Hãy Đăng ký Thành viên của TruyenYY để có thể Like, Đánh Dấu, Chuyển Giao Diện Đọc... Chỉ mất 40 giây của bạn thôi nhưng còn nhiều đều để khám phá lắm nhé! (Hoặc nhấn vào đây để Đăng Nhập)

Chương 1441 Thật sự rất âm hiểm. (P1)

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại

Phiên bản Dịch · 1681 chữ · khoảng 6 phút đọc

Lý Gia Sinh bị Nhâm Kiện Nhân nhìn, tỏ vẻ vô tội, tao cũng bị thương không nhẹ vậy, mày trừng tao làm gì?

Thấy vẻ vô tội của Lý Gia Sinh, lửa giận trong lòng Nhâm Kiện Nhân bốc lên, phẫn nộ nổi lên từ trong đáy lòng, giơ một ngón tay chỉ về mặt của Lý Gia Sinh, quát : "Sao mày lại ném phi đao như vậy? Mày cố ý hại tao đúng không?"

Lý Gia Sinh cũng đang khó chịu, bị Nhâm Kiện Nhân quát như thế, nhất thời sửng sốt, chờ hắn nghe rõ ý tứ trong lời nói của Nhâm Kiện Nhân, không khỏi nổi giận, trừng mắt nhìn Nhâm Kiện Nhân : "Mày bắt chước theo người ta, cúi người đón phi đao, bây giờ bị thương, mày còn đổ lỗi cho tao?"

"Cái gì mà tao cúi người đón phi đao? Tao bị trợt chân, thân thể nghiêng tới, không ngờ mày lại cố ý dùng phi đao ném tao!" Nhâm Kiện Nhân hung dữ nhìn Lý Gia Sinh.

"Cái gì, mày bị trợt chân? Phi đao của tao đã ném ra ngoài rồi, mày mới cúi người, ở dưới ai cũng thấy rõ cả, con mẹ mày dám ngậm máu phun người à?" Lý Gia Sinh bị chửi như vậy, rất là tức giận, hắn muốn tỏ vẻ oan uổng trước mặt mọi người.

"Vớ vẫn, vậy sao lúc đầu mày ném tốt như vậy, mà tự nhiên tao bị trợt chân, là mày liền ném vào mặt tao?" Nhâm Kiện Nhân vẫn không có ý định buông tha.

"Chân tao bị thương! Ném như không phải mày muốn cho Dương Minh một bài học, tao dùng phi đao ném hắn làm gì?" Đầu óc của Lý Gia Sinh bây giờ đã trở nên điên cuồng rồi, bắt đầu không quan tâm đến xung quanh : "Nếu tao không ném phi đao về hướng hắn, hắn có thể bắn trả phi đao ngược về sao? Tao có thể bị thương sao?"

Ồn ào... người bên dưới nghe Nhâm Kiện Nhân và Lý Gia Sinh nói chuyện xong, lập tức rõ ràng.

"Thì ra Lý Gia Sinh cố ý! Tên này thật là đê tiện!"

"Đúng vậy, Dương Minh đã giúp hắn vô ích rồi, đúng là không thể lấy lòng quân tử đo dạ tiểu nhân được!"

"Thì ra là như thế!"

"Con mẹ nó được là đê tiện!"

"Cái hội quán Tae Kwon Do này, tự nhiên lại bị hai tên cầm thú này chiếm giữa, cho dù tao có hứng thú với Tae Kwon Do, cũng không thèm vào chổ của bọn chúng, tao thà rằng đi ra ngoài học!"

"Đúng, đừng ai tham gia vào cái hội quán chết tiệt của chúng, bọn chúng là tiểu nhân!"

"Cũng may Dương Minh may mắn, bọn chúng lòng dạ khó lường như vậy, đã sớm có ý định hãm hại Dương Minh rồi!"

"Cút đi, cút xuống đi, hai con chó!"

Vốn nhìn thấy Nhâm Kiện Nhân bị thương, người bên dưới mặc dù có chút khinh bỉ việc Nhâm Kiện Nhân học theo Dương Minh, nhưng mà cũng có chút đồng tình với bi kịch của hắn.

Nhưng mà bây giờ mọi người đều cho rằng bọn chúng tự chuốc lấy khổ, ngay cả Vương Biệt bên dưới, dù muốn nói thay cho chúng cũng không thể tìm được lời nào! Cái tình huống như vậy, nếu Vương Biệt mà lên tiếng, không chỉ là không giải thích rõ ràng, còn khiến cho cả đám người nổi giận, ăn đòn đến no luôn, cho nên Vương Biệt chọn biện pháp im lặng là vàng.

Lãnh đạo trường học bên dưới vốn cũng quan tâm đến vết thương của Nhâm Kiện Nhân, nhưng mà nghe Nhâm Kiện Nhân và Lý Gia Sinh nói chuyện xong, biểu tình trên mặt liền cứng đờ lại, qua một hồi lâu mới hô to lên sân khấu : "Từ Khiêm đâu, cậu xem cậu đã làm cái việc tốt gì đây? Mau ra dẫn mấy người này đi vào đi!"

Lãnh đạo trường học cũng không ngờ, đường đường là xã trưởng và phó xã trưởng của hội quán Tae Kwon Do Nhâm Kiện Nhân và Lý Gia Sinh, tự nhiên lại điên đến mức như vậy! Tự nhiên muốn dùng phi đao hãm hại người khác, quả thật là một việc trước giờ chưa từng nghe! Từ lúc thành lập trường đến giờ, cũng chưa từng phát sinh chuyện sinh viên lên sân khấu hãm người khác trong ngày lễ nghệ thật! Cái tên Nhâm Kiện Nhân và Lý Gia Sinh này là người đầu tiên, từ đó đến giờ cũng là người duy nhất, quả thật đúng là làm mất mặt của trường học! Thật đúng là mất mặt!

Từ Khiêm ho khan hai tiếng, hắn biết, ấn tượng tốt của hắn trong lòng các lãnh đạo trường học đã biến mất, vốn đây là một tiết mục được hoan nghênh không gì sánh được, nhưng bây giờ lại đưa đến kết quả như vậy, sớm biết thế này thì lúc hết thời gian, hắn đã bảo Trữ Thầm và Lại Húc Minh kêu bọn họ ngừng rồi.

Sinh viên xảy ra một chuyện kinh khủng như vậy, hai cán bộ của hội sinh viên, xã trưởng và phó xả trưởng, âm mưu dùng phi đao tổn thương bạn học khác, cái này quả thật đã kinh khủng đến cực điểm rồi! Hắn là chủ tịch hội sinh viên, chắc chắn là không chạy khỏi trách nhiệm rồi! Tuy rằng chuyện này không liên quan đến hắn, nhưng mà cũng khó thoát khỏi tội xét duyệt không rõ ràng và nhìn người không được, giải quyết không tốt thì có thể khiến cho hắn khỏi ngồi cái ghế chủ tịch này nữa! Nghĩ đến đây, Từ Khiêm vô cùng phẫn nộ, biết như vậy thì lúc đầu không nên đáp ứng hai tên này cùng biểu diễn với Dương Minh và Lâm Chỉ Vận! Tiết mục của người ta được hoan nghênh như vậy, có hai tên này tham dự vào, liền biến thành bi kịch! Từ Khiêm phái mấy người có sức lớn chạy lên sân khấu, kéo Nhâm Kiện Nhân và Lý Gia Sinh ra sau, chửi ầm cả lên : "Hai đứa mày có biết xấu hổ hay không vậy? Ngay cả chuyện kinh khủng như vậy mà cũng dám làm trên sân khấu? Công khai tổn thương bạn học khác, bọn mày cũng không biết kiêng nể gì sao? Nói cho bọn mày biết, bọn mày chờ trường học xử phạt đi!"

Từ Khiêm mắng xong, không chờ hai tên này giải thích, bây giờ hắn không muốn nhìn thấy hai tên khốn này, vung tay lên, để cho mấy người khác mang bọn chúng đến bệnh viện, chờ băng bó xong rồi tính sổ sau.

"Trữ Thầm, Lại Minh Húc, hai người đi ra mau lên, tiếp tục nội dung tiếp theo, khống chế cục diện lại" Hắn thở dài, lúc này hắn không thể làm rối loạn được, cần phải thể hiện ra thái độ ổn định, lấy đại cục làm trọng, như vậy mới có thể làm cho lãnh đạo trường học không trách hắn.

Bây giờ giải thích thế nào cũng không dùng được, chỉ có thể chứng minh bằng hành động thực tế cứu vớt sai lầm thôi, cũng may là Nhâm Kiện Nhân và Lý Gia Sinh đã đem toàn bộ âm mưu nói ra, lãnh đạo trường học có trách tội thì cũng trách được tội thất trách thôi, cũng không thể đem vấn đề này đổ lên đầu hắn được.

Nghĩ đến đây, Từ Khiêm hơi yên tâm lại.

Trữ Thầm và Lại Húc Minh bước lên sân khấu, Trữ Thầm cầm lấy micro nói : "Xin lỗi các bạn học, vừa rồi là một chút sai lầm, tiết mục này phải tạm dừng lại, chúng ta tiếp tục tiết mục tiếp theo thôi"

Trữ Thầm nói rất nhẹ nhàng, bởi vì vừa rồi nàng cũng vừa mới bị kinh hãi xong, nhưng mà những người bên dưới thì không dễ dàng bỏ qua, cho rằng Trữ Thầm nói như vậy là có ý bao che cho Nhâm Kiện Nhân và Lý Gia Sinh, nhất thời nổi giận đến tím mặt.

"Cái gì mà chút sai lầm? Bọn chúng là mưu sát! Hội sinh viên của các người có phải là muốn thiên vị hay không?"

"Chuyện kinh hãi như vậy mà các người nói là chút sai lầm?"

"Đúng vậy, nếu các người không cho chúng tôi một giải thích hợp lý, chúng tôi thề không bỏ qua đâu!"

"Trường học và hội sinh viên không xử lý bọn chúng, không cho chúng tôi một lời giải thích, thì chúng tôi sẽ báo cảnh sát, để cho cảnh sát đến xử lý! Hành vi của hai tên đó đủ để cấu thành tội rồi, có ai học bên hệ luật không, đứng ra nói chuyện đi!"

"Tao học bên luật này! Hành vi của hai tên kia đủ cấu thành tội gây tổn thương cho người khác có âm mưu, nặng hơn là mưu sát!"

Trữ Thầm đau đầu, những lời chỉ trích đến như sóng thần vậy, làm cho nàng luống cuống tay chân, trong lúc nhất thời không biết nên giải thích như thế nào.

"Mọi người trước tiên xin im lặng một chút, đây là hội trường nơi diễn ra ngày lễ nghệ thuật, có chuyện gì mọi người chờ kết thúc rồi tính..." Lại Húc Minh tuy rằng có năng lực dẫn chương trình, nhưng mà năng lực xử lý tình huống khẩn cấp thì lại không có, hắn cũng chỉ thuận theo tình hình bên dưới của khán giả, làm theo ý của khán giả, chứ không thể nào làm ổn định lại cục diện được.

Nhưng những người bên dưới không thèm nghe lời hắn, nói ra những nghi hoặc trong lòng của mình.

Bạn đang đọc Ngận Thuần Ngận Ái Muội của Ngư Nhân Nhị Đại
Thông Tin Chương Truyện
Đăng bởi Mr. Robot
Phiên bản Dịch
Thời gian
Lượt thích 1
Lượt đọc 77

Báo Cáo Vấn Đề

Mẹo: Nếu thấy lỗi bạn có thể tham gia sửa lỗi nhanh hoặc báo cho người có trách nhiệm!
Sửa Nội Dung Chương Này
Gửi báo cáo lỗi
Gửi tin nhắn cho Người Phụ Trách
Báo cho Chấp Sự