Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1528 Chương 1565-1566

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 3684 chữ · khoảng 13 phút đọc

"Là..."

"Con là Dương Minh đây mà!" Dương Minh trợn trắng mắt, nhưng mà hắn đeo kính râm, cho nên Phương Thiên không nhìn được, lão còn chưa có khả năng nhìn xuyên thấu như Dương Minh.

"Phụt, khụ khụ..." Sau khi Phương Thiên nghe được thanh âm của Dương Minh, thiếu chút nữa thì cười ngất. Lão trừng lớn con mắt nhìn bộ dạng ác bá tới cực điểm của Dương Minh nói: "Con thật sự là Dương Minh?"

"Không thể giả được..." Dương Minh cười khổ nói. Hắn cũng biết, bất kỳ người nào chứng kiến bộ dạng của mình cũng có phản ứng khó có thể quên được.

"Tại sao lại thành ra như vậy?" Phương Thiên kinh ngạc, sau nửa ngày lão mới vượt qua được thử thách tâm lý, sát thủ có năng lực tương đối mạnh, nhưng mà quả thực cũng bị Dương Minh làm cho rung động không nhẹ.

"Còn không phải bởi vì lúc trước biểu hiện quá cường đại, giúp gia tộc Hồ Điệp giải quyết phiền toái sao, con sợ nếu vị tiểu công chúa kia của bọn họ thật sự thích con, cho nên mới phải giả trang thành bộ dạng này." Dương Minh nhún vai có phần bất đắc dĩ nói: "Bởi như vậy, bất kỳ một nữ tử nào trông thấy con, sẽ khó có thể ái mộ, không ghét con đã là rất tốt rồi."

"Chiêu này của con thật là cao... Cạc cạc!" Phương Thiên nghe xong Dương Minh giải thích, lão cạc cạc cười như vịt, muốn hèn mọn bỉ ổi nhiều hơn liền có hèn mọn bỉ ổi nhiều hơn trên mặt lão.

"Con nói này lão già, lão cười cái gì vậy?" Dương Minh vốn có phần uất ức với hình tượng hiện tại của mình, chính mình dù gì cũng là kẻ anh tuấn tiêu sái, khi nào lại biết thành đại lưu manh như hiện tại? Hơn nữa lại giả trang thành một tên ác bá nữa, trên mặt chỉ còn thiếu một hàng chữ "Ta là kẻ bại hoại" nữa mà thôi.

"Không sao, không sao..." Giờ phút này Phương Thiên đang nghĩ tới tình cảnh lát nữa khi Dương Minh gặp mặt Vương Tiếu Yên, không biết vẻ mặt hắn sẽ thế nào, nghĩ tới đây, lão thật sự cảm thấy rất thú vị!

"Không sao?" Dương Minh nhếch miệng nói: "Muốn cười thì cứ việc cười đi, hiện tại cười đủ rồi thì thôi, miễn cho đối phương hoài nghi."

Dương Minh tự biết bộ dạng mình như thế, không trách được Phương Thiên đặc biệt cười to, cho nên cũng không can ngăn lão, để lão cười xong, lát nữa đỡ mắc phải sai lầm.

"Không cười nữa, tiểu tử con, ta còn chưa hỏi con, con sao lại có quan hệ với gia tộc Buffon vậy?" Phương Thiên trừng mắt liếc nhìn Dương Minh, rốt cuộc lão vẫn là Vua Sát Thủ, bản thân có thể khống chế tốt cảm xúc của mình, lúc trước lão ôm bụng cười ta, hiện tại đã bình tĩnh trở lại, chỉ trong nháy mắt mà thôi.

"Hắc hắc, con thay lão nhận một tên đồ đệ... Mấy ngày nữa hắn sẽ đăng môn bái phỏng, đến lúc đó lão sẽ biết." Dương Minh hắc hắc cười nói.

"Đồ tôn? Không phải chứ?" Phương Thiên kinh hãi nói: "Mỗi một đời Vua Sát Thủ chỉ khi thoái ẩn giang hồ mới được thu đồ đệ làm truyền nhân, tiểu tử ngươi con mẹ nó chưa ra ngô ra khoai đã thu đồ đệ là sao?"

Dương Minh nhướng mày nói: "Con chỉ thu một tên đồ đệ mà thôi, ai nói là truyền y bát cho hắn? Chỉ là đệ tử bề ngoài mà thôi, chẳng phải lão cũng thu một tên Đổng Quân làm đồ đệ đó sao?"

"Thì ra là thế, dọa ta sợ chết mất." Phương Thiên quan tâm quá sẽ bị loạn, nghe Dương Minh nói là chỉ thu đệ tử bình thường, lão cũng không để ở trong lòng, nói: "Tên đồ đệ này của con là người trong gia tộc Buffon à?"

"Đúng vậy, hơn nữa còn là nhân vật trọng yếu." Dương Minh cười nói: "Đến lúc đó lão sẽ biết."

Phương Thiên cười cười, cũng không nói gì thêm rồi liều mạng kéo Dương Minh đi tới phòng ăn...

"Yên Yên, rốt cuộc đã xong chưa vậy?" Vương Tung Sơn gấp gáp đến độ con mắt cũng đảo trắng dã, thời gian tới lúc gặp mặt chỉ còn lại không đến 20 phút, Vương Tiếu Yên sao còn chưa đi ra? Cho dù là trang điểm thành thiên tiên cũng không lâu như vậy chứ?

"Ai nha, cha, người gấp cái gì chứ?" Giờ phút này Vương Tiếu Yên đang tỉ mỉ soi gương, ài như vậy cũng không tệ lắm càng lúc càng giống tiểu thái muội!

Vương Tiếu Yên nhìn hình xăm dán trên tay, ước chừng thời gian cũng đã tới, nàng liền lột lớp giấy xuống, ân, cái hình xăm dán này cũng không tệ lắm, giống như thật vậy.

"Sao có thể không vội chứ? Mau mở nhanh lên, để cha vào, con cũng quá chậm chạp đi?" Vương Tung Sơn vội la lên.

"Được rồi, được rồi, con ra ngay đây!" Vương Tiếu Yên mặc một bộ quần áo da sáng màu vội vàng đáp. Bộ dáng hóa trang này đúng là mười phần tiểu thái muội, toàn thân Vương Tiếu Yên đã trở nên thập phần diêm dúa lẳng lơ, xem chừng nếu là một nam nhân đứng đắn chắc sẽ không thích bộ dạng này.

Ý định của Vương Tiếu Yên chính là trong chốc lát gặp mặt, vị hôn phu kia ngàn lần đứng xem trọng mình, đến lúc đó quấn chặt lấy không buông sẽ rất đối phó, vậy làm cho tên này trực tiếp chán ghét mình, điều này cũng giảm bớt rất nhiều phiền toái.

"Két..." Vương Tiếu Yên mở cửa phòng ra, nàng đi một đôi giày cao gót cực kỳ, bộ dạng cực kỳ uốn éo, nếu như không phải là sát thủ cách giữ thăng bằng khá tốt, Vương Tiếu Yên xem chừng mình không thể khống chế được đôi giày cao gót này.

"Gì đây! Cô là ai?" Vương Tung Sơn nhìn nữ nhân đẹp đẽ còn cao hơn cả mình xuất hiện, con mắt lập tức trợn tròn, có phần luống cuống nói: "Yên Yên nhà tôi đâu? Cô là người được nó mời tới hóa trang sao?"

"Gì mà thợ hóa trang?" Vương Tiếu Yên nghe xong cha mình nói, lập tức có phần dở khóc dở cười: "Cha, là con!"

" Cạp? Yên Yên?" Cuống họng của Vương Tung Sơn vang lên một tiếng giống con vịt, trợn mắt há hốc mồm nhìn nữ lang yêu diễm vừa gọi mình là cha này. "Làm sao vậy? Bộ dáng sau khi trang điểm có phải là rất xinh đẹp không?"

Vương Tiếu Yên rất đắc ý với kiệt tác của mình.

"Khái khái khái..." Sau nửa ngày Vương Tung Sơn rốt cục mới kịch liệt ho khan nói: "Yên Yên, con làm cái gì vậy? Sao lại trang điểm thành bộ dáng này? Giống như nữ lưu manh vậy?"

"A? Cha cũng thấy con giống như tiểu thái muội sao?" Vương Tiếu Yên nghe cha nói như vậy, nàng càng thêm đắc ý, nhìn lên trang phục của mình lại càng thêm đắc ý hơn!

"Con...Là có ý hả?" Vương Tung Sơn cuối cùng từ trên người nữ lang trước mắt không giống chút nào với đứa con mình.

"Đúng vậy, chính là cố ý đó." Vương Tiếu Yên lại rất thản nhiên thừa nhận.

"Con... vì sao phải làm vậy?" Vương Tung Sơn không hiểu Vương Tiếu Yên làm thế để làm gì: "Con trang điểm lâu như vậy, là muốn biến thành bộ dạng này sao?"

"Đúng vậy, có điểm nào không ổn sao?" Vương Tiếu Yên thầm nghĩ, thật ra ta đã sớm trang điểm xong rồi, thời gian còn lại chỉ là để tân trang mà thôi, con mà ra sớm, chỉ sợ cha bắt mình trang điểm lại, hiện tại đi ra cũng là bởi vì không còn thời gian để trang điểm lại nữa, cho dù không muốn cũng không còn cách nào.

"Con con con." Vương Tung Sơn lập tức tức giận nói: "Bộ dáng của con thế này thì còn ra thể thống gì nữa? Để cho người khác trông thấy, vậy thì thể diện của gia tộc Hồ Điệp chúng ta không phải sẽ bị mất sạch sao?"

"Mất mặt thì làm sao?" Vương Tiếu Yên lại không cho là đúng nói: "Con chỉ sợ sau khi tên hôn phu kia thấy, không muốn từ hôn nữa, lúc đó giống như tên Gould quấn quít chặt lấy không tha, vậy không phải khiến con rất phiền toái sao?"

"Con làm thành bộ dạng quỷ hồn như vậy, chính là vì nguyên nhân này?" Vương Tung Sơn nghe xong Vương Tiếu Yên nói ra nguyên nhân, vẻ mặt lão hiện giờ cũng không biết là nên khóc hay lên cười.

"Đúng vậy, đối phương nguyên bản muốn từ hôn, sư phụ của hắn lại là lão bằng hữu của cha... Hơn nữa lại cùng cô cô... Cho nên, đến lúc đó bọn họ thật không muốn từ hôn, chính là Gia tộc Hồ Điệp chúng ta đơn phương từ hôn, chẳng phải càng thêm phiền toái sao?" Vương Tiếu Yên nói: "Như vậy nếu hắn chỉ liếc mắt nhìn con một cái liền thấy chán ghét, trái lại sẽ giảm được không ít phiền toái. Là nam nhân đứng đắn một chút, sẽ không thích con trang điểm như vậy, về phần thanh danh của con, cũng không sao cả, dù sao con cũng có bạn trai rồi, cũng không quan tâm tới những thứ này."

"..." Vương Tung Sơn á khẩu, không ngờ Vương Tiếu Yên cư nhiên lại có ý nghĩ này, nhưng mà tùy nàng thôi. Nếu hôm nay đối tượng không phải Dương Minh, như vậy Vương Tung Sơn thà rằng trậm trễ, cũng phải để Vương Tiếu Yên quay về trang điểm lại, thế nhưng hôm nay lại chính là gặp Dương Minh, cho nên tùy nàng thôi.

Đợi lát nữa khi nha đầu thấy người kia chính là Dương Minh, vậy có chuyện vui rồi, cạc cạc... Vương Tung Sơn âm hiểm bắt đầu tính toán.

[Có một vấn đề, bộ dạng rất quen thuộc]

"Cha, người làm sao vậy? Không phải cha nói là sắp tới giờ rồi sao?" Vương Tiếu Yên tà tà cười: "Chúng ta mau đi thôi, đừng để người ta nói rằng Gia tộc Hồ Điệp chúng ta luôn tới chậm."

"Con trang điểm... Bỏ đi, tùy con vậy." Vương Tung Sơn làm ra vẻ thở dài nói: "Nếu con không sợ dọa người, vậy cha đây cũng không còn gì để nói nữa."

"Con sợ cái gì chứ!" Vương Tiếu Yên chẳng hề để ý nói: "Ở trước mắt vị hôn phu, càng dọa người hắn càng không thích con, mau mau muốn từ hôn, hết thảy mọi chuyện đều vui vẻ, quan tâm tới mấy thứ kia làm gì?"

"Được, chỉ là đến lúc đó, con nhìn thấy người ta tài tuấn, con không hối hận là được rồi." Vương Tung Sơn nhắc nhở Vương Tiếu Yên một câu, về phần nàng có để trong lòng hay không cũng không sao cả.

"Yên tâm đi cha, hối hận gì chứ, con còn ước gì người thanh niên tài tuấn kia thấy bộ dạng của con sau đó chạy thẳng đi, vậy mới ổn đó!" Vương Tiếu Yên vung nắm tay nhỏ nói. Vương Tung Sơn nhẹ gật đầu mang theo Vương Tiếu Yên đi tới phòng ăn.

Giờ phút này Dương Minh đã an vị trong chiếc phòng dự bị bên cạnh phòng ăn, đây là địa phương lúc trước song phương gặp mặt. Dương Minh ở một gian, Tiếu Yên cũng ở một gian.

Dương Minh cầm hai khối thủy tinh cầu lăn lăn trong lòng bàn tay, thầm nghĩ, nếu có thêm một cái lồng chim nữa thì tốt, trang phục này có vẻ như không quá giống ác bá quần áo lụa là!

Phương Thiên cũng không ngăn cản Dương Minh tự tung tự tác, ngược lại lão còn ở một bên cười ha ha, coi như không có chuyện gì. Trái lại vài tên người hầu của gia tộc Hồ Điệp lại có chút khó hiểu.

Buổi sáng hôm nay với hôm qua cô gia tương lai thoạt nhìn còn anh tuấn tiêu sái tuấn tú lịch sự, sao tới thời khắc mấu chốt lại biến thành bộ dạng bại hoại như vậy?

Bọn người cũng chỉ suy nghĩ như vậy, không dám lên tiếng mở miệng hỏi. Một vài người còn có chút sốt ruột, vốn là bọn họ hết sức coi trọng cô gia tương lai, vài tên nghe nói cô gia tương lai đại phát thần uy, giải quyết hết phiền toái cho gia tộc, một siêu cấp nhân tài như vậy liền trở thành đối tượng sùng bái cả mọi người, sao tới thời gần khắc gặp mặt, lại ăn mặc như thế này?

Chỉ cần người lúc trước nhìn thoáng qua Dương Minh bây giờ hơi chút đối lập với lúc trước, mọi người đều có thể phần biệt được, Dương Minh và Phương Thiên hai vị này há có thể không nhận ra?

Thế nhưng sự thật là như thế, Dương Minh lại lấy hình tượng ác tục như thế xuất hiện, hơn nữa còn là vào đúng lúc hai bên sắp gặp mặt nhau nữa. Giờ cho dù bây giờ có đi trang điểm lại cũng không còn kịp nữa!

Những người này thật sự rất khó giải thích, Dương Minh rốt cuộc vì sao lại đổi thành bộ dạng này? Chẳng lẽ hắn cảm thấy ác bá sẽ càng hấp dẫn người khác? Nhưng mà hình tượng ác bá này lại có chút ngu ngốc mà?

Vương Tiếu Yến cũng bị Vương Tung Sơn dẫn tới một căn phòng khác, mà đám người hầu cũng trợn tròn hai mắt! Đây là tiểu công chúa của gia tộc sao? Tại sao trông lại giống tiểu thái muội trên đường phố vậy? Giày cao gót này, trang phục này, kiểu tóc này, khuyên tai này,... Trên tay còn có hình xăm nữa, khiến bọn người hầu triệt để muốn hôn mê. Đại tiểu thư bị làm sao vậy? Mấy ngày hôm trước còn là một bộ thanh thuần tinh quái đáng yêu a, trong chớp mắt lại biết thành bộ dạng quỷ quái như thế?

Cứ ăn mặc như vậy đi gặp cô gia tương lai, chẳng phải cô gia tương lai sẽ bị dọa chết hay sao? Ai dám lấy một lão bà biến thái như vậy chứ? Rốt cuộc chuyện này là sao?

Đám người hầu muốn hỏi một chút xem có chuyện gì xảy ra, nhưng mà có Vương Tung Sơn đi bên cạnh, mà Vương Tung Sơn cũng không thấy có gì phật ý, cho nên bọn họ còn dám hỏi gì sao?

"Còn 5 phút nữa thôi, Yên Yên, con chuẩn bị một chút đi, chúng ta cùng đi ra." Vương Tung Sơn nói.

"Không cần chuẩn bị, cứ như vậy là ổn rồi mà." Vương Tiếu Yên không hề để ý nói.

"..." Vương Tung Sơn nghe vậy liền liếc mắt nhìn con gái, nhưng mà cuối cùng cũng không nói gì thêm, nó đã nói là chuẩn bị tốt rồi, mình còn có thể nói gì chứ.

Người hầu cùng với đám đệ tử của Gia tộc Hồ Điệp sau khi nghe Vương Tung Sơn không có mở miệng khuyên bảo, cho nên bọn họ cũng đành sáng suốt ngậm miệng, xem ra, cách trang điểm của đại tiểu thư là được gia chủ tán thành. Như vậy không quản xuất phát từ nguyên nhân gì, trang điểm thành bộ dáng này, cũng không có quan hệ với mọi người.

"Cha, chúng ta đi thôi?" Vương Tiếu Yên đứng lên, trong nội tâm nàng muốn mau chóng gặp mặt, mau chóng từ hôn, không muốn kéo dài thời gian thêm nữa.

"Đi thôi." Vương Tung Sơn nhìn đồng hồ, tuy còn 5p nữa, nhưng mà cũng không xê xích gì nhiều, thời gian đi tới phòng ăn thế là đủ, huống hồ như vậy cũng sẽ không gặp mặt Dương Minh ở trên đường.

Vương Tiếu Yến vừa đi vừa ngâm nga tiểu khúc, cước bộ lại nhảy nhót liên tục, không biết là động tác múa cổ quái gì, khi đi ra khỏi cửa, động tác uốn éo trông rất giống tiểu thái muội. Trái lại làm khó nàng chính là đôi giày cao gót, nếu như không phải đã luyện tập qua tuyệt học của gia tộc, chỉ sợ nàng sớm đã té ngã xấp lên mặt đất rồi.

Dù sao Vương Tiếu Yên còn chưa có khoa trương hết, lúc ra tới cửa, nàng còn thuận tay lấy từ trong túi áo ra một bao thuốc lá, rút ra một điếu, sau đó tiêu sái quẹt diêm, kẹp trên ngón tay! !

Vương Tiếu Yên tuy không biết hút thuốc, thế nhưng giả bộ lại rất giống, chẳng qua là sau khi hít vào một ngụm, vẫn lưu ở trong khoang miệng mà không có nuốt vào trong phổi.

"Hử?" Vương Tung Sơn thấy bảo bối nữ nhi của mình lại còn hút thuốc, lập tức sợ tới tột đỉnh, con gái từ khi nào nhiễm thói quen này vậy? Vừa định mở miệng quát tháo, lại trông thấy Vương Tiếu Yên trừng măt mỉm cười với mình.

Vương Tung Sơn lập tức hiểu ra, nha đầu kia đang làm ra vẻ thôi! Thật tình là không biết hút thuốc, nhưng mà làm ra vẻ như vậy nếu như người gặp mặt không phải là Dương Minh mà nói, thật chỉ sợ sẽ dọa cho đối phương chạy mất dép.

"Tên hôn phu chó má gì còn chưa tới sao? Lại dám để bổn đại tiểu thư đợi như vậy?" Vương Tiếu Yên vừa ra khỏi cửa, chỉ thấy trong phòng ăn có vài tên người hầu và đệ tử của gia tộc, ngoài ra không còn ai nữa, ngay cả cái bóng của tên hôn phu kia cũng không thấy, khiến nàng rất tức giận.

Chính mình thật vất vả mới trang điểm thành bộ dạng này, không ngờ lại làm không công, không ai thèm nhìn, cho nên Vương đại tiểu thư rất tức giận!

Mục đích của mình chính là làm cho đối phương chán ghét, cho nên Vương Tiếu Yên căn bản không thèm để ý tới văn nhã hay văn nheo mà cứ thẳng miệng chửi ầm lên.

Lời này của Vương Tiếu Yên khiến đám người trợn tròn mắt nhìn, đây là tiểu công chúa của gia tộc Hồ Điệp sao? Sao lại nói lời khó nghe như vậy? Rốt cuộc là tại sao vậy?

Dương Minh ở bên này cũng thấy thời gian đã tới, đang muốn đi ra, thình lình lại nghe thấy tiếng quát mắng, đầu hắn lập tức thấm đầy mồ hôi! Gì vậy? Đây chính là vị hôn thê kia của mình sao? Tại sao lại thô bạo như vậy? Nhưng mà giọng nói này sao lại có chút quen tai nhỉ?

Chẳng lẽ cô nàng này cũng rất bẫt mãn với mình? Tuy nghĩ như vậy, nhưng hắn cũng không dám trậm trễ, nếu như thật sự bị ả ưa bạo lực này coi trọng vậy thì mình thảm rồi. Cho nên Dương Minh cực lực muốn giả trang thành bộ dạng thật ác bá.

"Kêu cái gì, gào cái rắm gì, cô bị ai thiếu nợ à?" Dương Minh đã quyết định chủ ý, cho nên không thèm nuông chiều nàng, dù sao giờ phút này mình cũng chính là một tên ác tục, cô nàng này sẽ càng ghét mình.

Dương Minh đẩy cửa ra, trong tay nắm hai viên thủy tinh cầu, ngửa mặt lên trời bước dài đi vào, trong miệng lại phì phèo điếu xì gà, tay kia vuốt vuốt cái đầu bóng lọng của mình, bộ dáng rất dương dương tự đắc.

Vương Tiếu Yến mới mắng được một câu, lại không nghĩ rằng bên kia có người mắng lại, thái độ có vẻ cực kỳ ác bá, lập tức khiến nàng giận sôi lên! Đây là tên hôn phu chó má kia sao? Chẳng ngờ là loại người như vậy? May mà mình chưa đính hôn với hắn, bằng không cuộc đời này coi như hỏng rồi! Nhưng mà... giọng nói của người này sao có hơi quen quen vậy nhỉ?

Nương theo thanh âm nhìn lại, chỉ thấy một nam tử ngậm xì gà đầu bóng loáng, đeo kính râm, trong tay cầm hai viên thủy tinh cầu, tay trái còn đeo một cái nhẫn cực lớn nữa, dáng vẻ lảo đảo, mắt thì mọc ở trên trán và đang đi tới.

Đi được một bước, chân trái lại hơi run rẩy, giống như buổi tối quá miệt mài cho nên ban ngày không đứng vững, nam nhân như vậy cư nhiên từ trong miệng cha lại biến thành thanh niên tài tuấn? .

Là ánh mắt của cha xuất hiện vấn đề hay là năng khiếu thẩm mỹ của mình không đúng? Đây rõ ràng chính là bộ dạng của một kẻ nhà quê, không biết trời cao đất rộng, quần áo lụa là, nhà giàu mới nổi, cái gì mà là truyền nhân của Vua Sát Thủ? Tên Vua Sát Thủ này chắc đầu cũng có vấn đề a?

Nhưng mà chờ chút...Khí tức trên thân người này sao lại rất quen thuộc vậy nhỉ?

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 72

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự