Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1477 Nói ra sự thật. (Thượng)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1698 chữ · khoảng 6 phút đọc

"Ta chỉ sợ sau này con hội hận, nuối tiếc cả đời thôi" Phương Thiên nhún vai nói : "Giống như ta vậy..."

"..." Dương Minh lại một lần nữa chẳng biết nên trả lời thế nào : "Sẽ không đâu, con khẳng định là không , con không có tình cảm gì với nàng ta cả"

Phương Thiên dùng ánh mắt thay cho lời nói, nhìn Dương Minh : "Được rồi, đây là quyết định của con, ta nói cho con biết, mất rồi sẽ không kiếm lại được, nếu con muốn thì tốt, những người muốn làm quen với tiểu thư của Hồ Điệp gia tộc đều không có cơ hội, con có mà không biết nắm chắc sao?'

"Chú Vương nhờ ông nói giùm à?" Dương Minh nhíu mày : "không phải vì ông thấy mặc cảm tội lỗi với Vương Nhược Thủy tiền bối, cho nên muốn con cưới tiểu thư của Vương gia này để bù đắp chứ?"

"Khụ khụ..." Phương Thiên cười gượng hai tiếng.

Dương Minh có chút đắc ý nhìn Phương Thiên, nhún vai, đi ra khỏi phòng của Phương Thiên.

...................................

Bởi vì Hứa Tiểu Bân hận Liễu Ky Phi, cho nên cũng đã tỏ thái độ với cả cái hợp đồng với công ty bảo an Danh Dương. Người làm việc cuối cùng là hắn, nếu như miễn cưỡng chấp hành theo hợp đồng, thì cái công ty này được thành lập cũng không có khả năng tồn tại lâu, phỏng chừng là sẽ đi vào con đường kết thúc ngay.

Loại quan hệ không công bằng này, công ty bảo an Danh Dương không có khả năng toàn tâm toàn ý kinh doanh công ty, không chơi chiêu hay đâm lén là may rồi, trông cậy bọn họ thành thật làm việc căn bản không có khả năng.

Vì hợp tác là dựa trên cơ sở lợi ích đến từ hai bên, nếu một bên đắc lợi thì không thể gọi là hợp tác được, hợp tác mà không công bằng như vậy, ai mà muốn tiếp tục hợp tác chứ, công ty bảo an Danh Dương cũng không ngoại lệ.

Cho nên, cách làm của Liễu Ky Phi căn bản là hại mình, hắn chiếm được công lao, nhưng mình phải ở đây chùi đít cho hắn, quả thật là hành vi của mấy thằng khốn nạn. Đến lúc đó, công ty hoạt động không tốt, có thể là đóng cửa, thì cái này chắc chắn là sẽ đổ lên đầu mình, không có quan hệ đến Liễu Ky Phi!

Cho nên, Hứa Tiểu Bân càng nghĩ càng giận, vốn nghĩ Liễu Ky Phi đến để trợ giúp mình, bây giờ thì hay rồi, tiền mất mà tật còn mang! Hứa Tiểu Bân đương nhiên là không ngồi chờ chết, chuyện này vốn không liên quan đến mình, tại sao phải giấu diếm giùm cho Liễu Ky Phi? Lấy điện thoại ra, gọi cho Kinh Tiểu Lộ : "Kinh phó tổng, tôi là Hứa Tiểu Bân đây"

'Hứa tổng, thế nào rồi?" Bên Kinh Tiểu Lộ cũng đang lo lắng chờ điện thoại của Hứa Tiểu Bân.

"Kinh phó tổng, chuyện này tôi đã rõ ràng rồi, là Liễu Ky Phi ra tay, bây giờ cô đang ở đâu, tôi tìm cô, nói sự thật cho cô biế" Hứa Tiểu Bân cực hận Liễu Ky Phi, nếu như hắn ta không dùng thủ đoạn này đẩy ngã Vương Lệ Hà, thì nói không chừng Hứa Tiểu Bân còn có thể giấu giúp hắn, dù sao cái này cũng liên quan đến lợi ích của Liễu gia, nếu như nói sự thật cho Kinh Tiểu Lộ biết, thì có vẻ giống như là phản bội lại gia tộc vậy.

Nhưng mà bây giờ, giữa Hứa Tiểu Bân và Liễu Ky Phi đã có thù hận với nhau, hơn nữa căn bản là thù hận không thể chữa lành được! Ngay sau khi Hứa Tiểu Bân nhìn thấy Liễu Ky Phi làm vậy với Vương Lệ Hà, Hứa Tiểu Bân đã cách xa Liễu Ky Phi ra, và thề rằng tuyệt đối không để cho Liễu Ky Phi sống khá giả.

"Tôi còn đang ở hội quán thương vụ Tuệ Hải, anh biết được sự thật nhanh vậy sao?" Kinh Tiểu Lộ nghi hoặc, Hứa Tiểu Bân cũng chỉ mới trở về có nửa tiếng, làm sao mà biết rõ sự thật nhanh như vậy? không phải là nói cho qua chứ?

"không sai, chúng ta gặp mặt nói chuyện" Hứa Tiểu Bân khẳng định : "Bây giờ tôi đến ngay"

"Được, vậy anh đến đi" Kinh Tiểu Lộ tuy rằng không quá tin tưởng, nhưng mà nghe thấy Hứa Tiểu Bân khẳng định như vậy, cũng tạm thời tin tưởng, mà quan trọng nhất là, bây giờ căn bản là không có lựa chọn nào khác, chỉ có thể tạm tin tưởng Hứa Tiểu Bân mà thôi.

Chuyện đã phát triển thành như vậy, cũng chỉ có thể nghe sự thật từ Hứa Tiểu Bân, bây giờ chỉ có thể trông cậy vào Hứa Tiểu Bân, chứ không thể xem thái độ của Liễu Ky Phi nữa, như vậy thì mới có thể thay đổi được tình thế, nếu không thì nó sẽ tiếp tục diễn ra.

Cho đến giờ, Kinh Tiểu Lộ vẫn luôn muốn làm ra thành tích, làm ra một chút năng lực bên cạnh Dương Minh, nàng muốn trở thành cánh tay của Dương Minh, là một người hữu dụng ccho Dương Minh, chứ không phải là một bình hoa. Khi đó, Dương Minh sẽ từ từ đến gần với nàng, và chuyện của hai người sẽ trở nên tự nhiên. Thế nhưng bây giờ, lần hợp tác đầu tiên đã có vấn đề, Kinh Tiểu Lộ đúng là ngay cả tâm tự sát cũng đã có, mình thật sự kém như vậy sao? Cái bẫy như vậy mà cũng lọt vào, quả thật là không khác gì một kẻ ngu.

Lần này , Hứa Tiểu Bân đến rất nhanh, trong lòng hắn đang hận Liễu Ky Phi, nên đi xe cũng nhanh như gió, không biết đã vượt đèn đỏ bao nhiêu lần, cho nên chỉ sau một lát là đã chạy đến hội quán thương vụ Tuệ Hải.

Bước nhanh đến bàn của Kinh Tiểu Lộ, sắc mặt của Hứa Tiểu Bân có vẻ rất âm trầm, ngồi xuống, hắn cũng không lảm nhảm gì, trực tiếp nói thẳng vào vấn đề : "Kinh phó tổng, tất cả đều là do thằng khốn nạn Liễu Ky Phi làm ra"

"Ơ?" Kinh Tiểu Lộ nghe cách xưng hô của Hứa Tiểu Bân về Liễu Ky Phi xong, cũng ngạc nhiên, hai người bọn họ không phải là cùng một phe sao? Cho dù Liễu Ky Phi gạt hắn những cái này, thì lợi ích cũng là cho tập đoàn Giang Duyên, tại sao Hứa Tiểu Bân lại chửi Liễu Ky Phi là thằng khốn nạn?

Hứa Tiểu Bân thấy biểu tình của Kinh Tiểu Lộ như vậy, mặt đỏ lên : "Tôi và Liễu Ky Phi có chút mâu thuẫn riêng, xin lỗi, là tôi quá kích động"

Kinh Tiểu Lộ nhíu mày, không ngờ rằng giữa Hứa Tiểu Bân và Liễu Ky Phi lại có mâu thuẫn, nhưng mà đây là chuyện nhà người ta, Hứa Tiểu Bân không nói, Kinh Tiểu Lộ cũng không hỏi, gật đầu ; "Tôi cũng đã đoán được hắn, nhưng mà, hắn làm như thế nào?"

"Hủ thơm! Hắn dùng một loại hủ thơm đặc biệt!" Nhắc đến hủ thơm, Hứa Tiểu Bân lại hận đến nghiến chặt răng, nếu như không phải có thứ chó má này, Vương Lệ Hà làm sao mà bị Liễu Ky Phi động vào được?

"Hủ thơm?" Kinh Tiểu Lộ lại nhíu mày, tựa hồ như nghĩ đến cái gì đó. Đúng vậy, ở trong phòng họp lúc đó cũng có châm hủ thơm, Kinh Tiểu Lộ lúc đầu không để ý, tưởng rằng chuẩn bị hủ thơm để làm cho bầu không khí thêm trang trọng, nhưng mà bây giờ nghe Hứa Tiểu Bân nói như vậy, cũng không khỏi lâm vào trầm tư.

"Đúng vậy" Hứa Tiểu Bân gật đầu : "Hủ thơm này là do Liễu Ky Phi mua của một ông già Thái Lan, sau khi châm xong, có khả năng gây ảo giác cho con người"

"Anh nói là, vì tác dụng của hủ thơm mà tôi và Vương Đãng Tra đều sinh ra ảo giác, ký tên lên hợp đồng một cách mơ hồ?" Kinh Tiểu Lộ có vẻ không tin.

"không sai" Hứa Tiểu Bân gật đầu : "Có thể khẳng định là, cái hợp đồng mà Lưu Lộ Do đưa cho cô, là hợp đồng thật, không có bất kỳ vấn đề gì, khi cô và Vương Đãng Tra kiểm tra hợp đồng, khẳng định là sẽ chú ý đến những chi tiết quan trọng, cái này không sai chứ?"

Kinh Tiểu Lộ gật đầu : "không sai, trong hợp đồng, những chổ quan trọng đương nhiên là cần xem kỹ"

"Cho nên, những chi tiết này cô và Vương Đãng Tra đã nhớ lâu" Hứa Tiểu Bân nói : "Khi Lưu Lộ Do tráo hợp đồng, cô cũng đã có hoài nghi rồi, cho nên kiểm tra lại hợp đồng lần hai, những điểm mà cô chú ý, cũng là những chi tiết này"

Kinh Tiểu Lộ gật đầu, ý bảo Hứa Tiểu Bân nói tiếp.

"Cái tác dụng của hủ thơm này chính là như vậy, những chi tiết mà cô xem, dưới tác dụng của hủ thơm, không có thông qua mắt để để não, còn não của cô đã bị hủ thơm làm sản sinh ảo giác, những thứ cô xem, kỳ thật chính là những ấn tượng trong ký ức của cô, cho nên vô luận là cô nhìn thấy gì trên hợp đồng, thì nó vẫn chính xác với số liệu trong đầu của cô, cho nên, cô và Vương Đãng Tra tự nhiên bị lọt vào bẫy của hợp đồng" Hứa Tiểu Bân giải thích.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt đọc 63

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự