Trần Phi lựa chọn bỏ qua, chỉ cần con gái không có ý kiến, Trần Mộng Nghiên cao hứng, vậy mọi chuyện đều đại cát!

Đều là hạnh phúc của con cháu, Trần Phi cuối cùng cũng nghĩ thoáng hơn, chính mình quản nhiều như vậy làm gì? Không phải là sợ Trần Mộng Nghiên bị ủy khuấn sao? Nhưng con gái lại không nói gì, mình còn có thể nói gì chứ?

Cho nên, đối với sự xuất hiện của Kinh Tiểu Lộ, Trần Phi cũng chỉ có thể nhịn xuống. Nàng là bạn tốt của Mộng Nghiên, mà nghe khẩu khí của nàng dường như coi Mộng Nghiên làm “Bà lớn” thì phải. Trần Phi lại càng không thể nói.

"Vâng, chú Trần!" Đôi mắt Kinh Tiểu Lộ híp lại thành một đường nhỏ, cao hứng bừng bừng nói.

Trần Phi cũng đoán không được Kinh Tiểu Lộ đang suy nghĩ cái gì, cho nên lão không muốn bàn tới đề tài này nữa: "Chuyện còn lại có cần chú hỗ trợ gì không?"

"Trước tiên không phiền toái đến ngài nữa." Bạo Tam Lập biết, loại chuyện này nếu có loại người quan chức như Trần Phi ra mặt sẽ thuận lợi một chút, nhưng hắn cũng không muốn gây thêm phiền toái cho Trần Phi nữa, dù sao đối phương không phải người của Tùng Giang, mà là người của Giang Duyên, huống chi lại là xí nghiệp dân doanh lớn nhất tỉnh, muốn nói không có quan hệ cùng bối cảnh, ai cũng sẽ không tin. Cho nên cho dù Trần Phi có ra mặt, nếu đối phương xuất ra kẻ có bối cảnh lớn hơn để ép Trần Phi, ngược lại càng gây phiền toái cho lão: "Đối phương là người của tập đoàn Giang Duyên, cũng không phải đối thủ dễ bức hiếp, cho nên trước tiên thông qua thủ đoạn bình thường đàm phán, thật sự nếu không được mới dùng tới pháp luận."

"Cũng tốt, có gì khó khăn cứ điện thoại cho tôi." Trần Phi khẽ gật đầu vì cũng biết Bạo Tam Lập cố kỵ cái gì, nhưng mà Trần Phi lại không sợ, chính mình ra mặt can thiệp cũng là hợp lý, dù sao bên này cũng có lý, hơn nữa công ty bảo vệ Danh Dương thuộc về xí nghiệp cấp dưới, cũng là chuyện mà bổn phận của mình phải làm.

[ Trước tiên đi Giang Duyên]

"Kế tiếp chúng ta phải làm thế nào?" Ra khỏi cục văn phòng, Bạo Tam Lập lên xe, sau đó hỏi Kinh Tiểu Lộ. Bạo Tam Lập cũng không phải người tham quyền lực, đã khẳng định thái độ của Trần Phi đối với Kinh Tiểu Lộ, vậy chứng minh Kinh Tiểu Lộ thật sự có năng lực, mà chính mình lại giải quyết không tốt, vậy đem đại sự giao cho Kinh Tiểu Lộ cũng không sao!

Huống chi đây chính là nữ nhân của Dương ca, là chị dâu của mình, Bạo Tam Lập cũng không cảm thấy xấu mặt. Lúc trước để Kinh Tiểu Lộ làm phó tổng, một phần là vì có quan hệ với Dương Minh, cũng là vì hai phó tổng của công ty trốn đi, vừa vặn có ghế trống, cho nên Kinh Tiểu Lộ mới có thể thuận lợi thượng vị.

Thế nhưng đối với năng lực của Kinh Tiểu Lộ, chuyện này cũng không phải là quá. Nhưng mà ngày hôm qua Kinh Tiểu Lộ đột nhiên phát hiện sơ hở trong hợp đồng, hơn nữa trải qua sự xác thực, Bạo Tam Lập lại triệt để bội phục Kinh Tiểu Lộ, cô gái này tuổi tuy không lớn nhưng tài trí thật không tầm thường.

"Trước tiên chúng ta đi gặp người của tập đoàn Giang Duyên đã." Kinh Tiểu Lộ nghĩ một lát rồi nói tiếp: "Tôi lập tức đi tìm Hứa Tiểu Bân rồi cùng hắn đi một chuyến tới thành phố Giang Duyên, nhìn tòa cao ốc của tập đoàn Giang Duyên một chút, chúng ta có chứng cớ trong tay, không sợ hắn không thừa nhận.

"Cũng tốt... Nhưng mà, một cô gái đi như thế..." Bạo Tam Lập không quá yên tâm hỏi.

"Không có chuyện gì, tôi đi với Hứa Tiểu Bân, huống hồ là tới đàm phán, cũng không phải đánh nhau, có lẽ tập đoàn Giang Duyên lớn như vậy cũng không dùng thủ đoạn hạ lưu đâu." Kinh Tiểu Lộ nói.

"Nói đến thủ đoạn hạ lưu, bọn họ thật sự đã dùng rồi đó!" Bạo Tam Lập lại không đồng ý nói. "Lúc trước ngay cả Huân Hương [ giống mê hồn hương] cũng dám dùng, còn có cái gì mà bọn chúng không dám? Tôi xem, chúng ta không thể không đề phòng!"

Bạo Tam Lập nhắc nhở một câu, Kinh Tiểu Lộ âm thầm rùng mình! Đúng vậy, có thể tập đoàn Giang Duyên sẽ không dùng thủ đoạn hạ lưu, nhưng có người không thể nói trước được, đó chính là Liễu Ky Phi, hiện tại Liễu Ky Phi đang ở tổng bộ của tập đoàn Giang Duyên, nếu như mình đi một mình thì không ngoại trừ khả năng tiểu tử này sẽ cản trở, nghĩ đến đây, Kinh Tiểu Lộ lập tức lộ vẻ do dự.

"Tiểu Lộ, như vậy đi, tôi sẽ mang mấy người cùng đi, tuy chúng ta không quen thuộc nơi đó, nhưng cũng không phải dễ khi dễ, như vậy đối phương cũng không dám hành động thiếu suy nghĩ!" Bạo Tam Lập nói.

"Được rồi, cũng chỉ có thể như thế, nhưng mà không phải vạn bất đắc dĩ, chúng ta tuyệt đối không nên chủ động tìm việc, nói cách khác, trên địa bàn của đối phương, chúng ta nhất định bị thiệt." Kinh Tiểu Lộ nghĩ một lát, đành đồng ý, dù sao nàng cũng sợ Liễu Ky Phi sẽ dùng thủ đoạn xấu, bản thân mình lại không thể đối phó được.

Sau khi trở lại công ty, Bạo Tam Lập cũng không có đi nghỉ, trực tiếp triệu tập bọn người Tất Hải, Địch Lôi sau đó cùng Kinh Tiểu Lộ chạy tới thành phố Giang Duyên.

Trên đường cao tốc, một chiếc X5 phía sau là một chiếc xe thương vụ, hai chiếc xe nhanh chóng hướng tới Giang Duyên lao đi. Lúc này Kinh Tiểu Lộ đang dùng chiếc xe BMW của Dương Minh, mà không phải xe của mình. Bời vì trên xe của Dương Minh có giấy thông hành công vụ, đi trong tỉnh đỡ bị công an giao thông quản chế, có thể bớt chút phiền toái. Hai chiếc xe đi với tốc độ rất nhanh, bất quá khi cảnh sát giao thông thấy giấy thông hành trong xe Kinh Tiểu Lộ, sau đó đều thuận lợi cho mọi người qua, có thể thấy được chỉ với điểm nhỏ này nhưng tác dụng lại rất lớn.

Đây cũng là lần đầu tiên Hứa Tiểu Bân chứng kiến năng lượng của công ty bảo an Danh Dương, tuy vậy hắn cũng có thể loáng thoáng thấy bối cảnh sau lưng Tùng Giang Danh Dương.

Chẳng qua là hắn cũng không biết chủ nhân thực tế của chiếc xe này là của Dương Minh, nếu không phải Dương Minh có thân phận đặc biệt thành viên của cục cố vấn điều tra đặc biệt, mấy loại giấy thông hành này cũng không có khả năng rơi vào tay hắn.

Thế nhưng ở trong mắt Hứa Tiểu Bân lại có chút bất đồng, hắn âm thầm lo lắng cho tập đoàn Giang Duyên, lại có chút cảm giác may mắn, xem ra công ty bảo an Danh Dương chẳng những có thế lực ở bản địa, mà ở tỉnh ngoài cũng tương đối có bối cảnh! Mà chính mình nếu như đứng cùng chiến tuyến với công ty bảo an Danh Dương, thuận lợi giải quyết chuyện lần này, như vậy công ty Danh Dương chắc chắn sẽ không làm gì có hại đối với mình, mình chắc cũng có một vị trí ở công ty mới thành lập.

Nếu như không thuận lợi giải quyết chuyện lần này, Hứa Tiểu Bân cũng đành bỏ qua, cùng lắm thì từ chức! Về nhà, cừu hận của mình và Liễu Ky Phi đã không thể nào hòa giải được nữa, coi như mình đấu không lại hắn, coi như tránh đi ẩn nhẫn, thế nhưng Liễu Ky Phi chưa chắc đã bỏ qua chính mình!

Đến lúc đó lợi dụng chức vụ tiến tới làm khó dễ, chính mình cũng không thể dừng lại! Không thể nói trước làm giả sổ sách sẽ khiến mình ngồi bóc lịch dài dài trong nhà giam, cái này cũng không phải là không có khả năng! Loại người như Liễu Ky Phi, có chuyện gì mà hắn không làm được? Cho nên Hứa Tiểu Bân dứt khoát quyết định, nếu sự tình không còn cách nào giải quyết, mình sẽ từ chức bỏ đi, tin tưởng đến lúc đó, tại công ty Danh Dương, cũng sẽ không thèm quan tâm tới mình, với loại người như Kinh Tiểu Lộ cùng Bạo Tam Lập, không có khả năng truy cứu mình!

Cho nên chuyện lần này cũng chưa hẳn là một chuyện xấu, nhưng có cái thiệt là lão bà của mình cư nhiên bị Liễu Ky Phi chiếm tiện nghi! Nghĩ tới đây Hứa Tiểu Bân không khỏi thở dài một hơi, nam nhân như hắn, đúng thật là nghẹn khuấn!

Bị người cắm sừng còn không dám lên tiếng, cuối cùng chính mình không có năng lực đành bỏ qua, nếu có đủ năng lực Liễu Ky Phi tính là gì chứ?

Nhìn Hứa Tiểu Bân ở một bên than thở, Bạo Tam Lập tựa hồ cũng minh bạch hắn đang lo lắng cái gì, vỗ vai an ủi hắn vài câu: "Hứa tổng, yên tâm đi, đừng nghĩ nhiều như vậy, chuyện lần này bất luận là có thể giải quyết được hay không thì chúng ta đều nhận của cậu một cái ân. Dù không được thì ở công ty của chúng tôi, chức phó tổng không có cách nào giúp cậu, thế nhưng quản lý chi nhánh lại có thể, tối thiểu nhất phòng làm việc quản lí của cậu còn lớn hơn nhiều so với trước kia!"

"Cảm ơn!" Hứa Tiểu Bân cảm kích nhẹ gật đầu nói: "Bạo tổng, có những lời này của ngài, tôi an tâm rồi."

"Lúc đó có thể an bài bạn gái của cậu tới công ty làm văn phòng, đừng có nghĩ nhiều là được." Bạo Tam Lập vừa cười vừa nói.

"Trước hết tôi xin thay mặt Vương Lệ Hà cảm ơn ngài." Hứa Tiểu Bân không ngờ Bạo Tam Lập còn nhớ tới bạn gái của hắn, trong lòng càng thêm cảm kích.

Trước khi mặt trời lặn đoàn người rốt cục cũng tới địa phận thành phố Giang Duyên, chạy xe vào bãi đỗ của tập đoàn Giang Duyên. Nhìn tòa Building Kim Bích Huy Hoàng trước mắt, Bạo Tam Lập không khỏi cảm thán, chênh lệch giữa mình và người ta không chỉ có một bậc a!

Chính công ty bảo vệ Danh Dương cùng giải trí Danh Dương tại Tùng Giang cũng là công ty lớn số một số hai, thế nhưng so với người ta, quả thực không đáng nhắc tới, khí thế hào hùng như thế, kiến trúc hoành tráng như thế, khiến Bạo Tam Lập cảm thấy áp lực rất lớn.

Xem ra chính mình vẫn còn phải cố gắng nhiều mới được, đúng là ếch ngồi đáy giếng, vĩnh viễn không thấy được bầu trời bao la! Tình trạng lúc này cũng chưa hẳn là xấu, Bạo Tam Lập cũng rõ, cái gì mới được gọi là công ty lớn, là đại tập đoàn.

"Các người có chuyện gì không?" Kinh Tiểu Lộ đoàn người còn chưa kịp tiến vào đại sảnh Building đã bị bảo vệ cửa ra vào ngăn cản tiến tới dò hỏi.

Nguyên bản nếu như chỉ có một hai người mà nói, bảo vệ sẽ không hỏi thăm mà trực tiếp cho đi, phía sau còn có người ở quầy tiếp tân hỏi. Thế nhưng đoàn người Kinh Tiểu Lộ lại rất đông, hơn nữa còn có vài người đàn ông cường tráng, điều này làm cho bảo vệ không thể không cảnh giác.

"Tôi là quản lý của tập đoàn tại Tùng Giang Hứa Tiểu Bân, đây là giấy chứng nhận của tôi!" Hứa Tiểu Bân đem cái thẻ ra đưa cho mấy người bảo vệ, sau đó nói: "Mấy vị này là người hợp tác, tôi muốn dẫn bọn họ đến gặp Liễu tổng."

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 105

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự