Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1525 Chương 1559-1560

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 3873 chữ · khoảng 14 phút đọc

"Tôi cũng đồng ý!" Clough bất đắc dĩ nói. Ngay cả gia chủ cũng đồng ý, vậy Clough còn có lý do gì mà không đồng ý nữa?

Keweitan tựa hồ đã sớm liệu đến kết quả này, khóe miệng hơi đắc ý nhếch lên, hắng giọng một cái nói: "Tất cả mọi người đã tín nhiệm tôi, như vậy tôi cung kính không bằng tuân mệnh!"

Clough trái lại cũng cảm thấy may mắm, tự biết thực lực của mình không có bằng Cable Ranked, Hôm nay Keweitan đã lên làm gia chủ, như vậy Clough cũng đã tự hiểu thực lực của bản thân.

Thế nhưng còn có một người không cam chịu, đó chính là cháu ruột của Thomas, Greenwich! Vị này sớm đã được định là gia chủ gia tộc, hôm nay lại bị chính chú của mình đoạt trước! Mộng tưởng nhiều năm làm gia chủ giờ khắc này tan vỡ, Greenwich rất tỉnh táo, từ nay về sau mình đành vô duyên với vị trí gia chủ này, cho dù Keweitan có rời vị trí này, gia chủ tiếp theo cũng là vài người con trai của Keweitan, lúc này mới nhận ra lúc trước minh từng đối xử không tốt với vài người em trai, cũng từng nhiều lần dùng thân phận thuận kế thừa để cười nhạo bọn họ, thật buồn cười! .

Nhưng mà từ nay về sau Greenwich biết thân phận của mình cũng chỉ ngang hàng với đám người kia, chính mình có lẽ sẽ bị cười nhạo.

Nghĩ đến Greenwich lại cảm thấy rất không phục, thế cho nên hắn rất hận Gould, nếu không phải gã, liệu có liên lụy tới gia tộc Lancer không? Có thể liên luỵ đến chính mình không?

Thế nhưng hắn không có quyền lên tiếng, ông nội đã quyết định, hắn sao có thể thay đổi? Chỉ có thể hung hăng nhìn Keweitan, vị gia chủ này chính là chú của hắn a!

Greenwich hiểu rằng đây cũng là lần cuối cùng mình tham gia hội nghị gia tộc, không quản mình ưu tú cỡ nào, cũng không thể tiếp tục được tham gia hội nghị nữa! Chỉ bởi vì chính mình là cháu ruột của gia chủ tiền nhiệm, mà Keweitan tuyệt đối sẽ không cho phép mình ngồi trên hội nghị này.

Gia tộc Hồ Điệp, Vương Tung Sơn đang trong thư phòng, Dương Minh cười mỉm nhìn Vương Tung Sơn cùng Vương Nhược Thủy, nói: "Thế nào? Chú Vương, bây giờ ngài nên đồng ý để cháu từ hôn chứ? Vương Nhược Thủy tiền bối, ngài cũng không ép buộc cháu luận võ nữa đúng không?"

Nguyên bản Vương Tung Sơn cùng Vương Nhược Thủy đã bó tay với chuyện của gia tộc Lancer, lúc này hai người rất là hưng phấn. Còn chưa kịp chúc mừng, thế nhưng đột nhiên nghe Dương Minh nói như vậy, trên mặt lập tức lộ vẻ vô cùng cổ quái.

"Cậu thật sự muốn từ hôn? Vương Nhược Thủy đã biết chuyện của Dương Minh cùng Vương Tiếu Yên, biết hai người bọn họ có chuyện chưa rõ và cũng biết hết thảy đều là do Vương Tung Sơn cùng Phương Thiên hai lão gia hỏa lừa gạt Dương Minh cùng Vương Tiếu Yên, cho nên giờ phút này nghe Dương Minh vẫn còn kiên trì muốn từ hôn, vì thế ngay lập tức nàng cảm thấy có phần cổ quái.

"Đúng vậy, bằng không cháu tốn nhiều sức như vậy để giúp nhà chú làm gì chứ?" Dương Minh mở to hai mắt, hai người này sẽ không vì chứng kiến thực lực cường đại của mình, mà không muốn từ hôn chứ? Bởi như vậy chính mình đã biến xảo thành vụng a.

"Phí sức?" Vương Tung Sơn trợn trắng mắt, hắn không hề nghĩ Dương Minh phí sức chút nào, chỉ gọi một cuộc điện thoại, toàn bộ mọi chuyện đã xong, hơn nữa nói chuyện lại rất hống hách, căn bản không giống như người đi nhờ vả, ngược lại như là ra lệnh cho người khác vậy, tốn sức ở chỗ nào chứ? Đây rõ ràng chỉ cần nhấc tay một cái mà thôi, không đúng, lúc nói chuyện hắn cũng đâu có động tay.

"Đúng vậy, ài, cháu cũng phải trả một cái giá rất lớn đó!" Dương Minh ra vẻ đau lòng thở dài nói: "Chú nghĩ rằng cháu và chú tùy tiện chào hỏi bọn họ, người ta có thể nghe lệnh cháu sao?"

Vương Tung Sơn cùng Vương Nhược Thủy nghe xong Dương Minh nói, không khỏi đưa mắt nhìn nhau. Quả thực Gia tộc Buffon là gia tộc bực nào, sao có thể vì một câu của Dương Minh mà làm ra chuyện lớn như vậy? Nếu nói Dương Minh không phải trả cái giá tương đối lớn, điều này sẽ tuyệt đối không có ai tin.

Trừ phi Dương Minh còn cường đại hơn, nhưng mà hai người cũng không ai phát hiện ra Dương Minh có cái gì đặc biệt hơn người khác!

Phải biết rằng chỗ dựa lớn nhất của Dương Minh chính là Phương Thiên! Dương Minh có thể thu phục được gia tộc Charles nguyên nhân quan trọng nhất cũng là nhờ vào Phương Thiên, nếu như không phải đồ đệ của Phương Thiên, như vậy với tính cách khôn khéo của lão Charles, chắc chắn sẽ không đơn giản đầu nhập vào Dương Minh.

Cho nên những lời vừa rồi của Dương Minh, trong lòng hai người Vương Tung Sơn trái lại rất rõ, quả nhiên Dương Minh nhất định phải trả một cái giá lớn!

Sở dĩ Dương Minh nói như vậy cũng là bởi vì hắn đoán Vương Tung Sơn cùng Vương Nhược Thủy thấy năng lực của mình quá lớn, không muốn từ hôn, cho nên mới tỏ vẻ mình không có năng lực, mà phải trả một cái giá rất lớn, huống hồ cũng không tính là Dương Minh lừa bọn họ, bởi vì hắn quả thật đã phải trả một cái giá, Lão Buffon tới gia tộc Hồ Điệp tìm mình, mình có thể để hắn đi phí công một chuyến sao? Tất nhiên sẽ phải dạy cho hắn một ít công pháp, cho nên coi như lời của hắn là thật.

"Được rồi, nhưng mà trước khi từ hôn, cậu cũng nên gặp mặt con gái tôi một lần chứ, tối thiểu cũng phải nhìn một chút xem sao a!" Vương Tung Sơn vì Dương Minh mà cảm thấy có chút bi ai, trả giá nhiều như vậy, đến cuối cùng lại phát hiện cuộc hôn nhân này vẫn không thể lùi, đến lúc đó còn có gì buồn hơn, tin tưởng chỉ có hắn mới cảm nhận được.

"Gặp một lần, vậy được rồi!" Dương Minh thầm nghĩ, dựa theo ước định lúc đầu, trước khi từ hôn phải gặp mặt nhau, sau đó sẽ tuyên bố hai người đã gặp mặt, cuối cùng tính cách không hợp sẽ từ hôn, mà không phải chỉ một bên quyết định.

"Vậy tối nay đi, việc này không nên chậm trễ, tôi đi thu xếp một chút!" Vương Tung Sơn thở dài, trong mắt lại thoáng lóe lên một tia vui vẻ, có lẽ hắn cũng nghĩ tới lúc Dương Minh cùng Vương Tiếu Yên gặp mặt, lúc đó có kịch vui để xem đây.

Dương Minh rất nhạy cảm cũng cảm giác được Vương Tung Sơn cùng Vương Nhược Thủy tựa hồ có chút không bình thường, nhưng mà cũng không biết là bất thường ở chỗ nào, hắn đoán, có lẽ bọn họ cảm thấy tiếc nuối vì không có được mình mà thôi.

"Yên Yên, buổi tối hôm nay con sẽ gặp mặt vị hôn phu kia rồi thương lượng chút chuyện nhé." Vương Tung Sơn rời khỏi thư phòng, đi tới phòng riêng của Vương Tiếu Yên. Bởi vì chuyện của gia tộc đã được giải quyết, cho nên tâm trạng của lúc này Vương Tung Sơn rất thoải mái, nụ cười thường trực treo trên khóe môi.

"Hả?" Vương Tiếu Yên có chút kinh ngạc nói: "Chuyện trong nhà đã giải quyết xong rồi sao? Chuyện này không nên vội mà?"

Lúc trước Vương Tung Sơn đã nói tình cảnh của gia tộc Hồ Điệp cho Vương Tiếu Yên nghe nên nàng cũng rất lo lắng cho gia tộc, lúc trở lại phòng nàng rất phân vân không biết có nên gọi điện cho Dương Minh không, chuyện này Vương Tiếu Yên xem ra cũng chỉ có Dương Minh mới có thể giải quyết.

Mặc dù mình cũng quen biết với Lão Buffon, thế nhưng dù sao thân phận cũng chỉ là "sư nương" nói chuyện không có sức thuyết phục bằng Dương Minh, để Dương Minh đích thân gọi cho Lão Buffon hiểu quả sẽ được đề lên cao hơn một chút.

Nhưng còn chưa ngồi trong phòng được bao lâu, cha đã tìm tới, nói là đi bàn chuyện từ hôn, điều này làm cho Vương Tiếu Yên lập tức xấu hổ, nếu như vào thời gian khác, Vương Tiếu Yên tự nhiên sẽ rất sốt ruột muốn mau chóng giải quyết chuyện này, dù sao nàng cũng vội vã muốn trở lại Trung Quốc. Thế nhưng hiện tại gia tộc đang gặp nguy cơ, Vương Tiếu Yên nào con tâm trạng nghĩ tới chuyện từ hôn? Cho dù mình có không hiểu chuyện, cũng không thể vào lúc này nói tới chuyện cá nhân.

"Sự tình trong nhà đã được giải quyết!" Vương Tung Sơn thoải mái cười nói: "Vừa rồi đã giải quyết xong, bây giờ không có việc gì nữa rồi!"

"Giải quyết xong rồi? Nhanh như vậy sao?" Vương Tiếu Yên nghe cha mình nói như vậy, có chút kinh ngạc: " Gia tộc Lancer bên kia đã chấp nhận thỏa hiệp? Chúng ta phải trả giá lớn gì vậy?"

"Không phải trả bất kỳ cái giá nào cả. Hơn nữa gia tộc Lancer còn bị thiệt không ít!" Vương Tung Sơn nhớ lại chuyện này, nhịn không được lại phá lên cười: "Lão vương bát đản Thomas này, lần này lão tự trói mình rồi. Lúc trước lão đã nói với cha, hạn ngạch cung ứng vũ khí bị giảm đi, lúc này thì tốt rồi, mộng tưởng của lão đã trở thành sự thật, chẳng những mộng tưởng trở thành sự thật. Hơn nữa còn vượt ra ngoài mộng tưởng nữa."

"Mộng tưởng trở thành sự thật? Là có ý gì?" Vương Tiếu Yên hơi sững sờ, không biết ý của cha là gì.

"Nguồn cung ứng vũ khí của gia tộc Lancer chính là Gia tộc Buffon. Mà lúc này Gia tộc Buffon đã hủy bỏ tư cách tiêu thụ vũ khí của gia tộc Lancer rồi!" Vương Tung Sơn cười nói: "Lúc này phỏng chừng Thomas đang hối hận vì cái miệng đen như quạ của mình nha!"

"Gia tộc Buffon?" Sau khi nghe xong cái tên này, trong mắt Vương Tiếu Yên tràn đầy thần thái khó tin cùng khiếp sợ. Có thể trùng hợp như vậy sao? Nguồn cung ứng vũ khí của gia tộc Lancer không ngờ lại là Gia tộc Buffon? Như vậy cha làm cách nào để Gia tộc Buffon trợ giúp gia tộc Hồ Điệp?

"Đúng vậy, súng ống đạn dược sau này của gia tộc bọn ta sẽ do Gia tộc Buffon cung ứng." Vương Tung Sơn đắc ý nói: "Giá cả chẳng những rẻ hơn trước kia rất nhiều, mà số lượng cũng hơn xa, xui xẻo chỉ có một mình Thomas mà thôi!"

"Cha, theo con được biết, gia tộc Hồ Điệp chúng ta trước kia chưa từng có bất kỳ tiếp xúc qua lại nào với gia tộc Buffon mà?" Vương Tiếu Yên có phần kỳ quái hỏi: "Như vậy, cha sao có thể liên lạc được với Gia tộc Buffon, mà bọn họ thế nào lại giúp đỡ chúng ta vậy?"

[Vương Tiếu Yên tức giận]

Vương Tiếu Yên rất hiểu phong cách làm việc của Gia tộc Buffon, loại đại gia tộc này căn bản không có lợi sẽ không làm, hơn nữa gia tộc Hồ Điệp cùng gia tộc Buffon cho tớt bây giờ không có bất cứ quan hệ hợp tác nào, người ta dựa vào cái gì mà trợ giúp gia tộc mình?

Đừng xem Lão Buffon cung kính với Dương Minh như vậy, nói gì nghe nấy, thế nhưng đó gọi là tôn sư trọng đạo, nếu nói Lão Buffon đối với người khác cũng như vậy, đó thật sự là chuyện trong mơ. Cho nên Vương Tiếu Yên rất ngạc nhiên đối với việc gia tộc Buffon trở giúp gia tộc mình.

"Ha ha thật ra chuyện này hoàn toàn là nhờ vào vị hôn phu kia của con đó!" Vương Tung Sơn cười nói: "Không ngờ hắn lại có năng lực lớn như vậy, lại có thể mời gia tộc Buffon giúp đỡ chúng ta, mới khiến cho gia tộc Hồ Điệp chúng ta vượt qua cửa ải khó khăn này."

"Vị hôn phu kia?" Vương Tiếu Yên nghe xong phụ thân nói, lập tức nhíu mày: "Đồ đệ của Vua Sát Thủ? Là hắn giải quyết vấn đề này?"

Vương Tiếu Yên cực kỳ khó chịu với tin tức này. Nguyên nhân khác không nói, chuyện này ở trong mắt Vương Tiếu Yên, chỉ có thể dựa vào Dương Minh đến giải quyết như vậy mới có thể thấy được thực lực của hắn. Ở trước mặt gia tộc Hồ Điệp biểu lộ thực lực của mình, như vậy mới khiến cho cha phải lau mắt mà nhìn! Thế nhưng không ngờ chính là danh tiếng này lại bị tên hôn phu gì đó đoạt đi, điều này sao có thể không khiến Vương Tiếu Yên tức giận được chứ?

Vương Tiếu Yên cũng không để ý tới vị hôn phu kia chính là công thần giải quyết phiền toái giúp gia tộc, trong lòng nàng âm thầm oán hận, người này quả thực đáng ghét, ngươi tới từ hôn thì cứ tới? Ngươi lại còn quản mấy việc này làm gì? Cần ngươi để ý sao?

Sớm biết là Gia tộc Buffon gia tộc ở sau lưng cung ứng vũ khí cho gia tộc Lancer, Vương Tiếu Yên lại càng thêm nắm chắc chuyện này, nào cần tên hôn phu kia ra mặt? .

"Hắn à!" Ngữ khí của Vương Tiếu Yên có phần bất thiện nói: "Hắn có thể giải quyết chuyện này sao?"

"Đúng vậy, cho nên Yên Yên à, cha nhìn hắn cũng không tệ, tiểu tử có khả năng như vậy, từ hôn thì thật là tiếc, nếu không, con nghĩ lại một chút đi?" Vương Tung Sơn vuốt râu, cười nói.

"Suy nghĩ cái gì!" Vương Tiếu Yên cụt hứng nói: "Cha, không phải con đã nói rồi sao, Dương Minh cũng có thể giải quyết chuyện này, sao cha còn đi nhờ người khác? Tự dưng khiến con thiếu nợ nhân tình người ta!"

Vương Tung Sơn thầm nghĩ, giờ phút này ta rốt cuộc cũng tin, ngươi nói Dương Minh có thể giải quyết chuyện này là thật, bởi vì chuyện này đúng là do Dương Minh giải quyết, lúc này Vương Tung Sơn chỉ có thể nghĩ vậy, nhưng không có biện pháp để nói ra...

"Dù sao người ta cũng có hảo ý mà...!" Vương Tung Sơn có phần xấu hổ nói: "Buổi tối gặp mặt, thái độ của con nên tốt một chút, ngàn vạn lần đừng có đắc tội với người ta!"

"Hừ!" Vương Tiếu Yên có chút không vui hừ một tiếng nói: "Rõ ràng người nhà mình có thể giải quyết, hết lần này tới lần khác cha lại nhờ người ngoài. Đến lúc đó gặp mặt, chẳng phải càng thêm khó xử sao?"

"Khụ, cái tên Dương Minh kia cũng đâu được tính là người nhà!" Vương Tung Sơn cười khan hai tiếng nói: "Hơn nữa, chuyện cũng đã giải quyết xong rồi, nên cám ơn người ta một tiếng mới đúng."

Vương Tiếu Yên thở dài, mặc dù có chút oán giận, thế nhưng cũng biết cha nói đúng, có người hỗ trợ giải quyết phiền toái, vốn là một chuyện tốt, nếu như không có con át chủ bài là Dương Minh, vậy thật sự gia tộc Hồ Điệp phải chịu ơn người ta rồi! Cho nên sau khi nghĩ thông suốt chuyện này, Vương Tiếu Yên cũng đàng bỏ qua. Buổi tối cũng chỉ có thể mở miệng cảm ơn người ta một tiếng. Vương Tiếu Yên có cảm giác, tiếng cám ơn này thật là có chút phí phạm, chính mình rõ ràng giải quyết được, hơn nữa chỉ cần khẽ nhấc tay, vậy mà giờ phải đi cảm ơn người khác.

"Được rồi, con sẽ cảm ơn hắn." Vương Tiếu Yên nhẹ gật đầu nói: "Nhưng mà, lần sau nếu như còn có chuyện như vậy, phải tìm Dương Minh, không thể tiếp tục nợ nhân tình của người ta!"

"Tốt lắm tốt lắm, cha biết rồi!" Vương Tung Sơn bất đắc dĩ cười nói: "Hài tử này, còn chưa có gả cho người ta mà, vậy mà đã thay người ta nói chuyện rồi!"

Sắc mặt Vương Tiếu Yên chợt đỏ lên, nói: "Cái gì a, con chỉ cảm thấy, mình cũng có thể giải quyết được chuyện này, không cần làm phiền tới người khác mà thôi!"

Vương Tung Sơn đi ra khỏi phòng của Vương Tiếu Yên, lão khẽ nhún vai, rốt cuộc cũng không nhịn được bật cười! Đây rõ ràng là mọt người, sao phải phân ra rõ ràng như vậy làm gì? Phỏng chừng buổi tối nay sau khi Yên Yên gặp mặt Dương Minh, hết thảy sẽ rõ ràng!

Sáng sớm hôm nay, Bạo Tam Lập dẫn Kinh Tiểu Lộ thẳng tới cục cảnh sát, lúc trước đã có hẹn với Trần Phi, mang theo hợp đồng tới làm xét nghiệm dấu vân tay.

Chuyện này về tình về lý Trần Phi đều hết sức hỗ trợ! Công ty này Trần Phi có biết, ông chủ phía sau chính là Dương Minh, mà Bạo Tam Lập lại làm giám đốc công ty bảo an Danh Dương, trên danh nghĩa là hắn là thủ hạ của Dương Minh, cho nên về công về tư lại là đều muốn làm cho thật tốt.

"Trần cục! Sao phải phiền phức để ngài đích thân tới đón vậy!" Bạo Tam Lập không ngờ Trần Phi đường đường làm đội trưởng cảnh sát, lại đích thân xuống nghêng đón mình, lập tức hắn cảm thấy có phần được yêu mà sợ! Vội vàng duỗi tay nắm lấy tay Trần Phi!

Trong lúc hưng phấn trong lòng cũng không nhịn được cảm khái! Mới qua một đoạn thời gian, mình chỉ là một tên côn đồ, đừng nói nhìn thấy cục cảnh sát đã phải chạy dài, cho dù trông thấy nhân viên cảnh sát cũng sợ tới mức quay đầu bỏ chạy!

Thế nhưng hiện tại, chính mình đã có thân phận và địa vị, thường xuyên ngồi ngang hàng với rất nhiều chính khách của Tùng Giang, hết thảy điều này đều là do Dương Minh ban tặng, nếu nói không có Dương Minh, xem chừng hiện tại mình còn đang ở trong tù, hoặc là bị Vu Hướng Đức chém chết cũng không biết chừng.

"Bạo tổng, một năm cậu cũng giao nộp không ít chi phí cho cục cảnh sát chúng tôi mà, là thần tài của cục cảnh sát chúng tôi đó, tôi tới tiếp cậu cũng chưa đủ bày tỏ thành ý a." Trần Phi cười cười, lời này chỉ là để nói cho người khác nghe mà thôi. Trần Phi thuộc về loại người chính trực, không thích thiên vị, cho nên lúc này được Bạo Tam Lập hỗ trợ, trên thực tế là nói cho đám người dưới tay biết, hắn là giám đốc xí nghiệp bên dưới của chúng ta, cho nên chuyện của hắn cũng chẳng khác nào chuyện của chúng ta.

Mà Trần Phi cũng không có nói sai, công ty bảo an Danh Dương quả thật là công ty cấp dưới, hàng năm cũng đã giao nộp một số tiền quản lý phí không nhỏ, đây là điều khác biệt với những người khác.

"Đúng là như vậy, Bạo tổng, ngài đã giải quyết rất nhiều vấn đề tài chính phúc lợi trong cục chúng ta nha!" Một tên phó cục trưởng ở bên cạnh cũng vừa cười vừa nói. Đương nhiên nếu như không phải vì Trần Phi, hắn đương nhiên sẽ không cấp mặt mũi cho Bạo Tam Lập như thế, tại hắn xem ra, công ty của Bạo Tam Lập đã là công ty cấp dưới, như vậy là thủ hạ của mình, há cần phải đích thân nghênh đón?

Thế nhưng những thứ này trong lòng biết là được rồi, Trần Phi người ta cũng đã đích thân nghênh đón, các ngươi không nghênh đón, đây quả thực là không nể mặt mũi cục trưởng Trần Phi, cho nên những người này cũng đều biểu hiện ra vẻ thập phần hữu hảo với Bạo Tam Lập.

"Vị này chính là Kinh phó tổng của công ty chúng tôi!" Bạo Tam Lập giới thiệu Kinh Tiểu Lộ với Trần Phi. .

"Chú khỏe chứ!" Kinh Tiểu Lộ biết rõ thân phận của Trần Phi, đó chính là cha của Trần Mộng Nghiên, là người đứng đầu hậu cung của Dương Minh, cho nên nàng không dám chậm trễ.

Trước kia Trần Phi chưa từng gặp qua Kinh Tiểu Lộ, cho nên không quen nàng, chẳng qua chỉ bắt tay một cái, gật nhẹ đầu, sau đó không nói thêm gì nữa.

"Nghe nói, cô tìm tôi là muốn xem xét dấu vân tay?" Trần Phi đi ngang hàng với Bạo Tam Lập, một bên lên tiếng nói: "Có chuyện gì xảy ra? Gặp phiền toái gì cứ nói cùng tôi là được?"

Bạo Tam Lập cũng không giấu diếm, trực tiếp nói chuyện công ty mình hợp tác với tập đoàn Giang Duyên ra, sau đó bị lừa như thế nào, tất cả cứ tường thuật hết cho Trần Phi nghe, sau đó lại đem chuyện Kinh Tiểu Lộ phát hiện điểm sơ hở là dấu vân tay trên hợp đồng ra nói.

Nói đến chuyện Kinh Tiểu Lộ phát hiện ra sơ hở dấu vân tay, lúc này Trần Phi mới nhìn thẳng lên mặt tiểu cô nương tầm tuổi với con gái mình này! Trần Phi điều tra qua vấn đề xuất thân, kết hợp với lời tự thuật của Bạo Tam Lập, có thể nghĩ tới sơ hở trên tập hồ sơ cũng không có gì kỳ quái, thế nhưng Kinh Tiểu Lộ chỉ là một cô bé tuổi tác không lớn, lại có thể phát hiện ra điểm đáng ngờ này, không thể không khiến Trần Phi âm thầm lấy làm kỳ!

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 82

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự